Tín Đồ Shopping Oanh Tạc Manhattan

Chương 10



SÁNG HÔM SAU tôi tỉnh dậy, đầu đau như búa bổ. Chúng tôi roài quán bar Royalton đến mọt chỗ nào đó ăn tối, và thậm chí tôi lại uống thêm rất nhiều - tôi còn không nhớ nổi mình đã quay lại khách sạn. Ơn Chúa hôm nay tôi không phải phỏng vấn. Nói thật, tôi có thể vui vẻ dành cả ngày nằm trên giường với Luke.

Nhưng anh đã dậy, ngồi cạnh cửa sổ, nói chuyện rất dứt khoát trên điện thoại.

“OK, Michael. Hôm nay tôi sẽ nói chuyện với Greg. Chúa mới biết được. Tôi không biết gì cả.” Anh lắng nghe một chút. “Có thể sự việc như vậy đó. Nhưng tôi sẽ không để cơ hội làm ăn thứ hai của chúng ta sụp đổ đâu.” Dừng lại một lúc. “Được, nhưng việc đó sẽ làm kế hoạch của chúng ta bị đẩy lùi lại - cái gì cơ, sáu tháng à? OK. Tôi hiểu việc anh đang đề cập. Được. Tôi hứa đấy. Chúc mừng.”

Anh đặt máy điện thoại xuống, nhìn ra cửa sổ đầy căng thẳng, và tôi vỗ nhẹ lên khuôn mặt còn đang ngái ngủ của mình, cố gắng nhớ xem liệu tôi có mang theo thuốc đau đầu không.

“Luke, có chuyện gì vậy?”

“Em dậy rồi à?” Luke nói, xoay người lại mỉm cười ngay với tôi. “Em ngủ ngon không?”

“Có chuyện gì vậy?” tôi hỏi lại, tảng lờ câu hỏi của anh. “Có chuyện gì với việc làm ăn của anh thế?”

“Mọi việc đều ổn cả,” Luke vội vã nói, và quay lại phía cửa sổ.

“Mọi thứ không ổn!” tôi cãi lại. “Luke, em không mù. Em không điếc. Em có thể thấy chuyện gì đó đang diễn ra.”

“Chỉ là một sự cố nhỏ,” Luke nói sau một lúc im lặng. “Em không cần lo lắng chuyện đó đâu.” Anh lại vớ lấy cái điện thoại. “Anh gọi đồ ăn sáng cho em nhé? Em muốn ăn gì?”

“Thôi đi!” tôi gào lên giận dữ. “Luke, em không phải một ai đó... một ai đó xa lạ! Chúng ta chuẩn bị sống cùng nhau, vì Chúa! Em luôn ở bên cạnh anh. Hãy nói cho em chuyện gì thực sự đang diễn ra. Việc làm ăn của anh đang gặp trục trặc đúng không?”

Im lặng - vào một giây phút khủng khiếp nào đó, tôi đã nghĩ Luke sẽ nói tôi cứ đi mà lo việc của tôi. Nhưng rồi anh lùa tay vào tóc, nói dõng dạc và ngẩng lên.

“Em nói đúng. Sự thật là, một trong những bên hậu thuẫn của anh tỏ ra lo lắng.”

“Ồ,” tôi nói, và xị mặt ra. “Sao lại thế?”

“Bởi vì một tin đồn chó chết nào đó đang lan ra rằng bọn anh sắp mất khách hàng Ngân hàng London.”

“Thật sao?” Tôi nhìn anh chằm chặp, cảm thấy nỗi lo lắng ớn lạnh chạy dọc sống lưng. Ngay cả tôi cũng biết Ngân hàng London quan trọng thế nào đối với Brandon Communications. Họ là một trong những khách hàng đầu tiên của Luke - và họ vẫn đóng góp một phần tư lợi nhuận hàng năm của công ty. “Tại sao những người này lại phao tin đồn như thế?”

“Chết tiệt, không hiểu nổi.” Anh lại thọc tay vào tóc. “Tất nhiên Ngân hàng London lúc đầu hoàn toàn phủ nhận tin đồn đó. Nhưng rồi, họ lại công nhận. Và tất nhiên không thể làm gì được khi anh ở đây mà không ở đó...”

“Vậy anh đang định bay về London à?”

“Không.” Anh ngẩng lên. “Như vậy sẽ làm mọi việc rối tung lên. Mọi việc ở đây đã đủ khó khăn rồi. Nếu anh đột nhiên biến mất thì...” Anh lắc đầu, tôi nhìn anh đầy lo lắng.

“Vậy... điều gì xảy ra nếu nhà đầu tư của anh rút vốn?”

“Bọn anh sẽ tìm một người khác.”

“Nhưng nếu anh không thể tìm được thì sao? Anh sẽ từ bỏ ý định đến New York chứ?”

Luke quay người lại nhìn tôi - bỗng nhiên anh lại mang cái nhìn vô hồn và đáng sợ từng khiến tôi muốn chạy trốn khỏi anh tại các buổi họp báo.

“Không có chuyện đó.”

“Nhưng ý em là, việc làm ăn của anh ở London đã thực sự thành công,” tôi khẳng định lại. “Ý em là, anh không phải thành lập một công ty ở New York, đúng không? Anh chỉ việc...”

Tôi dõi theo nét mặt của anh.

“Được rồi,” tôi lo lắng nói. “Ừm... em chắc chắn mọi việc sẽ lại Ok thôi. Cuối cùng sẽ ổn cả.”

Cả hai chúng tôi im lặng một lúc - rồi luke dường như nghĩ ra điều gì đó và ngẩng lên.

“Anh e là anh có một số việc phải làm hôm nay,” anh bất ngờ lên tiếng. “Vì thế anh không thể đến dự bữa trưa gây quỹ cùng em với mẹ anh được.”

Ôi chết tiệt. Mẹ của Luke. Tất nhiên, đúng là hôm nay rồi.

“Mẹ anh không thể thay đổi kế hoạch sao?” tôi gợi ý. “Như thế chúng ta có thể đi cùng nhau?”

“Rất tiếc là không thể,” Luke nói. Anh ngoẻn miệng cười, nhưng tôi có thể thấy nỗi thất vọng thực sự trên khuôn mặt anh, và thoáng cảm thấy phẫn nộ với mẹ anh.

“Chắc chắn bà có thể sắp xếp được mà...”

“Bà có thời gian biểu làm việc rất bận rộn. Một khi bà cho rằng anh đã không báo trước thì...” Anh nhăn mặt. “Em biết đấy, mẹ anh không phải tuýp người phụ nữ... có nhiều thời gian rảnh rỗi. Bà có rất nhiều công việc quan trọng. Bà không thể thay đổi các kế hoạch dù rất muốn.”

“Tất nhiên là không rồi,” tôi vội vã nói. “Dù sao thì cũng ổn thôi. Em sẽ dùng bữa trưa này với mẹ anh một mình, được chưa?” tôi nói thêm, cố gắng không tỏ ra bị yếu thế trước lời cảnh báo kia.

“Bà phải đi spa trước,” Luke nói, “và bà đề nghị em cùng đi đấy.”

“Được thôi!” tôi cẩn trọng. “Vâng, chắc là sẽ rất vui...”

“Và rồi bà sẽ đưa em đến bữa trưa từ thiện. Đó là cơ hội để hai người hiểu rõ về nhau hơn. Anh thực sự hy vọng hai người sẽ hoà hợp.”

“Tất nhiên rồi,” tôi khẳng định. “Chắc chắn sẽ rất tốt đẹp.” Tôi ra khỏi giường, đến bên Luke, và quàng tay quanh cổ anh. Mặt anh vẫn rất căng thẳng, tôi đưa tay xoa nhẹ những nếp nhăn trên lông mày anh. “Đừng lo lắng, Luke nhé. Rồi mọi người sẽ xếp hàng dài ủng hộ anh thôi. Xung quanh toà nhà luôn ấy chứ.”

Luke gượng cười và hôn tay tôi.

“Hãy hy vọng như vậy nhé!”

Khi ngồi ở chỗ lễ tân đợi mẹ Luke đến, tôi có cảm giác lo lắng xen lẫn tò mò. Ý tôi là, không biết chúng tôi sẽ nói chuyện gì để bắt đầu nhỉ? Nếu tôi gặp mẹ kế của Luke thì bà có thể kể với tôi mọi điều về Luke khi anh còn là một đứa trẻ, và sẽ đưa cho tôi xem các bức ảnh tức cười nữa. Nhưng mẹ đẻ của Luke chỉ hiếm hoi gặp anh khi anh còn là một cậu bé. Hiển nhiên bà ấy có gửi những món quà to vật đến trường cho anh và thăm anh khoảng ba năm một lần.

Chắc bạn đang nghĩ hẳn anh hơi phẫn uất về chuyện này - nhưng anh lại yêu quý bà ấy. Thực ra đơn giản là anh không thể tìm được một điểm gì xấu khi nhắc đến bà. Tôi đã từng hỏi anh có quan tâm đến chuyện bị bà bỏ rơi hay không - nhưng anh bảo vệ bà, nói rằng bà không có sự lựa chọn. Anh còn giữ một bức ảnh to quyến rũ của bà trong phòng làm việc ở nhà - cái ảnh này to hơn nhiều so với ảnh cưới của bố và mẹ kế anh. Tôi thỉnh thoảng cũng tự hỏi liệu họ có nghĩ gì về chuyện đó không. Nhưng tôi nghĩ mình không nên đả động đến chuyện đó.

“Rebecca à?” Một giọng nói cắt ngang dòng suy nghĩ của tôi và tôi ngước lên, sửng sốt. Một phụ nữ cao, thanh lịch, mặc bộ vest nhã nhặn, chân rất dài và đi giầy da cá sấu, đang nhìn tôi chằm chặp. Đó là một bức ảnh quyến rũ bằng xương bằng thịt! Bà giống y chang trong ảnh, với hai gò má cao và đánh phấn màu sẫm, kiểu tóc của Jackie Kennedy - ngoại trừ làn da bà căng hơn và đôi mắt to vẻ không tự nhiên. Thực ra thì bà nhìn như thể khó mà nhắm được mắt.

“Chào bác!” tôi nói, chân run rẩy và đưa tay ra. “Chào bác.”

“Elinor Sherman,” bà ấy lè nhè giọng nửa Anh nửa Mỹ rất kỳ quặc. Tay bà lạnh và xương, đeo hai chiếc nhẫn kim cương to bự, chọc cả vào tay tôi. “Rất vui được gặp cháu.”

“Luke rất tiếc vì không thể đến được ạ,” tôi nói, và đưa cho bà ấy món quà anh đưa tôi tặng bà. Khi bà bóc quà, tôi không thể không mở to mắt ra mà nhìn. Một chiếc khăn hiệu Hermès!

“Đẹp đấy,” bà nhấm nhẳn nói rồi nhét lại nó vào hộp. “Xe ô tô của bác đang chờ ở ngoài.”

“Luke đã rất mong bác cháu mình có thể hiểu nhau thêm một chút,” tôi nói, và mỉm cười thân thiện.

“Bác chỉ có thể đi đến 2h15,” Elinor tỉnh queo.

“Ồ,” tôi nói. “Vâng, không s...”

“Như thế cũng là dư dật thời gian rồi. Chúng ta đi chứ?”

Ồ! Một cái xe có tài xế riêng. Một cái túi da cá sấu hiệu Kelly - và đôi hoa tai kia có phải ngọc lục bảo thật không nhỉ?

Khi xe chuyển bánh, tôi không thể không lén nhìn Elinor. Bây giờ khi ngồi kế bên tôi mới nhận ra bà già hơn tôi tưởng, có lẽ cũng đến 50 tuổi rồi. Mặc dù trông bà rất tuyệt vời thì cũng chỉ như một bức ảnh kiều diễm bị để ra ngoài ánh sáng mặt trời và bị phai bớt màu - rồi lại được tô vẽ kỹ lưỡng với đồ trang điểm. Lông mi của bà nặng trĩu mascara, mái tóc thì bóng lộn toàn keo xịt tóc và các móng tay được sơn tỉa quá đà, trông chúng cứ như men sứ màu đỏ vậy. Bà hoàn toàn... chải chuốt. Đóng bộ trong cái cách mà tôi biết mình không bao giờ có thể như thế được, dù có bao nhiêu người đến trau chuốt cho tôi.

Ý tôi là, hôm nay trông tôi cũng khá được, tôi nghĩ thế. Thực ra, trông tôi rất sắc nét. Tạp chí Vogue của Mỹ nói khuynh hướng màu đen và trắng đang là tiêu điểm trong thời gian này, vì vậy tôi đã kết hợp một chân váy chữ A màu đen với một sơ mi trắng mua được trong đợt hạ giá hàng mẫu lần trước, và đôi giày đen cao gót tuyệt đẹp. Tôi đã đánh mắt giống như cách Mona chỉ cho tôi. Sáng nay tôi thực sự hài lòng với bản thân mình. Nhưng bây giờ, khi Elinor săm soi tôi, tôi chợt nhận ra một mong tay của mình hơi nham nhở, bên mép một chiếc giày có vết bẩn nhỏ xíu - và ôi Chúa ơi, có phải sợi chỉ kia đang thõng xuống từ cái chân váy của tôi không? Liệu tôi có nên giật nó ra không?

Thật bình tĩnh, tôi đặt một tay lên đùi để che cái sợi chỉ bị tuột kia. Có lẽ bà ấy chưa nhìn thấy. Nó cũng không đến mức lộ liễu thế, đúng không?

Nhưng Elinor lặng lẽ lục túi xách, lát sau đưa cho tôi một cái kéo nhỏ bằng bạc có tay cầm bằng đồi mồi.

“Ôi... ơ, cháu cảm ơn,” tôi lúng túng nói. Tôi cắt cái sợi chỉ đáng ghét kia rồi đưa trả lại cái kéo, cảm giác giống như đứa trẻ đang ngồi trên ghế nhà trường. “Việc này luôn xảy ra mà,” tôi nói thêm, và khẽ cười đầy lo lắng. “Sáng nay cháu đã soi gương và nghĩ trông mình khá ổn nhưng rồi khi ra khỏi nhà...”

Tuyệt thật, bây giờ tôi lại đang lắp bắp. Từ từ nào, Becky.

“Người Anh không thể nào ăn vận chải chuốt được,” Elinor nói. “Trừ phi đó là con ngựa.”

Khoé miệng bà nhếch lên vài milimét cố nặn ra một nụ cười - mặc dù phần còn lại trên khuôn mặt bà vẫn không xê dịch - và tôi phá lên cười nịnh bợ.

“Chuyện đó rất thú vị đấy ạ! Bạn cùng nhà với cháu cũng rất thích ngựa. Nhưng ý cháu là, bác cũng là người Anh, đúng không ạ? Vậy mà nhìn bác thực sự... không chê vào đâu được!”

Tôi thực sự hài lòng khi tranh thủ ném vào một lời khen nho nhỏ, nhưng nụ cười trên khuôn mặt Elinor đột nhiên biến mất. Bà nhìn tôi trừng trừng vô cảm và bỗng nhiên tôi hiểu Luke lấy ở đâu ra cái thái độ dửng dưng đáng sợ đó.

“Bác vốn bẩm sinh là công dân Mỹ.”

“Đúng vậy ạ,” tôi nói. “Vâng, cháu nghĩ bác cũng ở đây một thời gian. Nhưng ý cháu là, trong tim bác, bác vẫn còn là... bác sẽ không nói bác là... Cháu muốn nói là, Luke rất Anh...”

“Bác đã sống ở New York hầu hết thời kỳ trưởng thành của mình,” Elinor lạnh lùng nói. “Bất cứ sự liên hệ nào của bác với nước Anh đều đã biến mất từ lâu rồi. Nơi đó đã lỗi thời hai mươi năm rồi.”

“Đúng ạ.” Tôi nhiệt thành gật đầu đồng tình, cố gắng tỏ ra mình hoàn toàn hiểu được ý của bà. Chúa ơi, việc này thật khó khăn. Tôi cảm giác như mình đang bị soi dưới kính hiển vi vậy. Tại sao Luke lại không cùng đến đây nhỉ? Hoặc sao bà ấy không thể thay đổi lịch hẹn nhỉ? Ý tôi là, chẳng nhẽ bà ấy lại không muốn gặp anh sao?

“Rebecca này, ai nhuộm tóc cho cháu vậy?” Elinor đột ngột hỏi.

“Đấy là... đấy là tóc tự nhiên của cháu,” tôi nói, lo lắng sờ một lọn tóc.

“Meione,” bà ấy nghi ngờ nói. “Bác không biết tên. Không biết cô ấy làm việc ở salon nào nhỉ?”

Tôi hoàn toàn im lặng một lúc.

“Ừm... vâng,” cuối cùng tôi cũng ấp úng. “Thực ra... cháu... cháu không chắc bác đã từng nghe đến chỗ này. Nó rất... nhỏ.”

“ừm, bác nghĩ cháu nên thay đổi màu tóc,” Elinor nói. “Gam màu đó rất không tinh tế.”

“Đúng thế ạ!” tôi vội vã nói. “Chính xác là thế ạ!”

“Thế có thánh Julien, Guinevere von Landlenburg ở phố bond rất được. Cháu có biết Guinevere von Landlenburg không?”

Tôi ra chiều suy nghĩ, cứ như thể đang dò lại danh bạ điện thoại trong đầu vậy. Cứ như thể đang kiểm tra lại tất cả các anh chàng Guinevere mà tôi biết vậy.

“Ừm... không ạ,” cuối cùng tôi cũng lên tiếng. “Cháu không nghĩ là mình biết.”

“Họ có một cái nhà ở South Hampton.” Bà lôi ra một hộp phấn rồi soi gương. “Năm ngoái thỉnh thoảng chúng tôi có đến đó cùng với gia đình Bonnevilles.”

Người tôi đờ ra. Gia đình Bonnevilles. Cứ như trong cái tên Sacha de Bonnevilles vậy. Cứ như trong cái tên bạn gái cũ của Luke vậy.

Luke chưa bao giờ kể cho tôi rằng họ là bạn của gia đình anh.

OK, tôi sẽ không căng thẳng đâu. Chỉ vì Elinor đã không đủ tế nhị khi nhắc đến gia đình Sacha. Nó cũng không hẳn như bà ấy đang đề cập đến cô ta...

“Sacha là một cô gái được dạy dỗ rất cẩn thận,” Elinor nói, dập nắp hộp phấn lại. “Cháu đã bao giờ nhìn thấy con bé lướt ván chưa?”

“Chưa ạ.”

“Hay chơi polo(*) chưa?”

* Một môn thể thao người chơi cưỡi ngựa dùng chày có cán dài đánh bóng vào trong các cầu môn.

“Chưa ạ,” tôi rầu rĩ nói. “Cháu chưa từng xem.”

Bỗng nhiên Elinor hống hách đập vào tấm chắn bằng kính sau lưng người tài xế.

“Anh rẽ quá nhanh ở góc đó đấy!” bà ta nói. “Tôi sẽ không nhắc lại nữa đâu, tôi không muốn bị chết ở trên ghế đâu. Này, Rebecca,” bà ta nói, chỉnh lại tư thế ngồi và liếc nhìn tôi vẻ không hài lòng. “Cháu thích những gì?”

“Ừm...” Tôi mở miệng ra rồi ngậm lại. Đầu óc tôi hoàn toàn trống rỗng. Thôi nào, tôi cũng phải có vài sở thích chứ. Tôi làm gì vào cuối tuần nào? Tôi làm gì để thư giãn nào?

“Vâng, cháu...”

Chuyện này thật nực cười. Phải có cái gì đó trong cuộc sống của tôi ngoài chuyện mua sắm chứ.

“Vâng, chắc chắn là cháu rất thích... gặp gỡ giao lưu bạn bè,” tôi do dự bắt đầu. “Và tìm hiểu về... về thời trang thông qua... ừm... thông qua các cuốn tạp chí...”

“Cháu có thích thể thao không?” Elinor nhìn tôi lạnh lùng. “Cháu có đi săn không?”

“Ừm... không ạ. Nhưng... gần đây cháu bắt đầu tập đấu kiếm!” Tôi đột nhiên hào hứng nói thêm. Tôi có mua quần áo tập rồi mà, đúng không? “Và cháu chơi piano từ khi sáu tuổi.”

Hoàn toàn đúng như vậy. Không cần đề cập đến việc tôi bỏ học piano khi tôi chín tuổi.

“Thực ra,” Elinor nói, và mỉm cười lạnh lùng. “Sacha cũng rất xuất sắc ở lĩnh vực âm nhạc. Con bé đã độc tấu các bản sonata viết cho piano của Beethoven ở London hồi năm ngoái. Cháu có đi không nhỉ?”

Sacha đáng ghét kia. Với cái môn lướt ván chết tiệt và các bản sonata chết tiệt.

“không ạ,” tôi nhấm nhẳn. “Nhưng cháu... tình cờ cháu cũng từng độc tấu. Các bản sonata của Wagner.”

“Các bản sonata của Wagner sao?” Elinor hỏi lại đầy nghi ngờ.

“Ừm... vâng ạ.” Tôi hắng giọng, cố gắng nghĩ làm sao thoát khỏi cái chủ đề thành tích này. “Vậy chắc hẳn bác rất tự hào về Luke!”

Tôi hy vọng câu hỏi này sẽ khơi mào một cuộc chuyện trò vui vẻ so với mười phút trước đây. Nhưng Elinor chỉ nhìn tôi rồi im lặng cứ như thể tôi nói điều gì đó nhảm nhí vậy.

“Về... về công ty của anh và mọi thứ.” Tôi gan lì nhấn thêm vào chủ đề đó. “Anh thực sự thành công. Có vẻ như anh rất quyết tâm thành công ở New York, ở Mỹ.” Elinor cười mỉa mai với tôi.

“Người ta chẳng là gì cho đến khi họ thành công ở Mỹ.” Bà nhìn ra ngoài cửa sổ. “Chúng ta đến nơi rồi.”

Ơn Chúa vì điều đó.

Thật xứng tầm với Elinor, cái spa chăm sóc sắc đẹp này thật sự rất tuyệt vời. Khu vực lễ tân giống hệt như hang động của Ai cập, với những cái cột, tiếng nhạc dặt dìu và mùi dầu hương liệu dễ chịu thoang thoảng. Chúng tôi đi lên tầng đến bàn lễ tân, nơi một người phụ nữ thanh lịch trong bộ quần áo vải lanh màu đen gọi Elinor “Bà Sherman” rất kính cẩn. Họ thì thầm một lúc với nhau, và người phụ nữ kia thỉnh thoảng liếc nhìn tôi gật đầu, còn tôi cố giả vờ như không nghe mà nhìn vào bảng giá dành cho dịch vụ tắm dầu hương liệu. Rồi Elinor đột ngột quay lại dẫn tôi đến chỗ ngồi đợi có một ấm trà bạc hà và tấm biển đề yêu cầu khách hàng nói khé, tôn trọng sự yên tĩnh của spa.

Chúng tôi ngồi im một lúc thì có một cô gái trong bộ đồng phục trắng đến chào tôi rồi đưa tôi đi đến phòng trị liệu có để sẵn một cái áo choàng và một đôi dép đi trong nhà, tất cả đều được bọc trong giấy bóng kính xen lô fan. Khi tôi thay đồ, cô ấy mải tán gẫu với đám đồng nghiệp ở quầy thu ngân còn tôi háo hức đoán xem mình được phục vụ gì ở đây. Elinor cứ khăng khăng đòi trả tiền tất cả các dịch vụ trị liệu của tôi dù tôi có dùng bao nhiêu dịch vụ đi chăng nữa - và rõ ràng là bà ấy đã chọn dịch vụ “trị liệu toàn thân”, không biết là cái gì. Tôi hy vọng nó sẽ bao gồm cả dịch vụ mát xa trị liệu để thư giãn nữa, nhưng khi tôi ngồi xuống giường, tôi nhìn thấy một bát đầy sáp ong đun nóng.

Tôi cảm thấy bụng mình khó ở. Tôi chưa bao giờ chịu được việc đắp sáp ong để lột lông chân. Không phải vì tôi sợ đau nhưng vì...

Thôi, được rồi. Bởi vì tôi sợ đau.

“Vậy là dịch vụ trị liệu của tôi bao gồm cả tẩy lông chân sao?” tôi nói, cố gắng tỏ ra bình thản.

“Quý khách đã đăng ký dịch vụ tẩy lông toàn thân,” cô nhân viên trị liệu trả lời, và nhìn tôi đầy ngạc nhiên. “Từ đầu đến chân. Hai chân, hai cánh tay, hai lông mày, và Brazalian.”

Cánh tay sao? Lông mày sao? Tôi cảm thấy cổ họng mình thắt lại vì sợ hãi. Tôi chưa từng sợ hãi như thế này bao giờ kể từ lần đấm lưng ở Thái Lan.

“Brazilian à?” tôi nói giọng sin sít. “Đó là... đó là cái gì vậy?”

“Đó là một dạng tẩy lông vùng bikini. Tẩy hoàn toàn.”

Tôi nhìn cô ta chằm chặp. Đầu tôi làm việc quá tải. Không phải ý cô ta là...

“Vậy mời quý khách nằm xuống giường...”

“Chờ đã!” tôi nói, cố giữ giọng bình tĩnh. “Khi cô nói 'toàn bộ', tức là cô muốn nói...”

“Ừm, đúng vậy.” Nhân viên trị liệu mỉm cười. “Sau đó nếu quý khách muốn, tôi có thể cho một hình xăm nhỏ bằng pha lê vào... chỗ đó. Hình trái tim khá phổ biến. Hoặc có teher là chữ cái đầu trong tên của một người đặc biệt nào đó.”

Không. Điều này thực sự không thể được.

“Vậy, xin mời quý khách nằm xuống giường thư giãn.”

Thư giãn sao? Thư giãn à?

Cô ấy đi đến chỗ cái bát sáp ong nấu chảy đó - và tôi cảm thấy hoảng sợ.

“Tôi sẽ không làm dịch vụ này,” tôi nghe mình đang lên tiếng, và tụt xuống khỏi giường. “Tôi sẽ không làm dịch vụ này.”

“Hình xăm ạ?”

“Không xăm gì cả.”

“Không xăm gì sao?”

Nhân viên trị liệu tiến lại gần phía tôi, tay bưng bát sáp ong - và trong cơn hốt hoảng, tôi lùi lại phía sau giường, quàng cái áo choàng lại quanh người để phòng thủ.

“Nhưng bà Sherman đã thanh toán trước tất cả dịch vụ trị liệu này.”

“Tôi không quan tâm bà ấy đã thanh toán những gì,” tôi nói và lùi lại. “Cô có thể tẩy lông chân tôi. Nhưng không phải cánh tay tôi. Và chắc chắn là không... không phải cái kia. Cái trái tim bằng pha lê gì đó.”

Nhân viên trị liệu trông rất lo lắng.

“Bà Sherman là một trong những khách hàng thân thiết nhất của chúng tôi. Bà ấy đã yêu cầu cụ thể dịch vụ 'tẩy lông từ đầu đến chân' cho cô.”

“Bà ấy sẽ không bao giờ biết!” tôi khẩn khoản. “Bà ấy sẽ không bao giờ biết! Ý tôi là bà ấy chắc không định nhìn chứ? Bà ấy sẽ không hỏi con trai mình xem liệu chữ cái đầu tên anh ta có được xăm ở trên... của bạn gái anh không chứ?” Tôi không thể cho phép mình nói từ bộ phận. “Ý tôi là, thôi nào. Bà ấy không làm thế đúng không?”

Tôi ngừng lại, bầu không khí ngạt thở chỉ được phá tan bởi tiếng sáo êm dịu.

Rồi bỗng nhiên nhân viên trị liệu bật cười. Tôi bắt gặp ánh mắt của cô ấy và tôi cũng bắt đầu cười như bị ma làm.

“Cô nói đúng,” nhân viên trị liệu nói, rồi ngồi xuống dụi mắt. “Cô nói đúng. Bà ấy sẽ không bao giờ biết.”

“Vậy chúng ta giao kèo nhé?” tôi nói. “Cô chỉ tẩy lông chân và lông mày cho tôi, và chúng ta sẽ giữ bí mật về phần còn lại.”

“Thay vì đó tôi có thể mát xa cho cô,” nhân viên trị liệu nói. “Để cho hết thời gian.”

“Đúng thế!” tôi thở phào. “Hoàn hảo!”

Cảm thấy nhẹ nhõm hơn một chút, tôi nằm xuống giường, nhân viên trị liệu đắp khăn tắm lên người tôi một cách chuyên nghiệp.

“Vậy là bà Sherman có con trai ạ?” cô ấy nói nhẹ nhàng và vuốt tóc tôi ra phía sau.

“Đúng vậy.” tôi ngẩng lên, hơi ngạc nhiên. “Vậy bà ấy thậm chí chưa bao giờ nhắc đến anh ta sao?”

“Không, nếu như tôi nhớ không nhầm. Bà ấy đến đây làm nhiều năm nay rồi...” Nhân viên trị liệu nhún vai. “Tôi luôn luôn tâm niệm rằng bà ấy không có con cái.”

“Ồ vậy à,” tôi nói và nằm xuống dưới, cố gắng không biểu lộ sự ngạc nhiên.

Một tiếng rưỡi đồng hồ sau, tôi ra khỏi phòng trị liệu, cảm giác lâng lâng. Tôi có một cặp lông mày hoàn toàn mới, đôi chân mịn màng và cảm giác sảng khoái lan khắp cơ thể nhờ liệu pháp mát xa dầu thơm tuyệt vời.

Elinor đang chờ ở bàn lễ tân, khi tôi đến gần, bà ấy đảo mắt nhìn tôi xét nét từ trên xuống dưới. Trong khoảnh khắc kinh khủng nào đó, tôi nghĩ bà ấy sẽ bắt tôi xắn tay áo lên để kiểm tra độ mịn màng của cánh tay - nhưng tất cả những gì bà ấy nói là, “Lông mày của cháu nhìn khá hơn nhiều rồi đấy.” Rồi bà ấy quay mặt bước ra ngoài cửa, còn tôi vội vã theo sau.

Khi quay trở lại xe, tôi hỏi, “Bác cháu mình sẽ ăn trưa ở đâu ạ?”

“Nina Heywood tổ chức một bữa tiệc từ thiện nho nhỏ và thân mật ủng hộ những nạn nhân đang chết đói ở Uganda,” bà trả lời, mắt sắm soi những ngón tay tỉa tót kỹ lưỡng của mình. “Hầu như tháng nào bác ấy cũng tổ chức những sự kiện như thế này. Cháu có biết gia đình nhà Heywood không? Hay gia đình nhà van Gelder?”

Tất nhiên tôi không biết cái quái gì về họ cả.

“Không ạ,” tôi nghe mình trả lời. “Nhưng cháu biết gia đình nhà Webster.”

“Nhà Webster à?” Bà ấy nhướn đôi lông mày cong hình cung lên. “Có phải gia đình Webster ở Newport không?”

“Gia đình Webster ở Oxshott cơ ạ. Janice và Martin.” Tôi nhìn bà ấy ngây thơ. “Bác có biết họ không ạ?”

“Không,” Elinor nói và nhìn tôi lạnh lùng. “Bác không nghĩ là mình biết họ.”

Chúng tôi im lặng trong suốt chặng đường còn lại. Rồi bỗng nhiên xe dừng, chúng tôi xuống xe, đi bộ vào cái sảnh sang trọng nhất và lớn nhất mà tôi từng thấy, một người mặc đồng phục đứng canh cửa và gương soi treo ở khắp nơi. Chúng tôi bước vào cái thang máy mạ vàng đưa lên chắc phải rất rất nhiều tầng với một người đàn ông đội mũ lưỡi trai, rồi đi vào một căn hộ. Tôi chưa bao giờ nhìn thấy bất kỳ căn hộ nào như thế.

Nơi này thật sự rất hoành tráng, sàn nhà làm bằng đá cẩm thạch, có cầu thang đôi và một cái piano trang trọng được đặt trên bục. Tường được phủ lụa sáng màu trang trí với những bức tranh to có khung màu vàng, và trên các cột khắp phòng là những dải hoa trang trí được treo rủ xuống, tôi chưa nhìn thấy những thứ này bao giờ. Những người phụ nữ gầy như que tăm trong những bộ quần áo đắt tiền đang chuyện trò sôi nổi, vài quý ông ăn vận đẹp đẽ đang lịch sự lắng nghe, những người hầu bàn đang đi mời sâm panh, và một cô gái trong chiếc váy thướt tha đang chơi đàn hạc.

Đây là một bữa trưa từ thiện nho nhỏ sao?

Chủ nhà của chúng tôi, bà Heywood, là một phụ nữ nhỏ nhắn mặc đồ màu hồng, bà định bắt tay tôi thì người phụ nữ đội chiếc mũ đính đầy châu báu đến khiến bà sao nhãng. Elinor giới thiệu tôi với bà Parker, ông Wunsch, và cô Kutomi, rồi đi mất, khiến tôi phải vận hết khả năng bắt chuyện với mọi người, mặc dù có vẻ như họ đang suy đoán chắc tôi phải là bạn thân của hoàng tử William.

“Kể cho tôi đi.” bà Parker giục giã. “Thế cậu trai trẻ tội nghiệp đó đã chịu đựng thế nào sau... mất mát to lớn như thế?” bà ấy thì thầm.

“Cậu bé đó có phẩm cách cao quý bẩm sinh,” ông Wunsch nói rất mạnh mẽ. “Những người trẻ tuổi ngày nay cần học nhiều điều từ cậu ấy. Nói cho tôi có phải cậu ấy định gia nhập quân ngũ không?”

“Cậu ấy... cậu ấy không hề nhắc tới chuyện đó,” tôi nói không mấy nhiệt tình. “Ông làm ơn thứ lỗi.”

Tôi chuồn ra nhà vệ sinh - nó cũng rộng lớn xa xỉ như phần còn lại của ngôi nhà, với những cái giá để các loại xà phòng cao cấp và những lọ nước hoa miễn phí, và một cái ghế tựa thoải mái để ngồi. Tôi có phần ước rằng mình có thể ở trong này cả ngày, thực sự như vậy. Nhưng tôi không dám nấn ná lâu hơn nữa, chẳng may Elinor lại đi tìm tôi. Tôi đàng ráng sức ép mình đứng dậy quay trở lại với đám đông kia, nơi đám người bồi bàn đang đi lại khẽ khàng, miệng lẩm bẩm, “Bữa trưa sẽ được phục vụ ngay bây giờ.”

Khi mọi người tiến đến chỗ hai cánh cửa to lớn kia, tôi nhìn quanh tìm Elinor nhưng không thấy đâu cả. Một quý bà lớn tuổi mặc váy ren đen đang ngồi trên chiếc ghế cạnh tôi, rồi bà ấy bắt đầu đứng dậy tì vào chiếc gậy.

“Hãy để cháu giúp bà,” tôi nói, vội vã tiến đến khi bà ấy loạng choạng. “Để cháu cầm giúp bà ly sâm panh nhé!”

“Cảm ơn cháu yêu quý!” Người phụ nữ mỉm cười khi tôi nắm tay bà, và chúng tôi cùng chậm rãi bước vào phòng ăn lộng lẫy như một toà lâu đài. Mọi người kéo ghế ngồi xuống quanh những chiếc bàn ăn tròn, và đám bồi bán nhanh chóng phục vụ bánh mì.

“Margaret,” bà Heywood nói, tiến đến chìa tay về phía bà cụ. “Cầm lấy tay tôi đi. Bây giờ để tôi đưa bà đến chỗ ngồi...”

“Cô gái trẻ này đang giúp tôi rồi,” bà nói khi tự mình ngồi xuống ghế, còn tôi mỉm cười khiêm nhường với bà Heywood.

“Cảm ơn cô nhé!” bà ấy lơ đãng nói. “Bây giờ, cô có thể cầm giúp tôi chiếc ly... và mang một ít nước ra bàn này được không?”

“Tất nhiên rồi!” tôi nói và mỉm cười thân thiện. “Không vấn đề gì.”

“Còn tôi uống cocktail G&T,” một người đàn ông lớn tuổi ngồi xuống gần đó nói thêm, xoay xoay người trong ghế.

“Sẽ có ngay.”

Chuyện vừa rồi chứng minh mẹ mình nói đúng. Cách làm quen với một người là giúp đỡ họ. Tôi cảm thấy rất đặc biết, đang giúp đỡ chủ nhà. Cứ như thể tôi đang đứng ra tổ chức tiệc cùng bà ấy vậy?

Tôi không chắc nhà bếp ở đâu nhưng đám người bồi bàn đều tiến đến một góc ở cuối phòng. Tôi đi theo họ qua hai cánh cửa, và thấy mình đang ở trong một gian bếp mà mẹ tôi chắc hẳn sẽ khao khát muốn có. Khắp nơi lát đá granite và cẩm thạch, một cái tủ lạnh trông giống quả tên lửa không gian, và một cái lò nướng bánh pizza được gắn vào lường! Đám bồi bàn mặc áo sơ mi trắng đang vội vã bê ra bê vào các khay thức ăn, hai bếp trưởng đứng ở khu vực trung tâm bêm cái lò nướng, đang cầm những cái chảo nóng sôi sùng sục, tiếng ai đó đang hét lên, “Chết tiệt, đống khăn ăn ở đâu rồi?”

Tôi tìm thấy một chai nước và một cái cốc, đặt chúng lên khay rồi nhìn quanh xem bình rượu gin ở đâu. Khi tôi cúi xuống mở cánh tủ đựng đồ ăn ra thì một người đàn ông với mái tóc tẩy màu cắt ngắn vỗ nhẹ vào vai tôi.

“Này! Cô đang làm gì đấy?”

“Ồ, xin chào!” tôi nói, và đứng dậy. “Tôi chỉ đang tìm chai rượu gin. Có người muốn uống cocktail G&T.”

“Chúng ta không có thời gian cho cái đó!” anh ta quát lên. “Cô có nhận thấy đang thiếu người phục vụ không? Chúng ta cần mang thức ăn đặt lên bàn!”

Đang thiếu người phục vụ sao? Tôi nhìn anh ta trừng trừng không hiểu gì một lúc. Rồi khi đưa mắt nhìn xuống cái chân váy màu đen của mình, tôi chợt hiểu ra mọi việc, và tôi phá lên cười kinh ngạc.

“Không! Tôi không phải là... Ý tôi là, tôi thực ra là một trong những...”

Tôi nói như thế nào để không xúc phạm anh ta nhỉ? Tôi chắc chắn làm một người bồi bàn cũng cần phải có rất nhiều kỹ năng. Dù sao thì biết đâu anh ta lại là một diễn viên nghiệp dư trong thời gian rảnh rỗi.

Nhưng khi tôi đang rùng mình thì anh ta đặt vào tay tôi một cái khay bạc đầy cá hun khói.

“Cầm lấy! Ngay bây giờ!”

“Nhưng tôi không phải...”

“Ngay bây giờ! Thức ăn đặt lên bàn!”

Sợ hãi, tôi vội vã đi ngay. OK. Việc tôi cần làm là thoát khỏi anh ta, đặt cái khay này ở đâu đó và tìm chỗ ngồi của mình.

Thật cẩn trọng tôi quay trở lại phòng ăn, và tha thẩn giữa hai dãy bàn, tìm xem có mặt bàn nào trống để đặt cái khay lên không. Nhưng dường như không có cái bàn nào hay thậm chí cái ghế trống nào. Tôi thực sự không thể đặt nó lên sàn nhà, nhưng thật đáng xấu hổ nếu len lỏi vào đám khách và đặt nó lên bàn.

Chuyện này thực sự khó chịu. Cái khay khá nặng, cánh tay tôi bắt đầu. Tôi đi qua ghế của ông Wunsch và khẽ mỉm cười với ông, nhưng ông ấy thậm chí không nhận ra tôi. Cứ như thể tôi bỗng biến thành người tàng hình vậy.

Chuyện này thật nực cười. Phải có chỗ nào đó để tôi đặt cái khay này xuống chứ.

“Cô-có-định-phục-vụ-thức-ăn-không-đấy?” một giọng nói giận dữ rít lên phía sau lưng khiến tôi giật nảy mình.

“OK!” tôi đáp lại, cảm thấy hơi lo sợ. “OK, tôi sẽ phục vụ đây.”

Ôi, vì Chúa. Có lẽ việc đơn giản hơn là cứ việc phục vụ món này. Rồi ít ra thì nó cũng biến mất, và tôi có thể ngồi xuống. Tôi ngần ngại tiến đến cái bàn gần nhất.

“Ừm... có ai muốn ăn một ít cá hồi hun khói không? Tôi nghĩ đây là cá hồi... còn đây là thịt cá hồi...”

“Rebecca?”

Một cái đầu với kiểu tóc rất thanh lịch ở trước mặt tôi đang ngoái nhìn quanh khiến tôi giật nảy mình. Elinor đang ngẩng lên nhìn tôi trừng trừng, hai con mắt bà ấy như hai lưỡi dao.

“Chào bác,” tôi lo lắng nói. “Bác có muốn ăn một chút cá không?”

“Cô nghĩ cô đang làm gì vậy?” bà ấy nói nhỏ đầy giận dữ.

“Ồ!” tôi nín thở. “Ừm, cháu chỉ, bác biết đấy, đang giúp một tay...”

“Tôi sẽ dùng chút cá hồi hun khói, cảm ơn cô,” một phụ nữ mặc áo khoác màu vàng nói. “Cô có nước xốt không béo của Pháp chứ?”

“Ừm... vâng, vấn đề thực sự tôi không phải là...”

“Rebecca!” giọng Elinor bắn ra từ cái miệng chỉ hé mở. “Đặt nó xuống. Chỉ việc... ngồi xuống đi.”

“Vâng. Tất nhiên rồi.” Tôi bối rối liếc nhìn khay đựng cá. “Hay là cháu cứ tiếp mọi người, vì dù sao cháu cũng đang đứng ở đây mà...”

“Đặt nó xuống! Ngay bây giờ!”

“Vâng.” Tôi ngơ ngác nhìn một lúc, rồi thấy một người bồi bàn đang tiến đến phía mình cầm theo một chiếc khay trống. Trước khi anh ta kịp phản ứng, tôi gửi nhờ khay cá hồi hun khói vào tay của anh ta rồi vội vã chạy về chỗ mình với đôi chân run rẩy, nhẹ nhàng cào lại tóc.

Khi ngồi xuống, tôi trải rộng cái khăn ăn trên đầu gối, cả bàn ăn im lặng. Tôi nhoẻn miệng cười thật thân thiện nhưng không ai đáp lại. Rồi một người phụ nữ lớn tuổi đeo khoảng sáu chuỗi ngọc chai lớn và máy trợ thính nhoài người về phía Elinor thầm thì, đủ to để tất cả chúng tôi đều nghe thấy, “Con trai cô hẹn hò với.. một cô hầu bàn à?”

NGÂN SÁCH CHI TIÊU

Ở NEW YORK CỦA BECKY BLOOMWOOD

NGÂN SÁCH CHI TIÊU HÀNG NGÀY (TRÙ BỊ)

Thức ăn

$50

Mua sắm

$50 $100

Chi tiêu lặt vặt

$50 $60 $100

TỔNG CỘNG

$250

NGN SÁCH CHI TIÊU HÀNG NGÀY (ĐÃ ĐIỀU CHỈNH)

NGÀY THỨ BA

Thức ăn

$50

Mua sắm

$100

Chi tiêu lặt vặt

$365

Các khoản chi khác

$229

Cơ hội mua sắm hạ giá hàng mẫu đặc biệt

$567

Cơ hội mua sắm hạ giá hàng mẫu đặc biệt khác

$128

Các khoản chi đột xuất

$49

Các chi phí thiết yếu phục vụ cho công việc (giày dép)

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.