Tinh Chiến Phong Bạo

Quyển 15 - Chương 68: Ta muốn sống (2)



Arkerlop cũng không có tức giận, hắn biết rõ tình huống hiện tại, số lượng đã không quan trọng.

- Thiếu tướng Sugeli, dùng hết tốc độ hành quân, cho các ngươi 20’, không tiếc bất cứ giá nào đến hẻm núi Ma Quỷ, nếu không làm được thì xử trí theo quân pháp!

Arkerlop trầm giọng nói, nhưng như thế đã là cực hạn.

Nhưng mà 20’ này liền dài đằng đặc giống như 20 năm .

……

Vương Tranh cảm giác càng lúc càng mệt, dường như thân thể có chỗ bắt đầu cứng ngắc, nhưng mà không thể để cứng ngắc.

Hắn không thể chết được, hắn không muốn chết, hắn muốn sống.

Ina đang chờ hắn, còn có Nghiêm Tiểu Tô thằng bạn khốn khiếp này, Tử Tô, Trương Sơn, Mông Điềm, Trần Tú...

Không thể chết được !!!

Vương Tranh cắn nát đầu lưỡi, làm cho thần kinh chết lặng của mình thanh tỉnh một chút, hắn muốn sống!

Còn sống!

Rống .

Trên khoảng không của hẻm núi Ma Quỷ truyền đến tiếng rống giận giống như dã thú, giết ah .

Đấu Thần Kim Luân giết ra vòng vây, dĩa vàng đã biến thành bánh xe máu, toàn bộ robot giống như ma quỷ từ địa ngục đi ra, từng góc cạnh trenn toàn thân đều mang theo sát khí dày đặc.

Chắn ta phải chết!

Kiếm laser điên cuồng càn quét, còn lại đều là bản năng, đây là trải qua vô số huấn luyện hình thành trí nhớ, giờ phút này trong lòng Vương Tranh lại không biết làm cách nào để thanh tỉnh lại. Hắn nhớ tới một lần lại một lần huấn luyện cực kỳ tàn ác của Khô Lâu, đúng là lần huấn luyện kia lần lượt lâm vào tử vong làm cho hắn kiên trì lâu như vậy, thân thể đã chết lặng, dường như linh hồn muốn cùng thân thể chia lìa.

Đây là sắp phải chết hay sao?

………

Ở xa xôi Aslan, Ina đang lo lắng chờ đợi, nàng biết IG rất tàn khốc, chẳng lẽ Vương Tranh đã xảy ra chuyện gì?

Diệp Tử Tô cả ngày đều tâm thần không yên, muốn buông xuôi tất cả chuyện trước mắt, muốn rời khỏi.

- Tử Tô, ngươi làm sao vậy, sao lại thất thần, tại sao sắc mặt ngươi tái nhợt như vậy, có muốn đi bệnh viện kiểm tra hay không?

Bích Vũ Yến nói, giờ học trước đó còn rất tốt, tại sao lúc này đã rơi lệ.

Đúng lúc này Diệp Tử Tô trực tiếp đứng lên từ trng lớp học chạy ra ngoài.

Sẽ không, sẽ không gặp chuyện không may, sẽ không gặp chuyện không may.

- Xui vãi đạn, lại là cứt heo, tại sao hôm lại xui đến như vậy a!

Nghiêm Tiểu Tô rung đùi đắc ý:

- Bà mẹ nó, đang lợi thế bỗng nhiên bị chơi, con bà nó gấu, lão tử...

Nghiêm Tiểu Tô cảm giác trái tim đột nhiên chấn động, sắc mặt biến đổi lớn.

…………

Vương Tranh cảm giác mình sắp không kiên trì được, hắn không sợ, cũng sẽ không buông xuôi, nhưng mà trùng tộc cứ cuồn cuộn không ngừng, hắn không biết mình đã giết bao nhiêu, nhưng mà xa xa chỉ là một góc mà thôi, càng nhiều trùng tộc đang dũng mãnh tiến ra, hơn nữa cấp bậc rất cao.

………

Một màn ảnh khác, Maxwell của chiến đội Clark đã hoàn thành nhiệm vụ cấp B, cái này ở dĩ vãng coi như là một cái kỉ lục đáng giá chúc mừng, nhưng giờ phút này đã không có người chú ý.

- Tên nhóc này còn kiên trì, có ý chí giống người Yabitan chúng ta!

- Chỉ cần hắn còn sống, Manalas có thể ra bất kỳ điều kiện đổi lấy hắn!

Bolit thì thào nói, tên nhóc này nắm giữ bí mật quan trọng về Đấu Thần Kim Luân, nếu thành lập được một quân đoàn robot như vậy, Manalas có thể chinh phục thế giới, cho dù là Atlantis thì tính cái rắm a.

Nhưng mà ở trong mắt mọi người đều có thể cảm giác được, phản ứng của Đấu Thần Kim Luân càng lúc càng chậm, vài lần bị trùng tộc đánh trúng, khiên năng lượng cũng tiêu hao không còn nhiều lắm, chỉ sợ...

Cái này là cực hạn, Vương Tranh cũng biết, nhưng hắn thật sự muốn sống.

Kỳ quái là tốc độ tiến công của trùng tộc đã trở nên chậm lại, dường như...

- Không tốt, là mẫu trùng!
-
……….

Ở trung tâm một trận hình vuông gần nhất, dưới sự che dấu của một đám trùng tộc, mẫu trùng xuất hiện, chủng tộc trùng Zago có trí tuệ rất cao, hiển nhiên nó sinh ra hứng thú đối với sức chiến đấu của nhân loại này , nó muốn hút lấy óc của nhân loại này.

Nhưng mà trong nháy mắt sinh ra khe hở này, Vương Tranh lập tức tỉnh lại , hắn thấy được một sinh cơ duy nhất.

Răng nanh đã cắn đến bật máu, hắn muốn sống !!!

“Ầm”

Toàn bộ robot nổ tung lên một quầng sóng gợn, nháy mắt, mẫu trùng phát ra tiếng thét vô cùng chói tai, tất cả trùng tộc như là chồng người che ở trước mặt mẫu trùng.

Mà lúc này Vương Tranh ra tay.

Một đòn cuối cùng — Bánh Xe Băng Bão Tố!

Đấu Thần Kim Luân tản mát khí lạnh đậm đặc ra bốn phía, hai cái dĩa băng gào thét bay ra, trực tiếp xuyên thấu đám Zago che ở phía trước, tất cả Zago bị đụng tới trực tiếp bị cắt nát. Lưu lại trên mặt đất một dấu vết rộng khoảng một mét đóng băng.

Không đến 2s, đã đục lỗ bay qua hơn 500m, mẫu trùng hoảng sợ định chạy trốn nhưng lại bị vô số Zago chen giữa ngăn cản ở bên trong, mới di động một chút, đã bị dĩa vàng xé mở.

Chỉ còn lại là vài khối thịt đông vỡ tan.

Toàn bộ hẻm núi Ma Quỷ đều lập tức chìm trong yên tĩnh, trong phút chốc, trùng tộc như là ổ gián bị dẫm trúng phát ra tiếng rít sợ hãi chói tai chạy trốn khắp bốn phía, trong chớp mắt chạy không còn thấy bóng dáng tăm hơi.

Trên chiến trường chỉ lưu lại có vô số thi thể Zago, còn có robot duy nhất còn đứng, Đấu Thần Kim Luân.

………

Hai nhân viên điều khiển chiến hạm vận tải nhìn xem gần gũi nhất giờ đã muốn si ngốc.

- Ma... Quỷ. Đây không phải con người. Là ma vương...

Mallorca chết sửng nói, cho dù là chiến sĩ, chính mắt thấy chiến đấu như vậy thì tinh thần cũng trở nên không bình thường.

Đại ma vương xuống thế gian!

Đến lúc này quân đội còn chưa kịp tới...

Bỗng nhiên Mông Ngao quát to lên một tiếng liền xông ra ngoài, nhưng có thể do quá sốt ruột nên đụng đầu vào cửa, nhưng mà Mông Ngao căn bản không để ý, đứng lên liền một đường chạy vội đi ra ngoài.

Giờ phút này, trong đại sảnh vẫn là một mảnh im lặng, hiện tại mọi người chỉ có một ý niệm duy nhất trong đầu, ở các trận đấu kế tiếp vạn nhất gặp phải hắn thì làm sao bây giờ?

Trực tiếp rùng mình, nghĩ đều không muốn nghĩ nữa, đây tuyệt đối là chuyện thống khổ nhất trên thế giới.

Người thứ hai lao đi ra dĩ nhiên là Bolit. Ai cũng đều biết rõ vị trung tướng Manalas này đang suy nghĩ cái gì.

Kỳ thật trong lòng ai lại không nghĩ như vậy.

……..

Chỉ vài phút sau, tiếng động cơ nổ vang, phi thuyền vận tải chiến sĩ robot mới đến nơi, từng chiến sĩ robot từ trên trời rơi xuống, nhìn đến chiến trường này, tất cả mọi người im lặng.

Đây là địa ngục sao?

Các chiến đội đang ở căn cứ nghỉ ngơi cũng nghe được động tĩnh, hành động quân sự với quy mô lớn như vậy cũng không dấu được mọi người là . Nhưng ai cũng không biết đã xảy ra cái gì, nhưng thật ra làm cho một đám người trẻ tuổi vô cùng hưng phấn.

Có thể là diễn tập a, hoặc là có hành động quân sự, nếu tương lai có thể chỉ huy chiến đấu như vậy thì đó sẽ một sự kiện oai hùng cỡ nào a, đây cũng là mục tiêu của từng chiến sĩ ở đây.

Chỉ huy trăm ngàn quân, thành tựu sự nghiệp công lao khoáng thế.

Vương Tranh được Mông Ngao tự mình nâng lên phi thuyền vận chuyển, nhân viên y tế đã khẩn cấp cứu hộ.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.