Tín Đồ Shopping Và Chị Gái

Chương 9



CẢ TUẦN QUA tôi không thể ngủ được. Cũng không thể tập trung được vào việc gì. Tất cả những gì tôi có thể nghĩ tới là chuyện tôi có một chị gái ruột, thật sự.

Đầu tiên tôi thấy hoàn toàn choáng váng. Với bố mẹ thì OK; bởi họ đã có hàng tuần trời để làm quen với ý tưởng đó. Nhưng chuyện phát hiện ra rằng nhiều năm trước bố đã có một phi vụ tình cảm... và làm ai đấy dính bầu... nói thật là tôi chưa từng nghĩ bố như thế.

Nhưng bố lại ngọt ngào đến thế khi nói về chuyện đó. Hôm bố và mẹ đến nhà nói với tôi, ông có thể thấy tôi hơi bàng hoàng. Nên ông đã ngồi xuống ghế sofa bên tôi và kể hết mọi chuyện.

Ông liên tục nhắc đi nhắc lại rằng chuyện đó xảy ra trước khi gặp mẹ, và rằng ông không hề biết gì về chuyện mình là cha của một đứa trẻ. Rõ ràng cô chiêu đãi viên Marguerite đã chia tay ông mà không nói gì cả. Bố lên tàu một sáng thứ Hai và cô ấy đơn giản đã không còn ở đó. Một chiêu đãi viên khác cho ông biết cô ấy đã có một chuyện tình sét đánh rồi cưới một hành khách khác, ông chủ một nhà máy thực phẩm đông lạnh. Bố tan nát cõi

lòng và chuyển sang đi tàu của hãng khác. Rồi bố bị điều đi Birmingham công tác... và câu chuyện kết thúc ở đó. Ông không hề biết mình có một đứa con.

Nhưng đúng là có. Một cô con gái nhỏ tên Jessica. Suốt đời mình đến thời điểm này, tôi không hề hay biết, tôi có chị gái, người sống cách tôi hàng dặm, người cũng không hề hay biết tôi tồn tại trên đời

Và hôm nay, cuối cùng thì, tôi cũng sắp gặp chị ấy!

Chỉ nghĩ thôi cũng khiến tôi lập tức thấy vừa hân hoan vừa bồn chồn lo lắng. Chúng tôi sẽ giống nhau đến đâu? Sẽ khác nhau như thế nào? Giọng chị ấy ra sao? Trang phục của chị ấy như thế nào?

“Trông em có ổn không?” Tôi hỏi Luke, trong lúc vẫn lo lắng ngắm nghía mình trong gương. Chúng tôi đang ở trong phòng ngủ cũ của tôi tại nhà bố mẹ, và tôi đang làm những bước chải chuốt cuối cùng với bộ dành-cho-cuộc-gặp-chị-gái-thất-lạc-đã-lâu. Tôi đã mất vài ngày lựa chọn, nhưng sau rất nhiều suy nghĩ tôi quyết định mặc chiếc quần jeans Seven bắt mắt nhất của mình, đi đôi bốt nhọn gót, khoác áo khoác Marc Jacobs màu hồng nhạt duyên dáng, và bên trong là chiếc áo phông ngắn tay mà Danny đã thiết kế cho tôi cách đây khá lâu.

“Trông em tuyệt lắm,” Luke kiên nhẫn nói.

“Thế này giống như... cân bằng giữa trang trọng và thân mật,” tôi giải thích. “Như thế này thì cái áo khoác sẽ nói ‘Đây là một dịp đặc biệt’, trong khi quần jeans thì nói, ‘Chúng ta là chị em, chúng ta có thể thoải mái cùng nhau!' Còn cái áo phông thì nói...”

Tôi ngưng lại. Thật ra tôi cũng không chắc cái áo phông sẽ nói gì, ngoại trừ “Em là bạn của Danny Kovitz.” Và tôi thậm chí còn không chắc điều đó có còn đúng hay không. Anh ấy vẫn chưa gọi lại, dù tôi đã để lại hai tin nhắn.

“Becky,” Luke nói, “thành thật mà nói anh không nghĩ chuyện em mặc gì là quan trọng đâu.”

“Gì cơ?” tôi quay lại đầy nghi ngại. “Tất nhiên là chuyện đó quan trọng! Đây là một trong những khoảnh khắc quan trọng nhất đời em! Em sẽ luôn ghi nhớ mình đã mặc gì trong ngày đầu tiên gặp chị. Ý em là… anh cũng nhớ anh đã mặc gì trong lần đầu tiên gặp em, đúng không?”

Trông Luke chẳng biểu lộ cám xúc gì.

Anh ấy không nhớ ư? Sao anh lại có thể không nhớ cơ chứ?

“Thôi được, em thì nhớ,” tôi cáu kỉnh. “Anh mặc bộ vest xám với sơ mi trắng và cà vạt Hermès xanh lá cây thẫm. Còn em mặc váy ngắn đen, đi bốt da lộn và cái áo trắng kinh tởm khiến tay em trông béo ị ấy.”

“Nếu em đã nói thế.” Luke nhướng mày.

Tôi vuốt lại áo phông. “Em chỉ muốn trông mình đứng đắn chút thôi. Như một đứa em ấy.”

“Thế chị em thường trông như thế nào?” Luke hỏi, rất thích thú.

“Trông họ thường... vui vẻ!” tôi nghĩ một lát. “Và thân thiện. Và luôn ủng hộ nhau. Và chị em gái sẽ báo cho nhau biết khi bị lộ dây áo con.”

“Thế thì em thật sự trông giống một cô em gái rồi đấy.” Luke hôn tôi. “Becky, thư giãn đi! Mọi chuyện sẽ ổn thôi mà!”

Tôi biết mình lên giây cót hơi nhiều quá, nhưng đơn giản tôi không thể ngừng nghĩ về chuyện mình có chị gái sau một thời gian rất dài là con một.

Không phải tôi ngại tự mình làm mọi chuyện hay gì khác. Bố mẹ và tôi đã luôn vui vẻ bên nhau. Nhưng đôi khi tôi nghe thấy người ta nói về anh chị em của mình và tự hỏi không biết như thế thì thế nào. Tôi không bao giờ nghĩ rằng mình sẽ thực sự tìm ra câu trả lời đó!

Điều dở hơi nhất là cả tuần này tôi tự dưng lại thấy toàn chị em gái. Chỗ nào cũng có chị em gái! Ví dụ, phim Những phụ nữ bé nhỏ chiếu trên ti vi một buổi chiều - và ngay sau đó là một chương trình về Chị em nhà Beverley! Và mỗi khi tôi thấy hai phụ nữ đi cùng nhau trên phố, thay vì chú ý xem họ mặc gì, tôi chỉ nghĩ, “Họ có phải chị em

Cứ như là có cả một thế giới của chị em gái ở ngoài kia và cuối cùng tôi cũng thành một phần của nó.

Tôi thấy hơi nhức mắt và chớp mắt khó khăn. Thật buồn cười, nhưng từ khi tôi biết tin về Jessica, mọi cảm xúc của tôi đều xoay quanh chuyện đó. Tối qua tôi đọc cuốn sách hay tuyệt có nhan đề Chị em gái lạc nhau: Tình yêu họ chưa từng biết và nước mắt đầm đìa cả mặt! Những câu chuyện đó thật tuyệt vời. Một là về ba chị em gái người Nga thời thế chiến ở cùng nhau trong một trại tập trung mà không hề biết. Rồi một câu chuyện về một phụ nữ được biết em gái mình đã bị giết nhưng không bao giờ tin, sau đó cô ta bị ung thư và không có ai chăm sóc ba đứa con nhỏ, nhưng cuối cùng người ta lại tìm thấy em gái cô ấy còn sống, vừa kịp cho họ vĩnh biệt nhau...

Ôi trời, chỉ nghĩ đến thôi là tôi lại suýt khóc.

Tôi hít thật sâu và thơ thẩn đến bàn nơi tôi để quà tặng cho Jessica. Đó là một giỏ đầy đồ dưỡng da hiệu Origin, kèm thêm mấy thanh sô cô la và một album ảnh tôi hồi nhỏ.

Tôi cũng đã mua cho chị ấy một chuỗi hạt bạc của Tiffany, giống hệt của tôi, nhưng Luke nói như thế hơi phô trương khi tặng chị ấy đồ trang sức trong lần gặp mặt đầu tiên. Điều này tôi thực sự không hiểu. Ý tôi là tôi sẽ rất thích nếu ai đó tặng tôi một chuỗi hạt Tiffany! Nhưng anh rất cương quyết, nên tôi đành nói sẽ giữ chuỗi hạt lại tặng sau.

Tôi lướt mắt qua cái giỏ, không hài lòng lắm. Liệu mình có nên...

“Quà thế là được rồi,” Luke nói, ngay khi tôi định mở mồm. “Em không cần thêm gì nữa đâu.”

Sao anh lại biết được tôi sắp nói gì nhỉ?

“Thôi được,” tôi ngập ngừng nói. Tôi xem đồng hồ và thấy niềm phấn khích trào dâng. “Sẽ không lâu nữa! Chị ấy sẽ đến đây ngay thôi

Kế hoạch là Jessica sẽ gọi điện khi tàu đến ga Oxshott, rồi bố sẽ đến đón chị. Việc chị ấy có mặt tại London tuần này hoàn toàn chỉ là tình cờ. Chị sống ở Cumbria, rất xa đây, nhưng đằng nào thì chị cũng phải đến đây để dự một hội thảo hàn lâm. Thế nên chị đến sớm một ngày, đặc biệt để gặp tôi!

“Becky, trước khi mọi niềm phấn khích bắt đầu... anh muốn nói nhanh vài lời thôi, về chuyện mua sắm trong kỳ trăng mật của chúng ta.”

“Vâng, được thôi.”

Tôi thấy nhói đau vì tức giận. Sao Luke lại phải bới chuyện ấy lên vào lúc này cơ chứ? Đây là một ngày đặc biệt! Nên hoãn mọi cuộc tranh cãi vào hôm nay, như là thời chiến tranh cứ đến Giáng Sinh người ta lại ngừng bắn mà đá bóng ấy.

Không phải vì chúng tôi đang chiến tranh hay gì. Mà hôm qua chúng tôi đã thực sự có vẻ cãi nhau khi Luke nhìn thấy hai mươi cái xường xám dưới gầm giường. Và anh cứ liên tục hỏi tôi là khi nào tôi sẽ dọn dẹp xong căn hộ.

“Anh chỉ muốn cho em biết anh đã nói chuyện với cửa hàng đồ gỗ,” Luke nói. “Họ sẽ đến vào thứ Hai để mang cái bàn Đan Mạch đi.”

“Vâng, được thôi ạ,” tôi ngoan ngoãn nói. “Cám ơn anh. Thế họ có hoàn trả 100% tiền không?”

“Gần 100%.”

“Vâng, tốt rồi! Vậy cuối cùng chúng ta làm ăn cũng không tệ lắm.”

“Ừ, không tệ,” Luke đồng tình. “Nếu em không tính chi phí lưu kho, chi phí vận chuyển, chi phí đóng gói nó lại lần nữa...”

“Phải,” tôi vội nói. “Tất nhiên rồi. À nhưng dù sao... mọi thứ đều kết thúc tốt đẹp!”

Tôi cố mỉm cười làm hòa, nhưng Luke thậm chí còn không buồn nhìn. Anh đang mở va li và kéo ra một cuộn toàn những... ôi trời.

Hóa đơn thẻ tín dụng. Những hóa đơn tình-huống-khẩn-cấp bí mật của tôi, chính xác là thế. Một hôm Luke hỏi về chúng và tôi chẳng có lựa chọn nào khác ngoài lôi chúng ra khỏi chỗ cất giấu.

Nhưng tôi đã gần như hy vọng rằng anh sẽ bận đến nỗi không thể đọc chúng.

“Được rồi!” tôi nói, thất thanh. “Vậy thì... anh đã thấy chúng rồi!”

“Anh đã thanh toán hết đống này,” Luke nói ngay. “Em đã hủy thẻ tín dụng chưa?”

“À... rồi. Và cảm ơn anh đã thanh toán hết đống hóa đơn này,” tôi nhún nhường nói thêm. Luke nhìn tôi nghiêm khắc.

“Em đã thật sự hủy thẻ chưa?”

“Rồi mà! Em đã ném những mảnh thẻ vào thùng rác!”

“Được rồi.” Luke quay lại đống hóa đơn. “Và không còn cái gì sắp tới nữa chứ? Gần đây em có trả tiền mua cái gì không?”

Tôi thấy nhói đau trong dạ dày.

“À... không,” tôi nói. “Tất cả chỉ có thế.”

Tôi không thể cho anh biết về túi Thiên Thần. Đơn giản là không thể. Anh vẫn nghĩ mọi thứ tôi mua ở Milan chỉ là một món quà cho anh. Đó là thứ duy nhất bào chữa được cho tôi lúc

Và, dù sao chăng nữa, tôi có thể tự trả hết tiền, không vấn đề gì. Tôi muốn nói là, trong vòng ba tháng nữa tôi sẽ có việc làm và có thu nhập riêng! Mọi thứ sẽ dễ dàng!

Khi tôi khẽ thở phào thì điện thoại di động đổ chuông. Tôi lần mò trong túi và lôi ra. Số của Suze đang nhấp nháy trên màn hình.

Suze.

Ngay lập tức tôi thấy các dây thần kinh nhảy một bước khổng lồ và một nỗi đau quen thuộc bắt đầu dâng lên trong lòng tôi.

Tôi chưa hề nói chuyện với Suze kể từ lúc rời nhà cô ấy. Suze không gọi điện và tôi cũng thế. Nếu cô ấy bận rộn và hạnh phúc với cuộc sống mới tuyệt vời thì cứ để nó thế. Cô ấy thậm chí còn không biết tôi có chị gái.

Tôi bấm phím xanh và hít vào thật sâu.

“Chào, Suze!” tôi nói bằng giọng cao chót vót. “Cậu khỏe không? Gia đình thế nào?”

“Tớ khỏe,” Suze nói. “Mọi người khỏe cả. Cậu biết đấy... mọi thứ vẫn như cũ...”

“Còn Lulu thì sao?” tôi nhẹ nhàng nói. “Tớ đoán là hai người rất bận rộn cùng nhau làm nhiều việc thú vị, đúng không?”

“Cô ấy... khỏe.” Giọng Suze nghe có vẻ lúng túng. “Nghe này, Bex...tớ muốn...”

Tôi ngắt lời Suze. “Thật ra tớ có một tin hơi bị hay liên quan đến chính tớ. Đoán xem nào? Hóa ra tớ có một người chị mà mãi không biết!”

Im lặng bàng hoàng

“Gì cơ?” Cuối cùng Suze nói.

“Thật đấy! Tớ có một người chị cùng cha khác mẹ mà không biết. Hôm nay tớ sẽ gặp chị ấy lần đầu tiên. Tên chị ấy là Jessica.”

“Tớ... không thể tin được.” Suze nói giọng hoàn toàn sốc. “Cậu có chị gái á? Sao lại thế được...?”

“Bố tớ. Trước khi ông gặp mẹ tớ. Đó là một câu chuyện khá dài. Nhưng chẳng lẽ không tuyệt sao? Tớ đã luôn muốn có chị gái!”

“Chị ấy bao... bao nhiêu tuổi?”

“Chỉ hơn tớ hai tuổi thôi. Sẽ không khác biệt lắm đâu! Tớ hy vọng chúng tớ sẽ trở thành bạn tốt,” tôi bất cần nói thêm. “Trên thực tế... chúng tớ sẽ còn thân thiết hơn bạn bè nhiều. Ý tớ là, chúng tớ có chung dòng máu và mọi thứ. Chúng tớ sẽ gắn bó suốt đời.”

“Ừ,” Suze nói sau khi ngừng một chút. “Tớ... cũng đoán là sẽ thế.”

“Dù sao tớ cũng phải đi bây giờ đây! Chị ấy sẽ đến đây bất cứ lúc nào! Tớ không thể đợi được!”

“Ừ... chúc may mắn. Chúc vui.”

“Tất nhiên bọn tớ sẽ thế rồi!” tôi vui vẻ nói. “Ôi... và nhớ chuyển tình yêu của tớ đến Lulu nhé. Chúc cậu một sinh nhật vui vẻ bên cô ấy, cậu hứa chứ?”

“Tớ... sẽ vui,” Suze nói, nghe như thất trận. “Tạm biệt, Bex. Và… chúc mừng.”

Khi tắt điện thoại tôi thấy hơi nóng mặt. Suze và tôi chưa từng như thế với nhau tước đây.

Nhưng cô ấy mới là người ra đi và có bạn thân mới trước. Không phải tôi.

Tôi quẳng điện thoại vào túi và ngước lên thấy Luke đang nhướng mày thăm dò.

“Suze ổn chứ?”

“Cô ấy ổn,” tôi nói hơi bướng bỉnh, lắc lắc tóc ra đằng sau. “Đi nào.”

***

Khi xuống lầu, giọng đau khổ của Suze vẫn dai dẳng trong tâm trí tôi, nhưng tôi cố lờ nó đi. Tôi không thể cứ suốt ngày nghĩ về cô ấy. Tôi có những việc quan trọng hơn cần tập trung vào. Jessica sẽ đến đây sớm thôi! Đây là một trong những ngày trọng đại nhất đời tôi... từ trước đến nay!

“Sẵn sàng chưa?” mẹ nói khi chúng tôi vào bếp. Bà đang mặc bộ váy xanh da trời lịch thiệp và trang điểm theo phong cách “dịp đặc biệt” - mẹ dùng rất nhiều bóng mắt dưới chân mày để “mắt to hơn.” Tôi đã thấy kiểu trang điểm này trong cuốn sách dạy trang điểm Janice đã tặng mẹ nhân dịp Giáng Sinh.

“Hình như mẹ nghe con nói là đang bán đi một số đồ đạc hả?” mẹ nói thêm khi bật ấm điện lên.

“Bọn con đang gửi trả một cái bàn,” Luke bình thản nói. “Hình như bọn con đã vô tình mua nhầm hai cái. Nhưng chuyện đó đã lo xong rồi ạ.”

“Chỉ là mẹ đang định nói các con nên bán nó trên eBay!” mẹ nói. “Các con sẽ bán được giá đấy!”

eBay.

“Thế... có phải là trên eBay thì có thể bán thứ gì cũng được không?” tôi làm ra vẻ bình thường hỏi.

“Ừ, đúng thế!” mẹ nói. “Gì cũng được.”

Như là, chẳng hạn như, những quả trứng vẽ tay minh họa truyền thuyết Long Vương. Phải rồi! Đó chính là giải pháp. Nó sẽ giải quyết mọi chuyện!

Tôi cần ngăn mình thôi cứ đấm vào không khí vì mừng.

“Rất thú vị, đúng không con?” mẹ nói, nhìn tôi trìu mến. “Trong lúc đợi ta làm chút cà phê đi.”

Tất cả chúng tôi cùng vô tình nhìn đồng hồ. Tàu của Jessica sẽ đến Oxshott trong vòng năm phút nữa. Năm phút nữa!

“Cúc cu!” Có tiếng gõ cửa sau, tất cả mọi người nhìn quanh và thấy Janice đang nhòm qua kính.

Ôi trời ơi. Bà ấy lấy đâu ra màu bóng mắt xanh lóng lánh thế kia?

Xin hãy làm ơn đừng để bà ấy cho mẹ màu mắt ấy, tôi thấy mình đang cầu nguyện.

“Vào đây đi Janice!” mẹ nói, ra mở của. “Cả Tom nữa! Thật là một sự ngạc nhiên thú vị!”

Ôi, trông Tom bụi quá. Tóc anh rối bù, lâu không gội, hai tay đầy vết rộp và vết đứt tay, và còn có một vết hằn sâu trong lông mày.

“Chúng tôi chỉ đến để chúc may mắn thôi,” Janice nói. “Dù không phải vì chị cần may mắn!” Bà đặt hộp chất làm ngọt thay thế đường hiệu Canderel xuống bàn, rồi quay ra nhìn tôi. “Vậy, Becky. Một chị gái!

“Chúc mừng,” Tom nói. “Hay là bất cứ cái gì người ta vẫn nói ấy.”

“Tôi biết!” tôi nói. “Chuyện đó không tuyệt hay sao?”

Janice lắc đầu và nhìn mẹ hơi trách cứ.

“Tôi không thể tin chị đã giữ bí mật này với chúng tôi, Jane!”

“Chúng tôi muốn Becky là người đầu tiên biết chuyện,” mẹ nói vỗ vai tôi. “Bánh quy xoắn không, Janice?”

“Tuyệt quá!” Janice nói, lấy một chiếc bánh quy từ đĩa rồi ngồi xuống. Bà đăm chiêu gặm nhấm nó một lúc rồi ngẩng lên. “Điều tôi không hiểu là... sao cô gái này lại liên lạc lại? Sau ngần ấy thời gian?”

“Có một lý do rất hợp lý,” tôi nói với không khí một vở chính kịch. “Đó là vì bọn cháu bị một bệnh di truyền.”

Janice khẽ kêu lên.

“Một căn bệnh! Jane! Chị chưa bao giờ nói cho tôi biết!”

“Đó không phải vì một căn bệnh” mẹ nói. “Becky, con biết không phải là vì một căn bệnh mà! Đó là vì một ‘thành phần máu’.”

“Một... ‘thành phần máu’?” Janice nhắc lại, trông còn kinh hoàng hơn lúc trước. “Loại thành phần gì vậy?” Tôi có thể thấy bà đang nhìn những chiếc bánh quỵ xoắn như thể sợ nó sẽ truyền bệnh cho bà.

“Không phải là một thành phần đe dọa tính mạng!” mẹ cười. “Chỉ là một chứng rối loạn máu thôi, có thể nguy hiểm trong vài trường hợp. Như khi phẫu thuật c hạn. Máu hơi quá đặc...”

“Thôi!” Janice nhăn mặt. “Tôi không thể chịu được chuyện máu me!”

“Các bác sĩ bảo Jess nên cảnh báo các thành viên gia đình đi xét nghiệm, và đó là động cơ. Jess luôn biết có một người cha ở đâu đó nhưng không biết tên.”

“Vậy nên cô ấy mới hỏi mẹ mình xem ai là người cha mất tích đã lâu...” Janice hăm hở cắt ngang, như thể bà đang theo dõi seri phim Ruth Rendell trên ti vi.

“Mẹ con bé đã qua đời,” mẹ giải thích.

“Qua đời!” Jannice kêu lên, trông thất kinh. “Vì thành phần máu đó?”

“Không,” mẹ kiên nhẫn đáp lại. “Vì một tai nạn ô tô. Nhưng dì của Jess thấy tên cha nó viết trong một cuốn nhật ký cũ. Nên cô ta biết và giao cuốn nhật ký cho Jessica.”

“Và tên đó là gì?” Janice hồi hộp.

Ngưng lại một chút.

“Mẹ, là Graham chứ còn gì!” Tom nói, đảo mắt. “Graham Bloomwood. Hiển nhiên.”

“Ừ nhỉ,” Janice nói, trông gần như thất vọng. “Tất nhiên là thế. Trời ạ.” Bà thốt lên đột ngột. “Thật là một cú sốc lớn. Cho cả nhà chị.”

“Lúc biết tin chúng tôi cũng hơi sốc,” mẹ thừa nhận. “Chị biết đấy, đấy là lý do vì sao chúng tôi không đến tối tổ chức cuộc thi về Hawai ở nhà thờ. Graham không thực sự bị đau nửa đầu đâu.”

“Tôi có biết chuyện này!” Janice nói. “Lúc đó tôi nói với Martin là ‘Có gì đó không ổn với à Bloomwood.’ Nhưng tôi không biết đó là vì một thành viên mất tích đã lâu.”

“À,” mẹ nói giọng an ủi, “sao mà chị biết được?”

Janice yên lặng một lát, hít thật sâu. Rồi đột nhiên bà cứng người lại và đặt bàn tay lên cánh tay mẹ.

“Jane. Hãy cẩn thận. Cô gái này có quyền thừa kế tài sản của Graham không? Graham có thay đổi di chúc có lợi cho cô ta không?”

OK. Chắc chắn Janice đã xem quá nhiều phim truyền hình về các vụ giết người.

“Janice!” mẹ vừa nói vừa cười. “Không! Không phải như thế đâu. Khi chuyện này xảy ra, gia đình Jess” - mẹ kín đáo hạ thấp giọng - “khá là giàu.”

“À!” Janice thở phào.

Mẹ còn hạ giọng xuống thấp hơn. “Họ là những nhân vật khá bự trong ngành thực phẩm đông lạnh.”

“Ồ, tôi hiểu.” Janice nói. “Tức là cô ấy không cô đơn trên thế giới này?”

“Ồ không,” mẹ nói, trở lại giọng bình thường. “Jess cò một cha dượng và hai em trai. Hay là ba nhỉ?”

“Nhưng không có em gái,” tôi chen vào. “Bọn cháu đều có khoảng trống đó trong đời. Đó là... niềm mong mỏi chưa được thực hiện.”

Mọi người đều quay sang nhìn tôi.

“Cháu có một niềm mong mỏi chưa được thực hiện sao Becky?” Janice

“Ôi vâng. Chắc chắn rồi ạ.” Tôi nhấp một ngụm cà phê lớn. “Nghĩ lại, cháu thấy cháu luôn biết theo một cách nào đó rằng mình có chị gái.”

“Thật không, con yêu?” mẹ ngạc nhiên nói. “Con chưa bao giờ nhắc đến điều này.”

“Con chẳng bao giờ nói gì cả.” Tôi cười tươi với Janice. “Nhưng tận sâu thẳm trong con biết điều đó.”

“Trời ơi!” Janice nói. “Làm sao cháu biết được?”

“Cháu cảm thấy nó ở đây,” tôi nói, áp tay vào ngực. “Điều đó giống như... một phần của cháu bị đánh mất.”

Tôi làm một cử chỉ tay chung chung - và đã phạm sai lầm khi khiến Luke chú ý.

“Cụ thể thì phần nào của em bị đánh mất?” anh nói với một sự thích thú không che giấu. “Hy vọng không phải là một bộ phận quan trọng.” Trời ạ, anh thật chẳng có trái tim. Không hề có. Đêm qua, anh cứ đọc to các mẩu chuyện trong cuốn Chị em gái lạc nhau rồi ngước lên và bảo, “Em chắc chắn đang đùa.”

“Phần tâm hồn tri âm, thật thế đấy,” tôi đáp trả.

“Cám ơn.” Anh nhướng mày.

“Không phải phần tri âm tâm hồn kiểu đó! Là phần tri âm tầm hồn kiểu chị em gái cơ!”

“Thế còn Suzie thì sao?” mẹ nói, ngạc nhiên nhìn tôi từ đầu đến chân. “Con bé luôn như chị em với con, chắc chắn. Nó thật là một cô gái đáng yêu.”

“Bạn bè đến i đi,” tôi nói, nhìn ra chỗ khác. “Cô ấy không như người trong gia đình. Cô ấy không hiểu con như một người chị em thật sự.”

Janice nhìn mẹ thông cảm. “Chị luôn rất can đảm, Jane. Nhưng chị hẳn đã phải chịu đựng nhiều lắm khi phát hiện ra.”

“Chuyện đó thật khó khăn,” mẹ nói. “Tôi không thể giả vờ là nó không khó khăn được. Dù vậy, tất nhiên, vụ tình cảm đó đã diễn ra rất lâu trước khi Graham gặp tôi.”

“Tất nhiên!” Janice vội vàng nói. “Tất nhiên là thế. Tôi chưa từng, dù chỉ trong khoảnh khắc, có ý nói rằng anh ấy... chị...”

Bà im bặt, bối rối, rồi uống một ngụm lớn cà phê.

“Và theo một cách nào đó...” Mẹ ngưng lại, quấy tách của mình, nở nụ cười phiền muộn. “Theo một cách nào đó thì cũng đúng như mong đợi thôi. Thời trẻ Graham cũng khá giống chàng Don Juan. Chả trách phụ nữ cứ xin chết vì anh ấy.”

“Điều đó... đúng,” Janice nói, không tin lắm.

Bố? Don Juan?

Tôi cố hình dung ra cảnh bố đứng trước một quầy bar lộng lẫy với bộ ria kiểu những năm bảy mươi và một chiếc cà vạt nút to có họa tiết, vây quanh là những phụ nữ duyên dáng đang uống rượu martini. Rồi cái nhìn của tôi trôi ra cửa sổ để thấy ông đang đi qua bãi cỏ về phía cửa sau. Mái tóc bạc bù xù, gương mặt đỏ, và cho dù tôi đã nói hàng ngàn lần rằng bố đừng làm như vậy, ông vẫn vừa đi xăng đan vừa mang tất.

“Phụ nữ không bao giờ có thể cưỡng lại anh ấy,” mẹ nói. “Đó là sự thật.” Mẹ tươi tỉnh hơn một chút. “Nhưng chúng tôi đã tham gia một đợt trị liệu để giúp chúng tôi vượt qua cuộc khủng hoảng. Tại một trung tâm chăm sóc sức khỏe toàn diện ở phố Wood.

“Một đợt trị liệu?” tôi kinh ngạc lặp lại. “Mẹ có nghiêm túc không thế?”

“Hoàn toàn nghiêm túc!” bố nói, bước vào từ cửa sau. “Bố mẹ đã tham gia được ba đợt rồi.”

“Cô ấy rất tốt, bác sĩ trị liệu của bố mẹ ấy,” mẹ nói. “Dù hơi nóng nảy. Như mọi người trẻ tuổi thôi.”

Wow. Tôi không hề biết rằng mẹ và bố đang đi trị liệu. Nhưng cũng dễ hiểu. Ý tôi là, dễ hiểu dễ sợ luôn. Tôi sẽ thấy thế nào nếu Luke đột ngột thông báo anh có con gái mất tích đã lâu?

“Một đợt trị liệu!” Janice nói. “Tôi thật không thể tin được!”

“Ta cần phải thực tế, Janice ạ,” mẹ nói. “Chị không thể mong chờ những tiết lộ kiểu này không gây ra hậu quả gì.”

“Một khám phá ở quy mô này có thể phá tan một gia đình,” bố đồng tình, ném một chiếc bánh quy xoắn vào miệng. “Nó có thể làm lung lay mọi nền tảng của một cuộc hôn nhân.”

“Trời ơi.” Janice lấy tay bịt miệng, trợn mắt hết nhìn mẹ lại nhìn bố. “Anh chị... anh chị đang nói đến những hậu quả kiểu gì?”

“Chắc chắn sẽ có tức giận,” mẹ nói vẻ am hiểu. “Buộc tội lẫn nhau. Cà phê không anh Graham?”

“Có, cám ơn, em yêu.” Ông mỉm cười với mẹ.

“Trị liệu chỉ là vớ vẩn,” Tom bất ngờ lên tiếng. “Tôi đã thử trị liệu với Lucy.”

Tất cả chúng tôi quay sa nhìn anh ta. Anh đang cầm một tách cà phê bằng cả hai tay và trừng mắt nhìn chúng tôi qua miệng chiếc tách.

“Bác sĩ trị liệu là một phụ nữ,” anh nói thêm, như thể điều đó giải thích được mọi thứ.

“Cô nghĩ họ thường là phụ nữ,” mẹ thận trọng nói.

“Cô ta đứng về phía Lucy. Cô ta nói rằng có thể hiểu được nỗi thất vọng của Lucy.” Tay Tom nắm chặt chiếc tách hơn. “Thế còn nỗi thất vọng của tôi thì sao? Lucy có trách nhiệm là vợ của tôi! Nhưng cô ấy không hề quan tâm chút nào đến bất cứ dự án nào của tôi. Không nhà kính trồng cây, cũng không phòng tắm khép kín...”

“Tôi rất thích cái nhà nghỉ mùa hè của anh mà, Tom!” tôi nhanh chóng cắt lời anh. “Nó thật là... to.”

Thực tế thì nó khổng lồ như quái vật. Tôi suýt chết khi nhìn thấy nó qua cửa sổ sáng nay. Nó cao ba tầng, có các cột chống và cả hiên sau.

“Chúng tôi chỉ hơi lo về các quy chuẩn quy hoạch, đúng không Tom?” Janice nói, đưa mắt nhìn Tom lo lắng. “Chúng tôi đang lo có thể nó sẽ bị xếp vào dạng nhà ở.”

“Ôi, đó thật sự là một công trình!” tôi nói khích lệ. “Xây được một thứ như thế!”

“Tôi thích làm việc với gỗ,” Tom nói giọng cộc cằn. “Gỗ không làm ai thất vọng.” Anh uống cạn tách cà phê. “Trên thực tế, tốt hơn tôi nên quay lại với nó bây giờ. Hy vọng là mọi thứ đều suôn sẻ.”

Khi cửa sau đóng lại sau lưng anh ta, một sự im lặng đầy bối rối xuất hiện.

“Tiếp theo nó muốn làm một con thuyền,” Janice nói, trông có vẻ căng thẳng. “Một con thuyền, trên cỏ!

“Janice, chị uống thêm cà phê đi,” mẹ nói dịu dàng. “Tôi cho mấy giọt anh đào vào nhé?”

“Tốt hơn là không,” cuối cùng bà ấy cũng nói. “Trước mười hai giờ thì không.”

Bà lục tìm trong túi rồi lôi ra một viên thuốc nhỏ cho vào miệng. Rồi bà kéo khóa túi lại và cười tươi. “Vậy trông Jessica thế nào?”

“Con bé... con bé xinh,” mẹ bắt đầu mô tả. “Đúng không Graham?”

“Rất xinh!” bố nói. “Cao... mảnh khảnh...”

“Tóc sẫm màu,” mẹ thêm vào. “Hơi dè dặt, nếu chị hiểu ý tôi.”

Tôi lắng nghe một cách thèm thuồng khi bố mẹ tả chị ấy. Cho dù tôi từng nhìn thấy chị trên phố hôm chúng tôi về nhà, ánh mặt trời quá chói và việc bị phân tâm do những hành động kỳ lạ của bố mẹ đã khiến tôi chỉ có ấn tượng mờ mờ về chị. Thế là cả tuần tôi đã cố xây dựng một hình ảnh dựa trên những miêu tả đó. Bố mẹ cứ liên tục nói về việc chị cao và mảnh khảnh thế nào, nên tôi đã hình dung ra chị giống như Courreney Cox. Thướt tha và thanh lịch từ đầu đến chân, trong bộ vest lụa trắng, có lẽ thế.

Tôi cứ tưởng tượng ra buổi gặp mặt đầu tiên giữa chúng tôi. Chúng tôi sẽ choàng tay ôm nhau, rồi chị sẽ cười với tôi, lau khô nước mắt, và tôi sẽ cười lại... và chúng tôi sẽ hợp nhau ngay lập tức. Như thể chúng tôi đã biết và hiểu nhau rõ hơn bất cứ ai trên đời.

Ý tôi là, ai mà biết được? Có lẽ cuối cùng chúng tôi sẽ nhận ra chúng tôi có sức mạnh siêu linh của tình chị em. Hoặc có thể chúng tôi sẽ như cặp chị em song sinh trong cuốn Chị em gái lạc nhau, những người khi sinh thì tách rời nhưng lớn lên lại làm cùng một nghề và lấy chồng cùng t

Ý tưởng này cứ bám riết lấy tôi. Có lẽ cuối cùng hóa ra Jessica cũng là một nhân viên tư vấn mua sắm, và cũng lấy một ông chồng tên Luke! Chị ấy sẽ xuất hiện trong buổi gặp mặt với chiếc áo khoác Marc Jacobs giống hệt của tôi, và chúng tôi có thể cùng xem chương trình ti vi buổi sáng, rồi mọi người sẽ nói là...

Ôi, trừ việc chị ấy không phải là một nhân viên tư vấn mua sắm, tôi chợt nhớ ra. Chị ấy đang học tiến sĩ. Tiến sĩ địa lý.

Không. Địa chất.

Nhưng rồi... chẳng phải tôi cũng từng nghĩ đến chuyện học lên tiến sĩ hay sao? Tôi muốn nói là, chuyện đó không thể nào chỉ là trùng hợp được.

“Và cô ấy sống ở đâu?” Janice đang hỏi.

“Ở miền Bắc,” mẹ nói. “Một ngôi làng tên là Scully. Ở Cumbria.”

“Miền Bắc!” Janice nói, lo lắng như thể mẹ vừa nói đến Bắc Cực vậy. “Đúng là một quãng đường dài cần vượt qua! Mấy giờ cô ấy sẽ đến đây?”

“À.” Mẹ nhìn đồng hồ rồi cau mày. “Đến giờ rồi đấy. Giờ này lẽ ra con bé đã phải đến nơi. Graham, anh yêu, mấy giờ thì tàu của Jess vào ga nhỉ?”

“Anh nghĩ là khoảng lúc này...” lông mày bố nhăn lại. “Có lẽ anh nên gọi cho nhà ga. Để xem có vấn đề gì không.”

“Con sẽ gọi nếu bố muốn,” Luke nói, ngẩng đầu lên khỏi tờ báo.

“Nó đã nói là sẽ gọi điện...” mẹ nói, khi bố ra sảnh gọi

Bất ngờ chuông cửa reo.

Tất cả chúng tôi đều nhìn nhau, bất động. Một lúc sau, tiếng bố vọng lên từ sảnh. “Tôi nghĩ là Jess!”

Ôi trời ơi.

Chị ấy ở đây. Chị gái mới của tôi. Tri kỷ mới của tôi!

“Tôi rút lui đây,” Janice nói. “Để mọi người hưởng những khoảnh khắc gia đình quý giá.” Bà siết chặt tay tôi, rồi biến mất khỏi cửa sau.

“Để mẹ chải lại tóc đã,” mẹ nói, vội vàng đi ra tấm gương ở sảnh.

“Nhanh lên!” tôi nói. “Quà đâu rồi?”

“Đây,” Luke nói, đưa cho tôi giỏ quà bọc giấy bóng kính. “Và Becky này...” Anh đặt tay lên cánh tay tôi.

“Gì cơ?” tôi sốt ruột nói. “Cái gì thế?”

“Anh biểt là em rất phấn khích khi gặp Jessica,” anh nói. “Và anh cũng thế. Nhưng nhớ này. Bọn em chỉ là người lạ thôi. Anh thì... thoải mái.”

“Bọn em không phải người lạ!” tôi kinh ngạc nói. “Chị ấy là chị gái em! Bọn em có cùng huyết thống!”

Thiệt tình! Luke chẳng hiểu gì hết sao?

Tôi vội ra khỏi bếp đến sảnh, nắm chặt cái giỏ. Qua tấm kính mờ của cửa trước tôi có thể thấy một dáng người không rõ, mờ mờ.

“Nhân tiện,” mẹ nói khi chúng tôi đang tiến ra cửa, “Jessica thích được gọi là Jess.”

“Sẵn sàng chưa?” bố nói, mắt long lanh.

Khoảnh khắc đó đã tới! Tôi nhanh chóng chỉnh trang lại áo khoác, vuốt thẳng tóc và khoác lên mặt một nụ cười tươi nhất, nồng nhiệt nhất và tình cảm nhất.

Bố với tay cầm tay nắm và vung tay kéo cửa sau ra.

Và đó, đang đứng trên bậc cửa, là chị gái tôi.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.