Tinh Chiến Phong Bạo

Quyển 16 - Chương 130: Quyền giết chết trong tay (1)



Khó trách có thể cùng robot cận chiến, đám này nếu mặc vào áo giáp đặc chế thì sẽ là một đám quái thú a.

Hai người đều ở trong khiếp sợ, nghỉ ngơi hơn 2’, Laladuri mới ngồi dậy:

- Đây là có chuyện gì, ta lại đánh không lại ngươi?

Vương Tranh cười cười:

- Đây là kỹ xảo chiến đấu của nhân loại, ở rất lâu vào thời xa xưa, nhân loại đã chiến đấu như thế này. Ngươi muốn học sao?

Bỗng nhiên trong lúc này, Vương Tranh rất muốn biết, nếu người khổng lồ như vậy học xong kỹ xảo chiến đấu của hắn sẽ biến thành như thế nào, hắn thích người khổng lồ thành khẩn cùng cái loại cảm giác dung hợp cùng tự nhiên.

- Ta có thể học?

Laladuri chỉ vào mình, vẻ mặt khó có thể tin.

- Có thể, hơn nữa ta tin tưởng, nếu ngươi học giỏi sẽ trở nên càng mạnh mẽ hơn.

Vương Tranh cười nói. Không thể tưởng tượng người khổng lồ hung mãnh như vậy nếu học xong kỹ xảo chiến đấu, thìsẽ khủng bố đến cỡ nào. Hắn đã không cần dùng công pháp để gia tăng lực lượng, chỉ cần hướng dẫn phát huy ra lực lượng theo cách hữu hiệu nhất, phần nhiều người Dida chiến đấu là dùng bản năng, nhiều lắm là chỉ có một chút tổng kết từ các trưởng lão, kỳ thật so sánh với kỹ xảo chiến đấu của nhân loại, cho dù là vũ khí lạnh đều kém quá xa.

Trời sinh tư chất rất tốt.

Dũng sĩ Dida bội phục nhất là người mạnh. Laladuri đã bội phục quỳ rạp sát đất với Vương Tranh, nếu Vương Tranh thật lớn con như hắn, đó chẳng phải là một cái đầu ngón tay có thể nghiền chết hắn?

Đây là phương thức lý giải của Laladuri, nhưng trên thực tế Vương Tranh không có khả năng biến thành lớn như vậy.

Laladuri cung kính quỳ trên mặt đất:

- Ada. Xin nhận ba lạy của ta, Laladuri nguyện ý trở thành đệ tử của ngài, vĩnh viễn đi theo, thẳng đến sinh mệnh chấm dứt.

Nói xong thùng thùng dập đầu lạy ba cái, đem mặt đất đều nện ra cái hố to.

Ở trong thế giới của người Dida, Ada chính là sư phụ, người lớn tuổi có địa vị cao nhất, bọn họ truyền thụ kỹ xảo sinh tồn, phương thức chiến đấu, đây là những điều cao quý nhất. Trí giả đều là người truyền thụ có được trí tuệ, nhưng cho dù là trí giả vĩ đại nhất trong cộng đồng người Dida cũng không có biện pháp chiến thắng người khổng lồ nhỏ yếu nhất, nhân loại có được trí tuệ đồng dạng, nhưng mà người kia ở dưới tình huống không cần bất kỳ vũ khí, không hề có ưu thế liền chiến thắng hắn, không dùng đến con rối bằng thép cứng rắn kia, chuyện này cho dù có nói ra ngoài cũng chưa người tin.

Laladuri tin tưởng Vương Tranh không phải nhân loại bình thường, hắn hẳn là dũng sĩ đến từ nơi nhân loại bắt đầu, tồn tại trong truyền thuyết.

Vương Tranh vốn chỉ muốn chỉ điểm một chút cho đối phương, không nghĩ tới Laladuri lai đi dùng đại lễ này, người này cũng rất ngay thẳng.

- Đứng lên đi, ta sẽ dùng hết khả năng của ta, ngươi có thể lĩnh ngộ bao nhiêu liền xem chính ngươi.

Vương Tranh dở khóc dở cười, nhưng nếu cự tuyệt lại giống như là trò đùa, nhập gia tùy tục đi, dù sao chính hắn cũng sẽ không ở lâu trong này.

Cách đó không xa truyền đến tiếng bước chân trầm trọng, đây là có người khổng lồ tiếp cận, Laladuri đột nhiên vỗ đầuL

- A, Ada, chúng ta gây ảnh hưởng đến những người khác.

Nói xong Laladuri bắt tay phóng trên mặt đất, Vương Tranh đi tới, Laladuri nhẹ nhàng đặt Vương Tranh ở trên vai, không bao lâu, Mộc Sâm cùng ba người khổng lồ liền xuất hiện.

- Laladuri, ngươi ở trong này làm gì, Vương Tranh là bạn bè tôn kính của chúng ta, ta đã nói không cho phép ngươi được xằng bậy!

Mộc Sâm nói, biểu tình ác liệt.

- Trưởng lão Mộc Sâm tôn kính, là ta yêu cầu cùng hắn luận bàn, xin thứ lỗi, ta cũng không biết quy củ của các ngươi.

Vương Tranh nói.

Mộc Sâm gặp Vương Tranh không có việc gì, lúc này mới thở ra một hơi, xem ra hai người cũng không có thật sự đánh hết sức.

- Trưởng lão Mộc Sâm, ta đã bái Vương Tranh làm Ada của ta, ta sẽ đi theo hắn học tập thật tốt, nhất định làm vẻ vang bộ lạc River của chúng ta.

Laladuri cao hứng nói.

- Ngươi….nói cái gì?

Mộc Sâm ngây ngẩn cả người, ba cái khổng lồ khác cũng ngây dại.

Ada là người đáng tôn kính, là sư phụ, việc này…

- Trưởng lão, Ada có thể thoải mái đánh bại ta, vừa rồi ta mới bị hung hăng đánh một chút, ha ha, Ada muốn truyền thụ kỹ thuật chiến đấu của Trái Đất cho ta!

Laladuri thật sự vui vẻ, giống như trẻ con vui sướng hoa chân múa tay.

Mộc Sâm ngẩn ngơ, hắn còn thật không tin Vương Tranh lại có thể đánh bại Laladuri, nhưng hiển nhiên Laladuri sẽ không nói dối, hơn nữa nếu không phải đánh bại chân chính, thậm chí không thể phản kích, Laladuri tuyệt đối sẽ không như vậy.

Quả thực không thể tin được. Chẳng lẽ đây là chân lý thâm ảo từ nơi nhân loại bắt đầu?

Mà Vương Tranh người dũng sĩ đến từ nơi nhân loại bắt đầu, muốn truyền thụ kỹ xảo của nhân loại cho dân tộc của hắn?

Mộc Sâm ý bảo, người khổng lồ lập tức Sâm Mộc thả xuống dưới, Vương Tranh cũng nhảy xuống tới.

- Bạn bè, cảm tạ lòng dạ rộng lớn, tình hữu nghị như biển lớn!

Mộc Sâm còn thật sự nói. Theo Mộc Sâm, đây mới là của cải quý giá nhất của nhân loại, lực lượng vĩ đại nhất, mà Vương Tranh lại nguyện ý dạy cho bọn hắn, chuyện này thật sự là rất quý trọng.

- Trưởng lão, ngươi quá khách khí, ta cùng Laladuri rất hợp duyên.

- Trưởng lão, ta sẽ đi theo Ada học tập thật tốt, sẽ không làm mất mặt dũng sĩ bộ lạc River chúng ta.

Laladuri còn thật sự nói. Mặc dù người khổng lồ chung quanh vẫn khó có thể tin.

Thắng thua không thể đại biểu cái gì, cho dù Vương Tranh may mắn thắng một trận, ở trong mắt người khổng lồ cũng không có quan trọng lắm, bọn họ cũng không có nhìn thấy cái loại rung động khi Vương Tranh nâng nặng như nhẹ chặn một đòn toàn lực từ Laladuri. Điều này đánh sâu vào qúa Laladuri lớn, theo hắn thì Vương Tranh thong dong bình tĩnh thế kia, khẳng định là chỉ dùng vài phần lực lượng. Trong mắt hắn Vương Tranh ;à một người thần bí vĩ đại, nhưng làm sao biết mới vừa rồi bạn học Vương cũng là tay chân run lên, nhưng mà trên mặt không lộ ra thôi.

Đương nhiên từ mặt kỹ xảo chiến đấu, Vương Tranh làm sư tổ Laladuri cũng đủ rồi.

Tuy những người khổng lồ khác cũng cảm thấy kỳ quái, nhưng đối với quyết định "Hoang đường" này lại không ngăn cản còn tỏ vẻ tán thành.

Trưởng lão không phản đối, tuy rằng nhóm người khổng lồ không thể lý giải, nhưng cũng không đi hỏi. Trí giả có địa vị rất cao, mà thân phận của Mộc Sâm ở toàn bộ các bộ lạc trên Dida lại là một trong tám trưởng lão đứng đầu, cao hơn nhiều so với Calic .

Buổi tối làm ầm ĩ một chút, rất nhanh liền khôi phục bình tĩnh.

Ban ngày tiếp tục ra đi, Lan Lăng hiếu kỳ thật. Sau đó lại biết được Vương Tranh trở thành Ada của Laladuri, mà Laladuri còn giống như một người ngu ngốc vui tươi hớn hở, Lan Lăng liền cảm thấy có chút thác loạn.

- Ta chỉ chỉ điểm hắn một ít mà thôi, không cần khoa trương như vậy.

Vương Tranh cười nói, con gái luôn thích kinh hãi.

- Ngươi có biết hay không Ada có ý nghĩa gì?

- Biết chứ, đại khái là cách gọi sư phụ của chúng ta a.

Vương Tranh lơ đễnh, chính mình chỉ điểm kỹ xảo cho hắn cũng xứng với xưng hô sư phụ này.

Lan Lăng thật muốn đạp Vương Tranh một cái.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.