Tinh Chiến Phong Bạo

Quyển 13 - Chương 36: Bạn học Vương bạo phát năng lực X



Mấy km ở bên ngoài, đám người Viên Dã há to miệng, rất con bà nó khoa trương, may mắn bọn họ đi chậm, lúc nãy nếu cố dùng sức hiện tại khẳng định đang trên đường đầu thai.

Cát lở ở sa mạc lớn, đối với chiến sĩ robot mà nói hoàn toàn là tử thần không thể ngăn cản, một khi rơi đi vào chỉ có thể nhắm mắt.

- Rốt cuộc Trái Đất này là gì vậy, vạn nhất lâm vào trong đó, tuyệt đối thập tử vô sinh, chọn lựa còn thái quá so với giai đoạn thứ nhất.

- May mắn có năng lực của các ngươi, người bình thường làm sao có thể phán đoán khi nào thì sẽ xuất hiện loại đồ chết tiệt này, con bà nó..

- Chẳng lẽ chúng ta còn muốn học bổ túc một chút tri thức về mặt này, nghe nói thời điểm vòng đấu chính thức, càng biến thái?

- Đậu xanh, ngươi cảm thấy chúng ta có thể đi vào vòng đấu chính thức sao, phàm là có thể đi Aslan không có người bình thường, cùng một đám tên điên tranh rất liều mạng, chúng ta chỉ cần có thể sống hỗn được thành tích tốt là được rồi, nha, thực không có cách nào khác chơi!

Viên Dã phun bãi nước miến ra g, vừa rơi xuống đất liền bốc hơi sạch, rất biến thái, thấy một màn như vậy quả thật bị dọa đến.

- Hả, giống như có phản quang, không chừng có người nào đó đang gặp nạn.

- Thật sự a, là robot phản quang, con mẹ nó, ai xúi quẩy như vậy?

- Khá giống … Chị Nam bọn họ ở phía trước chúng ta .

Bốn người đưa mặt nhìn nhau, bỗng nhiên, Viên Dã hú một tiếng kỳ quái. Spartan kiểu V động cơ nổ vang, chạy tới phía trước đi những người khác vội vàng theo đi qua.

Sẽ không trùng hợp như vậy đó chứ?

Một trận cát lở thật lớn tạo thành một vòng lốc xoáy phạm vi mấy trăm mét, tuy rằng đám người Vương Tranh không ở trung tâm, nhưng cũng cảm giác robot chìm xuống rất nhanh.

Giờ phút khẩn cấp, bốn người lập tức cường khống robot, động cơ nổ vang, nhưng mà vô dụng, càng giãy dụa thì tụt lún xuống càng nhanh.

Trương Sơn bạo rống một tiếng, bỗng nhiên một trận lấp lóe, là năng lực X!

Spartan kiểu V của hắn bỗng nhiên làm một cái chớp động lập tức thoát khỏi cát lở. Tuy rằng di chuyển vị trí chỉ có một thước mà thôi, lại đủ cứu mạng, lúc này động cơ nổ vang, nhanh chóng thoát khỏi khu cát lở. Hoàn toàn là thời điểm liều mạng, Trương Sơn giống như tên điên chạy ra ngoài.

Trương Như Nam nhướng mày, sống chết trước mắt, nháy mắt thân thể thu nhỏ lại, một tiếng kêu đau đớn, Spartan kiểu V hai tay tạm dừng một chút, nháy mắt đột nhiên chụp xuống hai bên, khí lãng nổ tung.

“Ầm”

Đây là kỹ xảo dùng lực, lực lượng mạnh mẽ nháy mắt bùng phát. Cát lở bao quanh bị nổ tung, Trương Như Nam vội vàng cường khống robot, cũng phóng ra ngoài,

Nhưng mà vị trí của Vương Tranh cùng Mông Điềm lại dựa vào trong một ít, hai người cũng lún sâu nhất. Vấn đề lớn nhất là năng lực X của Mông Điềm ở lúc này một chút tác dụng cũng không có.

Thật vất vả thoát khỏi khu cát lở Trương Như Nam cùng Trương Sơn lúc này mới phát hiện, Vương Tranh cùng Mông Điềm còn chưa có đi ra.

- Mông Điềm đưa tay cho ta, mau!

Vương Tranh thanh âm chân thật đáng tin.

Vương Tranh khống chế robot giữ chặt Mông Điềm nháy mắt đột nhiên làm một động tác xoay vòng, robot của Mông Điềm bị bắn ra khỏi cát lở. Mà robot nháy mắt của hắn bị lún sâu ngập qua khoang điều khiển, đến lúc này ngay cả cửa khoang lái cũng mở không được.

Mông Điềm ngẩn ngơ, thậm chí đã quên động tác.

- Cường khống, Mông Điềm, mau mau!

Vương Tranh hô lên làm bừng tỉnh Mông Điềm, dường như là cường khống theo bản năng, robot đột nhiên nhảy, Trương Sơn cùng Trương Như Nam đã đuổi đến một bên một cái, giúp Mông Điềm bảo trì cân bằng.

- Làm sao bây giờ, làm sao bây giờ, mẹ nó, thứ này con mẹ nó rất đáng chết, làm sao bây giờ!

Trương Sơn luống cuống, gấp đến độ xoay quanh, bọn họ vẫn đang duy trì cường khống mới có thể nổi trên mặt cát, ngập sâu vào chỉ sợ cường khống cũng khống không được, đây là tiết tấu phải chết a.

Robot Mông Điềm vừa mới chuẩn bị đi tới Vương Tranh qua chợt nghe bên tai một tiếng bạo rống.

- Mau lui về phía sau, ít nhất ba mươi mét, mau!

Vương Tranh không có nóng giận, không có ưu thương, ngược lại, giọng nói vô cùng bình tĩnh.

- Không cần, muốn chết thì cùng chết.

Mông Điềm môi cắn ra máu.

- Như Nam, Trương Sơn, kéo Mông Điềm đi, các ngươi muốn chết, ta còn không muốn chết, mau, không có thời gian, ta có biện pháp đi ra!

Vương Tranh âm thanh lộ ra tin tưởng, Trương Sơn cùng Trương Như Nam cũng hoảng thần, lập tức lôi kéo mang theo robot của Mông Điềm đi ra ngoài.

- Nghe Vương Tranh nói luôn đúng, người này khẳng định có biện pháp, hắn là thần kỳ nhất!

Nói đến lời sau Trương Sơn đã không có lên tiếng nữa.

Trương Như Nam cắn răng, trong óc trống rỗng, không thể nào, tại sao có thể như vậy, tại sao có thể như vậy .

- Các ngươi thả ta ra .

Mông Điềm cả người như là bị tháo nước , bị tiếng quát vừa rồi của Vương Tranh cả người một chút khí lực cũng không có, Vương Tranh đang lừa bọn họ.

Nhưng mà trong chốc lát, khoang điều khiển cũng lún đi xuống, chỉ còn lại một cái đầu, vài giây sau sẽ biến mất.

Bầu trời đã muốn phục trong sáng vô ngần, đây là lần tỏa sáng cuối cùng của Vương Tranh sao?

Đến một bước này, không thể dùng cũng phải dùng!

Mà lúc này Mông Điềm cũng không biết lấy lực lượng từ chỗi nào, đột nhiên giãy ra khỏi Trương Sơn cùng Trương Như Nam, nàng không để Vương Tranh m chịu chết ột mình.

Ngay tại trong nháy mắt, ba người đột nhiên cảm giác được một cỗ lực lượng hít thở không thông, sau đó một vòng sáng lạnh màu lam nhạt bạo mở ra, sa mạc nóng bỏng nháy mắt như là rơi vào địa ngục hàn băng.

Làm cho ba người vĩnh viễn không thể quên một màn xuất hiện.

Lấy Spartan kiểu V làm trung tâm, chung quanh hết thảy đều đông lại lấy tốc độ mắt thường có thể thấy được.

Cát lở bị đông lạnh lại!

Trương Sơn miệng há to có thể nuốt vào nắm tay của hắn… Đây là cái gì đây? .

Mười giây sau, chung quanh robot phạm vi hơn hai mươi mét hoàn toàn bị đông lại.

Mông Điềm đã điều khiển robot Spartan vọt qua, quả nhiên cát lở bị đông lạnh lại, lúc này đã không kịp nghĩ nhiều.

- Mau tới hỗ trợ!

Trương Như Nam cùng Trương Sơn vội vàng lại đây, ba robot động cơ cuồng nổ, cùng nhau phát lực, đem robot Spartan của Vương Tranh giống như nhổ củ cải rút ra.

- Mau …. Đi .

Ngay sau đó Vương Tranh đều không nhớ rõ cái gì, giống như tất cả lực lượng lập tức bị tháo nước.

Ba người dường như là nâng robot một đường chạy như điên hơn một trăm mét thoát khỏi khu cát lở mới ngừng lại, mà phía sau cát lở đã nuốt hết, một màn mới vừa rồi giống như là đang nằm mơ.

Khoang điều khiển mở ra, Vương Tranh được Trương Sơn cõng đi ra, lúc này sắc mặt Vương Tranh tái nhợt, một chút màu đỏ đều không có.

Trương Sơn đã bị đẩy ra, Mông Điềm áp sát trái tim Vương Tranh, tim đập thực mỏng manh, hô hấp rất mỏng manh.

Không nói hai lời, Mông Điềm lập tức tách ra miệng Vương Tranh, bắt đầu hô hấp nhân tạo, nước mắt đã liên tục rơi xuống.

Trương Sơn bất đắc dĩ nhún nhún vai , kỳ thật chuyện này có thể để hắn làm, chỉ có thể đứng làm khán giả.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.