Tình Ca Lãng Mạn Bi Thương

Chương 10



Xảo An ở lại nhà họ Bùi chơi vài ngày, cuối cùng đến khi Bùi Tử Nghị không chịu nổi thì cậu đưa người về. Mà Bùi Tử Nghị cũng cảm nhận được cô bé này tuyệt đối là một rắc rối!

Cũng không phải vì cô bé khó hầu hạ, trái lại vì cô quá dễ hầu hạ, chỉ cần cho cô ăn kem là được, bởi vậy cậu mới thấy khủng bố.

Nhìn kem chất trong tủ lạnh như cái núi, vì phải ra ngoài mua để tiếp đãi vị khách nhỏ kia.

Bùi Tử Nghị nghĩ thầm, nói không chừng vì hiếm khi Tiểu An mới rời được khỏi nhà, nên đến nhà người khác sẽ không nể tình mà ăn thật nhiều.

Cậu thực lo lắng cô sẽ bị tiêu chảy, nên dứt khoát tống cô về nhà, đỡ phải gánh tội danh "Chỉ mời khách ăn kem, hại khách bị đau bụng".

Xế chiều hôm nay, Bùi Tử Nghị và Kỷ Văn Hào đưa Tiểu An về nhà họ Kỷ.

Tiểu An rất vui sướng, vẫn luôn ồn ào không thôi, Bùi Tử Nghị thì lại cảm thấy rất thoải mái, trong lòng thầm nghĩ: Chuyện này nói cho chúng ta biết một điều -- thỉnh thần dễ đưa thần khó.

Đi vào cánh cửa nhà họ Kỷ, Kỷ Văn Hào ôm con gái Bùi Tử Nghị đi phía sau, cứ như vậy đi qua nhà chính, lại qua một bãi cỏ xanh, đi đến ngôi nhà nhỏ.

Vừa vào cửa Kỷ Văn Hào liền đặt con xuống, mà trước mặt có một người phụ nữ xoay người ôm lấy bé, nước mắt không ngừng rơi.

"Mẹ.." Tiểu An đương nhiên nhận ra mẹ mà bé yêu nhất, vui vẻ gọi mẹ, không ngừng uốn éo trong ngực mẹ làm nũng.

Tạ Thi Âm chỉ có thể ôm chặt con, toàn thân phát run, nói không nên lời, chỉ có thể khóc.

Cuối cùng ngược lại Tiểu An phải dỗ mẹ. "Mẹ... Khóc khóc..."

Nhanh chóng lau nước mắt, "Không có... Mẹ không khóc... Tiểu An đã trở lại, mẹ rất vui... rất vui..."

Nói không khóc nhưng nước mắt cứ rơi. Trời biết trong khoảng thời gian này cô sống thế nào... Trời biết!

Đây quả thật là hình phạt nghiêm khắc nhất của trời cao đối với cô! Tuyệt đối không thể xảy ra lần nữa, cô vĩnh viễn không thể mất đi Tiểu An, cô không chịu được nỗi đau mất đi Tiểu An.

Thì ra Tiểu An quan trọng với cô như vậy... Lúc trước cô vẫn luôn nghĩ không cần Tiểu An, cô thật đáng chết, cô không dám như vậy nữa.

Kỷ Văn Hào đi lên ôm hai mẹ con vào ngực, hai người này đều là người anh yêu nhất!

Anh đã từng gây tổn thương cho hai người, nhưng anh thề, tương lai anh sẽ dùng tính mạng để bảo vệ hai người, tuyệt đối không để hai người chịu bất kỳ tổn thương nào nữa.

Tạ Thi Âm cảm nhận được cái ôm ấm áp của anh, không khỏi nín khóc mà cười, nhìn nhìn Tiểu An. "Tiểu An, mấy ngày nay ba ba cũng rất vất vả đó! Đi tìm con ở khắp nơi."

Tiểu An dựa vào ngực mẹ, liếc nhìn cha, ngọt ngào gọi cha, "Ba ba..."

Hốc mắt Kỷ Văn Hào rưng rưng, sờ sờ đầu con gái, cúi người, hôn lên má con, người một nhà dựa sát vào nhau.

Xem ra Bùi Tử Nghị hơi mất tự nhiên, thật sự là gay go, sớm biết thế thì không nên tới, người một nhà người ta đoàn viên, cậu đến làm gì chứ! Thực vớ vẩn.

Chỉ là ngay cả Bùi Tử Nghị cũng cảm nhận được tình cảm gắn bó thân thiết của ba người nhà họ Kỷ, cảm nhận được tình yêu thương của Kỷ Văn Hào và Tạ Thi Âm dành cho con.

Thật ra... Tiểu An là đứa nhỏ hạnh phúc nhất thế giới.

Mặc dù... Hoàn toàn trái ngược với trẻ con bình thường, nhưng bé có một người cha tốt như vậy, bé có thể không buồn không lo mà lớn lên.

Huống hồ Bùi Tử Nghị hơi hâm mộ Tiểu An vì bé có thể vĩnh viễn là một bé gái đáng yêu, được tất cả mọi người yêu thương.

Lúc này Tạ Thi Âm thấy Bùi Tử Nghị, cô liền biết đứa bé này là người trông thấy con gái lạc đường ở công viên, nên đặc biệt dẫn bé về nhà chăm sóc. "Cảm ơn con, cám ơn con đã chăm sóc Tiểu An trong khoảng thời gian qua."

Bùi Tử Nghị có chút ngượng ngùng, "Không có... Không có!"

Mỗi ngày cho Tiểu An ăn, cũng là chăm sóc sao?

"Thời gian này nhất định Tiểu An gây ra không ít rắc rối, thật sự ngại quá." Giọng nói chứa đầy áy náy.

"Sự thật... Không phải! Thật ra không có!" Bùi Tử Nghị cười cười, "Mọi người trong nhà cháu rất thích Tiểu An, họ đều nói Tiểu An thật sự rất đáng yêu, chỉ cần cậu ấy không ăn nhiều kem như vậy là được..." Tăng thêm một ngoại lệ.

Nhưng Tiểu An nghe thấy được trọng điểm, lập tức kéo kéo ống tay áo của mẹ, vội vàng nói, "Kem kem... Mẹ... Kem kem..."

Tạ Thi Âm vội nói, "Tiểu An, sắp đến giờ ăn bữa tối rồi, ăn xong mới ăn kem được không?"

Tiểu An vẫn lắc lắc tay mẹ, "Kem kem... Nghị Nghị, Nghị Nghị... Kem kem..."

Tạ Thi Âm khó hiểu, ngược lại Kỷ Văn Hào nghe hiểu, anh chủ động đi đến phòng bếp lấy một cây kem đưa cho Tiểu An.

"Tiểu An, kem kem."

Tiểu An cầm lấy cây kem man mát lành lạnh, uốn éo người, Tạ Thi Âm biết bé muốn xuống, liền thả bé xuống đất.

"Tiểu An muốn làm gì?"

Tạ Thi Âm hỏi, Kỷ Văn Hào ôm cô, nhìn con gái mỉm cười, "Em xem sẽ biết."

Tiểu An cầm kem đi đến trước mặt Bùi Tử Nghị, trước ánh mắt nghi hoặc của mọi người, đưa cây kem cho Bùi Tử Nghị. "Nghị Nghị, Nghị Nghị... kem kem..."

Bùi Tử Nghị nhìn kem lại nhìn bé, trong thấy nụ cười sáng lạn của bé, thật mê người. Ông trời! Sao cậu lại thấy tim đạp rộn lên?

"Nghị Nghị, Nghị Nghị... Kem kem..."

Bùi Tử Nghị cũng đưa tay ra cầu một đầu cây kem, Tiểu An cầm đầu còn lại.

Đột nhiên cậu hiểu được, "Cậu... Muốn cho mình kem sao?"

Tiểu An nở nụ cười, trong ánh mắt lóe lên cảm xúc đã nói ra đáp án, Bùi Tử Nghị nhìn thấy vẻ mặt ấy cũng cười rộ lên.

Ông trời! Cô bé lại nguyện ý đưa kem, thứ mà cô bé xem như mạng mà cho cậu, đúng là mặt trời mọc đằng tây!

Nhưng cậu cảm thấy thật sung sướng! Khà khà --

Thật ra Bùi Tử Nghị mới vài tuổi, sao có thể hiểu được cảm giác lúc này của mình, cậu chỉ đơn giản cảm thấy vui vẻ, bời vì Tiểu An cho cậu đồ.

Hừ một tiếng, "Mình van cậu! Cậu ăn đâu chỉ một cây kem." Đại khái vài chục cây.

"Kem kem..."

Bùi Tử Nghị muốn nhận lấy, nhưng lại thấy Tiểu An chu miệng ra, còn tay thì cầm chặt cây kem.

Trời! Cô bé đang đùa với cậu đúng không?

Nếu không phải cha mẹ người ta ở đây cậu thật muốn chửi ấm lên. "Tiểu An, cậu cho mình kem, thì cậu.... phải buông tay ra!"

"Kem kem..." Hiển nhiên rất không nỡ, đương nhiên cũng không chịu buông tay.

Bùi Tử Nghị chỉ có thể trợn trắng mắt, thật sự sắp bất tỉnh, nói muốn cho cậu kem, trên thực tế, kem vẫn luôn nằm trên tay cô bé!

Muốn đưa cho cậu ăn sao? Này đừng tỏ ra hào phóng, không vì cô thì cậu mới không thích ăn kem. "Tiểu An, buông tay..."

"Kem kem..." Gặp lại sau, kem kem...

Kỷ Văn Hào với Tạ Thi Âm đứng ở phía sau, thấy vậy không khỏi cười ha ha, không ngờ con gái còn có một mặt như vậy.

Họ liếc mắt nhìn nhau, trong lòng đều xác định -- Tiểu An có thể duy trì sự vui vẻ, cho dù rất nhiều chuyện bé không thể làm được, nhưng họ tin rằng, bé vẫn có thể vui vẻ lớn lên.

Mà họ làm cha mẹ, sẽ nguyện ý làm điểm dựa cho con, phần tình yêu này đối với họ không chỉ là tình thân, mà là bồi dưỡng tình cảm lại lần nữa, sinh thêm người mới, làm gia đình này trở thành một gia đình hạnh phúc chân chính.

Kỷ Văn Hào mở miệng, "Tử Nghị, ở lại ăn tối đi!"

Tay vẫn nắm lấy cây kem, gật gật đầu, "Cảm ơn."

Tạ Thi Âm cũng nói với con gái, "Tiểu An, ăn cơm xong mới có thể ăn kem, cho nên hãy cất kem vào tủ lạnh đi!"

Nhưng Tiểu An với Bùi Tử Nghị vẫn giằng co, hai người nắm hai đầu cây kem không buông tay. Trước kia có ý tốt đưa tặng, bây giờ đã trở thành chò trơi giành kem.

"Buông tay..."

"Kem kem..."

"Muốn cho mình, thì buông tay..."

"Kem kem..."

Buông tay --

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.