Tinh Chiến Phong Bạo

Quyển 14 - Chương 32: Liều mạng (2)



Lưng đeo rất nhiều thứ Achilles Ortiz rốt cục có thể buông tay liều một lần, vô luận huấn luyện cỡ nào, chung quy cần ở trong thực chiến bày ra thực lực cùng dũng khí.

Đây là trận chiến đấu gần như sẽ chết, nhưng mà ba người vô luận phong cách bất đồng như thế nào, ở thời điểm đối mặt như vậy lại nhất trí thần kỳ.

Achilles Ortiz điều khiển robot vũ trụ nhanh nhất, động tác xoay tròn yêu cầu tốc độ cao xuyên qua khoảng không sát nhập đội hình địch.

Nháy mắt đình chỉ trượt đi, súng laser trên hai vai robot vũ trụ bật lên, đồng thời nổ súng.

Cường khống theo cả ba chiều không gian rất kinh người.

“Ầm ầm ầm”

Ba robot vũ trụ bị đánh rơi, lại một robot vũ trụ đột ngột xông lên, kiếm laser lướt qua như một tia sáng lạnh, đã điên cuồng giết lên.

Đám người Mi Lu gắt gao nắm chặc quả đấm, bọn họ tin tưởng Achilles Ortiz có thể cứu rỗi bọn họ.

Đây là người mà bọn họ vẫn đi theo từ trước đến giờ.

Thần Mặt Trời hung mãnh khủng bố!

Lear một chút cũng không cướp đoạt nổi bật, bám sát theo lợi dụng Achilles Ortiz hấp dẫn, nhiễu vòng đi ra bên ngoài, không chút tiếng động đánh rơi ba chiến sĩ robot, năng lực không cần sức tưởng tượng gì.

Vương Tranh thì ở vị trí bổ xung, đối mặt ưu thế hỏa lực, Vương Tranh biết dây dưa không phải biện pháp tốt, phải nghĩ ra cách đột phá đàđámn chiến sĩ robot hải tặc, mau chóng công kích chiến hạm của đối phương.

Trong thuyền hải tặc không khí lập tức phục hồi xuống , thời điểm ba chiến sĩ robot đi ra, bọn họ còn cho là rất nhẹ nhàng, nhưng mà nhìn đến sức chiến đấu kiểu này.

Erik một quyền nện ở trên đài khống chế:

- Vương bài phi công, được lắm, các ngươi đã muốn chơi, liền cùng các ngươi chơi cho đủ, phóng phi thuyền không người lái ra.

- LàVâng đại ca!

Vương bài phi công là khái niệm, gì đây tuyệt đối là thống lĩnh trong chiến sĩ điều khiển robot. Bọn hải tặc coi như là tự thân trải qua không dưới trăm trận, xem như rất có tay nghề. Hơn nữa đều là dân liều mạng, nhưng đây là vương bài phi công, hơn nữa vẫn là ba tên, cho dù muốn đánh rơi đối thủ thì cũng phải trả giá cái giá lớn trầm trọng.

Đối với Erik mà nói, từng thủ hạ của hắn đều là tài phú quý giá nhất của hắn.

Nháy mắt robot không người lái Catch Shaddow rậm rạp xông ra ngoài, đây là robot chiến đấu mang hình dáng phi thuyền, hai bên hông mang theo súng bắn dĩa laser khóa mục tiêu, không thể nói có bao nhiêu hàm lượng kỹ thuật, nhưng mà thời điểm quần công lại vô cùng đau đầu.

Nói đơn giản chính là lấy hỏa lực áp chế.

Phi thuyền không người lái vừa ra, chiến sĩ robot hải tặc lập tức bắt đầu lui về phía sau, hình thành vòng vây. Để cho phi thuyền không người lái tiến hành đánh sâu vào cùng tiêu hao.

Không thể không nói, đám hải tặc này huấn luyện có tố chất, hiệu suất chấp hành mệnh lệnh khá cao, làm cho Vương Tranh ba người muốn tiến thêm một bước công kích đều không được.

Một phiến phi thuyền không người lái gào thét mà đến, Achilles Ortiz ra lệnh một tiếng:

- Phân tán, các ngươi hai cái kiềm chế, ta giết đi vào!

Không biết từ lúc nào, Achilles Ortiz đã lên làm đội trưởng, nhưng không có người nói cái gì, bởi vì từ một phút kia khi bắt đầu có ý thức, Achilles Ortiz nhất định chính là đội trưởng, loại khí chất lãnh tụ này là đi từng bước một tích lũy đến bây giờ.

Cũng không bởi vì một mệnh lệnh liền thay đổi.

Lúc này cũng không ai tranh luận quyền chỉ huy, huống chi lựa chọn của Achilles Ortiz là con đường nguy hiểm nhất.

Xông lên ngay chính giữa.

Vương Tranh cùng Lear điều khiển robot vũ trụ làm một động tác lượn vòng có độ khó cao, nhanh chóng rớt ra khoảng cách, nhưng mà hơn mười phi thuyền Catch Shadow đã đuổi sát theo, mặt sau còn có nhiều chiến sĩ robot hải tặc đi theo.

Erik nước miếng chảy ròng ròng, nếu có thể bắt sống mấy tên phi công vương bài này thì tốt rồi, nhưng loại ý tưởng này cũng chỉ có thể nghĩ lại, muốn bắt được loại người này thì phải trả giá rất lớn, rất đắt.

Mẹ nó, lá gan của quân đội liên bang thực sự lớn, đem tinh anh các trường quân sự trong hệ Mặt Trời đưa lại đây!

Mấy tên này có giá trị rất cao!

Nội gian người này sự là làm được chuyện lớn nha, nếu để cho mấy tên này hoàn hảo không tổn hao gì xuất chiến, một trận chiến này khẳng định là hai bên đều xong, mà hiện tại…

Erik khóe miệng lộ ra cười lạnh, thời gian đã đủ!

Thời điểm ba người Mông Ngao nhận được tin tức này cũng là kinh sợ, bọn họ cũng có cân nhắc qua tính phiêu lưu, sức chiến đấu của đám người Vương Tranh như vậy là đủ rồi, nhưng mà nếu chỉ có ba người có thể tham gia chiến đấu, vậy xong rồi.

Phái bọn họ đi là để hoàn thành nhiệm vụ, không phải để chịu chết, đồng thời chuyện này cũng là gánh nặng mà quân đội hệ Mặt Trời không thể thừa nhận.

- Đặng Khẳng, ra lệnh cho hạm đội dùng hết tốc độ đi tới, không tiếc trả giá lớn!

Liệt Vô Tình quát.

Khốn khiếp, nếu Liệt Tâm, Liệt Nghiễm có xảy ra chuyện gì thì chuyện này liền thật sự nháo lớn.

Mấy tên nhóc này vẫn là quá sơ suất.

Ba người đều có thể cảm nhận được lo lắng cùng bất đắc dĩ, vốn tưởng rằng bọn họ đủ thành thục, nhưng mà…

Tín hiệu cuối cùng kết nối được, nhìn thấy Liệt Tâm ở trong đám người, Liệt Vô Tình mới thở ra một hơi.

- Liệt Tâm, hiện tại là tình huống gì rồi?

Liệt Vô Tình nói.

- Báo cáo, tướng quân, chúng ta lọt vào ám toán, hiện tại Vương Tranh, Lear, Achilles Ortiz đang nghênh địch, phần lớn người đã mất đi sức chiến đấu, tướng quân, ta đã khôi phục bảy tám thành, ta yêu cầu được xuất chiến!

Liệt Tâm nói, cục diện trên chiến trường đã hoàn toàn bị áp chế, hiện tại Vương Tranh bọn họ chỉ có thể chạy trốn, Achilles Ortiz cũng bị bao vây bám trụ, bọn họ phải luôn duy trì thao tác cường độ cao, đây là điều không có khả năng kéo dài.

Vừa thấy sắc mặt Liệt Tâm chỉ biết Liệt Tâm nhiều lắm khôi phục năm thành, đi ra ngoài chính là chịu chết.

- Không được, toàn bộ những người khác ở lại trong chiến hạm, vạn nhất ta nói là vạn nhất thất bại, các ngươi không cần phản kháng, cái khác ta sẽ xử lý!

Liệt Vô Tình trong lòng phẫn nộ đã đến cực điểm, nhưng mà cũng không thể để cho những người này cứ như vậy chon vùi ở trong tay hải tặc, thân là thượng tướng Sao Hỏa, cơn phẫn nộ trong lòng đã lên đến đỉnh điểm.

Cho dù đem bọn hải tặc tùng xẻo trăm ngàn lần cũng không bù lại được tổn thất.

Đặng Khẳng dẫn dắt hạm đội đột kích đã toàn lực đi tới, rất rõ ràng, nếu nhiệm vụ này thất bại, những tinh cầu khác không biết thế nào, nhưng mà bên Sao Hỏa sẽ bị đưa lên toà án quân sự, thậm chí là xử bắn.

Liệt Tâm cũng là vô cùng lo lắng, những người khác cũng giống nhau, cả người vô lực, cho dù miễn cưỡng có thể, đi ra ngoài chỉ sợ cũng là chịu chết, nhưng mà cứ như vậy trơ mắt nhìn những người khác lại càng khó chịu.

Mông Điềm sắc mặt tái nhợt, loại thời điểm mấu chốt này, lại phạm vào sai lầm trí mạng như vậy, Trương Sơn một bên lại tức giận hung hăng tát mình một cái bạt tai, con mẹ nó thời điểm mấu chốt này lại lần nữa tụt dây xích, hắn thà rằng chết ở dưới lửa đạn của hải tặc cũng không muốn cứ như vậy uất ức nằm ở trong này.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.