Tinh Chiến Phong Bạo

Quyển 10 - Chương 10: Thổ lộ (1)



- Bà chị , cảm giác một mình không tốt lắm, đi vào cùng luyện đi?

Trương Sơn chỉ vào phòng trọng lực.

- Đi.

10’ sau ...

Trương Sơn bị Từ Dĩnh đè trên mặt đất, Từ Dĩnh hiển nhiên thực ngoài ý muốn:

- Trở nên mạnh rồi à nha.

- Vô nghĩa, ka đi ra từ huấn luyện doanh IG, thử lại lần nữa.

- Ngươi không phải đối thủ của ta.

Từ Dĩnh rất bình tĩnh, trụ cột của Trương Sơn khá tốt, đáng tiếc là chưa từng huấn luyện hệ thống, chiêu số xem như toàn tự chế, đối với nàng mà nói loại chiêu số này, cho dù mạnh hơn nàng gấp đôi, cũng có thể dễ dàng ném đi, công phu không phải luyện không.

Một giờ sau ...

Liên tục bị đánh bại 16 lần, rốt cục bạn học Trương Sơn thành công cũng đè được bà chủ nhỏ Từ Dĩnh xuống đất, làm cho Trương Sơn nhịn không được phát ra tiếng hú như thú hoang.

- Đánh ngã một nữ nhân có đáng giá cao hứng như vậy sao?

Một câu, lập tức dập tắt hùng tâm đang cao chót vót của người nào đó.

- Cũng đúng.

- Ha ha, tốt lắm, tiềm lực của ngươi mạnh hơn ta, đáng tiếc là không có huấn luyện theo hệ thống đúng tiêu chuẩn, xuất ra hoàn toàn dựa vào cậy mạnh, cận chiến là cần kỹ xảo.

Vui đùa đủ rồi, bà chủ nhỏ họ Từ bắt đầu dạy dần cho Trương Sơn.

Có thứ gì đó không phải cứ đến trường học là có thể học được, một ít kỹ xảo cá nhân, tuy rằng phương pháp không phải bí mật, nhưng là muốn luyện được không có sự dạy bảo chuyên nghiệp, khẳng định làm nhiều công ít.

Lại một giờ trôi qua.

- Tốt, hôm nay kết thúc ở đây thôi.

"Ah ..."

Trương Sơn có điểm lưu luyến, ánh mắt như có lửa nhìn Từ Dĩnh:

- Đột nhiên cảm thấy kết giao cùng ngươi có lẽ cũng không tệ.

- Cút.

Từ Dĩnh hung hăng nhìn Trương Sơn trừng mắt một cái.

- Chỉ làm ra vẻ, tom boy, ta đi đây, ngày mai lại đến chiến.

Trương Sơn xoa bả vai có chút ê ẩm, phất phất tay, kỳ thật hắn đang gắng sức nói, quan trọng không phải muốn thắng, mà là từ trong chiến đấu học tập một số kỷ xảo, về mặt này Từ Dĩnh mạnh hơn hắn rất nhiều .

Đúng lúc phải rời khỏi, đột nhiên Trương Sơn nhớ tới một chuyện:

- Tại sao ngươi biết ta chuyển khoa?

Biết hắn tham gia IG không có gì, nhưng mà chuyện hắn chuyển sang khoa điều khiển robot, hẳn vẫn được giữ bí mật.

- Em gái ngươi nói cùng ta, không phải ngươi chưa nói cho người nhà của ngươi là ngươi đã chuyển khoa đó chứ?

- Ta ngất, xong đời

Đưa đầu cũng một đao, lui đầu cũng là một đao, sớm muộn gì cũng phải đối mặt.

Trương Sơn mới vừa về đến nhà, liền nhìn thấy em trai em gái đều thành thật ngồi ở giữa phòng khách, mẹ của mình đang bận rộn ở trước bàn ăn, dọn ra các món ăn, cha thì ngồi nghiêm chỉnh ở chủ vị nhìn báo điện tử.

Trương Đức Dục nghe thấy âm thanh Trương Sơn trở về, ngẩng đầu, nhìn Trương Sơn liếc mắt một cái.

- Đã về rồi, ăn cơm, ăn cơm trước.

Mẹ của Trương Sơn nói.

Trương Đức Dục thản nhiên nhìn thoáng qua Trương Sơn, Trương Sơn lập tức vô cùng thành thật ngồi xuống.

- Nghe người ta nói, con chuyển sang khoa điều khiển robot?

Trương Sơn gật gật đầu:

- Vâng, thưa cha...

- Ta và chủ nhiệm khoa của con đã nói chuyện, việc học tập của con không có khó khăn gì, cũng không có vấn đề, thành tích của cuộc thi cũng rất lý tưởng, tại sao lại không thích Vật Lý?

Trương Đức Dục có điểm đau lòng, hắn không phải là người cha cũ kỹ, nhưng mà mắt thấy con mình không khôn ngoan như thế, vô cùng đau đớn a.

- Cha, con cảm thấy khoa điều khiển robot càng thích hợp với con, so sánh với việc làm nghiên cứu thì con càng thích cảm giác chiến đấu, con muốn tòng quân.

- Tòng quân?

Trương Đức Dục vẫn cảm thấy hắn rất hiểu rõ đứa con lớn cao ngạo này, giờ trở nên có chút xa lạ, hắn chính là dòng dõi đèn sách, thế nhưng sinh ra đứa con muốn làm binh, Trương Đức Dục đều có chút chuyển không kịp.

- Đại Sơn, mẹ không tán thành tham gia quân ngũ. Nguy hiểm rất nhiều, lại nói nếu làm nhà khoa học giống cha của con cũng được người khác tôn kính thật tốt.

Mẹ của Trương Sơn cũng phản đối

- Cha, trước kia con cảm thấy học Vật Lý quả thật rất vui vẻ, bởi vì người chung quanh đều vì con học rất tốt mà khích lệ con. Nói con không hổ là con trai của cha, cha cọp không sinh con chó, làm cho con cũng từng cho rằng đây là thứ con cần. Nhưng mà lên đại học con mới phát hiện loại vui vẻ này không phải là giấc mộng, mà là hư vinh. Con vẫn luôn lấy sự chờ mong của cha xem là giấc mộng, thẳng đến khi con phát hiện robot, cái loại cảm giác này mới là thứ mà con muốn.

Đến một bước này, Trương Sơn cũng có cái gì thì nói cái đó.

Trương Đức Dục nhíu chân mày, đây cũng không là lý do:

- Con cũng không nhỏ, hẳn là phải nhìn vào sự thật, hơn nữa ở mặt Vật Lý thì con cũng rất có thiên phú.

Trương Sơn có thiên phú, hắn mới kỳ vọng cao đối với con mình, một người có lẽ trên nhiều khía cạnh đều có thể có thiên phú. Nhưng lmà Vật Lý hiển nhiên càng thích hợp cho Trương Sơn phát triển tương lai, thân là một người cha, hắn cũng muốn giúp cho Trương Sơn.

- Chuyện này con cũng không phủ nhận, nhưng mà con người còn sống là vì làm chuyện bản thân mình muốn, loại cảm giác này không giống với, con cảm giác từng tế bào đều sôi trào, hơn nữa cho dù làm một chiến sĩ robot, những gì trước kia con học được cũng có thể dùng được. IG huấn luyện doanh giai đoạn thứ ba huấn luyện ngoài vũ trụ, con trai của cha đạt được hạng nhất. Cha, con là do cha dạy dỗ, cha cảm thấy, con sẽ qua loa làm ra quyết định lớn đến như vậy sao? Con tự hỏi suốt một học kỳ rồi mới quyết định.

Trương Sơn thật sự nói, mấu chốt nhất là hiện tại Trương Sơn đã trưởng thành, trên người đã có một cỗ khí thế.

- Không được, rất nguy hiểm, cho dù cha con đồng ý, mẹ cũng không đồng ý!

Một khi mama mở miệng chính là hạ quyết định.

Ở nhà này tuy rằng do cha làm chủ, nhưng mà thường thường mama mới là tổng chỉ huy ở sau màn, nói một không hai.

- Khụ khụ, mẹ, tốt xấu gì con cũng xuất thân từ học viện Chiến Thần , không phải như mẹ tưởng tượng, con phải làm thống soái, không phải loại binh lính đi đầu như mẹ tưởng tượng đâu.

Trương Sơn cười nói, đối phó với mama kỳ thật dễ dàng hơn nhiều.

- Nói như vậy không nguy hiểm?

- Đương nhiên, bằng không ai thèm đi!

Trương Sơn vỗ bộ ngực cam đoan:

- Hơn nữa, chỉ số thông minh của con có thể miễu sát toàn bộ bọn hắn.

Trương Sơn thi triển ba tấc miệng lưỡi mới làm hai lão đại trong nhà nói đến không trả lời được, từ giấc mộng đến cuộc sống, đạo lý lớn một chuỗi tiếp một chuỗi, cuối cùng cũng lừa dối được.

Buổi tối..

Em gái chui vào phòng Trương Sơn:

- Anh cả, vừa rồi chị Từ nhắn tin cho em, hỏi anh ngày mai mấy giờ đi ra võ quán? Anh cùng chị Từ sẽ không phải... Ấy ấy cái kia rồi nha? Làm sao chhị ấy lại có số điện thoại của anh?

- Người nào? Là cô tom boy kia à? Bộ dạng lớn lên trông còn tạm được đi, nhưng không là kiểu mà anh thích, đúng rồi, em không có việc gì thì ít tiếp xúc với cô ấy.

Nghĩ đến người theo đuổi của Từ Dĩnh hai phần ba đều là nữ sinh nhỏ tuổi, Trương Sơn cảm thấy phải đề phòng tiểu muội đi ra bên ngoài.

le='mso-special-character:line-break'>

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.