Tín Đồ Shopping Oanh Tạc Manhattan

Chương 4



8 GIỜ 30 PHÚT sáng hôm sau, tôi vẫn chưa ra khỏi giường. Tôi không muốn di chuyển dù chỉ một centimét. Tôi muốn nằm trong chiếc giường thoải mái, đáng yêu này, cuộn mình trong chiếc chăn lông ngỗng màu trắng tuyệt đẹp này.

“Em định nằm vậy mãi sao?” Luke nói, mỉm cười với tôi. “Không phải anh không muốn nằm cùng em đâu.” Anh ấy hôn lên trán tôi, còn tôi thì rúc vào mấy cái gối mà không trả lời anh.Tôi chỉ không muốn ra khỏi giường. Tôi thấy quá dễ chịu, ấm áp và hạnh phúc khi ở đây.

Thêm nữa - chỉ là một điểm rất nhỏ thôi - tôi vẫn chưa có quần áo.

Tôi đã bí mật gọi xuống lễ tân ba lần để hỏi về bưu kiện chuyển phát nhanh. (Một lần khi Luke đang tắm, một lần khi tôi đang tắm - từ chiếc điện thoại sang trọng trong phòng tắm - và một lần rất nhanh khi tôi cử Luke ra hành lang vì tôi nghe thấy tiếng mèo kêu.)

Và nó vẫn chưa đến nơi. Tôi không có quần áo. Không có cái cóc khô gì.

Điều đó cho đến lúc này cũng chưa có gì đáng kể vì tôi vẫn nằm ườn trong chăn. Nhưng tôi có lẽ không thể ăn thêm chút bánh sừng bò hay uống thêm hớp cà phê nào nữa, hay cũng chẳng thể nào tắm mà Luke thì đã gần mặc xong quần áo rồi.

Tôi chắc sẽ phải mặc lại quần áo hôm qua. nghĩ lại đã thấy bẩn thỉu, nhưng tôi còn làm gì khác được chứ? Tôi chỉ việc giả vờ tôi có nhiều tình cảm dành cho bộ quàn áo này hoặc có lẽ hy vọng tôi có thể mặc thật nhanh mà Luke thậm chí sẽ không nhận ra. Ý tôi là, liệu đàn ông có thực sự nhận ra những gì mà bạn...

Khoan đã.

Đợi một phút. Bộ quần áo của mình hôm qua đâu rồi? Mình chắc chắn chỉ làm rơi chúng trên sàn thôi...

“Luke này?” tôi nói, giọng bình thản nhất có thể. “Anh có nhìn thấy quần áo hôm qua của em đâu không?”

“Có,” anh trả lời, ngẩng đầu lên khỏi chiếc va li. “Anh gửi chúng xuống bộ phận giặt đồ sáng nay cùng với quần áo của anh rồi.”

Tôi nhìn anh trừng trừng, ngộp thở.

Bộ quần áo duy nhất trên đời của tôi đã được gửi đến bộ phận giật đồ sao?

“Khi nào... khi nào chúng mới được giặt xong?” Cuối cùng tôi cũng thốt lên được.

“Sáng mai.” Luke quay lại nhìn tôi. “Xin lỗi, lẽ ra anh nên nói với em. nhưng đó không phải là vấn đề gì lớn chứ? Ý anh là, anh không nghĩ điều này làm em lo lắng. Họ phục vụ rất tuyệt.”

“Ồ không!” tôi cao giọng nói vẻ cáu kỉnh. “Kkhông, em không lo lắng!”

“Tốt,” anh nói, và mỉm cười.

“Tốt,” tôi nói, và mỉm cười lại.

Tôi phải làm gì đây?

“Ồ, còn khá nhiều chỗ trống trong tủ để đồ,” Luke nói, “nếu em muốn anh treo các thứ lên.” Anh với tay lấy chiếc va li nhỏ của tôi và trong lúc hốt hoảng, tôi nghe tiếng mình hét lên. “Khooooông!” trước khi kịp hãm lại. “Không sao,” tôi nói thêm, khi anh nhìn tôi ngạc nhiên. “Quần áo của em hầu hết đều là... đồ dệt kim.”

Ôi Chúa ơi. Chúa ơi. Bây giờ anh ấy đang đi giày. Tôi sẽ phải làm gì?

OK, cố lên nào Becky, tôi điên cuồng suy nghĩ. Quần áo. Mốt cái gì đó để mặc. Không quan trọng là cái gì.

Một trong những bộ com lê của Luke?

Không. Anh sẽ thấy rất kỳ quặc, và dù sao thì com lê của anh cũng toàn ngốn khoảng 1.000 bảng, vì thế tôi không thể xắn tay áo lên.

Áo choàng tắm của khách sạn thì sao? Cứ giả vờ như áo choàng tắm và dép đi trong phòng là mốt mới nhất đi. Ồ, nhưng tôi không thể đi lại trong chiếc áo choàng tắm cứ như thể tôi đi spa vậy. Mọi người sẽ cười nhạo tôi.

Thôi nào, trong khách sạn kiểu gì chẳng có quần áo. Hay là... đồng phục của nhân viên dọn phòng? Đúng rồim còn gì hay ho hơn thế. Họ phải giữ hàng tá đồ đó ở đâu đây, phải không nhỉ? Những chiếc váy gọn gàng xinh xắn đi với mũ cùng tông. Tôi có thể nói với Luke đó là mốt mới nhất của Prada - và hy vọng không ai yêu cầu tôi đi dọn phòng cho họ...

“Mà này,” Luke nói, với tay lấy va li của anh, “em để quên cái này ở nhà anh.”

Tôi ngẩng lên, hơi giật mình khi anh ấy tung cho tôi một cái gì đó từ góc phòng bên kia. Nó mềm mại, giống như vải... và khi bắt được nó, tôi muốn khóc cho nhẹ lòng. Quần áo! Một chiếc áo phông hiệu Calvin Klein to quá khổ thì chính xác hơn. Tôi chưa bao giờ vui mừng đến vậy trong đời khi nhìn thấy một chiếc áo phông màu ghi xám không hoạ tiết đã bạc màu.

“Cám ơn anh!” tôi nói. Và tôi ép bản thân mình đếm đến mười trước khi thốt ra một cách tự nhiên, “Thật sự, có lẽ hôm nay em sẽ mặc chiếc áo này.”

“Cái áo đó?” Luke nói, nhìn tôi khó hiểu. “Anh nghĩ nó là một chiếc áo ngủ.

“Đúng thế! Nó là một chiếc áo - váy ngủ,” tôi nói, trùm nó quá đàu - và ơn Chúa, nó dài đến nửa đùi. Nó dễ dàng biến thành một chiếc váy. À đúng rồi! Tôi có một chiếc băng buộc đầu co giãn màu đen trong túi đồ trang điểm có thể dùng làm thành một chiếc thắt lưng vừa vặn với người.

“Rất đẹp,” Luke trêu chọc khi nhìn tôi luồn lách chui người vào. “Hơi ngắn một chút...”

“Một chiếc váy mini,” tôi quả quyết, rồi quay lại ngắm mình trong gương. Và... Chúa ơi, nó hơi ngắn. Nhưng đã quá muộn để làm gì lúc này. Tôi xỏ đôi xăng đan màu cam vào chân và sửa soạn lại tóc tai, không cho phép mình nghĩ về tất cả những bộ cánh tôi định diện vào sáng nay.

“Đây nữa,” Luke nói. Anh với tay lấy chiếc khăn Denny and George và chậm rãi quàng quanh cổ tôi. “Khăn Denny and George và không mặc quần lót chẽn gối. Anh thích thế.”

“Em sẽ mặc quần lót chẽn gối!” tôi nói đầy phẫn nộ.

Đúng vậy mà. Tôi đợi đến lúc Luke ra chỗ khác để thó ngay một chiếc quần lót của anh ấy.

“Vậy - phi vụ làm ăn của anh thiên về mảng gì vậy?” tôi vội vã hỏi, chuyển chủ đề. “Có thú vị không?”

“Nó khá... lớn,” Luke ngập ngừng. Anh ấy cầm hai chiếc cà vạt lụa tơ tằm lên. “Cái nào sẽ mang lại may mắn cho anh hả em?”

“Cái màu đỏ,” tôi nói sau một chút đắn đo. “Nó hợp với mắt anh.”

“Nó hợp với mắt anh?” Luke phá lên cười. “Trông anh có dữ tợn vậy không?”

“Nó hợp với mắt anh. Anh hiểu em muốn nói gì mà.”

“Không, em nói đúng ngay từ đầu rồi,” Luke nói và nhìn chăm chú vào gương. “Nó hợp với mắt anh một cách hoàn hảo.” Anh liếc nhìn tôi. “Chắc em cũng đoán được đêm qua anh không ngủ.”

“Không ngủ?” Tôi nhướn mày. “Trước một cuộc họp quan trọng sao? Chắc chắn đấy không phải là cách Luke Brandon sẽ cư xử.”

“Rất thiếu trách nhiệm,” Luke tán thành trong khi quàng cà vạt quanh cổ. “Chắc vì mải nghĩ đến ai đó.”

Tôi quan sát anh thắt cà vạt với những bước thật nhanh và hiệu quả. “Vậy - hãy kể cho em về phi vụ làm ăn này đi. Đó là một khách hàng lớn đúng không?”

Nhưng Luke chỉ cười và lắc đầu.

“Có phải Nat West không? Em biết rồi, Ngân hàng Lloyds!”

“Nào... đó chỉ là một phi vụ anh rất mong muốn,” cuối cùng Luke cũng nói. “Một việc anh luôn mong muốn. Nhưng cả phi vụ lại rất nhàm chán,” anh chuyển giọng điệu.

“Không, không phải vậy!”

“Thực sự rất buồn tẻ. Nào - em định hôm nay sẽ làm gì? Em sẽ ổn chứ?” Và bây giờ nghe có vẻ như anh ấy đang chuyển chủ đề.

Thực sự, tôi nghĩ Luke hơi nhạy cảm về việc làm tôi buồn khi nhắc đên công việc của anh. Đừng hiểu nhầm ý tôi, tôi nghĩ việc kinh doanh của anh rất tuyệt. nhưng có một lần, lúc đó rất khuya rồi,anh kể cho tôi về loạt sản phẩm kỹ thuật mới anh chuẩn bị đưa ra giới thiệu và tôi đã đại loại như... ngủ gật.

Tôi nghĩ anh đã khắc cốt ghi tâm chuyện đó vì gần đây anh hầu như không kể chuyện công việc nữa.

“Em có nghe nói bể bơi sẽ đóng của sáng nay chưa?” anh nói.

“Em biết,” tôi nói, với tay lấy phấn hồng. “Nhưng chuyện đó không thành vấn đề. Em rất dễ tìm niềm vui cho bản thân.”

Im lặng một hồi, tôi ngước lên thấy Luke đang dò xét nhìn tôi đầy vẻ nghi ngờ

“Em có muốn anh gọi một chiếc taxi đưa em đi mua sắm không? Thành phố Bath ở khá gần đây...”

“Không,” tôi hậm hực. “Em không muốn đi mua sắm!”

Điều này đúng. Khi Suze phát hiện ra giá của đôi xăng đan màu cam của tôi, cô ấy rất lo lắng vì đã không đủ nghiêm khắc với tôi, vì thế tôi hứa cuối tuần này sẽ không mua thêm bất cứ thứ gì. Cô ấy bắt tôi đặt tay lên tim mà thề với - ừm, đôi xăng đan màu cam của mình. Và tôi sẽ phải thực sự cố gắng giữ lời thề đó.

Ý tôi là, tôi cũng chỉ cần cố 48 tiếng đồng hồ nữa.

“Em sẽ đi khám phá mọi thứ ở vùng nông thôn đáng yêu này,” tôi nói là dập hộp phấn hồng lại.

“Như là việc...”

“Như là việc ngắm cảnh... và có lẽ đến một trang trại xem người ta vắt sữa bò, hay việc gì đó...”

“Anh hiểu rồi.”

“Cái gì cơ?” tôi nghi ngờ hỏi. “Anh nói thế là có ý gì?”

“Em sẽ đến trang trại đúng không và sẽ hỏi người ta xem em có thể vắt sửa bò được không?”

“Em không hề nói em định vắt sữa bò,” tôi đường hoàng đáp. “Em nói là em sẽ đi xem mấy con bò. Và thôi thì em có lẽ không đi thăm trang trại nữa, chắc em sẽ đi xem vài thắng cảnh nơi đây.” Tôi với tay lấy một chồng tờ rơi trên bàn trang điểm. “Chẳng hạn như... triển lãm máy kéo này. Hay là... tu viện nữ Thánh Winifred với... Bevington Triptych nổi tiếng,”

“Một tu viện nữ,” Luke ngập ngừng lặp lại tôi.

“Đúng thế, một tu viện nữ!” Tôi nhìn anh hằm hè. “Tại sao em lại không đi thăm một tu viện nữ được chứ? Em thực ra là một người rất tâm linh.”

“Anh chắc chắn em là người như vậy, em yêu ạ,” Luke nói, nhìn tôi châm chọc. “Có lẽ em muốn mặc bộ nào đó thay vì cái áo phông kia trước khi em đi...”

“Nó là một chiếc váy!” Tôi bực tức nói, và keó chiếc áo phông trùm qua mông. “Dù sao thì, tín ngưỡng chẳng liên quan gì đến quần áo cả. 'Anh còn nhớ bộ phim Lilies of the Field(1) chứ?' “ Tôi ném trả một cái nhìn đầy hả hê.

“Vậy là hòa.” Luke cười ngoác miệng. “Được rồi, em đi vui vẻ nhé.” Anh hôn tôi. “Becky này, anh thực sự xin lỗi về tất cả những chuyện này. Anh không hề muốn kỳ nghỉ cuối tuần đầu tiên của chúng mình lại như thế.”

(1). Một tác phẩm của nhà văn Mỹ William Edmund Barret được dựng thành phim năm 1963. Bộ phim kể về một công nhân Mỹ da đen đối mặt với một nhóm tu sĩ Đông Đức vốn tin rằng anh ta được Chúa gửi tới cho họ để giúp họ xây dựng một nhà thờ mới.

“Được mà,” tôi nói, và bấu nhẹ vào ngực anh ấy. “Anh chỉ cần chắc một điều là phi vụ làm ăn bí ẩn này bù đắp được điều đó.”

Tôi đã mong Luke sẽ cười thành tiếng, hay ít nhất cũng phải mỉm cười - nhưng anh chỉ khẽ gật đầu, cầm ca táp lên và đi về phía cửa.

Tôi thực sự không thấy phiền nếu phải đi cả sáng nay một mình vì tôi đã luôn thầm mong được nhìn ngắm bên trong một tu viện nữ. Ý tôi là, tôi biết mình cũng không cố gắng đến nhà thờ hàng tuần nhưng trong tôi luôn có một thế giới tâm linh. Tôi hoàn toàn hiểu rằng có một thế lực hiện hữu ngoài kia lớn mạnh hơn rất nhiều so với con người nhỏ bé của chúng ta, đó là lý do tại sao tôi thường xuyên đọc tử vi của mình trong tờ The Daily World. Ngoài ra tôi còn yêu thích nhạc nhà thờ thời trung cổ thường được mở trong lớp yoga mình đang theo học, tất cả những chiếc nén và mùi hương trầm đáng yêu. Và cả Audrey Hepburn trong phim The Nun's Story nữa.

Thực ra, phải nói thật với các bạn rằng, một phần bên trong con người tôi luôn bị lôi cuốn bởi cuộc sống giản dị của một nữ tu. Không lo lắng, không có những quyết định, không phải làm việc. Chỉ việc ca hát và đi dạo quanh quẩn cả ngày. Ý tôi là, như thế không phải rất tuyệt vời sao?

Vì thế khi trang điểm xong và xem tivi một lát, tôi đi xuống quầy lễ tân - và sau khi hỏi thêm lần nữa về hành lý của mình mà không có tin gì mời (thành thực mà nói, tôi chuẩn bị kiện họ), tôi gọi taxi đến tu viện nữ Thánh Winifred. Khi chiếc xe lăn bánh trên những con đường nông thôn, tôi nhìn ngắm cảnh đẹp bên ngoài và nhận thấy mình đang băn khoăn không biết phi vụ làm ăn của Luke là về cái gì. Cái quái gì trên trái đất này mà là “một vụ anh hằng mong muốn” đầy bí hiểm chứ? Ý tôi là, tôi từng nghĩ anh đã có mọi thứ anh muốn. Anh là một chuyên viên PR trong lĩnh vực tài chính thành công nhất, anh có một công ty phát đạt, anh ắm hàng đống giải thưởng... Vậy thì đó có thể là gì chứ? Một khách hàng lớn mới chăng? Văn phòng mới? Mở rộng công ty, có lẽ thế?

Tôi nhăn nhó, cố gắng nhớ xem gần đây tôi có nghe lén được gì không - rồi tôi bật dậy, nhớ ra đã nghe anh ấy nói trên điện thoạt vài tuần trước. Anh đã nói về một công ty quảng cáo và thậm chí lúc đó tôi còn băn khoăn tại sao lại vậy.

Đúng vậy. Quá rõ ràng, giờ thì tôi nhớ ra chuyện đó rôi. Anh ấy đã luôn thầm mong trở thành giám đốc một công ty quảng cáo. Đó là toàn bộ phi vụ này. Anh sẽ mở rộng từ PR và bắt đầu lấn sân sang quảng cáo.

Và tôi cũng có thể tham gia vào mấy việc này! Được!

Tôi rất hào hứng với ý nghĩ này, suýt chút nữa đã nuốt cả kẹo cao su. Tôi có thể xuất hiện trong một quảng cáo! Ôi, việc này sẽ tuyệt lắm đây. Có lẽ tôi sẽ xuất hiện trong quảng cáo của hãng Bacardi, trong đó người ta sẽ ở trên thuyền, cười nói trượt ván và vui vẻ bên nhau. Ý tôi là, tôi biết thường phải là người mẫu thời trang nhưng tôi dễ dàng có thể ở chỗ nào đó làm nền. Hay tôi có thể làm người lái thuyền. Như vậy chắc sẽ rất hoành tráng. Chúng tôi sẽ bay đến Barbados hay một nơi nào đó, và ở đó sẽ rất nóng, đầy nắng và đẹp mê hồn, với hàng đống đồ Bacardi miễn phí, và chúng tôi sẽ nghỉ tại những khách sạn rất xịn... Tôi sẽ phải mua một bộ bikini mới, chắc chắn rồi... không thì có lẽ phải hai bộ... và một vài đôi dép xỏ ngón mới...

“Tu viện nữ Thánh Winifred thưa cô,” người lái taxi nói - và tôi sực tỉnh. Tôi không phải đang ở Barbados, đúng không nhỉ? Tôi đang chẳng ở một nơi chết tiệt nào cả, ở Somerset.

Chúng tôi dừng lại bên ngoài một tòa nhà màu mật ong cổ, và tôi tò mò nhòm qua cửa sổ. Đây là một tu viện nữ. Nó không có vẻ đặc biệt đến thế, thực sự là vậy - chỉ giống như một trường học, hay chỉ như một ngôi nhà lớn ở vùng nông thôn. Tôi đang băn khoăn liệu mình có buồn ra khỏi taxi không thì nhìn thấy một nữ tu. Đi ngang qua, trong một chiếc áo choàng màu đen, khăn trùm đầu, và mọi thứ! Một nữ tu bằng xương bằng thịt, tại nơi ở thực sự của bà. Bà hoàn toàn tự nhiên. Bà thậm chí còn không nhìn chiếc taxi. Cứ như thể đang đi hành hương vậy!

Tôi xuống taxi, trả tiền cho người lái xe - và khi bước đến cánh cửa trước nặng nề kia, tôi cảm thấy tò mò ghê gớm. Một người phụ nữ lớn tuổi cùng đi vào một lúc, trông bà có vẻ biết đường nên tôi đi theo bà dọc hành lang tiến vào khu làm lễ. Khi chúng tôi bước vào, một cảm giác kỳ lạ, linh thiêng và gần như hân hoan lan tỏa khắp người tôi. Có lẽ là mùi hương quyến rũ trong không khí hay tiếng nhạc từ chiếc đàn organ kia, nhưng tôi chắc chắn đã cảm nhận được điều gì đó.

“Cám ơn Xơ,” người phụ nữ lớn tuổi kia nói với nữ tu sĩ. Rồi bà ấy bắt đầu bước đến cửa khu làm lễ - nhưng tôi vẫn đứng đó, hơi lặng người.

Xơ. Ôi chao.

Xơ Rebecca.

Một trong những chiếc áo choàng đen tha thướt đáng yêu kia, một dáng vẻ rõ ràng là rất ấn tượng của một nữ tu ở mọi thời điểm.

Xơ Rebecca của Tòa thánh...

“Con yêu, con có vẻ đang hơi đăm chiêu,” một nữ tu sĩ đứng ngay sau lưng tôi, và tôi nhảy lên.

“Con có thích thú khi nhìn thấy Bevington Triptych không?”

“Ồ,” tôi đáp. “Ừm... vâng. Chắc chắn là vậy ậ.”

“Trên kia kìa,” nữ tu sĩ chỉ tay, tôi ngập ngừng tiến về phía trước, nơi làm lễ, hy vọng sẽ biết rõ hơn Bevington Triptych là cái gì. Một bức tượng, có lẽ nào? Hay là... một tấm thảm thêu?

Nhưng khi đến chỗ người phụ nữ có tuổi kia, tôi hiểu ra rằng bà ấy đang ngước lên nhìn chăm chú một bức tường toàn cửa sổ làm bằng kính màu. Phải thừa nhận, chúng đẹp mê hồn. Ý tôi là, nhìn vào cái gì đó maù xanh da trời to vĩ đại ở khoảng giữa kia đi. Nó thật độc đáo!

“Bevington Triptych,” người phụ nữ lớn tuổi kia nói. “Nó thật sự không có gì sánh bằng, phải không nào?”

“Wow,” tôi thốt lên đầy vẻ tôn kính, đồng tình với bà ấy. “Nó thật là đẹp.”

Đúng là rất ấn tượng. Nó toát lên điều đó, không thể nào nhầm lẫn, đúng là một tác phẩm nghệ thuật thực thụ, phải không nào? Một thiên tài thực sự như vừa nhập vào người bạn. Và tôi thậm chí không phải là một chuyên gia.

“Màu sắc tuyệt với,” tôi lẩm bẩm.

“Chi tiết,” người phụ nữ nói, vỗ tay, “thật sự không có gì sánh nổi.”

“Không có gì sánh nổi,” tôi nhắc lại.

Khi tôi chuẩn bị chỉ vào cầu vồng mà theo tôi là rất đẹp thì chợt nhận ra người phụ nữ lớn tuổi kia và tôi đang không cùng nhìn vào một cái cửa sổ. Bà ấy đang nhìn vào một cái nhỏ hơn, bẩn thỉu hơn mà tôi thậm chí còn không hề nhận ra.

Tôi hết mực kín đáo chuyển ánh mắt nhìn đăm đăm sang phía bên phải, cảm thấy thất vọng tràn trề, Cái này là Bevington Triptych sao? Nhưng nó thậm chí còn không đẹp mà!

“Nhưng trái lại cái thứ rác rưởi từ thời Victoria này,” người phụ nữ kia đột nhiên nói với giọng hung dữ, “thì đúng là đáng nhục nhã! Cái cầu vồng kia! Cái đó không làm cô phát ốm sao?” Bà ta chỉ vào cái cửa sổ to màu xanh da trời của tôi, và tôi hít thở thật sâu.

“Tôi biết,” tôi nói. “Nó thật ghe tởm phải không bác? Hoàn toàn... Bác biết đấy, cháu nghĩ mình sẽ ra ngoài đi dạo một lát...”

Tôi vội vàng lùi lại phía sau trước khi bà ta kịp nói thêm gì nữa. Rồi rụt rè đi xuống bên mép hàng ghế trong nhà thờ, băn khoăn mơ hồ không biết làm gì tiếp theo thì đột nhiên tôi phát hiện ra một nhà nguyện nho nhỏ ở góc phòng.

Phòng xưng tội, tấm bẳng bên ngoài đề tên. Một nơi để ngồi yên lặng, cầu nguyện, và khám phá thêm về niềm tin vào Thiên Chúa.

Tôi thận trọng ngó đầu vào trong nhà nguyện - bên trong một nữ tu sĩ già, ngồi trên ghế, đang thêu. Bà mỉm cười với tôi, và tôi lo lắng mỉm cười lại rồi đi vào trong.

Tôi ngồi xuống một chiếc ghế gỗ màu sẫm, cố gắng không gây ra tiếng cót két nào, trong một lúc lâu tôi không nói được điều gì bởi cảm giác tôn nghiêm. Điều này thật đáng kinh ngạc. Không khí huyền bí, tất cả đều yên lặng và tĩnh mịch - và tôi cảm thấy mình tao nhã và sùng đạo ghê gớm ngay khi bước vào đây. Tôi mỉm cười một lần nữa với nữ tu sĩ, đầy bẽn lẽn và bà đặt khung thôi xuống rồi nhìn tôi như thể đang chờ tôi nói điều gì.

“Con thực sự thích những chiếc nến của xơ,” tôi nói lí nhí đầy cung kính. “Có phải chúng được bán ở cửa hiệu Habitat không ạ?”

“Không phải,” nữ tu sĩ đáp, thoáng ngạc nhiên. “Ta không nghĩ vậy.”

“Ồ ra thế.”

Tôi hơi ngáp - bởi vẫn còn buồn ngủ vì cái không khí thôn quê này - và khi ngáp, tôi nhận ra một móng tay của mình bị tróc sơn. Rất nhẹ nhàng, tôi kéo khóa túi xách, lấy chiếc giũa mong tay ra, và bắt đầu giũa (thật nhẹ nhàng, bởi tôi không muốn phá vỡ bầu không khí tâm linh này.) Sau khi giũa xong, cạnh móng tay nhìn hơi lởm chởm vì thế tôi lấy lọ sơn móng tay bóng khô siêu nhanh của hãng Maybelline ra và nhanh chóng tô qua.

Suốt thời gian đó, nữ tu sĩ dõi mắt nhìn tôi vói vẻ khó hiểu, và khi tôi gần sơn xong, bà lên tiếng, “Con thân yêu, con có theo đạo Thiên Chúa không?”

“Không ạ, con không phải người theo đạo, thật ra là vậy,” tôi nói.

“Có điều gì con muốn kể cho ta không?”

“Ừm... không hẳn thưa xơ.” Tôi ngớ ngẩn lướt tay trên chiếc ghế đang ngồi và mỉm cười thân thiện với bà. “Nghệ thật điêu khắc ở đây thật đẹp, phải không ạ? Tất cả đồ đạc của xơ cũng đẹp như thế này chứ ạ?”

“Đây là nhà nguyện,” nữ tu sĩ đáp và nhìn tôi khó hiểu.

“Ồ, con biết! Nhưng xơ biết đấy, bây giờ rất nhiều người cũng có ghế cầu nguyện trong nhà. Con đã đọc một bài báo về việc này trong tờ Harpers...”

“Con của ta...” Nữ tu sĩ giơ tay lên ngắt lời tôi. “Con của ta, đây là nơi để xưng tội. Là nơi cần giữ yên lặng.”

“Con biết!” tôi nói đầy ngạc nhiên. “Đó là lý do tại sao con đến đây. Vì sự yên lặng.”

“Tốt,” nữ tu sĩ nói, rồi chúng tôi đột nhiên im lặng trở lại.

Ở đằng xa, chuông bắt đầu vang lên và tôi nhận thấy nữ tu sĩ bắt đầu lẩm nhẩm điều gì đó rất khẽ. Tôi tự nói không biết nữ tu sĩ nói gì? Bà ngoại tôi cũng từng ngồi đan len và tự nhẩm với các mũi đan. Có lẽ nữ tu sĩ không nhớ mình thêu đến mũi nào.

“Việc thêu thùa của xơ có vẻ đang rất ổn,” tôi động viên. “Xơ định thêu gì ạ?” Bà hơi giật mình rồi dừng tay thêu thùa.

“Con yêu quý,” bà nói, giọng đanh lại. Rồi lại mỉm cười với tôi thật ấm áp. “Con yêu, chúng ta có những cánh đồng hoa oải hương khá nổi tiếng. Con có muốn đi xem không?”

“Không ạ, ở đây ổn mà xơ.” Tôi tươi cười rạng rỡ với bà. “Con cảm thấy ngồi ở đây với xơ như thế này là đủ vui lắm rồi ạ.”

Nụ cười của nữ tu sĩ hơi tắt dần. “Thế còn hầm mộ thì sao?” bà nói. “Con có quan tâm đến nơi đó không?”

“Không hẳn thưa xơ. Nhưng thú thực, con không cảm thấy chán! Ở đây thật dễ chịu. Rất... thanh bình.Cứ như trong The Sound Of Music vậy.”

Bà nhìn tôi chằm chằm cứ như thể tôi vừa nói gì sai ngữ pháp, và tôi chợt nhận ra có lẽ xơ đã ở trong tu viện quá lâu nên không biết. The Sound of Music là gì.

“Từng có một bộ phim...” tôi bắt đầu giải thích. Rồi tôi chợt hiểu ra, có lẽ xơ thậm chí không biết phim là gì. “Nó giống như những bức ảnh động,” tôi giải thích cặn kẽ. “Xơ xem nó trên một màn ảnh. Và trong phim có một nữ tu sĩ tên là Maria...”

“Chúng ta có một cửa hàng,” nữ tu sĩ lập tức ngắt lời tôi. “Một cửa hàng. Cái đó thì sao?”

Một cửa hàng. Trong giây lát, tôi cảm thấy rất háo hức, và muốn hỏi cửa hàng đó bán gì. Nhưng tôi nhớ ra lời hứa với Suze.

“Con không thể,” tôi nói đầy tiếc nuối. “Con đã nói với bạn cùng nhà với con rằng con sẽ không mua sắm gì ngày hôm nay.”

“Bạn cùng nhà?” nữ tu sĩ hỏi. “Cô ấy thì có liên quan gì đến việc này chứ?”

“Cô ấy chỉ thấy rất lo lắng về việc con tiêu tiền.”

“Bạn cùng nhà với con điều khiển cuộc sống của con sao?

“Ồ, chẳng qua là cách đây không lâu con đã hứa như vậy với cô ấy một cách nghiêm túc. Xơ biết đấy, hơi giống một lời thề, con nghĩ vậy...”

“Cô ấy sẽ không bao giờ biết được!” nữ tu sĩ đáp. “Không thể, nếu con không kể với cô ấy.”

Tôi nhìn bà đăm đăm, hơi choáng vì ngạc nhiên.

“Nhưng con cảm thấy rất tồi tệ nếu nuốt lời hứa của mình! Thôi, nếu được, con sẽ ở đây với xơ thêm một lúc nữa.” Tôi cầm bức tượng nhỏ hình Đức mẹ Maria lên, nó thật bắt mắt. “Tượng này thật đẹp. Xơ mua nó ở đâu vậy?”

Nữ tu sĩ nhìn tôi chằm chằm, mắt bà từ từ nhắm lại.

“Đừng nghĩ đến việc đó như việc mua sắm,” cuối cùng bà cũng lên tiếng. “Hãy nghĩ về nó như việc quyên góp.” Bà hơi ngả người về phía trước. “Con quyên góp tiền - và đổi lại chúng ta đưa cho con một thứ gì đó. Con không nhất thiết phải coi đó là việc mua sắm. Giống... một nghĩa cử hơn.”

Tôi im lặng một hồi để suy nghĩ này thấm nhuần vào trong. Sự thật là tôi vẫn luôn muốn làm từ thiện nhiều hơn nữa, và có lẽ đây là cơ hội của tôi.

“Vậy việc này giống như làm một việc tốt đúng không ạ?” tôi hỏi lại cho chắc chắn.

“Giống hệt như vậy. Chúa Jesus và các thiên thần của Người sẽ phù hộ cho con vì điều đó.” Bà nắm lấy khuỷu tay tôi. “Nào, con hãy đi theo ra mà ngắm nhìn xem. Đi nào, ta sẽ chỉ đường cho con...”

Khi chúng tôi rời nhà nguyện, nữ tu sĩ đóng cửa và lấy tấm bảng Phòng Xưng Tội xuống.

“Xơ không quay lại nữa sao?” tôi ngạc nhiên hỏi.

“Không phải hôm nay, không,” bà nói, và nhìn tôi lạ lùng. “Ta nghĩ hôm nay ta dừng lại ở đây.”

Bạn biết không, giống như người ta vẫn nói - đức hạnh tự nó đã là một phần thưởng. Khi trở lại khách sạn vào cuối buổi chiều hôm đó, tôi đã rất vui sướng với tất cả những việc tốt mình đã làm. Tôi chắc phải quyên góp đến năm mươi bảng ở cửa hàng đó, nếu không nói là nhiều hơn vậy! Thực ra, không phải khoe khoang gì nhưng tôi hiển nhiên là người sinh ra đã có lòng vị tha vô bờ. Bởi vì một khi đã quyên góp thì tôi không thể dừng lại! Mỗi lần tôi cho đi một ít tiền, tôi lại cảm thấy vui thêm một chút. Và mặc dù đó là điều hoàn toàn ngẫu nhiên nhưng tôi thường được đền đáp bằng thứ gì đó rất tốt đẹp. Rất nhiều mật ong mùi oải hương, tinh dầu oải hương, một ít chè oải hương mà chắc chắn sẽ rất ngon, và một chiếc gối mùi oải hương giúp tôi dễ ngủ.

Điều ngạc nhiên là trước đây tôi chưa bao giờ nghĩ nhiều về cây oải hương đến vậy. Tôi chỉ đơn thuần nghĩ nó là một loại cây người ta trồng trong vườn. Nhưng chính nữ tu sĩ trẻ ngồi ở bàn đã nói rất đúng - nó chứa nhiều chất quan trọng tăng cường sinh lực đến mức nó nên là một phần cuộc sống của mọi người. Ngoài ra, cây oải hương của tu viện Nữ Thành Winifred được trồng hoàn toàn sạch, nữ tu kia giải thích, vì thế nó ưu việt hơn rất nhiều lần so với những loài khác, nhưng giá của nó lại thấp hơn rất nhiều lần so với các loài khác trong catalô được đặt và gửi bằng đường bưu điện. Nữ tu đó thực ra chính là người đã thuyết phục tôi mua chiếc gối mùi oải hương, đề tên tôi vào phần danh sách khách hàng nhận hàng bằng đường bưu điện. Bà ấy quả thực rất bền bỉ, so với vị trí của một nữ tu.

Khi tôi quay lại Blakeley Hall, người lái xe đã đề nghị được giúp tôi kéo đồ vào vì thùng đựng mật ong oải hương khá nặng. Lúc tôi đang đứng ở quầy lễ tân, boa cho anh ta khá hậu hĩnh và nghĩ mình nên đi tắm với lọ tinh dầu oải hương mới... thì cánh cửa trước dẫn vào bàn lễ tân mở ra. Bước vào khách sạn là một cô nàng tóc vàng hoe đang sải bước, tay cầm túi sách Louis Vuitton, và cặp chân dài rám nắng.

Tôi nhìn cô ta đầy hoài nghi. Đó là Alicia Billington. Hay tôi vẫn gọi là Alicia Quỷ cái Chân dài. Cô ta làm cái gì ở đây chứ?

Alicia là một trong những kế toán trưởng của Hãng truyền thông Brandon - chính là công ty PR của Luke - và chính xác là chúng tôi chưa bao giờ có thể hòa thuận. Thực ra, chỉ tôi và bạn biết thôi nhé, cô ta là một con mụ lẳng lơ, và bí mật thôi nhé, tôi ước gì Luke sẽ sa thải cô ta. Thực ra thì vài tháng trước cô ta cũng suýt bị sa thải - việc này quả thực có dính dáng đến tôi. (Lúc đó tôi còn là phóng viên báo trong lĩnh vực tài chính, tôi đã biết một bài... ồ, đó là một câu chuyện khá dài.) Nhưng cuối cùng cô ta nhận được một lời nhắc nhở nghiêm túc, và kể từ đó, cô ta đã rất cố gắng hoàn thiện mình.

Tôi biết tất cả những chuyện này cũng nhờ việc buôn dưa lê ngày này qua ngày khác với trợ lý của Luke, Mel, cô ấy rất đáng yêu và luôn cập nhật cho tôi tất cả những chuyện tầm phải. Một ngày nọ, cô ấy kể với tôi rằng cô ấy nghĩ Alicia thực sự thay đổi. Cô ta không tốt hơn chút nào nhưng chắc chắn cô ta làm việc chăm chỉ hơn. Cô ta bám lấy cánh nhà báo cho đến khi họ chịu đưa những khách hàng của cô ta vào câu chuyện của họ, và thường xuyên ở lại văn phòng rất muộn gõ máy tính. Một ngày kia, cô ta yêu cầu Mel gửi một bản danh sách đầy đủ của các khách hàng của công ty, và tên người liên lạc để cô ta có thể tự mình làm quen với họ. Ngoài ra, cô ta còn viết một bản báo cáo chiến lược nào đó của công ty khiến Luke rất ấn tượng. Mel còn rầu rĩ nói thêm rằng cô ấy e Alicia muốn được thăng chức - và tôi nghĩ là cô ấy đúng.

Vấn đề của Luke là anh ấy chỉ nhìn xem người ta làm việc chăm chỉ đến độ nào và kết quả đạt được là gì mà không nhìn xem cô ta là một con đàn bà lẳng lơ vô độ ra sao. Thực ra, đã có lần tôi nghe anh nói với ai đó Alicia là một người đáng tin cậy như thế nào trong hoàn cảnh cam go và anh bắt đầu phụ thuộc vào cô ta ra sao. Vâth là cô ta cũng có cơ may được thăng chưc - và sẽ còn trở nên không chịu nổi hơn nữa.

Khi thấy cô ta bước vào, tôi gần như chết lặng. Một nửa con người tôi muốn chạy đi đâu đó còn một nửa lại muốn biết cô ta làm gì ở đây. Nhưng trước khi tôi có thể quyết định, cô ta đã phát hiện ra tôi và hơi nhướn mày lên. Và Chúa ơi, đột nhiên tôi nhận ra bộ dạng tôi thế nào - một chiếc áo phông cũ kỹ màu xám trông chẳng giống ai, thành thực mà nói, trông chẳng giống một chiếc váy chút nào, và mái tóc của tôi như một đống lộn xộn, còn khuôn mặt thì đỏ bừng cả lên vì vừa kéo lê mấy cái túi xách đồ đầy mật ong oải hương. Còn cô ta thì mặc một bộ vest trắng muốt.

“Rebecca!” cô ta gọi, lấy tay che miệng đầy vẻ ngạc nhiên. “Lẽ ra cô không nên biết tôi ở đây! Cứ làm như cô đã không gặp tôi nhé!”

“Cô... cô muốn nói gì?” tôi hỏi, cố không để giọng mình luống cuống như cảm giác bên trong.

“Cô làm gì ở đây vậy?”

“Tôi chỉ vừa mới chạy vội đến đây dự buổi ra mắt các đối tác mới,” Alicia nói. “Chị biết đấy, bố mẹ tôi chỉ sống cách đây năm dặm. Điều này cũng dễ hiểu thôi.”

“À,” tôi nói. “Không, tôi không biết bố mẹ chị ở gần đây.”

“Nhưng Luke đã đưa ra những quy định nghiêm khắc đối với chúng tôi,” Alicia nói, “chúng tôi không được phép làm phiền chị. Dù sao đây cũng là kỳ nghỉ của chị mà!”

Có gì đó trong cái cách cô ta nói làm tôi cảm thấy mình như một đứa trẻ.

“Ồ, tôi không thấy phiền gì cả,” tôi cứng cỏi đáp. “Khi một việc quan trọng... như thế này diễn ra. Thực ra, Luke và tôi đã nói chuyện này sáng sớm hôm nay. Trong khi ăn sáng.”

“Thật thế ạ?” Alicia nói. “Thật đáng yêu.” Mắt cô ta hơi nhắm lại. “Vậy - chị nghĩ gì về vụ làm ăn này? Chắc hẳn chị phải có ý kiến nào đó.”

“Tôi nghĩ nó rất tuyệt,” tôi nói sau một chút ngập ngừng. “Thực sự rất tuyệt.”

“Chị không cảm thấy phiền chứ?” Đôi mắt cô ta đang thăm dò nét mặt tôi.

“Ồ... không hề.” tôi nhún vai. “Ý tôi là lẽ ra đây là một kỳ nghỉ nhưng nếu việc đó quan trọng như vậy...”

“Tôi không có ý nói mấy cuộc họp đó!” Alicia nói, và khẽ cười. “Ý tôi là cả phi vụ làm ăn này. Cà phi vụ New York này.”

Tôi định mở mồm ra đối đáp - nhưng rồi lại yếu ớt ngậm lại. Cái phi vụ New York nào chứ?

Rất giống như con chim ó đánh hơi thấy điểm yếu của tôi, cô ta tiến về phía trước với nụ cười hiểm ác trên môi. “Rebecca này, chắc chị cũng biết Luke sắp chuyển đến New York đúng không?”

Tôi không thể cử động được vì quá sốc. Đó là việc anh rất hào hứng sao? Luke sắp chuyển tới New York. Nhưng... tại sao anh lại chưa nói với tôi?

Mặt tôi nóng dần lên và tôi cảm thấy tức ngực kinh khủng. Anh sẽ chuyển đến New York mà thậm chí không kể cho tôi.

“Rebecca?”

Tôi ngẩng đầu lên, vội nặn ra một nụ cười trên khuôn mặt. Tôi không thể để Alicia nhận ra tất cả những chuyện này là thông tin mới đối với tôi. Tôi chỉ không thể làm vậy.

“Tất nhiên tôi biết,” tôi nói lạc giọng, và cố làm giọng trong trở lại. “Tôi biết tất cả những chuyện này. Nhưng tôi... tôi chưa bao giờ bàn chuyện công việc ở chỗ công cộng. Tốt hơn hết là nên thận trọng, cô không nghĩ vậy sao?”

“Ồ, đúng vậy đấy,” cô ta đáp - và cái cách cô ta nhìn tôi làm tôi nghĩ cô ta chưa hoàn toàn bị thuyết phục trong phút chốc. “Vậy... chị cũng sẽ chuyển đến đó chứ?”

Tôi sửng sốt nhìn lại, môi tôi run lên, không thể nào nghĩ ra câu trả lời, mặt tôi mỗi lúc một đỏ hơn - và đột nhiên, ơn Chúa, một giọng nói phía sau lưng tôi, “Cô Rebecca Bloomwood. Có bưu kiện gửi cho quý cô Rebecca Bloomwood.”

Tôi ngẩng đầu lên đầy ngạc nhiên, và không thể nào tin đuowcj. Một người đàn ông mặc đồng phục đang tiến lại gần chiếc bàn, bê một bưu kiện chuyển phát nhanh to đùng, méo mó, cái mà tôi thành thực định từ bỏ vì nghĩ đã bị thất lạc. Tất cả mọi thứ của tôi cuối cùng cũng tới. Tất cả những bộ cánh được chọn lựa kỹ càng của tôi. Tôi có thể mặc bất cứ thứ gì tôi thích tối nay!

Nhưng không biết làm sao... tôi thực sự không quan tâm nữa. Tôi chỉ muốn chuồn đi đâu đó, ở một mình và nghĩ một chút.

“Chính là tôi,” tôi nói, cố gắng gượng cười. “Tôi là Rebecca Bloomwood.”

“Ồ vâng!” người đàn ông nói. “Như vậy còn gì thuận tiện bằng. Nếu vậy cô chỉ cần ký vào đây...”

“Vậy tôi cũng không làm phiền chị nữa!” Alicia noí, nhìn bưu kiện của tôi đầy chế giễu. “Tận hưởng nốt chuyến đi của chị nhé!”

“Cảm ơn cô,” tôi đáp. “Chắc chắn vậy rồi.” Và hơi lặng người một chút, tôi bước đi, cố ghì chặt chỗ quần áo vào người.

Tôi đi thẳng lên phòng, đặt bịch cái bưu kiện xuống giường, và ngồi xuống bên cạnh nó, cố gắng mường tượng ra chuyện này. OK, hãy rà qua một lượt các chi tiết. Luke đang lên kế hoạch chuyển đến New York. Và anh ấy chưa nói gì với tôi.

Chưa hề. Anh ấy vẫn chưa nói gì.

Khi nghĩ kỹ về chuyện này, cảm giác chết lặng kia dần tan biến. Tất nhiên. Có lẽ anh đang định kể cho tôi mọi thứ vào tối nay. Chờ thời điểm thích hợp. Đó có lẽ là lí do tại sao anh đưa tôi đến đây trước tiên. Anh không thể biết rằng Alicia sẽ xía mũi vào chuyện này, phải vậy không?

Khi cảm thấy mọi chuyện khá hơn, tôi với một gói bánh quy hảo hạng, xé nó ra, và bắt đầu nhai tóp tép. Gióng như người ta vẫn nói, đừng chạy trước khi bạn có thể đi. Đừng qua cầu trước khi bạn đến. Đừng làm... việc lẽ ra bạn không nên làm.

Tôi vừa ăn xong mẩu bánh thứ ba và bật tivi xem chương trình dạy nấu ăn Ready Steady Cook thì cánh cửa mở ra và Luke bước vào. Mắt anh sáng bừng lên, anh như tràn đầy nguồn sinh lực bên trong. Tôi nhìn anh đăm đăm. cảm thấy hơi lạ.

Tôi chắc chắn anh ấy sắp kể cho tôi. Anh sẽ không chuyển đến Mỹ mà không nói gì với tôi.

“Các cuộc họp của anh đều tốt đẹp cả chú?” tôi hỏi, giọng hơi lạc đi.

“Rất tốt, cám ơn em,” Luke nói, tháo cà vạt và ném lên giường. “Nhưng chúng ta hãy đừng nói về việc đó.” Anh mỉm cười với tôi.” Hôm nay em vui chứ?”

“Vui, cám ơn”

“Em muốn đi dạo không? Thôi nào. Cả ngày hôm nay anh không được gặp em rồi.” Anh vươn tay nắm lấy bàn tay tôi, kéo tôi đứng lên khỏi giường, và vòng tay ôm eo tôi. “Anh rất nhớ em,” anh ghì sát vào tóc tôi và vòng tay siết chặt lấy người tôi.

“Thật không?” tôi khẽ cười. “Vâng, anh biết không... có lẽ em nên đến những buổi họp của anh và nghe xem chúng bàn về vấn đề gì.”

“Em sẽ không thích chúng đâu,” Luke nói và cười lại với tôi. “Thôi nào, đi chơi đi.”

Chúng tôi cùng xuống cầu thang, bước ra ngoài cánh cửa trước nặng nề và bắt đầu đi lên bãi cỏ về nghĩa những hàng cây. Mặt trời vẫn còn ấm áp, vài người đang chơi crickê và uống rượu Pimms. Một lúc sau tôi cởi xăng đan và đi chân trần, cảm thấy thư giãn.

“Em đói không?” Luke nhẹ nhàng hỏi khi chúng tôi đến gần một cây sồi to. Tôi định trả lời, “Không, em vừa ăn ba cái bánh bích quy,” thì trông thấy nó, chờ đợi chúng tôi trên bãi cỏ dài.

Một cái bạt du lịch màu trắng và đỏ được chuẩn bị sẵn. Một chiếc giỏ đựng thức ăn xinh xắn bằng liễu gai. Và... có phải đó là một chai sâm panh không nhỉ? Tôi quay ra nhìn Luke đầy hoài nghi.

“Đây là... có phải anh đã...”

“Đây,” Luke nói và vuốt má tôi, “là một cách nào đó để đền bù lại. Em đã rất thông cảm cho anh, Becky à.”

“Không sao mà anh,” tôi lúng túng, “Nếu đó là vì một việc quan trọng như là...” tôi lưỡng lự. “Như là... thôi, bất kể là gì thì đây là một cơ hội tuyệt vời...”

Tôi nhìn Luke đầy mong đợi. Đây là thời điểm hoàn hảo để anh kể cho tôi.

“Thậm chí còn hơn thế,” Luke nói. Anh bước đi lấy sâm panh, còn tôi ngồi xuống,cố không để lộ vẻ thất vọng.

Tôi không định hỏi anh. Nếu muốn kể cho tôi, anh sẽ làm vậy. Nếu không muốn... thì chắc hẳn anh có lý do của mình

Nhưng cũng không hại gì nếu gợi ý cho anh một chút, đúng không nhỉ?

“Em rất thích vùng nông thôn này!” Tôi nói khi Luke đưa cho tôi chai sâm panh. “Và em cũng rất thích các thành phố lớn.” Tôi mơ hồ khoa tay múa chân. “London này... Paris này...”

“Cạn ly,” Luke nói, và giơ cao chiếc ly lên.

“Cạn ly.” Tôi uống một ngụm sâm panh và nghĩ rất nhanh. “Vậy... ừm... anh chưa bao giờ thực sự kể cho em nghe về gia đình anh.”

Luke nhìn lên, hơi ngạc nhiên.

“Anh chưa từng sao? Ừ, gia đình anh có anh, chị gái anh... và bố mẹ.”

“Và mẹ đẻ của anh, tất nhiên rồi.” Bình tĩnh, Becky. Bình tĩnh. “Em vẫn thường nghĩ bà chắc hẳn rất thú vị.” “Bà thực sự là một người truyền nhiều cảm hứng cho người khác,” Luke nói, khuôn mặt anh sáng lên. “Rất thanh lịch... em đã xem bức ảnh nào của bà chưa nhỉ?”

“Bà rất đẹp,” tôi gật đầu đầy hào hứng. “Bà sống ở đâu anh nhỉ?” Tôi nhíu mày cứ như thể tôi không nhớ lắm.

“New York,” Luke nói, và uống một ngụm sâm panh.

Một quãng im lặng ngột ngạt. Luke nhìn lên phía trước, hơi nhíu mày, còn tôi nhìn anh, tim đập mạnh. Rồi anh quay ra nhìn tôi và tôi cảm thấy hơi sợ. Anh chuẩn bị nói điều gi đây? Anh định nói với tôi rằng mình sắp chuyển tới nơi cách đây hàng nghìn dặm sao?

“Becky này.”

“Gì ạ?” tôi nói, giọng hơi lo lắng.

“Anh thực sự nghĩ em và mẹ anh sẽ yêu quý nhau. Lần sau khi bà tới London, chắc chắn anh sẽ giới thiệu em với bà.”

“Ồ... vâng,” tôi nói. “Như vậy sẽ rất tuyệt.” Rồi rầu rĩ uống cạn ly sâm panh.

NGÂN HÀNG ENDWICH.

CHI NHÁNH FULHAM

Số 3 đường Fulham

London, SW6 9JH

Cô Rebecca Bloomwood

Căn hộ 2

Số 4 đường Burney

London SW6 8FD

Ngày 8 tháng Chín năm 2000

Kính gửi cô Bloomwood:

Cám ơn cô về lá thư ngày 4 tháng Chín gửi cho Smeathie Đáng yêu, trong đó cô đề nghị ông ấy nhanh chóng nâng thêm hạn mức thấu chi cho cô “trước khi gã mới kia đến.”

Tôi chính là gã mới đó đây.

Hiện tôi đang rà soát lại tất cả hồ sơ khách hàng và liên lạc ngay với cô theo yêu cầu của cô.

Trân trọng,

John Gavin

Giám đốc Phụ trách các Khoản thấu chi

.ENDWICH - BỞI CHÚNG TÔI QUAN TÂM.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.