Tinh Chiến Phong Bạo

Quyển 10 - Chương 18: Khuê mật (2)



Đổng Tiêu Sái bất đắc dĩ nhún nhún vai.

- Cậu em vợ vô mặt, cả nhà ngươi đều là cậu em vợ!

Bì Tiểu Tu nổi sùng nói.

Theo tuyến giao thông rất nhanh đến thành phố Ảnh Quang, xuống xe, vô luận vẻ mặt của Bì Tiểu Tu hay là Đổng Tiêu Sái đều trở nên trang trọng, quê hương là chùm khế ngọt, nơi này chính là quê hương.

- Đi thôi.

Bì Tiểu Tu nói.

Đổng Tiêu Sái gật gật đầu, hai người đều tắt điện thoại.

Nửa giờ sau, hai người xuất hiện ở trước cửa lớn của một khu trường học.

Trường trung học số 7 ở Ảnh Quang.

Cửa chính được lau chùi không nhiễm một hạt bụi, lòe lòe tỏa sáng, một ông lão đang khom mình xách theo thùng nước, vẩy nước ở trước cửa, một bên còn mang theo cái chổi, chuẩn bị quét rác.

Đổng Tiêu Sái cùng Bì Tiểu Tu hai người không nói chuyện, tự giác đi lên, Đổng Tiêu Sái cầm thùng nước của ông lão, Bì Tiểu Tu nhặt chổi ở một bên rồi quét, hai người bắt đầu dọn vệ sinh.

Rất nhanh, hai người liền quét dọn sạch sẽ trước cửa, thu thập công cụ, liền đến đứng ở trước mặt ông lão lưng còng, đứng thẳng tắp giống như cọc tiêu, vẫn không nhúc nhích.

- Còn ở đây làm gì? Vào đi thôi.

- Vâng, thưa thầy.

Hai người đi vào trong trường học, sân cỏ vườn hoa, vừa quen thuộc lại xa lạ, ngay thời gian nghỉ, không khí trong trường học có chút lạnh tanh, không thấy được một người.

Hai người quen thuộc đi vào phòng học thể dục. Chỉ chốc lát, ông lão cũng đi đến, mở miệng nói rất nhẹ nhàng:

- Cùng vào đi.

Nói xong lời này, bản thân ông lão lưng khòm đứng ở chỗ cũ, bộ dáng đúng là kiểu già thiếu đánh.

Nhưng mà Đổng Tiêu Sái cùng Bì Tiểu Tu vô cùng chăm chú, trái phải tách ra. Cũng là đồng thời xông lên công kích lão nhân.

“Vù”

Trong nháy mắt khí thế trên người ông lão thay đổi, vô cùng cuồng bạo!

Bóng người lần lượt thay đổi, ba hiệp, Đổng Tiêu Sái cùng Bì Tiểu Tu hai người chia thành một trước sau vây lấy ông lão.

Khí thế trên người lão nhân từ từ thu liễm, gật gật đầu:

- Bì Tiểu Tu ngươi rất tốt, tìm được con đường riêng của mình. Đổng Tiêu Sái, về sau lực lượng của ngươi có thể buông ra, không cần cố kiềm chế. Từ giờ trở đi, ta không có gì để dạy cho các ngươi nữa.

- Thầy…

- Đứng lên, dưới đầu gối nam nhân có hoàng kim, trừ cha mẹ tổ tông, đầu gối không trúng đạn, cũng đừng quỳ xuống cho ta.

Đổng Tiêu Sái cười hì hì nói

- Trúng đạn cũng không quỳ, nằm thôi.

Ông lão bị chọc cười:

- Miệng vẫn tiện như vậy, đi, đi làm vài chén.

Đổng Tiêu Sái yên lặng từ lấy ra hai bình rượu trong ba lô mà hắn mang đến.

- Ah, là rượu Gạo cất trăm năm, rượu ngon.

- Có một chai là do ta kiếm được.

Đổng Tiêu Sái khó dằn nổi khoe thành tích.

- Ta cũng không phải lão hồ đồ, cái miệng nổ như ngươi, khẳng định là Tiểu Tu kiếm được, đi, hôm nay tâm tình tốt, tự tay làm hai phần ăn sáng cho hai thằng nhóc nhà ngươi nếm thử.

Một căn nhà nhỏ tam thất một thính, một mình ông lão sống ở đây, đồ vật không nhiều lắm, rất mộc mạc.

Nhưng mà Đổng Tiêu Sái cùng Bì Tiểu Tu đều biết rõ, bên trong tủ bảo hiểm ở trong phòng ngủ, cất giấu vô số huy chương chiến công, trong đó đều không ít huy chương đại biểu cho vinh quang, huân chương anh hùng. Ngày xưa, ông lão chính là người có thể gọi mưa gọi gió trong quân đội liên bang, cũng không biết vì sao hiện tại ẩn cư tại địa phương này, cũng không biết hai người bọn họ ăn phải cái gì mà may mắn có thể trở thành đệ tử của ông lão.

Ba người uống rượu, cũng không dùng chén, mà là dùng bát, không cần mời, không cần giúp, tự rót tự uống, uống bao nhiêu, phải xem tửu lượng của mình cùng sự hứng khởi.

Đổng Tiêu Sái không biết uống rượu, uống xong hai bát liền gục lên sô pha.

Bì Tiểu Tu cùng lão nhân uống vui vẻ, đều là càng uống càng lên tinh thần.

Lão nhân hưng khởi lên, chỉ vào Bì Tiểu Tu:

- Thằng nhóc nhà ngươi, cái gì cũng tốt, chính là thiếu đi dục vọng cùng dã tâm!

- Say rượu vui ca, cuộc sống có bao nhiêu lâu, thưa thầy, cần gì phải tranh đến tranh đi, vui vẻ là tốt rồi.

Bì Tiểu Tu cười nói.

- Thầy, trông cậy vào hắn, còn không bằng trông cậy vào ta.

Đổng Tiêu Sái chỉ vào bản thân nói.

- Chỉ bằng ngươi, cũng chỉ có thân thể còn tạm, có thể dùng ngăn đạn.

- Thầy, không nên có đãi ngộ khác biệt như vậy, khẳng định ngài uống quá nhiều rượu, còn lại để ta giúp ngài uống.

Nói xong liền muốn ra tay cướp đoạt.

- Thằng nhóc thối, dám đoạt rượu lão tử đang uống, đưa thêm mười bình ta cũng uống hết!

Một lão một nhỏ, không hề có phong phạm bắt đầu cướp rượu.

………

Trái Đất, ở chỗ sâu trong Đại Tây Dương, một tiểu đảo mà kinh độ và vĩ độ không cách nào xác định, ở trên bản đồ cũng không thể hiện ra.

Hòn đảo số 1 của gia tộc Cronus.

Đảo nhỏ thuộc sở hữu riêng của gia tộc Cronus, 200 hải lý xung quanh tất cả đều thuộc về gia tộc Cronus.

Lúc này, trên bề mặt đảo nhỏ, một đám người đang dưới sự huấn luyện nghiêm khắc theo kiểu quân sự hóa, cường độ cũng không thua gì huấn luyện doanh của IG, thậm chí chỉ có hơn chứ không kém, phương diện này còn có đội cận vệ tư nhân của gia tộc Cronus.

Giữa đám người, một tên mập mạp thở hổn hển, nhìn qua, giống như lúc nào cũng có thể ngã xuống trong lúc huấn luyện, nhưng mà hắn lại có thể kiên trì.

Mập mạp không phải người khác, đúng là La Phi.

Thật vô cùng đáng tiếc nha, vốn tưởng rằng ngày nghỉ có thể thoải mái chơi bời nhưng một cuộc điện thoại của Lear, nói là đi đến đảo Vacation thuộc tư nhân, mập mạp hưng phấn bừng bừng, cũng không mang cái gì, mặc quần bơi vào liền leo lên phi thuyền do Lear phái tới.

Kết quả ...

Ở đây làm sao có thể gọi là đảo Vacation, rõ ràng là trại tập trung mà.

Mang quần bơi đến cũng phát huy ra công dụng, lúc cách đảo còn có một trăm hải lý, mập mạp bị người ta ném từ trên phi thuyền xuống dưới, làm cho hắn trực tiếp bơi qua!

Bơi thì cũng bơi đi, dù sao đã trải qua huấn luyện doanh của IG, cũng đã có thói quen, bơi xong một trăm hải lý da mặt cũng không nhăn một chút.

Nhưng mà mập mạp vừa bò lên bờ, mới uống được một ngụm nước, đã bị sắp xếp vào đội ngũ huấn luyện, các hạng mục trong nội dung huấn luyện còn khổ hơn so với IG.

Dù vậy trong lòng mập mạp cũng rõ ràng, chỉ sợ đảo này cũng là đảo nhỏ bí mật mà gia tộc Cronus dùng để bồi dưỡng nhưng thành viên trung thành. Từ giờ trở đi, xem như hắn hoàn toàn dung nhập vào trong hệ thống của Lear, trở thành thành viên trung tâm chân chính, từ góc độ nào đó mà nói, Lear cũng là bắt đầu xây dựng lực lượng của riêng mình.

Đây là chuyện vô cùng không dễ dàng, gia tộc Cronus quá lớn, lớn đến trung tâm căn bản là không cần thu nhận nhân tài đến từ bên ngoài, trung tâm đều là người một nhà, cái gì gọi là người một nhà?

Từ nhỏ gia tộc Cronus đã nhìn trúng, nhậ được bồi dưỡng giáo dục, thậm chí có khi là các gia tộc con cháu nhiều thế hệ phục vụ vì gia tộc Cronus, mà những gia tộc chính là đầu sỏ có lực ảnh hưởng lớn ở khu vực Châu Âu.

Gia tộc Cronus phát triển đến nay, lại có điểm như đế chế quân chủ thời cận đại.

Cái gọi là nội tình của một cái gia tộc, cùng lắm cũng chỉ như thế này mà thội

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.