Tinh Chiến Phong Bạo

Quyển 15 - Chương 63: Con chó trung thành nhất (1)



Mà Lear cùng Achilles Ortiz tổng hợp lại thực lực một chút cũng không kém hơn so với hắn. Chỉ cần Lear cùng Achilles Ortiz đến đúng hạn, Vương Tranh tự tin có thể đưa những người khác đến đích, nhưng về thời gian có thể không nhất định tới kịp.

Nhưng mà ở trước mắt loại phương thức phân phối này là tốt nhất, để cho Vương Tranh bỏ lại bất kỳ ai, hắn làm không được, cho dù hai người kia là La Phi cùng Tantalos.

Ban đêm, đám người Vương Tranh nắm chặt thời gian nghỉ ngơi, La Phi cùng Tantalos thì phụ trách cảnh giới, dù sao những người khác cũng mệt hơn nhiều nếu so với bọn hắn.

- Không nghĩ tới Lear hung ác như vậy, nói vứt bỏ liền vứt bỏ chúng ta!

Tantalos trong lòng bất mãn, nếu không có hắn giúp, Lear làm sao lại thuận lợi như vậy, kết quả là vì một trận đấu mà để cho bọn họ đi tìm chết.

Nếu nói chính là vứt bỏ coi như còn tốt, nhưng ở trong này không có người quản, lúc nào cũng có nguy hiểm đủ toi mạng, mà Lear lại dễ dàng như vậy...

La Phi không nói lời nào, Tantalos nhìn thoáng qua La Phi:

- Lần này nếu là có thể đến, ta xem ngươi cũng đừng nên đi theo Lear, có một ngày ngươi không có giá trị, ngươi sẽ bị vứt bỏ giống như rác rưởi.

La Phi nhìn nhìn bầu trời đầy sao trên đỉnh đầu, mập mạp mỉm cười:

- Ta chỉ là một con chó, chủ nhân có thể vứt bỏ chó, nhưng chó sẽ không phản bội chủ nhân.

Tantalos ngẩn ngơ, nhịn không được thấp giọng mắng vài câu, tên mập này tuyệt đối là tên bị coi thường đến mức bệnh thần kinh.

Cũng chỉ nghỉ ngơi khoảng hai giờ, mọi người liền tiếp tục lên đường, chỉ là tình huống trước mắt toàn bộ đoàn đội không thích hợp để chiến đấu, tinh thần lực của Vương Tranh cũng mở ra toàn bộ, toàn lực tránh đi Zago, cho dù vòng đường xa cũng được, mục tiêu của hắn chính là an toàn đến nơi.

Vương Tranh có ý tưởng là tốt, đối với Lear cùng Achilles Ortiz phán đoán cũng đúng như thế. Nhưng đôi khi người định không bằng trời định.

Đến ngày thứ năm, Lear toàn bộ bọn họ đã bám lên đến nhóm đội ngũ phía trên, điều này làm cho trên mặt Mông Ngao cũng lộ ra sắc mặt vui mừng, kỳ thật phương pháp của Vương Tranh là không sai, để cho Lear bọn họ đến trước, mà hắn thì chiếu cố người bị thương. Lấy tốc độ trước mắt của bọn họ ở trước khi kết thúc thi đấu đến đích cũng không thành vấn đề. Dù sao không phải vạn bất đắc dĩ, Mông Ngao cũng không muốn La Phi cùng Tantalos có nguy hiểm sinh mạng.

Máu lạnh không phải trời sinh.

Nhưng nếu đơn giản như vậy thì tốt rồi, bởi vì trùng tộc thật hung mãnh, đối kháng ngay mặt cho dù thắng cũng lãng phí thời gian, thậm chí tạo thành thương vong. Trừ vài đoàn đội có vẻ khí phách, những người khác đều là áp dụng đi đường vòng để tránh đi, hoặc là dùng phương thức dùng tốc độ nhanh nhất để dẫn dắt trùng tộc rời đi, lần thi đấu này không phải tính số lượng trùng bị giết mà là lấy thời gian để làm điều kiện thắng lợi. Cho nên các nhánh đội ngũ đều rất rõ ràng, nhưng vẫn xuất hiện vấn đề, ở thời điểm tiến vào khu vực trung lưu, xuất hiện robot chiến đấu tự động!

Đột nhiên xuất hiện robot chiến đấu tự động đã tạo ra không ít phiền toái cho đội ngũ , tuy rằng nói robot chiến đấu tự động có sức chiến đấu không cao. Tới nơi này đều là tinh anh, có thể nhằm vào, nhưng mà một khi giao chiến thì lập tức hấp dẫn trùng tộc lại đây, việc này tạo không ít vấn đề phiền toái cho các đội ngũ đang đi tới.

Mà phân đội của Lear liền xuất hiện vấn đề, Lear cùng Achilles Ortiz phụ trách điều tra, quả thật an toàn tránh thoát trùng đàn, hai người thể hiện ra lực quan sát trác tuyệt. Nói thật ra ngay cả Mông Ngao đều thật không ngờ, nhưng robot chiến đấu tự động vừa xuất hiện, phương pháp này liền xuất hiện vấn đề, đó là nhân viên không đủ.

Liệt Tâm cùng Liệt Nghiễm bộc phát như thần cũng vô dụng, Trương Sơn bị thương, cũng không đủ chiến sĩ phụ trách phòng ngự, làm cho Mông Điềm cũng không có biện pháp phát huy ra thực lực, nếu không phải Lear cùng Achilles Ortiz đủ mạnh. Bọn họ có thể đã toàn quân bị diệt, thật vất vả thoát khỏi trùng tộc, Trương Sơn lại phế đi, đùi hắn bị trùng tộc đâm xuyên, tuy rằng đã tiến hành trị liệu khẩn cấp, nhưng đã không dùng được, thời gian hành quân dài, cũng tạo thành thân thể suy yếu.

- Trương Sơn, ráng kiên trì, rất nhanh sẽ đến!

Mông Điềm giúp Trương Sơn băng bó tốt.

- Chút chuyện nhỏ, một cái lỗ nhỏ mà thôi, bị thương ngoài da, chúng ta tiếp tục đi thôi!

Trương Sơn cười nói.

Lear gật gật đầu, vung tay lên chỉ nói hai chữ:

- Xuất phát!

Hiện tại căn bản không có thời gian lãng phí, thêm đám người máy chết tiệt làm rối, bọn họ phải nắm chặt thời gian.

Nhưng mà đi không tới vài phút, phía sau “Bịch” một tiếng, Trương Sơn ngã ở trên đất, cắn răng không kêu tiếng đến, nhưng cả người mồ hôi lạnh, Mông Điềm vội vàng dừng lại.

- Không thể đi, phải có người cõng hắn.

Lear nhướng mày:

- Nói đùa gì đó, nhân viên chiến đấu của chúng ta vốn đã không đủ!

Trương Sơn cắn răng, toàn bộ chân đã bị máu nhuộm đỏ, chân mày cùng mặt Lear càng nhíu lại, mùi vị máu quả thực chính là bia ngắm sống, cái này chính để vị trí của mình bại lộ cho trùng tộc hay sao.

- Trương Sơn, ngươi không thể đi, tìm một chỗ trốn đi, những người khác tiếp tục đi tới.

Lear nói.

Bọn người Achilles Ortiz không nói lời nào, bởi vì quả thật đây là lựa chọn tốt nhất, năng lực điều khiển robot của Trương Sơn không tệ, nhưng mà bản thân có thực lực quá yếu, không có hắn, tốc độ của mọi người còn có thể tăng lên, mặc dù Lear có điểm ngoan độc, nhưng đây là phương pháp tốt nhất ở trước mắt.

- Không được, các ngươi đi trước, ta chiếu cố hắn!

Mông Điềm lắc đầu, lúc này nếu ném Trương Sơn ở trong này tuyệt đối chỉ còn đường chết.

- Mông Điềm, chúng ta sẽ bởi vì thiếu một người mà bị đào thải!

Liệt Tâm nhịn không được nói, mặc dù nàng thực sự không thích Lear, nhưng quyết định của Lear là đúng:

- Trương Sơn một người chỉ cần thành thật trốn tránh, chờ thi đấu kết thúc, sẽ có người tới cứu hắn.

Mông Điềm lắc đầu, nói thế này chẳng qua là lừa mình dối người mà thôi:

- Hoặc là mang theo hắn, hoặc là ta lưu lại.

Vừa nói vừa giúp Trương Sơn rửa sạch miệng vết thương.

- Mông Điềm, nếu là tướng quân Mông Ngao ở đây, ngươi cảm thấy hắn sẽ làm như thế nào?

Lear nói.

Mông Điềm sửng sốt, yên lặng cúi đầu:

- Ta là ta.

- Mông Điềm, các ngươi đi đi, lần đại hội thi đấu này không chỉ có là chuyện cá nhân, lần này quan hệ đến liên bang vinh quang của hệ Mặt Trời, lão tử phúc cao bằng trời, mạng lớn không chết được!

- Chúng ta là người lính, ở thời điểm lựa chọn con đường này nên chuẩn bị chịu chết.

Achilles Ortiz rốt cục cũng mở miệng.

Đúng lúc này, Liệt Nghiễm bỗng nhiên cõng Trương Sơn lên:

- Có thời gian dong dài còn không bằng nắm chặt thời gian mà đi, Lear, Achilles Ortiz, mọi người đều hiểu được, hai tên các ngươi cũng giả nai suốt dọc đường rồi, nên là lúc dùng sức, nam nhân phải có nghĩa khí, Trương Sơn người này giao cho ta, các ngươi phụ trách dọn dẹp!

Nói xong liền trực tiếp xông ra ngoài, Mông Điềm lập tức theo sát, Liệt Tâm sửng sốt bất đắc dĩ lắc đầu, người em họ này của nàng thật sự là...

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.