Tín Đồ Shopping Và Chị Gái

Chương 12



TÔI SẼ KHÔNG bỏ cuộc.

Có thể lần đầu gặp Jess không diễn ra như tôi dự kiến. Nhưng cuối tuần này sẽ khá hơn, tôi biết thế. Ý tôi là, thường thì, cuộc gặp đầu tiên sẽ phải hơi gượng gạo một chút. Nhưng lần này chúng tôi sẽ vượt qua những trở ngại đầu tiên đó và sẽ thoải mái tự nhiên với nhau hơn. Thêm nữa, lần tới tôi sẽ chuẩn bị kỹ càng hơn nhiều. Sau khi Jess về hôm thứ Bảy, bố mẹ có thể thấy là tôi hơi xuống tinh thần, nên họ đã pha một bình trà và chúng tôi đã lại ngồi tán chuyện vui vẻ như trước. Và chúng tôi đều nhất trí rằng không thể nào trở nên hợp với một người ngay nếu không biết chút gì về họ. Vậy nên bố mẹ vắt óc nghĩ ra mọi chi tiết họ biết về Jess rồi viết ra giấy. Còn tôi thì cả tuần chỉ nghiên cứu chúng.

Như kiểu, ví dụ như: chị đã thi chín kỳ GCSE và toàn đạt điểm A. Chị không bao giờ ăn quả bơ. Ngoài thám hiểm hang động và đi bộ, chị còn thích môn gì đó gọi là potholing [1]. Chị thích thơ. Và con chó cưng của chị là...

[1] Khám phá hang động.

Mẹ kiếp, lại quên.

Tôi giật lấy tờ giấy và soi thật kỹ.

À. Một con chó dòng border collie.

Giờ là sáng thứ Sáu và tôi đang trong phòng dành cho khách nhà mình, chuẩn bị những bước cuối cùng để đón Jess tới. Tuần này tôi mua một cuốn sách có nhan đề Bà chủ nhà duyên dáng và nó nói là phòng dành cho khách nên được “sắp xếp cẩn thận, tạo cảm giác thân thuộc nhằm khiến khách của bạn cảm thấy được chào đón.”

Thế nên trên bàn trang điểm tôi đặt hoa và một tập thơ, còn bên giường tôi đặt một xấp tạp chí được lựa chọn cẩn thận: Tin du lịch, Người say mê hang động, và Nguỵêt san Potholing, một tạp chí bạn chỉ có thể đặt mua trên mạng. (Tôi đã phải đăng ký mua báo dài hạn đến hai năm, chỉ để lấy có một tờ, thật sự là thế. Nhưng không sao. Tôi chỉ cần gửi hai mươi ba tờ còn lại cho Jess là được.)

Trên tường là món chính của tôi, một thứ tôi rất tự hào. Đó là một tấm poster lớn chụp ảnh một cái hang! Với các thứ như trong... trại tập trung phát xít.

Tôi giũ nhẹ gối, tưởng tượng ra kỳ nghỉ cuối tuần. Tối nay sẽ hoàn toàn khác lần trước. Để khởi đầu, chúng tôi sẽ không đến gần bất cứ cửa hàng nào. Tôi đã lên kế hoạch cho một buổi tối dễ chịu, đơn giản, thư giãn trong nhà. Chúng tôi có thể xem phim, ăn bỏng ngô, và làm móng cho nhau, thật sự sẽ rất tuyệt cho mà xem. Rồi sau đó tôi sẽ đến ngồi trên giường chị và chúng tôi có thể mặc đồ ngủ giống nhau, ăn kem bạc hà cay rồi buôn chuyện suốt đêm.

“Mọi thứ trông đều rất đẹp,” Luke nói, đến sau lưng tôi. “Em vừa làm một việc thật vĩ đại. Thực tế là cả ngôi nhà trông đẹp long lanh!” Anh lững thững bước ra, tôi theo anh ra sảnh. Dù đây đó còn vài chiếc hộp nhưng cả ngôi nhà trông đã quang đãng hơn nhiều rồi!

Chúng tôi đi ra phòng khách, giờ đã hoàn toàn thay đổi. Tất cả các chồng thảm, hộp và thùng đã biến mất hết. Chỉ còn hai ghế sofa, hai bàn cà phê, và bộ mộc cầm Indonesia.

“Ngả mũ phục em đấy, Becky,” Luke nói, nhìn quanh. “Thực sự là anh nợ em một lời xin lỗi. Em đã nói với anh là em sẽ giải quyết hết - và anh đã nghi ngờ em. Nhưng anh làm sao mà đoán được một đống lộn xộn đủ thứ như thế có thể sắp xếp lại gọn gàng thế này chứ.” Anh nhìn quanh phòng đầy ngờ vực. “Có bao nhiêu thứ ở đây cơ mà! Chúng đâu hết rồi?”

“Em vừa mới... tìm được nhà mới cho chúng!” tôi tươi tỉnh nói.

“Ừm, anh hơi bị ấn tượng đấy,” anh nói, miết bàn tay lên bệ lò sưởi, nơi đang trống trơn chẳng có gì ngoài năm quả trứng vẽ tay. “Em nên trở thành một nhà tư vấn lưu kho.”

“Có thể một ngày nào đó!”

OK rồi, tôi nghĩ mình muốn chấm dứt chủ đề này ngay. Bất cứ lúc nào Luke cũng có thể nhìn kỹ hơn một chút và hỏi kiểu như “Cái bình cổ Trung Quốc đâu mất rồi?” hay là “Con hươu cao cổ bằng gỗ đâu?”

“Bây giờ em đi check mail đây,” tôi nói bình thường. “Sao anh không pha cho chúng ta mấy tách cà phê thật ngon nhỉ?”

***

Tôi đợi cho đến khi Luke đã vào hẳn trong bếp mới vội chạy tới máy tính của mình gõ địa chỉ www.eBay.co.uk.

eBay đã thực sự cứu sống đời tôi. T

Trên thực tế, trước khi có eBay thì mình từng làm gì cơ chứ? Đó là phát minh xuất sắc nhất, thiên tài nhất kể từ sau... ừm, kể từ sau khi ai đấy nghĩ ra cửa hàng.

Vào cái phút tôi trở về nhà mẹ thứ Bảy tuần trước, tôi đã đăng ký thành viên, đồng thời rao bán mấy cái bình cổ Trung Quốc, con hươu cao cổ gỗ, và ba tấm thảm chùi chân. Trong vòng ba ngày tôi đã bán sạch! Đơn giản như đan rổ! Nên ngày hôm sau tôi cho lên mạng thêm năm tấm thảm chùi chân và hai cái bàn cà phê nữa. Rồi cứ thế, tôi vẫn chưa dừng lại.

Tôi nhấp chuột nhanh vào “Hàng tôi đang bán”, liên tục liếc mắt ra cửa. Tôi không lề mề được, không thì Luke sẽ vào và thấy mất, nhưng tôi khao khát đến chết muốn xem thử có ai định mua cái cột thiêng không.

Một lát sau trên site xuất hiện... có rồi! Có kết quả! Có người trả giá năm mươi bảng! Tôi thấy lượng adrenaline tăng vọt và reo lên đấm vào không khí (khẽ thôi, để Luke không nghe thấy). Thật là kích thích, việc bán đồ ấy! Tôi hoàn toàn nghiện rồi!

Và điều tuyệt nhất trong mọi thứ là, tôi đang có một mũi tên bắn chết hai con chim. Tôi đã giải quyết sự tắc nghẽn trong nhà mình - và kiếm được tiền. Thật sự khá nhiều! Tôi không muốn khoe khoang đâu - nhưng ngày nào trong tuần này tôi cũng có lãi. Tôi cứ như một tay buôn trái phiếu City vậy!

Ví dụ nhé, tôi kiếm được £200 từ việc bán cái bàn cà phê mặt đá - mà tất nhiên, chúng tôi chỉ mua mất có một trăm. Tôi bán mấy cái bình Trung Quốc được £100, năm tấm thảm kilim với giá £150 một cái, trong khi mua ở Thổ Nhĩ Kỳ có £40 một cái. Và tuyệt nhất là tôi đã kiếm được những £2.000 nhờ mười cái đồng hồ Tiffany mà tôi thậm chí còn chẳng nhớ nổi là đã mua! Anh chàng đó thậm chí còn trả tiền mặt và lấy ngay! Thành thật mà nói thì tôi làm quá tốt, tôi có thể biến buôn bán trên eBay thành sự nghiệp của mình! Tôi nghe được tiếng Luke lấy tách ra trong bếp nên đóng cửa sổ “Hàng tôi đang bán” lại.

Rồi, rất nhanh, click vào “Hàng tôi đang mua.”

Hiển nhiên tôi tham gia eBay với tư cách người bán nhiều hơn người mua. Nhưng tôi chỉ tình cờ lướt qua một hôm khi gặp chiếc áo khoác màu cam cổ điển từ thập niên năm mươi với hàng cúc lớn màu đen này. Nó thật sự là của độc, và chưa ai hỏi mua cả. Nên tôi làm một ngoại lệ nhỏ. Chỉ cái này thôi.

Cả một đôi giày Prada nữa, mới chỉ có một người trả giá thôi, có năm mươi bảng bọ. Tôi muốn nói là giày Prada mà chỉ năm mươi bảng!

Và một chiếc váy dạ tiệc tuyệt đẹp của Yves Saint Laurent nữa, cái này cuối cùng đã bị một người trả giá cao hơn nẫng mất. Trời ạ, bực mình quá đi. Tôi sẽ không phạm sai lầm như thế nữa.

Tôi click vào cái áo khoác cổ điển - và không thể tin được. Hôm qua tôi trả £80, là giá khởi đầu, và bị vượt mặt với giá £100. Hừm, mình sẽ không để mất cái này đâu. Không đời nào. Tôi gõ nhanh “£120” rồi đóng cửa sổ, vừa kịp khi Luke mang khay cà phê bước vào.

“Có thư không em?” anh nói.

“Ừm... có mấy cái!” tôi tươi tỉnh đáp và lấy một tách cà phê. “Cảm ơn anh!”

Tôi chưa nói với Luke chuyện gì về eBay bởi anh chẳng việc gì phải dính dáng tới mọi chi tiết tủn mủn của tài chính gia đình.

“Anh đã tìm thấy mấy cái này trong bếp.” Luke hất hàm về phía hộp bánh quy sô cô la sang trọng hiệu Fortnum & Mason đặt trên khay. “Ngon lắm.”

“Đãi anh một chút thôi mà.” Tôi cười với anh. “Và anh đừng lo. Vẫn trong ngân sách.”

Đúng mà! Ngân sách của tôi giờ đã có thêm rất nhiều tiền, tôi đã có thể mua được vài thứ xa x

Luke nhấp một ngụm cà phê. Khi mắt anh nhìn thấy một phong bì hồng nằm trên bàn.

“Cái gì thế?”

Tôi tự hỏi khi nào anh mới chú ý đến điều đó.

“Dành cho anh đấy,” tôi thân mật nói. “Chỉ là một thứ nho nhỏ em đã tập hợp lại để giúp anh. Ý tưởng của em về tương lai của công ty.”

Một hôm tôi nảy ra ý tưởng này khi đang tắm. Nếu Luke giành được hợp đồng sộp này, anh sẽ phải mở rộng công ty. Và tôi biết mọi thứ về mấy vụ mở rộng.

Lý do là, khi tôi còn làm nhân viên tư vấn mua sắm ở Barneys, tôi từng gặp một khách hàng tên là Sheri, chủ công ty tư nhân tự mình thành lập. Tôi đã được nghe toàn bộ câu chuyện về việc mở rộng công ty của bà ta và mọi sai lầm bà mắc phải, ví dụ như việc thuê văn phòng gần hai nghìn mét vuông trong khu TriBeCa mà chẳng bao giờ dùng tới. Ý tôi là, lúc đó tôi thấy chuyện này chán ngắt. Thật ra thì tôi từng kinh hãi mỗi khi phải gặp bà ta. Nhưng giờ tôi nhận ra rằng nó hoàn toàn có ích cho Luke!

Nên tôi đã quyết định viết ra mọi thứ bà ta từng nói, như là củng cố các thị trường then chốt và xử lý các đối thủ cạnh tranh. Và đó cũng là khi một ý tưởng còn tuyệt hơn đã đến với tôi: Luke nên mua đứt một hãng PR khác.

Tôi thậm chí còn biết anh nên mua hãng nào! David Neville, người từng làm cho Farnham PR, đã tách ra lập một công ty riêng ba năm trước, khi tôi vẫn còn là phóng viên tài chính. Anh ta thật sự rất tài năng và mọi người cứ thi nhau tán tụng chuyện anh ta giỏi đến thế nào. Nhưng tôi biết rằng anh đang phải âm thầm vật lộn, bởi tuần trước tôi đã gặp vợ anh ta, Judy, ở hiệu làm đầu và cô ta đã nói với tôi.

“Becky...” Luke cau mày. “Anh không có thời gian đọc cái này đâu.”

“Nhưng sẽ rất có ích cho anh mà!” tôi liến thoắng. “Khi còn làm ở Barneys em đã học được mọi thứ về...”

“Barneys? Becky, anh đang điều hành một công ty PR chứ không phải một cửa hàng thời trang.”

“Nhưng em đã nghĩ ra những ý tưởng này...”

“Becky,” Luke sốt ruột cắt ngang. “Ngay bây giờ ưu tiên của anh là kiếm thật nhiều tiền cho công ty. Ngoài ra không gì khác nữa. Anh không có thời gian cho những ý tưởng của em, OK?” Anh cho phong bì vào trong cặp mà không thèm mở ra. “Để lúc nào rảnh anh xem.”

Tôi ngồi xuống, cảm thấy hơi buồn và thất vọng. Chuông cửa reo và tôi ngước lên, ngạc nhiên.

“Ô! Có khi là Jess, đến sớm!”

“Không, là Gary,” Luke nói. “Để anh ra mở cửa.”

Gary là phó của Luke. Anh ta điều hành văn phòng ở London trong khi chúng tôi ở New York và đi nghỉ trăng mật. Anh và Luke rất hợp nhau. Anh ta thậm chí cuối cùng còn trở thành phù rể cho Luke trong đám cưới. Kiểu thế.

Đám cưới là một câu chuyện khá dài, thật sự thế.

“Gary làm gì ở đây vậy?” tôi ngạc nhiên hỏi.

“Anh bảo anh ấy gặp anh ở đây,” Luke đáp, đi vội ra chỗ cái điện thoại gọi cửa và ấn nút. “Bọn anh còn vài việc cần làm trong vụ lôi kéo khách hàng mới. Sau đó bọn anh định đi ăn trưa.”

“Ừm, ra thế,” tôi nói, cố giấu sự thất vọng

Tôi đang thật sự chờ đợi hôm nay sẽ được ở bên Luke một lát, trước khi Jess đến. Mấy hôm nay anh ấy bận quá. Cả tuần chưa lần nào anh về nhà trước tám giờ tối, và tối qua đến tận mười một giờ anh mới về. Tôi biết thời điểm hiện tại họ cần làm việc căng. Tôi cũng biết vụ Arcodas rất quan trọng. Nhưng mà... Hàng tháng trời vừa qua Luke và tôi đã bên nhau hai mươi tư tiếng một ngày... vậy mà giờ thì tôi thậm chí còn chẳng thấy bóng anh nữa.

“Có lẽ em có thể giúp anh vụ này,” tôi đề nghị. “Em có thể tham gia nhóm!”

“Anh không nghĩ thế đâu,” Luke nói, thậm chí không buồn ngẩng lên.

“Hẳn phải có gì đấy em làm được chứ,” tôi nói, hào hứng nhoài người ra phía trước. “Luke, em thật sự muốn giúp công ty. Em sẽ làm bất cứ điều gì…”

“Mọi thứ đều đang đâu vào đấy rồi,” Luke nói. “Nhưng cám ơn em. Em có muốn đi ăn với bọn anh không?” anh tử tế nói thêm. “Em luôn được hoan nghênh nếu em vui lòng bớt nói chuyện mua sắm đi một chút.”

“Vâng. Không vấn đề gì.” Tôi khẽ nhún vai. “Chúc anh vui. Chào Gary,” tôi nói thêm khi anh xuất hiện ở cửa trước.

“Chào Becky!” Gary vui vẻ nói. Anh cao, vóc dáng cân đối với một gương mặt cởi mở và sinh động. Anh làm việc cho Luke đã được ba năm, và tôi không nghĩ mình từng bao giờ thấy anh tức giận, hoặc thậm chí cuống quít cũng không.

“Mời vào,” Luke nói, và kéo Gary vào phòng làm việc. Cửa đóng lại - rồi gần như lại mở ngay lập tức khi Luke ngó ra. “Becky, nếu có điện thoại, em nghe máy hộ anh nhé? Anh không muốn bị làm phiền trong vài phút.”

“Không hề gì!” tôi tươi tỉnh đáp.

Trả lời điện thoại phải là điều tôi muốn nói khi nhắc đến việc giúp công ty.

***

Tôi lang thang dọc hành lang đến phòng khách, cảm thấy bị coi thường. Tôi là một người thông minh, sáng tạo. Tôi có thể giúp đỡ, tôi biết mình có thể. Ý tôi là, Luke và tôi lẽ ra phải là đối tác mới phải. Lẽ ra chúng tôi phải làm mọi thứ cùng nhau.

Điện thoại reo và tôi bật dậy. Có lẽ là Jess. Có lẽ chị đã đến! Tôi lao vội ra nhấc máy.

“Alô?”

“Có phải bà Brandon không ạ?” một giọng đàn ông khàn khàn vang lên.

“Vâng!”

“Tôi, Nathan Temple đây.”

Đầu tôi hoàn toàn trắng trơn. Nathan à? Tôi chẳng biết Nathan nào cả…

“Có lẽ cô vẫn nhớ, chúng ta đã gặp nhau ở Milan mấy tuần trươc.”

Ôi trời ơi. Đó là người tôi gặp trong cửa hàng! Lẽ ra mình phải nhận ra giọng ông ấy chứ!

“Xin chào! Tất nhiên là tôi nhớ rồi! Ông có khỏe không?”

“Tôi khỏe, cám ơn cô,” ông nói. “Còn cô? Thích cái túi mới chứ?”

“Tôi thật sự chết mê nó!” Tôi không thể giấu nổi sự phấn khích. “Nó đã thay đổi toàn bộ đời tôi! Một lần nữa cảm ơn ông rất nhiều.”

“Không có gì.”

Qua điện thoại tôi nghe thấy tiếng ông ta bật bật lửa. Tôi không hoàn toàn chắc nên nói gì tiếp.

“Có lẽ tôi có thể mời ông đi ăn trưa,” tôi buột miệng. “Coi như một lời cảm ơn đúng cách ấy mà. Bất cứ nơi nào ông thích!”

“Không cần phải thế đâu.” Nghe giọng ông có vẻ thích thú. “Vả lại bác sĩ đã bắt tôi ăn kiêng rồi.”

“Tuy nhiên, vì cô đã nhắc đến việc này… Như chính cô đã nói hồi ở Milan, một việc tốt xứng đáng được đáp lại cũng bằng một việc tốt.”

“Tất nhiên rồi! Tôi thật sự nợ ông một việc mà! Nếu có việc gì đấy tôi có thể làm, bất cứ việc gì...”

“Tôi đang nghĩ đến chồng cô, Luke. Tôi đang hy vọng anh ấy có thể giúp tôi một việc nhỏ.”

“Anh ấy rất sẵn lòng!” tôi thốt lên. “Tôi biết là anh ấy sẽ giúp.”

“Anh ấy có ở đó không? Tôi có thể nói chuyện với anh ấy một lát được không?”

Nếu tôi gọi Luke ra nghe điện thoại bây giờ thì tôi đã làm phiền anh. Rồi lại còn phải giải thích Nathan Temple là ai nữa... và tôi đã gặp ông như thế nào... rồi còn chuyện túi Thiên Thần...

“Ông biết đấy,” tôi nói, quay lại cái điện thoại. “Lúc này thì anh ấy không có nhà, tôi e là thế. Nhưng tôi có thể chuyển lời nhắn được không?

“Tình hình là thế này. Tôi đang mở một khách sạn năm sao trên đảo Cyprus. Đó sẽ là một khu nghỉ dưỡng số một và tôi đang lên một kế hoạch khai trương hoành tráng. Bữa tiệc có sự tham gia của các ngôi sao và đưa tin lên báo chí. Tôi rất muốn chồng cô tham gia vụ này.”

Một bữa tiệc có sự tham gia của các ngôi sao trên đảo Cyprus? Một khách sạn năm sao?

Ôi trời ơi. Thế thì quá tuyệt cho việc kinh doanh của Luke! Quên luôn Arcodas đi. Khách hàng Nathan Temple có thể tạo nên chuyện thần kỳ!

“Tôi chắc là anh ấy rất sẵn lòng!” tôi nói, lấy lại giọng bình thường. “Nghe hấp dẫn quá!”

“Chồng cô rất có tài. Anh ấy có tiếng là xuất sắc đấy. Đó là điều chúng tôi muốn.”

“Vâng.” Tôi không thể ngăn mình rạng rỡ vì tự hào. “Anh ấy rất giỏi trong công việc của mình.”

“Tôi được biết là dù vậy anh ấy chỉ chuyên làm việc với các công ty tài chính. Một buổi khai trương khách sạn có phải là vấn đề lớn không?”

Trống ngực tôi đánh thình thịch. Mình không thể để vuột mất cơ hội này được. Mình phải câu khách cho Brandon Communications thôi.

“Không hề gì,” tôi nói trơn tuột. “Công ty Brandon Communications chúng tôi thành thạo mọi lĩnh vực quan hệ công chúng, từ tài chính, các thương vụ lớn đến khách sạn. Linh hoạt là phương châm của chúng tôi.”

“À.” Giọng ông nghe có vẻ hài lòng. “Đó là điều tôi hy vọng được nghe. Tôi đã dự một bữa tiệc do chồng cô tổ chức vào năm ngoái với tư cách khách mời của một vị khách. Một lễ khởi động đầu tư bất động sản ở New York. Một vụ hoàn hảo, báo chí tham dự rất đông. Tôi thật sự

“Trong khu nhà thượng lưu tuyệt vời đó ư?” tôi cắt ngang, vui vẻ. “Với cầu thang đá hoa cương và món cocktail sâm panh? Tôi cũng ở đó!” Suýt nữa thì tôi nói thêm tôi là người mặc váy hở lưng đỏ hiệu Donna Karan, nhưng đã kịp ngăn mình lại.

“Thế cô làm việc cho công ty ư?” Ông ta có vẻ quan tâm.

“Tôi giữ một vai trò... tư vấn nho nhỏ,” tôi nói, đan ngón tay vào nhau. “Chuyên lo chiến lược. Và hoàn toàn tình cờ, một trong các kế hoạch hiện tại của chúng tôi đã mở rộng sang... ừm... lĩnh vực du lịch năm sao.”

“Vậy thì có vẻ như chúng ta có thể giúp đỡ lẫn nhau,” Nathan Temple nói. “Có lẽ chúng ta có thể sắp xếp một cuộc gặp trong tuần này? Như tôi đã nói, chúng tôi rất quan tâm đến việc mời được chồng cô tham gia vụ này.”

“Đừng nói thế, ông Temple,” tôi nói một cách điệu nhất có thể. “Ông đã giúp tôi một việc. Giờ thì đến lượt tôi đáp lại điều đó. Chồng tôi sẽ rất vui được giúp ông. Trên thực tế, anh ấy sẽ ưu tiên chuyện đó!” Tôi cười với cái điện thoại. “Xin hãy cho tôi số điện thoại của ông, và tôi sẽ báo với Luke gọi lại cho ông trong hôm nay.”

“Tôi chờ điện thoại của chồng cô. Một lần nữa, rất vui được nói chuyện với cô, Brandon phu nhân.”

“Làm ơn! Gọi tôi là Becky thôi.”

Khi gác máy tôi ngoác miệng cười đến mang tai.

Luke và Gary đang ở đây, hùng hục bàn chuyện lôi kéo khách hàng, trong khi đó tôi đã nẫng cho họ được một khách hàng mới rất sộp mà thậm chí chẳng cần cố gắng mấy! Mà không phải là mấy ngân hàng cổ lỗ xấu xí nào đấy. Đây là một khách sạn năm sao ở Cyprus! Một việc vĩ đại, sẽ đem lại tiếng vang!

Đú thì cửa phòng làm việc mở và Luke đi ra, cầm một phong bì. Khi nhấc cặp lên anh liếc qua và lơ đãng cười với tôi.

“Ổn chứ, Becky? Bọn anh đi ăn đây. Ai gọi điện thế?”

“Ừm... chỉ là một người bạn của em,” tôi nói đại. “Nhân tiện, Luke... có lẽ em sẽ đi ăn trưa cùng bọn anh.”

“OK,” anh nói. “Tuyệt!”

Khi biết tôi đã thay mặt anh xúc tiến và xử lý công việc với các ông chủ lớn như thế nào, anh sẽ hoàn toàn kinh ngạc! Rồi sao đó có lẽ anh sẽ hiểu tôi có thể giúp anh ra sao.

Chỉ cần đợi đến khi tôi báo tin cho họ thôi. Chỉ cần đợi thôi!

***

Trên suốt quãng đường đến nhà hàng, tôi cứ ôm chặt lấy bí mật của mình. Thành thật mà nói, Luke nên thuê tôi mới phải! Tôi nên được làm chức gì đấy, kiểu như đại sứ của công ty! Chỉ một cuộc gặp gỡ tình cờ ở Milan... và đây là kết quả: một khách hàng mới toanh cho công ty. Luke sẽ vô cùng ấn tượng khi tôi báo tin cho anh. Có khi anh còn gọi ngay một chai sâm panh ấy chứ.

Đây có thể sẽ là một cơ hội kinh doanh mới tuyệt vời cho anh! Anh có thể thành lập riêng một bộ phận chuyên phụ trách mảng khách sạn năm sao và spa. Đặt lại tên công ty là Công ty Dịch vụ Du lịch Cao cấp và Truyền thông Brandon. Và có lẽ tôi sẽ trở thành một phần của nó. Có lẽ thế.

Tôi có thể trở thành người phụ trách thăm dò thị trường spa.

“Vậy... về chuyện bữa tối mà chúng ta tổ chức,” Gary nói với Luke khi chúng tôi ngồi xuống. “Anh đã phân loại quà tặng

“Rồi,” Luke nói. “Đã sẵn sàng. Thế còn phương tiện đi lại thì sao? Chúng ta đã sắp xếp xe cho họ chưa?”

“Tôi sẽ phân công một người phụ trách vụ này.” Gary ghi chú cẩn thận vào một cuốn sổ bỏ túi rồi ngước lên nhìn tôi. “Xin lỗi Becky. Thế này hẳn là chán lắm. Nhưng chị cũng biết vụ này rất quan trọng với chúng ta.”

“Không sao mà,” tôi nói, mỉm cười lịch sự. “Luke cũng đã nói với tôi rằng hiện tại thì giành được hợp đồng này là ưu tiên số một.”

“Chính xác đấy.” Gary gật đầu.

“Tôi biết có được một khách hàng mới là một việc khá vất vả,” tôi nói một cách ngây thơ.

“Vâng, có lẽ thế.” Gary cười.

Tôi rất muốn huỵch toẹt mọi chuyện ra. Nhưng tôi phải chọn một thời điểm thật hoàn hảo để tiết lộ.

Khi người phục vụ rót nước khoáng cho Luke và Gary, tôi chợt để ý thấy ba cô gái ngồi bàn bên huých tay nhau và chỉ về chiếc túi Thiên Thần của tôi. Cố gắng giấu sự thích thú, tôi làm ra vẻ tự nhiên chỉnh lại cái túi trên ghế sao cho hình nổi thiên thần và dòng chữ Dante có thể nhìn thấy rõ.

Thật là tuyệt. Tôi đi đến đâu người ta cũng chú ý đến chiếc túi này. Đó đúng là thứ tuyệt vời nhất tôi từng mua, nhất, nhất, nhất. Và giờ thì nó còn đem lại cho Luke một cơ hội kinh doanh nữa. Đúng là bùa may mắn!

“Chạm ly nào!” tôi nói, nâng cốc khi người phục vụ đã đi. “Vì những khách hàng mới!”

“Những khách hàng mới, và Gary đồng thanh nhắc lại. Gary nhấp một ngụm nước, rồi đến lượt Luke. “Vậy, Luke, về chuyện lời đề nghị gần đây nhất của chúng ra... tôi đã nói chuyện với bên Sam Church...” [2]

[2] Sam Church: Cựu chủ tịch Liên hiệp thợ mỏ mỹ (UMWA), hiện là điều phối viên Ủy ban hoạt động chính trị của công nhân mỏ than Virginia (COMPAC). Họ của ông là Church, cũng có nghĩa là “nhà thờ”.

Mình không thể chờ lâu thêm chút nào nữa. Mình phải cho họ biết.

“Nói chuyện về nhà thờ!” tôi cao giọng cắt ngang.

Một thoáng im lặng thảng thốt.

“Becky, bọn anh không nói chuyện về nhà thờ,” Luke nói.

“Có, bọn anh đang nói mà. Kiểu như thế.”

Luke trông điếng người. OK, lẽ ra tôi nên xử lý chuyện này khéo hơn một chút. Nhưng không sao.

“Lại nói về nhà thờ...” tôi nhấn mạnh. “Và... ừm... các công trình tôn giáo khác nói chung... em nghĩ bọn anh đã nghe thấy một người tên là Nathan Templet [3] chứ?”

[3] Từ temple cũng có nghĩa là “đền”.

Tôi hết nhìn Luke lại nhìn Gary, không giấu nổi hãnh diện. Hai người đều đang nhìn tôi một cách tò mò.

“Tất nhiên là anh đã nghe tên Nathan Temple,” Luke nói.

Ha! Mình biết ngay

“Ông ta là một doanh nhân cỡ bự, đúng không? Khá có ảnh hưởng.” Tôi nhướng mày đầy ẩn ý. “Ông ta có lẽ là một người anh muốn hợp tác cùng. Có thể còn là người anh muốn thuyết phục trở thành khách hàng của bọn anh nữa?”

“Hầu như không!” Luke nhăn mũi như thể anh vừa thấy một con sâu trong quả ráo.

Tôi ngưng lại, chưa hiểu lắm. “Hầu như không” nghĩa là gì?

“Tất nhiên là anh muốn chứ!” tôi khăng khăng. “Ông ta sẽ là một khách hàng khổng lồ!”

“Không đâu Becky. Ông ta không phải thế.” Luke uống một ngụm nước. “Xin lỗi Gary, anh đang nói gì ấy nhỉ?”

Thế này thì lại không theo kế hoạch rồi. Tôi đã vạch ra toàn bộ cuộc hội thoại trong đầu mình. Luke sẽ nói, “Anh cực muốn có Nathan Temple làm khách hàng, tất nhiên rồi... nhưng làm thế nào mà tiếp cận được ông ta cơ chứ?” Rồi Gary sẽ thở dài và nói, “Chẳng ai có thể tiếp cận được Nathan Temple.” Rồi tôi sẽ chồm người qua bàn, khẽ mỉm cười bí ẩn...

“Đang nói đến đoạn tôi nói chuyện với Sam Church,” Gary tiếp tục, lôi mấy tờ giấy trong cặp ra. “Và ông ta đưa cho tôi cái này. Anh xem đi.”

“Chờ đã!” tôi cắt ngang, cố chuyển hướng câu chuyện theo ý mình. “Thế, Luke, sao anh lại không muốn một khách hàng như Nathan Temple? Ý em là, ông ta giàu... nổi tiếng nữa...”

“Tai tiếng thì đúng hơn,” Gary chen vào, mỉm cười.

“Em thật sự biết Nathan Temple sao?” Luke nói.

“Tất nhiên là em biết!” tôi nói. “Ông ta là một doanh nhân hàng đầu và... ừm... ch khách sạn cao cấp...”

“Becky, ông ta điều hành một chuỗi nhà nghỉ bẩn thỉu nhất trên đời.”

Nụ cười đóng băng trên mặt tôi.

“Gì cơ?” cuối cùng tôi cũng nặn ra một tiếng.

“Thế là đủ rồi,” Gary nói. “Không nên nặng lời quá.”

“Thì nói là ông ta đã từng thế vậy,” Luke nói. “Đó là cách ông ta kiếm tiền. Nhà nghỉ rẻ tiền. Miễn phí điện nước. Và chuyện làm ăn gì diễn ra đằng sau cánh cửa đóng kín thì có giời mới biết.” Anh làm mặt miệt thị và rót thêm nước.

“Anh đã nghe tin đồn là ông ta đang định mua lại Daily World chưa?” Gary hỏi.

“Nghe rồi,” Luke nói, nhăn mặt. “Xin miễn đi. Anh biết chuyện ông ta từng bị kết án vì tội làm tổn thương nghiêm trọng thân thể người khác chứ?”

Đầu tôi xoay mòng mòng. Kết án à? Nhưng ông ta có vẻ rất tốt mà. Ông ta thật dễ thương! Ông ta đã giúp tôi mua được túi Thiên Thần!

“Tất nhiên là ông ta đã cải tạo rồi.” Gary nhún vai. “Trở thành một con người mới. Ông ta nói thế đấy.”

“Một con người mới?” Luke phản đối. “Gary, ông ra chỉ tốt hơn một tên găngxtơ chút xíu thôi.”

Suýt nữa thì tôi đánh rơi cốc xuống sàn. Mình đang mang ơn một tên găngxtơ?

“Nói là găngxtơ thì hơi quá,” Gary đùa. “Chuyện đó cũng vài năm

“Hạng người như thế sẽ không bao giờ thay đổi,” Luke cương quyết nói.

“Anh khó tính quá, Luke!” Gary vừa nói vừa cười. Rồi anh ta chợt nhìn mặt tôi. “Becky, chị không sao chứ?”

“Không sao!” tôi nói, lạc giọng, và uống một ngụm nước lớn. “Đang rất tuyệt!”

Toàn thân tôi vừa nóng vừa lạnh. Thế này thì không đúng theo kế hoạch rồi.

Thậm chí không có một tí tẹo tèo teo dính dáng tới kế hoạch.

Chiến công hợp tác xuất sắc nhất của tôi. Khách hàng lớn đầu tiên tôi tóm được cho Brandon Communications. Và hóa ra ông ta là ông vua nhà nghỉ với một bản án hình sự.

Nhưng làm sao mà tôi biết được cơ chư? Làm sao được? Ông ta có vẻ duyên dáng đến thế. Ông ta ăn mặc đẹp như thế!

Và giờ thì tôi đã nói là Luke sẽ làm việc cho ông ta.

Kiểu như thế.

Ý tôi là... Tôi chưa hứa hẹn gì, đúng không?

Ôi trời.

Lúc này tôi có thể nghe thấy tiếng của chính mình, hoan hỉ hót: “Chồng tôi sẽ rất vui được giúp ông. Trên thực tế, anh ấy sẽ ưu tiên chuyện đó!”

Tôi nhìn thực đơn, cố gắng bình tĩnh. Thôi được rồi, đó chính xác là những gì tôi cần phải làm. Tôi phải nói với Luke. Phải. Đơn giản là thú nhận mọi chuyện. Milan... túi Thiên Thần... cuộc điện thoại hôm nay… mọi thứ. Đó là sự lựa chọn đúng đắn.

Tôi liếc trộm khuôn mặt căng thẳng của Luke khi anh đọc mấy thứ giấy tờ và cảm thấy một cơn sợ hãi.

Mình không thể. Đơn giản là không thể.

“Thật buồn cười là chị đã nhắc đến Nathan Temple, Becky,” Gary nói, uống một ngụm nước. “Tôi thậm chí còn chưa nói với anh, Luke ạ, rằng ông ta đã liên hệ với chúng ta, về chiến dịch PR cho một khách sạn mới.” Tôi nhìn khuôn mặt vui vẻ của Gary và cảm thấy một làn sóng khổng lồ của sự giải thoát.

Tất nhiên là họ cũng phải chính thức tiếp cận chứ. Tất nhiên rồi! Tôi đã lo bò trắng răng! Luke sẽ làm việc của anh và tôi sẽ xong việc với Nathan Temple, và mọi chuyện thế là ổn…

“Qua những gì anh nói thì tôi hiểu là chúng ta sẽ từ chối,” Gary nói thêm.

Từ chối? Đầu tôi giật mạnh một cái.

“Anh có thể tưởng tượng mức độ ảnh hưởng của việc này đối với danh tiếng của chúng ta không?” Luke nói, cười một tiếng. “Hãy từ chối. Nhưng khéo léo vào,” anh nhíu mày nói thêm. “Nếu ông ta mua lại Daily World, ta cũng không muốn làm mếch lòng ông ta.”

“Đừng từ chối!” tôi buột miệng trước khi kịp ngăn mình lại.

Cả hai người đều ngạc nhiên quay sang tôi, và tôi rặn ra một tiếng cười vui vẻ. “Ý em là… bọn anh nên xem xét cả hai mặt của lập luận? Trước khi đưa ra quyết định.”

“Becky, theo anh được biết thì chỉ có duy nhất một lập luận thôi,” anh quả quyết. “Nathan Temple không phải loại người anh muốn công ty mình dính dáng vào.” Anh mở thực đơn. “Ta gọi món thôi.”

“Anh không thấy thế là hơi thành kiến à?” tôi tuyệt vọng nói. “Đừng vội đánh giá, ‘Đừng vội ném ngay cái giẻ đầu tiên vào người khác.’ ”

“Cái gì?” Luke thảng thốt.

“Câu này trong Kinh Thánh đấy!”

“Em muốn nói là ‘Đừng vội ném ngay hòn đá đầu tiên?’ ”

“Ừm...”

Ờ. Có lẽ anh đúng. Nhưng mà hòn đá... giẻ lau... khác quái gì nhau.

“Vấn đề là...” tôi bắt đầu.

“Vấn đề là,” Luke cắt ngang. “Brandon Communications không muốn làm việc với kẻ từng có tiền án hình sự. Vậy thôi.”

“Nhưng như thế thật... hẹp hòi. Ngày nay hầu hết mọi người đều có tiền án hình sự!” tôi vung tay làm điệu bộ. “Ý em là, có ai đang ngồi quanh bàn này lại không có tiền án hình sự?”

Một thoáng im lặng.

“À,” Luke nói. “Anh không. Gary không. Em không.”

Tôi nhìn anh, choáng váng. Hy vọng là anh đúng. Tôi không có tội hình sự.

Thật ngạc nhiên, thật sự là thế. Tôi luôn nghĩ mình có thể phạm tội hình sự

“Kể cả như thế...”

“Becky, mà sao ta lại nói chuyện này?” Luke nhíu mày. “Sao em lại bị ám ảnh như thế về Nathan Temple?”

“Em không bị ám ảnh!” tôi vội vàng nói. “Em chỉ... quan tâm đến khách hàng của anh thôi. Cả các khách hàng tiềm năng nữa.”

“Ừm, ông ta không phải là khách hàng của anh. Cũng không phải khách hàng tiềm năng,” Luke nói dứt khoát. “Và không bao giờ ông ta trở thành khách hàng hoặc khách hàng tiềm năng cả.”

“Phải. Ừm... vậy là khá rõ rồi.”

Tất cả chúng tôi cùng nghiên cứu thực đơn. Ít nhất thì hai người kia cũng đang nghiên cứu thực đơn. Tôi giả vờ cũng làm thế, trong lúc đầu óc cứ lơ ma lơ mơ.

Vậy là mình đã không thể thuyết phục Luke. Thế thì mình phải tùy nghi xoay xở thôi. Đây là việc những người vợ ủng hộ chồng thường làm. Họ xử lý vấn đề một cách kín đáo và hiệu quả. Mình cá là Hillary Clinton cũng từng làm thế này hàng triệu lần.

Sẽ ổn cả thôi. Mình chỉ cần gọi lại cho Nathan Temple, cảm ơn ông ta vì lời đề nghị tử tế, rồi nói rằng, thật không may, Luke đang rất rất bận...

Không. Mình sẽ nói là anh ấy đã có gọi điện thoại nhưng không ai trả lời...

“Becky? Em vẫn ổn đấy chứ?”

Tôi ngẩng lên và thấy cả hai người đang cùng nhìn tôi lo lắng. Tôi chợt nhận ra mình đang dùng bút chì của Gary vạch lên bàn mỗi lúc một mạnh h

“Em cảm thấy rất tuyệt!” tôi nói, nhanh chóng bỏ bút xuống.

OK. Tôi đã có một kế hoạch. Việc tôi sẽ làm là… nói rằng Luke bị ốm.

Phải. Chẳng ai có thể tranh cãi được việc này.

***

Ngay khi chúng tôi về nhà, Luke cùng Gary lại nhốt mình ở phòng làm việc, còn tôi vội vã ra chỗ cái điện thoại trong phòng ngủ của mình. Tôi đóng chặt cửa rồi nhanh tay bấm số điện thoại Nathan Temple đã đưa cho tôi. Khi được nối máy ngay tới hộp thư thoại, tôi thở phào nhẹ nhõm.

Và giờ khi tôi đã thực sự lắng nghe, giọng ông ta chính xác là giọng của ông vua nhà nghỉ với quá khứ tội phạm. Thế quái nào mình lại không nhận ra điều này trước đây? Mình hẳn là điếc, hoặc làm sao đó rồi!

Tiếng bíp vang lên khiến tôi sợ thót tim.

“Xin chào!” tôi nói, cố giữ giọng mình có vẻ nhẹ nhàng thoải mái. “Đây là tin nhắn cho ông Nathan Temple. Becky Brandon đây. Ừm... tôi đã nói với chồng tôi về chuyện khách sạn của ông, và anh ấy cho rằng điều đó thật tuyệt! Nhưng tôi e là hiện tại anh ấy không được khỏe. Nên anh ấy sẽ không thể tổ chức lễ khai trương được. Tiếc quá đi mất! Nhưng dù sao chăng nữa, tôi hy vọng ông sẽ tìm được một người khác! Tạm biệt!”

Tôi đặt máy rồi thả mình xuống giường, tim đập thình thịch. Toàn bộ sự căng thẳng này sẽ khiến mình đau tim mất. Có lẽ mình nên thử tập mấy bài yoga học được ở Sri Lanka xem sao. Tôi xếp chân bằng tròn và nhắm mắt.

Hít vào. Thở ra. Mình là một bản thể giác ngộ chói lòa. Cơ thể mình l một ngôi đền.

Đền à. Temple. Trời ạ...

“Becky?” Luke mở cửa, và tôi suýt ngã khỏi giường vì hoảng sợ.

“Cái gì? Cái gì thế?”

“Có chuyện gì à?” Luke trông có vẻ lo lắng. “Becky, em đang thở gấp đấy à?”

“Chỉ tập yoga một chút thôi!” tôi nói, hổn hển. “Em không sao!”

“Ừ, anh chỉ muốn báo với em,” - Luke mỉm cười - “Jess đang ở đây.”

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.