Tinh Chiến Phong Bạo

Quyển 12 - Chương 8: Cố nhân đến (1)



Trên xe, Vương Tranh nhịn không được hắt xì vài cái. Không biết ai đang nói xấu hắn, bọn họ tính trước đi Thiên Sư giáo bái phỏng một chút, nếu có cơ hội nói không chừng còn có thể nhìn thấy giáo chủ Thiên Sư giáo, kế tiếp chính là nghe buổi biểu diễn của Lâm Hồi Âm.

Kỳ thật đối với Vương Tranh mà nói, lần này coi như là một cơ hội. Vốn chính là chuẩn bị vì Radon, hiển nhiên Liệt Tâm cùng Liệt Nghiễm đều rất xem trọng Radon, cũng gắng sức để có thêm một đồng minh, Vương Tranh xem như dính ké hào quang, nhưng luận về mặt cá nhân, hắn còn chưa đủ tư cách để cho Liệt Nghiễm tốn công phu lớn như thế.

Về phần họp cái gì, Vương Tranh để lại cái lời nhắn cho Tiếu Phỉ, liền tắt điện thoại, đây là yêu cầu cơ bản khi tiến vào khu vực của Thiên Sư giáo.

- Liệt Nghiễm, rốt cuộc có hy vọng hay không?

Ngay cả Radon luôn bình tĩnh trầm ổn đều nhịn không được.

Liệt Nghiễm cùng Liệt Tâm liếc nhau, rốt cục bật cười:

- Radon, ta cũng muốn nhìn ngươi có thể bình tĩnh đến mức nào.

Liệt Tâm nói:

- Xem ra ngươi cũng không bình tĩnh như trong tưởng tượng.

- Liệt Tâm, ta chỉ là một người thường, bình thường cũng chỉ là giả bộ mà thôi, làm gì có chỗ nào mà bình tĩnh, nếu có thể gặp mặt giáo chủ một lần chính là vinh quang trong cuộc đời này của ta.

Tuy rằng không phải người Sao Hỏa, nhưng người Karaka cũng không có nhiều lắm trụ cột văn hóa, nhưng vẫn hướng tới đối với lực lượng truyền kỳ còn sống của Sao Hỏa.

Nhớ đến năm nào, có thể cùng so sánh với Thiên Sư giáo, toàn bộ hệ Mặt Trời cũng chỉ có Thánh Đường của Trái Đất, nhưng từ sau khi Thánh Đường biến mất, Thiên Sư giáo liền trở thành tồn tại thần bí duy nhất. Tuy rằng theo Tinh Tế Đại Hàng Hải, hệ Mặt Trời với điểm ấy lực ảnh hưởng đã không tính là cái gì, nhưng đối với bản thân hệ Mặt Trời mà nói, Thiên Sư giáo cũng vẫn vĩ đại như trước.

Tin hay không, hắn đều ở nơi nào.

Rất hiển nhiên Radon là tin, Vương Tranh chỉ là nghe thấy Thiên Sư giáo, cộng thêm một ít lịch sử, cái gì nắm giữ vận mệnh linh tinh, thật sự khó mà nói, mắt thấy mới là thực.

- Ta nghĩ muốn gặp ngài ấy cũng không dễ dàng, căn bản không có quyền lực mở miệng, đã quên, trước mắt vị này mới là người tâm phúc giáo chủ, đệ tử cuối cùng.

Liệt Tâm bĩu môi với Liệt Nghiễm.

Không thể không nói, nguyên nhân nhà họ Liệt coi trọng Liệt Nghiễm phần nhiều đến từ chỗ Thiên Sư giáo coi trọng, thứ mà Liệt Nghiễm muốn là một ngôi nhà chân chính ấm áp, mà không những thứ mà người khác coi trọng, nhưng cuộc sống đôi khi cũng không thể tùy theo ý mình.

- Chuyện này ta không dám bảo đảm, chỉ cùng sư phụ nói một tiếng, sư phụ không có trả lời, chỉ nói đến Trái Đất thì sẽ biết.

Liệt Nghiễm nhún nhún vai bất đắc dĩ nói, hắn rất muốn ở bạn bè trước mặt giành lấy mặt mũi, nhưng mặt mũi lần này thật đúng là không phải tùy tiện có thể lấy được.

- Ở chuyến đi này có thể chiêm ngưỡng đượcThiên Sư giáo một chút cũng không tệ, về phần có thể hay không nhìn thấy Thiên Sư thì xem vận khí.

Radon cũng biết, qua nét mặt của Liệt Nghiễm mà xem, kỳ thật chính là không có đất diễn.

Nếu muốn tới, trước tiên Thiên Sư khẳng định sẽ nói một tiếng, không có kết quả mười có chín là phủ định.

Cho dù là nghị trưởng hệ Mặt Trời đến đây cũng không mời được Thiên Sư, đây là siêu nhiên ra ngoài thế tục.

Đây cũng nhờ một điều kiện nên năm đó truyền thuyết Thiên Sư giáo mới được tiếp tục bảo tồn , nhưng mà vĩnh viễn không thể nhúng tay vào chuyện ở ngoài Sao Hỏa, đương nhiên đến hôm nay mấy chuyện này đều là bí ẩn khó hiểu trong lịch sử.

Chỗ của Thiên Sư giáo quả thật rất hẻo lánh, cũng vẫn nhất quán duy trì sự thần bí, vào sâu trong một ngọn núi gập ghềnh ở Sao Hỏa, rốt cục thấy được một tòa kiến trúc rất bình thường, nằm ở bên trong núi rừng, tuy rằng rất đơn giản, lại ngầm có cảm giác siêu nhiên ra ngoài thế tục.

Vương Tranh cùng Radon liếc nhau, không biết có phải bị truyền thuyết ảnh hưởng hay không, vẫn ra vẻ thần bí, dù sao hai người đều có loại cảm giác này.

Trên Trái Đất kỳ thật cũng tồn tại địa phương như vậy, nhưng đều có dòng người chuyển động tấp nập, rất nhiều ngày lễ lớn quan trọng đều đã có tín đồ dâng hương, rất náo nhiệt, nhưng nơi này lại vô cùng thanh tịnh.

Xe đệm từ liền ngừng lại ở chân núi, bốn người xuống xe, Liệt Nghiễm cười cười:

- Chúng ta đi bộ lên, đây là quy củ.

Không thể không nói một khi đến nơi đây, Liệt Nghiễm cùng Liệt Tâm đều thu hồi vẻ vui cười, trở nên vô cùng trang trọng, tín ngưỡng của người Sao Hỏa đối với Thiên Sư giáo là phát ra từ nội tâm.

Radon cũng không có cảm giác quá lớn, nhưng mà cảm thấy khí thế rất ra vẻ, nhưng ý tưởng này cũng chỉ có thể ngẫm lại, cho dù là đối với chủ nhân tôn kính cũng không thể nói lung tung.

- Vương Tranh, ngươi làm sao vậy?

Ba người đều đi ra hơn mười bước, thế nhưng Vương Tranh còn không nhúc nhích.

Vương Tranh quả thật ngây dại, hắn cảm nhận được một cổ lực lượng cường đại, rất không thể tưởng tượng, cổ lực lượng này to lớn này chính là từ kiến trúc trên núi truyền đến, như một khối độc lập giữa trời đất.

Chẳng lẽ truyền thuyết là thật?

Thật sự có lực lượng thần bí siêu phàm?

Nhưng mà vì sao hắn có thể cảm nhận được đây?

- Vương Tranh, đi thôi, đến trên có thể từ từ chiêm ngưỡng.

Liệt Tâm nói, mặc kệ nói như thế nào, Vương Tranh loại thành kính này vẫn làm cho Liệt Tâm cùng Liệt Nghiễm thoải mái.

Người khác tin hay không không quan trọng, nhưng cần phải tôn trọng đối với Thiên Sư giáo, nếu không như thế chính là muốn trở mặt cùng người Sao Hỏa.

Vương Tranh biểu tình cũng trở nên yên lặng:

- Xin lỗi, có điểm ngây người, Thiên Sư giáo thật sự là tồn tại thần bí, nơi này là tổng bộ sao?

- Ha ha, ngươi suy nghĩ quá xa, ta cũng chưa đi qua tổng bộ, nơi này là phân bộ ở Jipu, cũng là một trong ba phân bộ lớn, cũng không phải là loại người nào đều có thể đến nha.

Liệt Tâm nói.

Liệt Nghiễm ánh mắt rùng mình, có điểm nghi hoặc, nhưng lại lắc đầu:

- Đi thôi, phàm là người thành kính đều phải nhận được ân huệ do trời xanh chiếu cố.

Liệt Nghiễm không hề nghi ngờ là dáng vóc tiều tụy.

Bốn người đi bộ đi tới đỉnh núi, không có ngả ngớn, Liệt Nghiễm cùng Liệt Tâm nhẹ nhàng bước từng bước một làm đến nơi đến chốn, chỉ có như vậy mới biểu lộ lòng thành, quả thật hai người cũng cuốn hút Vương Tranh cùng Radon.

Tiến lên với tốc độ như vậy đã bị ảnh hưởng rất lớn, tốn gần một giờ mới đi tới trước cổng ngay lối cầu thang lên núi.

Toàn bộ quá trình bốn người đều không nói gì, Liệt Tâm cùng Liệt Nghiễm đều giống như trải qua một hồi lễ rửa tội, lúc này Liệt Nghiễm mới mỉm cười:

- Ba vị xin chờ, ta đi trước gõ cửa.

Cái gọi là gõ cửa không phải gõ cửa thật sự, mà Liệt Nghiễm đi thông báo coi như là tôn trọng đối với Radon cùng Vương Tranh, có ý đây cũng là khách quý.

Nhưng không đợi Liệt Nghiễm nhúng nhích, bỗng nhiên có tiếng chuông thông thấu truyền đến từ bên trong giáo đường.

“Keng…Keng…Keng”

Liệt Nghiễm cùng Liệt Tâm biến sắc, tại sao có thể như vậy, ai sắp tới sao?

Khi tiếng chuông reo quá tám tiếng, Liệt Nghiễm cùng Liệt Tâm cũng không dám đi lên nữa.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.