Tinh Chiến Phong Bạo

Quyển 16 - Chương 140: Giai điệu chinh phục (2)



Nhưng mà Sơn Mông đã đánh tới, đối mặt loại người khổng lồ có thể bằng bản năng phát huy ưu thế thân thể của bản thân ra, quả thật làm cho người ta đau đầu, về mặt nhanh nhẹn khẳng định là chậm hơn, nhưng nếu vận dụng tốt, lại có thể bù lại điểm này, giống Sơn Mông là có thể làm được.

“Ầm”

Vương Tranh lại bị đánh lui.

“Ầm Ầm..”

Sơn Mông giống như là máy đóng cọc đuổi theo Vương Tranh, một đường điên cuồng đuổi theo hoàn toàn không cho Vương Tranh cơ hội thở dốc, người khổng lồ chung quanh cũng lớn tiếng quát to vì trợ uy cho Mông.

Vương Tranh bị đuổi theo một đường, bỗng nhiên trong lúc này Sơn Mông lại bay lên trời mà đè xuống.

Lão hổ không phát uy thật sự cho rằng lão tử là con mèo bệnh nha.

“Ầm”

Sơn Mông một đầu chỏng gọng ngã xuống đất, mà Vương Tranh đã đ mượn lực rớt ra khoảng cách.

Trong nháy mắt khi va chạm, một quyền của Sơn Mông của đã đánh hụt, mà một chân của Vương Tranh đã đá trúng cổ họng Sơn Mông, vị trí này, cho dù người khổng lồ cũng phải bị đau một chút.

Sơn Mông ngồi trên mặt đất ho khan vài tiếng mới đứng lên được, nhưng mà biểu tình càng thêm phẫn nộ.

Vương Tranh không ngừng vận chuyển bí quyết Quy Nhất, triệu tập lực lượng bằng không căn bản đánh người khổng lồ không xi nhê, quả thật ưu thế tiên thiên này không có cách nào khác để so sánh, nhưng nếu để Vương Tranh tích tụ đầy đủ lực lượng, thì đó sẽ là một chuyện khác.

Đối mặt Sơn Mông như hổ rình mồi, ở chỗ sâu trong tay phải Vương Tranh tiếp tục tích tụ.

Sơn Mông rít gào một tiếng, ầm ầm nhằm về phía Vương Tranh, người khổng lồ đã mất đi bình tĩnh, hoàn toàn biến thành điên cuồng cùng phẫn nộ.

Một quyền toàn lực đánh lại đây, quyền chưa đến nhưng tiếng gió xé rách không khí đã cắt ra mấy vạch ở trên mặt Vương Tranh, nhưng Vương Tranh không chút sứt mẻ.

“Ầm”

Sơn Mông một quyền đánh nát tàn ảnh của Vương Tranh, ở thời điểm cuối cùng Vương Tranh lại di động sát sườn, tay phải như tia chớp chộp vào cánh tay thật lớn của Sơn Mông.

Sơn Mông khóe miệng lộ ra nụ cười lạnh, chuẩn bị vung cánh tay trực tiếp chấn gãy ngón tay đối phương.

“Xoạt”

Ngón tay của Vương Tranh trực tiếp cắm sâu vào trong cánh tay, đau đớn làm Sơn Mông rú gào lên một tiếng.

Đột nhiên một cái thở sâu, bí quyết Quy Nhất vận chuyển tới mức cao nhất. Nguyên khí dũng mãnh ùa vào, nâng lên!

Thân thể thật lớn của Sơn Mông bị Vương Tranh dùng một tay nhấc lên, hung hăng quật xuống trên mặt đất.

“Ầm Ầm…”

Liên tục hơn mười lần vung quật, đột nhiên ngưng lực, Sơn Mông bị xách bổng lên, khoảng cách cũng không cao lắm nhưng chỉ như vậy là đủ rồi.

Thiên Cân Trụy!

“Ầm”

Đầu Sơn Mông trực tiếp bị Vương Tranh dùng một chân đá lún vào mặt đất.

Hành văn liền mạch lưu loát, toàn bộ công kích hoàn toàn là chỉ trong một lần hô hấp , không chấp nhận được nửa điểm nhụt chí, ngay cả chính bản thân Vương Tranh đều kinh ngạc, trước kia hắn không làm được, không thể không nói, về nguyên khí thì bộ lạc người Dida quả nhiên là dư thừa đến mức độ kinh người.

Rõ ràng cảm giác được Ma Phương đã tăng lên năng lượng chiến đấu, có thu hoạch ngoài ý muốn.

Hắn vốn muốn thay mặt vì Laladuri, để cho hắn bỏ mặc người bạn bè khổng lồ thứ nhất kiêm đồ đệ chết ở trước mặt hắn, đây là chuyện tuyệt đối không có khả năng, hắn không biết loại tử vong này là có gì vinh quang, vinh quang chân chính không phải như thế.

Trong bộ lạc hoàn toàn im lặng, nhóm người khổng lồ hoàn toàn không thể thừa nhận hết thảy vừa nhìn đến trước mắt, ngay cả các trí giả ở đây đều là trợn mắt há hốc mồm, hết thảy trước mắt hoàn toàn vượt qua khả năng lý giải của bọn họ. Bởi vì ở tiếp xúc với nhân loại trong vòng trăm năm, chưa bao giờ phát sinh qua chuyện như vậy, một khi hân loại rời khỏi robot thì không thể làm được cái gì cả.

Lúc này Mộc Sâm chậm rãi đi tới giữa sân:

- Vì mọi người giới thiệu một chút. Ada Vương Tranh, bạn của người Dida chúng ta, dũng sĩ đến từ Trái Đất hành tinh mẹ của nhân loại, còn có ai nghi ngờ hay không?"

Tiếng nói vừa dứt, trong bộ lạc River bộc phát ra tiếng hoan hô đầy giác ngộ, một trận chiến này có tên gọi chinh phục.

Sơn Càng cũng bị sợ ngây người, hành tinh mẹ của nhân loại? Theo người Dida, hành tinh mẹ là địa phương mạnh mẽ nhất thần bí nhất, khó trách…

Laladuri tiến vào, nâng Vương Tranh lên, Vương Tranh hoảng sợ, hắn không chịu nổi những cú ném đến ném đi này, may mắn lần này Laladuri không có tung ném gì cả, mà là đặt Vương Tranh ở trên vai của hắn, nhận những tiếng hoan hô của nhóm người khổng lồ, bao gồm người khổng lồ của bộ lạc Lăng Sơn.

Người Dida tôn kính dũng sĩ, Vương Tranh dùng một trận chiến này thắng được tôn trọng, lần này không còn có khinh thị Laladuri, ngược lại tràn ngập hâm mộ.

Hiển nhiên nhân loại mạnh mẽ là không thể nghi ngờ, bọn họ là kẻ thống trị của Ngân Minh, mặc dù có các loại khinh thường, nhưng điểm ấy người Dida rất rõ ràng, ai có thể nghĩ đến nhân loại mạnh mẽ không chỉ có ở trên khoa học kỹ thuật, ở mặt quyết đấu cũng là như thế, bọn họ hiển nhiên vẫn là xem nhẹ nhân loại.

Nhìn đám người đang hoan hô, Lan Lăng đều có điểm hoài nghi mình, chẳng lẽ Trái Đất mạnh như thế này?

Sơn Mông bị kéo ra, hắn không có chết, nhưng mà hắn hy vọng mình chết đi, chết đi có thể đạt được vinh quang, còn sống mới là sỉ nhục.

Đã không có ai để ý hắn, tất cả mọi người đang hoan hô vì dũng sĩ đến từ Trái Đất.

Phương pháp giải quyết duy nhất chính tự hắn chấm dứt sinh mệnh.

Đang lúc Sơn Mông chuẩn bị tự sát, Vương Tranh lại bỗng nhiên xuất hiện, ngăn cản Sơn Mông.

Sơn Mông ngây ngẩn cả người, Sơn Càng xuất hiện:

- Ada Vương Tranh, xin cho hắn dùng cái chết để bảo vệ vinh quang đi.

Ngoài miệng nói như vậy, nhưng mà nhìn ra được, nội tâm Sơn Càng cũng vô cùng giãy dụa.

Vương Tranh cười cười:

- Các vị, ta biết tập tục của dũng sĩ người Dida, ở Trái Đất chúng ta cũng có, trận chiến đấu này ta đã cảm nhận được người Dida dũng cảm. Hắn thắng được sự tôn trọng của ta, ở Trái Đất, người thất bại cũng không đáng xấu hổ, ngược lại, thất bại là mẹ thành công, nó có thể để cho chúng ta trở nên càng mạnh mẽ hơn, dũng sĩ chân chính sẽ có lá gan đối mặt khiêu chiến cùng thất bại, bởi vì cuối cùng bọn họ luôn là người thắng lợi!

Sơn Càng sửng sốt, trong lòng cảm động, nhưng mà trên mặt lại không có biểu lộ nhiều lắm:

- Cảm tạ ngài đã khoan dung độ lượng, nhưng nơi này là hành tinh Dida, tập tục trăm ngàn năm không thể thay đổi.

Vương Tranh nhìn không ra tên to con này còn rất bướng bỉnh:

- Ta là người thắng có quyền lực xử trí hắn hay không?

- Đương nhiên, ngài có thể quyết định sự sống chết của hắn, nếu ngài có thể tự tay giết chết hắn, bộ lạc Lăng Sơn chúng ta đều đã cảm thấy vinh quang.

Sơn Càng nói, những người khổng lồ khác cũng đều gật đầu.

Vương Tranh trong lòng thầm mắng, con mẹ nó đều là cái tập tục gì thế.

- Phải không, ta còn thiếu một đệ tử, Laladuri cũng thiếu đối thủ huấn luyện, nếu là ta thu hắn làm đồ đệ, có bội ước tập tục của các ngươi không đây?

Vương Tranh hỏi.

Tất cả người khổng lồ đều lộ ra biểu tình không thể tin được, người thất bại là không có giá trị nhất.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.