Tinh Ấn Online

Chương 16



Nhìn vẻ mặt hơi kích động của Hàn Tiêu, trong lòng Mộ Ám cũng rất phức tạp, cậu biết rõ đó chính là chứng minh Hàn Tiêu đối diện chính mình không quên được, nhưng trong lòng cậu vẫn là không khỏi nổi lên một trận chua xót cùng đau đớn.

Nhưng là trong lòng của cậu, vẫn đang đối Hàn Tiêu phát ra cảm thụ bất lực rên rỉ cùng thật đáng buồn.

Cậu ở chỗ này a! Vì sao không có phát hiện? Chẳng lẽ chỉ cần bên ngoài thay đổi liền hoàn toàn nhận không ra cậu sao? Tuy rằng cậu cố ý ăn béo chính là muốn cho Hàn Tiêu nhận không ra cậu, nhưng khi Hàn Tiêu thật không có nhận ra cậu, cậu lại có loại cảm giác bi ai.

Hàn Tiêu chậm rãi hướng người nam nhân kia vươn tay, biểu tình trên mặt thoạt nhìn chính là mê man và không tự chủ được.

Không. . . Không cần. . . . . . Người kia không phải cậu. . Cậu ở. . . Nơi này a! Nhìn hành động của Hàn Tiêu, Mộ Ám cũng nhịn không được nữa vươn tay, túm ống tay áo của Hàn Tiêu, ngăn lại Hàn Tiêu đi đụng chạm người kia.

Cử động của cậu làm cho Hàn Tiêu dừng một chút, sau đó hơi kinh ngạc quay đầu nhìn cậu.

Nhưng là khi Hàn Tiêu quay đầu nhìn cậu, cậu lại cảm thấy bộ dáng của mình rất kỳ quái, giống như là đang ghen cáu kỉnh không muốn tình nhân cùng những người khác tiếp xúc, cậu cảm giác không tự nhiên, lập tức đã đem tay buông ra, sau đó cúi đầu nhìn hoa cỏ đầy đất, ảo não mình luống cuống.

Chính mình. . . . . . Nào có tư cách kia? Vô luận là 『Mộ Ám 』 cùng Hàn Tiêu, hay là Bạch Miên cùng Ngôn Hi Hàn, đều chỉ có thể xem như “bạn bè” Bình thường mà thôi, cái khác. . . . . . Cái gì cũng không phải.

Chính là, khi cậu buông ra, Hàn Tiêu phản thủ bắt được, chặt chẽ nắm chặt không lại buông ra, làm cho cậu ngạc nhiên sửng sốt một chút, sau đó ngẩng đầu nhìn Hàn Tiêu.

Chỉ thấy ánh mắt Hàn Tiêu hơi áy náy nhìn cậu, nhưng là tại áy náy kia sau, hơn nữa là thống khổ giãy dụa.

“Thực xin lỗi. . . . . . Khiến cậu bất an.” Hàn Tiêu mỉm cười nói với cậu, nhưng trong ánh mắt vẫn là xen lẫn thống khổ giãy dụa làm cho lòng người chua xót.

Không cần như vậy. . . . . .Cậu nhìn. . .Tâm thật đau a! Tay nhỏ bé mềm mại, nhịn không được đưa ra ngoài, nhẹ nhàng vuốt lên ưu sầu giữa lông mày của Hàn Tiêu.

Lần này đổi thành Hàn Tiêu sửng sốt một chút, hắn nhìn khuôn mặt đáng yêu trắng noãn phúc khí của Mộ Ám lo lắng nhìn hắn, trong lòng thống khổ giãy dụa, giống như là bị nước suối ôn hòa thoải mái vuốt lên rồi, nhưng hắn cũng không có xem nhẹ, lo lắng trong mắt Mộ Ám, cũng có giãy dụa cùng áy náy.

“Miên. . . . . .” Thốt ra tên thật của cậu, Hàn Tiêu kìm lòng không đậu ôm sát cậu, cũng không để ý NPC kia còn tại nhìn.

“Hàn. . . . . . ?” Mộ Ám hoảng sợ cũng chỉ có lúc ban đầu, sau đó liền khôi phục bình thường dè chừng nhìn Hàn Tiêu ôm cậu, chính là trên mặt vẫn là hiện lên một tầng đỏ ửng nhàn nhạt.

Cái ôm ấp áp, còn có hương vị thuộc loại Hàn Tiêu, nam tính sức quyến rũ tràn đầy mê hoặc, luôn luôn có loại cảm giác bị cắn nuốt.

“Cho tôi một chút thời gian. . . . . . Một chút thời gian. . . . . .” Hàn Tiêu thấp lẩm bẩm hai câu này, trong giọng nói vẫn là tràn đầy giãy dụa.

Là mình làm cho hắn lâm vào thế khó sử, làm cho hắn thống khổ giãy dụa như thế, chính là, trải qua dục vọng thốt ra thừa nhận cùng giải thích, lại nhìn thấy 『 chính mình 』 chặt chẽ dừng ở mình.

Cậu vốn là quên không được đau đớn tan nát cõi lòng lúc trước, còn có đoạn thời gian lấy nước mắt rửa mặt.

Cậu quên không được, Hàn Tiêu hiểu lầm cậu, còn tát cho cậu một cái thật đau, khi đó trong lòng đau, xa xa so với đau đớn trên mặt một ngàn vạn phần.

Cậu thật sự thật sự thực thích hắn, nhưng cũng là bởi vì rất thích hắn, cho nên ở bị hiểu lầm, sẽ thương tâm như vậy, tâm tình thích hắn sâu đậm, bị đả thương cũng là rất sâu.

Có lẽ cậu hiện tại, là ở trả thù Hàn Tiêu từng làm cậu đau, nhưng là, nhìn bộ dáng thống khổ của Hàn Tiêu, cậu cũng không có khoái cảm trả thù gì, ngược lại khổ sở, nặng nề hơn.

Đây tột cùng là tra tấn Hàn Tiêu hay là chính mình?

Tâm tình của cậu, mâu thuẫn đến chính cậu cũng không biết nên làm thế nào cho phải.

Hơn nữa nếu như nói cậu hiện tại không thể tha thứ cái gì, đại khái chính là Hàn Tiêu thế nhưng trì độn không có nhận ra mình, kia làm cho cậu cảm thấy, Hàn Tiêu cũng chỉ là nhìn bề ngoài, chứ không để ý đến cậu. . . . . .

Khiến cho hắn giãy dụa thống khổ nhiều hơn nữa đi, ai kêu hắn một bộ đối với mình nhớ không quên, lại ngốc đến chính là mình đứng ở trước mặt hắn mà hắn vẫn nhận không ra.

Gần nhất làm cho hắn ăn nhiều đậu hũ như vậy, rất tiện nghi hắn, cậu sẽ rất không cam lòng.

“Hàn. . . . . . Tiêu. . . Trước hết để tôi hỏi chuyện chuyển chức!” Mộ Ám ở trong lòng Hàn Tiêu đẩy hắn, muốn hắn trước tiên đem cậu buông ra.

Cho dù là ở trước mặt NPC, cậu vẫn là sẽ cảm thấy có chút ngượng ngùng.

Tuy rằng NPC này sử dụng diện mạo lúc trước của mình. . . . . .Lại nói, cậu đã ở trong trò chơi thấy NPC lấy bộ dạng mình và anh cả, kia không phải đại biểu, còn sẽ thấy NPC anh hai cùng anh Tô sao?

Này dấu chấm hỏi đột nhiên hiện lên trong đầu cậu.

Ngô. . . . . . Lấy cá tính anh Tô, khả năng phi thường lớn. . . . . .

Nghe vậy, Hàn Tiêu là ngoan ngoãn buông cậu ra, sau đó hắn chuyển hướng nhìn NPC bộ dáng giống 『 Trục Quang 』 như đúc, mày hơi hơi chau lên.

Kỳ quái, là ảo giác của hắn sao? Dung mạo giống nhau không có thay đổi, nhưng không có cảm giác kinh ngạc vừa rồi, xem vài lần nữa, lại cảm thấy nam nhân ở trước mắt, bất quá là một NPC có bề ngoài giống Trục Quang mà thôi, những thứ khác, căn bản không giống.

Dù sao, chỉ là bề ngoài giống Trục Quang, không có chỗ hấp dẫn mà Trục Quang hấp dẫn mình.

Điều này làm cho chính hắn cảm thấy, mới vừa rồi kích động là vớ vẩn buồn cười.

“Cậu là ai. . . . . . ? Cậu nói, cậu chờ tôi đã lâu rồi?” Lúc Hàn Tiêu đang tự giễu cợt mình là lúc Mộ Ám đã tại hỏi đối phương.

Người nọ cũng không thèm nhìn tới Hàn Tiêu, cũng chỉ là mỉm cười nhìn Mộ Ám.

“Đúng vậy, ta là Phong Tuế, như ngài đã thấy, ta là Âm Dương Sư, sứ mạng của ta chính là đem chức trách cùng lực lượng giao cho ngài, ta đã ở chỗ này chờ ngài rất lâu rồi, khi ta xem ra ngài đã hàng sinh, liền vẫn chờ đợi ngài tiến đến.” Nam nhân mỉm cười kéo tay Mộ Ám, làm cho mắt Hàn Tiêu híp lại, trong lòng hơi toát ra ghen tuông.

Kỳ quái, vì sao mình ở thấy nam nhân có bề ngoài giống Trục Quang này cầm tay nhỏ bé kia, chính mình thế nhưng sẽ có loại cảm giác uống lên một thùng dấm chua lớn? Hắn rốt cuộc lại là ở uống dấm chua của ai? Là Mộ Ám, vẫn là người co bề ngoài giống Trục Quang này?

Tâm tình hỗn loạn cùng cảm tình hỗn loạn, gắt gao quấn quanh lấy hắn, nhìn Âm Dương Sư kia kéo Mộ Ám đi đến phòng nhỏ kia, hắn đột nhiên có cỗ xúc động, khi hắn phục hồi tinh thần lại, lại phát hiện chính mình đã kéo ra tay hai người đang nắm, sau đó theo bản năng đem Mộ Ám khóa vào ngực mình.

Khi hắn hoàn thành động tác liền mạch lưu loát này, không chỉ Mộ Ám cùng NPC kia ngây người, ngay cả Hàn Tiêu cũng một trận kinh ngạc, ngây ngốc nhìn Mộ Ám trong lòng.

Hắn. . . . . . Hành động này có ý gì sao?

NPC kia thì ngược lại, ở lúc ban đầu sững sờ sau, lộ ra một chút tươi cười nghiền ngẫm, hơi nhíu mày nhìn hai người, sau đó hơi hơi nhún nhún vai.

“Đi thôi! Ta đem đồ vật giao cho ngươi.” Hắn cũng không có lại đi nắm tay Mộ Ám, chính là cười cười xoay người, đi vào bên trong nhà gỗ nhỏ.

Mộ Ám bị Hàn Tiêu ôm chặt, xấu hổ trừng mắt nhìn nam nhân luôn làm ra hành động bất ngờ này, khi cậu nhìn chằm chằm , Hàn Tiêu tiêu cũng chỉ có ngoan ngoãn buông tay ôm cậu ra, nhưng Hàn Tiêu nhượng bộ vẫn là vẻn vẹn dừng ở hắn tối thiểu vẫn muốn nắm tay Mộ Ám.

Hai người vừa tiến vào trong phòng, đã bị hành lang kiểu nhật hoàn toàn cùng ngoài phòng thoạt nhìn kém xa cũng không hợp lý kia xem mắt choáng váng.

Bọn họ nhịn không được quay đầu, sau đó lại nhìn xem trong phòng, trong phòng rộng rãi vẫn như cũ không thay đổi.

“Xin mời đi theo ta.” Âm Dương Sư NPC ngay ngắn hướng bọn họ cúi cúi thân sau, dẫn bọn họ đi bước một hướng hành lang dài kia đi đến, rẽ trái quành phải một hồi lâu, sau đó mở ra một cái cửa giấy.

Bên trong phòng vật phẩm trang sức cùng vũ khí muôn hình muôn vẻ, nhưng hai người bọn họ đều rất rõ ràng, này đều không phải là vật phẩm trang sức hoặc vũ khí bình thường, mà là đại biểu cho dấu hiệu vật phẩm chức nghiệp.

“Xin ngài chọn một cái trong đó đi!” Âm Dương Sư mỉm cười, không có hạn định cậu muốn trở thành cái gì, chính là phi thường rộng rãi mặc cậu lựa chọn.

Để cậu . . . Tự mình lựa chọn a? Mộ Ám chậm rãi đi tới đi lui ở trong phòng to như vậy, nhìn một chút vật phẩm trang sức cùng vũ khí tinh mỹ hoặc là hoa lệ, cảm thấy phi thường do dự, bởi vì cậu không biết mình có thể rút được chức nghiệp làm cho người ta cảm thấy mạc danh kỳ diệu hay không.

Tầm mắt đông chuyển tây chuyển, ở đảo qua phần đông này nọ trong phòng, ngoài ý muốn nhìn thấy một cái nhẫn nho nhỏ, đó là một cái nhẫn gỗ được điêu khắc cực kỳ mộc mạc, mặt trên có khắc hình sao năm cánh, mà giữa sao năm cánh có một Thái Cực đồ, cậu lập tức liền chịu hấp dẫn cầm lên nhẫn, sau đó cầm trong tay lật nhìn một chút sau, quay đầu cười đối âm dương sư nhìn lại.

“Tôi muốn cái này.” Có lẽ này không có bảo thạch cũng không có những vật khác, nhưng cậu chính là thích cái nhẫn này.

Âm Dương Sư mang theo ý cười thật sâu nhìn cậu, cây quạt cầm trong tay hướng cậu nhẹ nhàng điểm một ngón, cái nhẫn kia liền phát ra một trận ánh sáng, cùng lúc, Long Châu giữa trán cậu cũng phát ra một trận hào quang, cậu có thể cảm giác được từ nơi nào truyền đến nhiệt độ, truyền lại tới toàn thân của cậu.

Sau đó, cậu cảm giác trong nháy mắt liền mất đi thần trí.

Lúc cậu lấy lại tinh thần, phát hiện mình dĩ nhiên là nằm ở trong lòng Hàn Tiêu, mà Hàn Tiêu còn lại là vẻ mặt lo lắng nhìn cậu, thấy cậu tỉnh lại, mới nhẹ nhàng thở ra.

“Tôi. . . . . . Ngất đi?”

“Cậu cùng cái nhẫn kia cộng minh sau liền bất tỉnh.” Hàn Tiêu lo lắng sờ sờ gương mặt củacậu, thấy cậu tỉnh lại, tâm treo ngược giữa không trung hồi lâu mới chậm rãi hạ xuống.

Trong nháy mắt nhìn thấy cậu mất đi thần chí hôn mê, hắn cảm giác trái tim mình phảng phất cũng theo đó đình chỉ, tuy rằng biết rõ ở thế giới giả tưởng này trái tim không thể nào thật sự đình chỉ, nhưng hắn vẫn cảm giác mình thiếu chút nữa sẽ hỏng mất.

Chỉ là một thế giới giả tưởng, hắn vẫn là rất sợ Mộ Ám sẽ biến mất ở trước mặt mình.

Chính là vài ngày ngắn ngủn mà thôi, làm sao có thể làm cho người ta đối một người khác sinh ra tình cảm sâu nùng thiêu đốt như vậy, kia chính mình lại muốn đặt Trục Quang ở chỗ nào?

Hắn ai cũng không bỏ xuống được. . . . . . Cho nên chính mình. . . Là một người lạm tình như vậy sao?

“Tôi một mực gọi cậu cũng không có phản ứng, hại tôi lo lắng muốn chết. . . . . .” Hắn thậm chí lo lắng, nếu ý thức Mộ Ám cứ hôn mê như vậy không dậy nổi, thậm chí liền không thể ra trò chơi thì nên làm cái gì bây giờ.

“Tôi không sao . . . Âm Dương Sư có bộ dáng giống Trục Quang như đúc kia đâu?” Chậm rãi ngồi dậy, Mộ Ám phát hiện Âm Dương Sư có bề ngoài giống mình kia đã muốn không thấy bóng dáng, ngay cả căn phòng mà bọn họ đứng, cũng không có những vật khác, đừng nói chi là những thứ đồ kia.

“Sauk hi cậ ubất tỉnh, hắn. . . Cũng tiêu thất.” Hàn Tiêu dừng một lúc sau mới đem nói cho hết lời, nhưng là trong mắt hạ xuống cũng hiện lên quang mang nào đó không biết tên.

Hắn đối Mộ Ám giấu diếm một chuyện, đó là Âm Dương Sư kia ở trước khi biến mất có nói với hắn vài câu ngắn ngọn.

『 Trong mộng tìm hắn trăm ngàn độ, đây là đáp án mà ngươi truy cầu đến. 』 Âm Dương Sư kia chính là nộ ra nụ cười bí hiểm hoàn toàn không giống Trục Quang, sau đó nói hai câu làm cho Hàn Tiêu khó hiểu sau, liền tiêu thất.

Trong mộng tìm hắn trăm ngàn độ. . . . . . Những lời này là muốn nói cho hắn biết cái gì sao? “Hắn” chỉ “vấn đề truy cầu kia” lại là chỉ chuyện nào?

Mộ Ám nghiêng đầu qua, trong đầu mơ mơ hồ hồ hiện lên một ít hình ảnh cùng đối thoại, kia rất rõ ràng cũng không phải là một đoạn ngắn khi cậu trước khi biến mất hoặc trong hiện thực , nhưng là mặc kệ cậu nghĩ như thế nào, chính là nghĩ không ra đây là trí nhớ phát sinh ở thời điểm nào.

Là cậu ở trí nhớ ở “không gian khác” trong cậu lúc hôn mê sao? Nhưng là cậu tại sao lại nghĩ không ra? Cảm giác hẳn là chuyện rất trọng yếu đi?

Bất quá để cho cậu ngoài ý muốn , là Hàn Tiêu nói Âm Dương Sư kia “biến mất” .

“Biến mất. . . . . . ?” Cậu ngơ ngác lập lại lời Hàn Tiêu nói, trong khoảng thời gian ngắn tựa hồ rất khó lý giải lời 『 biến mất 』 của Hàn Tiêu là có ý gì.

“Ừ, hắn nói nhất định phải chờ sau khi cậu tỉnh lại tôi mới có thể mang cậu đi ra ngoài, sau đó sẽ theo vài thứ kia biến mất không thấy bóng dáng nữa.” Trong nháy mắt đó, trong cái phòng này sạch sẽ giống như chưa từng có dấu vết “người” tồn tại, trừ bỏ phòng ở, không có gì lưu lại cả, nếu không có vật trên tay chứng minh Mộ Ám chuyển chức thành công, hắn sẽ nghĩ đến đây hết thảy là ảo giác.

Nghe thấy Hàn Tiêu giải thích, Mộ Ám lăng lăng cúi đầu, nhìn tay trái mình.

Cái nhẫn kia đã muốn không còn là nhẫn, thậm chí ngay cả chất liệu gỗ thoạt nhìn cũng đã không giống như là gỗ dễ dàng làm thành, ngược lại vẫn còn so sánh như là dùng kim loại không biết tên làm thành vòng đeo tay.

Vòng tay lớn tầm 2cm ở cổ tay cậu, mặt trên có ba chỗ lõm, sau đó văn sức kim khí chạm rỗng rất giống nhẫn lúc trước, còn có ba chỗ lõm khác, thoạt nhìn cả vòng tay chỉ dùng một loại nhuyễn kim chúc nhất thể thành hình không chế thành.

Duy nhất không biến, là Thái Cực đồ ở trên chiếc nhẫn kia.

Đây chính là vũ khí hoặc dấu hiệu chức nghiệp của cậu sao? Kết quả, cậu vẫn là không biết mình rốt cuộc là chuyển chức thành cái chức nghiệp gì . . . . . Mà vòng đeo tay có tác dụng gì? Phát ngốc một lúc sau, cậu mới nhớ tới bảng thông tin của mình, vội vàng điều tra đến xem mình rốt cuộc là trở thành chức nghiệp gì, mà vừa tra xem, cậu liền xem ngây người.

Chỉ thấy trên khung trạng thái của cậu, không còn là sơ tâm giả, nhưng là, lại xuất hiện một tên chức nghiệp rất kỳ quái.

『 Long Hồn âm dương sư 』.

Âm Dương Sư thì Âm Dương Sư, vì sao còn gắn thêm hai chữ 『 Long Hồn 』?

Mộ Ám mờ mịt nghĩ, không hiểu Long Hồn âm dương sư này là chức nghiệp gì, cùng âm dương sư bình thường lại có bất đồng gì?

Cậu nhìn một chút thời gian, phát hiện cũng đã sắp đến buổi sáng hiện thực, quyết định sau khi ra ngoài hỏi Bạch Tô tốt hơn.

“Hàn Tiêu, anh có biết đi ra ngoài thế nào không? Âm Dương Sư kia có nói hay không?” Ngẩng đầu, Mộ Ám chuyển đầu qua hỏi Hàn Tiêu.

“Bên kia, Âm Dương Sư kia nói theo bên kia đi vào sau là có thể đi ra ngoài.” Hàn tiêu chỉ vào thác nước cao ngất ngoài cửa sổ kia, mơ hồ có thể thấy một tiểu sơn động sau thác nước.

“Chúng ta đi ra ngoài đi! Mọi người. . . . . Hẳn cũng rất lo lắng.”

“Ừ.”

※ ※ ※

Theo sơn động sau thác nước đi ra bên ngoài, hai người vừa mới đi ra cái sơn động kia, cửa sơn động giống như là hắc động, bắt đầu vặn vẹo nhỏ đi, cuối cùng không thấy, hơn nữa hoàn toàn nhìn không ra có bất kỳ dấu vết huyệt động tồn tại.

“Không thấy. . . . . .” Mộ Ám thì thào tự nói , nhìn vách núi đã muốn không thấy sơn động.

“Đại khái là đã giải xong nhiệm vụ nhận chức, cũng là trực tiếp phong bế đi. . . . . .” Trừ bỏ này giải thích, hàn tiêu cũng không thấy còn có những lý do khác.

“Cảm giác. . . . . . Nhiệm vụ chuyển chức này dường như một giấc mộng, cùng trò chơi trước kia không giống nhau. . . . . .” Mộ Ám quay đầu nói, trước kia, chính mình từng chạm qua, hai lần nhiệm vụ chuyển chức ẩn tàng tương đối đặc biệt, cũng không cần đả đả sát sát, nhưng là lúc này đây, lại hoàn toàn chỉ giống cảm giác tầm bảo đại mạo hiểm, hơn nữa chỉ là quá trình mạo hiểm này tốn không ít thời gian.

“Đúng vậy a, tuy rằng không cần đả đả sát sát , nhưng tiêu hao trên tinh thần lực nhưng cũng sẽ cho người cảm thấy là nhiệm vụ chuyển chức rất mệt.” Hàn Tiêu gật đầu đồng ý.

Sau đó hắn còn không có nói tiếp , liền điểm trúng khung nhắc nhở “Kênh đội ngũ của ngài có tin tức” , mới vừa mở ra, đã bị một đoàn người líu ríu ngươi một lời ta một câu hỏi hơn cả pháo oanh, nội dung không có gì hơn là 『 hai người đi đâu vậy 』, 『 chuyện gì đã xảy ra 』 …, cảm thấy cái này căn bản là tạp âm ô nhiễm, Hàn Tiêu lập tức tắt đi kênh đội, đỡ cho lỗ tai của mình bị oanh tạc.

Thấy hành động của Hàn Tiêu, Mộ Ám nguyên bản còn muốn mở ra kênh nói chuyện, lập tức bỏ đi ý niệm trong đầu, miễn cho chính mình bị tiếng vang như pháo oanh kia dọa đến.

Bất quá, cậu không có mở kênh nói chuyện, nhưng khu tin ngắn lại truyền tống một phong không phải bốn người kia, nhưng tin tức số tài khoản không xa lạ gì tiến vào.

“Tin ngắn truyền tống: ngài có phong thư đến từ chính ngoạn gia 『 Lỵ Lỵ Ti 』, xin hỏi ngài muốn đọc không?”

Lỵ Lỵ Ti? Cô nàng đã login bắt đầu chơi sao?

Bởi vì trước kia Khuê Lỵ Ti chơi trò chơi đều là dùng tên Lỵ Lỵ Ti, từ đầu tới đuôi đều không có thay đổi, cho nên cũng phi thường dễ dàng phân biệt.

Nguyên bản đã nghĩ muốn lập tức cùng cô liên lạc, nhưng nghĩ đến Hàn Tiêu còn tại bên cạnh, cậu liền cắt đứt ý niệm trong đầu.

Khuê Lỵ Ti theo trước kia vẫn cùng cậu chơi các loại game online, đoạn thời gian chơi Thất Giới kia, đương nhiên cũng không ngoại lệ, cho nên, năm người Hàn Tiêu bọn họ cũng là đương nhiên nhận thức nàng, nhận thức 『 Lỵ Lỵ Ti 』 trên internet, nếu biết cậu nhận thức Lỵ Lỵ Ti, hơn nữa còn là bạn tốt. . . . . Này rất khó nói bọn họ không có liên tưởng gì.

Cậu còn không muốn cho Hàn Tiêu biết mình là ai. . . . . .

“Cái kia. . . . . . Tôi trước tới bên cạnh một chút, có bạn tìm tôi.” Mộ Ám lộ ra nụ cười vui vẻ nói với Hàn Tiêu, nhưng loại mỉm cười này làm cho trong đầu Hàn Tiêu nổi lên cảnh báo không hiểu.

Là ai tìm cậu, làm cho cậu lộ ra mỉm cười như vậy?

“Ai tìm cậu?” Hắn đương nhiên không cho là mấy người bạn ở kênh quấy rầy cậu, nhưng là, bình thường Mộ Ám ngay cả ở trong hiện thực, cũng không có nhìn thấy bên cạnh cậu có ai gọi là bạn tốt, như vậy, người sẽ làm cho cậu lộ ra nụ cười cao hứng . . . . . . Sẽ là ai?

Trong lòng Hàn Tiêu bắt đầu nổi lên một trận chua.

“Ừm . . . . . .Một người bạn tốt của tôi, chúng tôi từ nhỏ cùng nhau lớn lên, người tốt lắm cũng rất xinh đẹp! Ông nội cùng bà nội và cha mẹ của cô luôn nói muốn muốn đem chúng ta hợp thành đôi. . . . . .” Mộ Ám ha ha cười nói, cậu chỉ coi chuyện này là chuyện cười, nhưng khi cậu thấy khuôn mặt xanh mét của Hàn Tiêu, liền lập tức im miệng.

Cậu không có trì độn đến nhìn không ra đáy mắt Hàn Tiêu lóe ra ánh lửa tên là “đố kị” kia, nhưng là cũng coi như chậm nửa nhịp nhớ tới chính mình nói lời không nên nói.

Ách. . . . . . Trước kia Hàn Tiêu nhìn cậu và Lỵ Lỵ Ti cử chỉ hơi chút thân mật một chút cũng là lộ ra vẻ mặt không thích, khi đó cậu không nghĩ quá Hàn Tiêu có thích hay không, chính là bây giờ trở về nhớ tới. . . . . . Cá tính Hàn Tiêu thật mười phần là cái thùng dấm chua lớn, nếu để cho hắn biết bạn tốt trong miệng cậu chính là Lỵ Lỵ Ti, đại khái sẽ dẫn phát núi lửa bùng nổ đi. . . . . .

“Nữ. . . ?” Thanh âm cực thấp của Hàn Tiêu làm cho trong lòng Mộ Ám thầm kêu không ổn, nhưng vẫn là gật gật đầu.

“Không. . . Bất quá thật ra cô ấy thích người khác! Chúng tôi chỉ là bạn thân mà thôi.” Mộ Ám vội vàng bổ sung một câu, miễn cho Hàn Tiêu không khống chế được bạo tẩu.

Chính là, cậu vừa nói lời làm sáng tỏ kia đã không kịp, chỉ thấy Hàn Tiêu bắt lấy cậu, đưa cậu gắt gao ôm vào trong ngực, tựa như phát điên, điên cuồng chà đạp đôi môi non mềm của cậu.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.