Tinh Chiến Phong Bạo

Quyển 15 - Chương 54: Hương vị hôn môi kia có cảm giác thế nào hở chị ? (1)



Không phải đội ngũ mạnh chân chính, tuyệt đối không có khả năng giành được thắng lợi, một hai người mạnh là vô dụng. Khảo nghiệm giai tầng tinh anh của một quốc gia bao gồm chỉnh thể tố chất trình độ chân chính chiến đấu, phản ứng của quốc gia đối với việc bồi dưỡng cùng thể hiện tiềm lực của một thế hệ tuổi trẻ, vừa so sánh liền thấy rõ sự khác biệt.

Đương nhiên nhóm người thắng thì sẽ nhận được quyền lực của và sự chúc mừng của bọn họ.

Nơi nơi trong hội trường đều đang chúc mừng thắng lợi, không chỉ có là nhóm đội viên của đội ngũ thắng lợi chúc mừng, còn có số học sinh du học từ các quốc gia, đồng bào sống ở nước ngoài tại Aslan, cũng đều đi ra cửa nhà, ở trên đường cái, quán bar, các nơi cử hành chúc mừng, đương nhiên chúc mừng cũng có lớn có nhỏ. Có chút quốc gia tiến vào đợt thứ hai hoàn toàn là chuyện đương nhiên, không có gì đáng để chúc mừng, chỉ là đi chạy theo hình thức mà thôi, đối với một ít quốc gia lấy được đột phá quả thật rất đáng giá chúc mừng một chút. .

Vòng thứ nhất đã trôi qua chỉ còn lại 128 đội ngũ, chờ đợi bọn hắn là gì đây?

Liên bang hệ Mặt Trời chúc mừng rất nhiệt liệt, Mông Ngao, Liệt Vô Tình cùng Mark Della đều có chút kích động, nhiều năm vấn vương, trong đó không biết chịu lấy bao nhiêu áp lực, đặt hy vọng ở trên người nhóm người trẻ tuổi này, không bị uổng phí!

Tại đại sảnh tổ chức tiệc trong đại sứ quán đã đầy người, toàn thể thành viên IG đều là nhân vật chính, một ít quan viên Aslan cũng đáp ứng lời mời tới dự. Đã lâu lắm rồi hệ Mặt Trời không lấy được một thành tích ở IG cho ra hồn, hơn nữa trước mắt hệ Mặt Trời cùng Aslan đang ở trong thời kỳ tuần trăng mật, lại càng muốn tỏ vẻ một chút.

Hàm xúc chính trị rất đậm, Vương Tranh không ưa hoàn cảnh này , nhưng mà Achilles Ortiz cùng Lear rõ ràng giống như cá gặp nước, lui tới bắt chuyện vui mừng.

Mông Ngao nhẹ nhàng gõ ly rượu trong tay, phòng tiệc an tĩnh lại:

- Các vị, vì các dũng sĩ của chúng ta chúc mừng một ly rượu ngon.

- Kính các dũng sĩ!

Trong hội trường truyền đến tiếng hô to hưởng ứng.

- Tin tưởng mọi người đều đã biết được ở lần IG này, liên bang hệ Mặt Trời chúng ta lấy được thắng lợi vĩ đại, đây là thắng lợi của tập thể, vô luận là chiến thắng đối thủ, hay là bại bởi đối thủ, hay là không có cơ hội xuất chiến, thắng lợi đều thuộc mỗi người các ngươi, cũng thuộc về ta, thuộc về mỗi một người dân liên bang hệ Mặt Trời ở đây, đây là của thắng lợi toàn hệ Mặt Trời, lại làm một ly!

Mông Ngao liên tục cạn hai ly, nhìn nhóm người trẻ tuổi này, nhất là khi nhìn thấy Mông Điềm, trong lòng rất an ủi, ba vị thượng tướng bọn họ, mặt ngoài phong cảnh, kỳ thật vì cải cách quân đội liên bang, không biết dưới tàng cây đã ẩn dấu bao nhiêu kẻ địch, minh đao ám tiễn, một đường đi một đường đấu, cũng từng vì đại cục thỏa hiệp qua rất nhiều thứ, nhưng hôm nay, rốt cục có một loại cảm giác rất đáng giá.

- Ly thứ ba, chúc các ngươi tiếp tục đi về phía trước, vì liên bang hệ Mặt Trời, cũng vì bản thân các ngươi mà lấy được vinh dự lớn nhất!

Toàn trường nâng chén, nhóm đội viên cũng có vẻ vô cùng hưng phấn, buổi tiệc bắt đầu.

Mông Ngao đi đến trước mặt Lear, nói vài lời cổ vũ, Lear thản nhiên nghe, thỉnh thoảng gật đầu tỏ vẻ tôn kính.

Hai người đều nói vừa đến thì ngưng, Mông Ngao biết rõ lực ảnh hưởng của Lear. Ở trước mặt hắn sĩ diện là vô dụng, Lear cũng biết địa vị của Mông Ngao, biểu đạt sự tôn kính đúng mực.

Mông Ngao thuận miệng nói hai câu, bước đi đến chổ đám người học viện Chiến Thần ở bên này:

- Vương Tranh, Mông Điềm, Trương Như Nam, Trương Sơn, biểu hiện của các ngươi rất xuất sắc. Không để ta thất vọng, các ngươi là niềm kiêu ngạo của Trái Đất!

Nói là cùng mọi người nói, ánh mắt cũng không dừng ở trên người Mông Điềm, hiển nhiên công phu khống chế cảm xúc của tướng quân đã xuất thần nhập hóa.

Nhưng mà dù sao cũng là người cha, Mông Điềm vẫn lơ đãng từ trong động tác nhỏ của Mông Ngao cảm nhận được sự kiêu hãnh cùng quan tâm của cha nàng.

Tuy rằng thân là con gái nhưng Mông Điềm tuyệt đối sẽ không để nhà họ Mông mất mặt.

Liệt Vô Tình cùng Mark Della cũng chia ra đi đến cổ vũ đám người Liệt Tâm, Achilles Ortiz.

- Marthas, thua một hồi không phải tận thế, trận tiếp theo, ta thực sự chờ mong biểu hiện xuất sắc của ngươi. Chỉ cần bảo trì trình độ của ngươi như trong trận đấu kia, lại thêm một phần cẩn thận là được, có thể làm đến, tất nhiên quân đội liên bang sẽ có một ghế là vị trí của ngươi.

Mark Della vỗ bả vai Marthas, giảm bớt áp lực cho hắn.

Liệt Nghiễm, Radon bên kia, cũng có Liệt Vô Tình nói cùng lời nói, thua cũng không đáng sợ, đáng sợ là mới thua một trận liền không thể đứng dậy.

Mông Ngao có điểm phức tạp nhìn Vương Tranh, những người khác cũng cần là gia tăng lòng tự tin, nhưng mà đối với Vương Tranh thì Mông Ngao thở dài:

- Vương Tranh, qua bên này nói chuyện.

Muốn một mình tâm sự.

Vương Tranh cười cười, kính quân lễ:

- Yes, sir.

- Vương Tranh, thân là đội trưởng, phải ý thức đến trách nhiệm của bản thân a, có chút lời nói muốn nói với một mình ngươi. Cũng là ý tứ , ngươi cũng không nên có áp lực, trăm ngàn lần không cần xem nhẹ đối thủ của ngươi, nhất là vòng chiến đấu kế tiếp.

Mông Ngao lắc lắc đầu, dùng robot Đại Lực Thần mần thịt đối thủ đúng là rất kích tình, lúc ấy hắn nhìn xem cũng nhảy dựng lên lớn tiếng trầm trồ khen ngợi, nhưng sau đó vẫn cảm thấy đổ mồ hôi lạnh, mỗi một đối thủ của Vương Tranh đều rất mạnh, hơi có chút sơ ý thì có thể bị người khác lật bàn.

Đại Lực Thần... Không đáng tin cậy a.

Vương Tranh còn thật sự cam đoan nói:

- Vâng, thưa tướng quân, ta sẽ cẩn thận đối mặt với mỗi một đối thủ, mỗi một trận chiến đấu.

- Nếu ngươi biết nên làm như thế nào là được rồi, đi thôi, hôm nay trừ hưởng thụ thắng lợi ra thì cái gì cũng không nên suy nghĩ.

Vương Tranh cười gật gật đầu, khi trở về, liền nhìn thấu Diệp Tử Tô cùng Nghiêm Tiểu Tô, hai người cũng tràn ngập vui sướng cùng kiêu ngạo.

- Đại ca, có phải rất muốn nghe chúng ta nói chúc mừng hay không?

Nghiêm Tiểu Tô mỏ nhọn trước sau như một.

- Biết còn không mau nói.

Vương Tranh cười, cũng rất phối hợp.

- Chỉ là ta cảm thấy hiện tại nói còn có chút sớm, chờ giành được giải quán quân rồi nói sau cũng không muộn a? Chỉ là vài tên lính lác làm sao có thể ngăn cản được bước chân đi tới của đại ca!

Nghiêm Tiểu Tô dùng sức nháy mắt hai cái, đối với Vương Tranh thì hắn tin tưởng mười phần.

- Vãi lều, tên nhóc nhà ngươi đây là nâng để giết a, nhưng mà nếu để người Aslan, Yabitan nghe được thì sợ sẽ trực tiếp diệt ngươi.

Vương Tranh cười nói, dã tâm của tên này cũng rất lớn, mặc dù là bản thân Vương Tranh cũng nghĩ như vậy.

Đúng lúc này, Scarlett cùng Bích Vũ Yến cùng nhau đi tới, Bích Vũ Yến trừng mắt Nghiêm Tiểu Tô:

- Chỉ biết bốc phét! Đúng rồi, Vương Tranh, chúc mừng.

Scarlett cũng mỉm cười:

- Chúc mừng.

Bích Vũ Yến cũng không rụt rè như vậy, cao thấp đánh giá Vương Tranh:

- Nhóc con, không tệ lắm, nhìn không ra cái thân thể nhỏ này còn rất có lực nha.


neBreakNewLine]>

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.