Tinh Chiến Phong Bạo

Quyển 16 - Chương 150: Người mới siêng năng



Tới gần khoảng trống trước dãy robot, một người, nằm chữ đại trên mặt đất, đang ngủ, trên mặt dính đầy vệt dầu máy nham nhở còn mang theo nụ cười thoải mái, giống như đang gặp mộng đẹp gì đó.

Địa phương quỷ quái này có thể gặp được mộng đẹp gì chứ?

Tên cơ bắp chân đều ngứa, vốn tính dùng tiếng rống, hiện tại xem ra, phải dùng chút giáo huấn ác hơn.

Nhưng mà, mới lao ra vài bước, ánh mắt tên cơ bắp vốn muốn phun lửa đột nhiên ngây ngẩn cả người, đèn đóm trong kho hàng hơn phân nửa đều đã tự động tắt, nhưng vẫn để lại hai ngọn đèn sáng chiếu rọi khu vực mười lăm robot. Đây là đèn bảo an, mang theo thiết bị giám thị, dưới ngọn đèn này chiếu xuống, hơn mười robot lần trước nhìn thấy còn có điểm bẩn tèm lem tuốt luốt, lúc này nhìn qua giống như là mới từ xưởng đưa tới, mới tinh tỏa sáng.

Tên cơ bắp há miệng thở dốc, tên nhóc này chẳng lẽ là luôn luôn ở nơi này.

Từ binh nhì một đường lên đến vị trí hiện tại tên cơ bắp đương nhiên biết, vệ sinh một robot là một công trình lớn đến cỡ nào. Cho nên nhóm thằng nhãi con này mới có thể lười biếng dùng mánh lới, chỉ là đơn giản xịt nước rửa bên ngoài robot, bùn đất giấu ở mấy góc kẹt, đều tùy tiện một chà chà liền qua quýt cho qua, nếu muốn làm thật , cho dù là quen tay,vệ sinh một robot cũng phải tốn khoảng hai ba giờ mới có khả năng vệ sinh sạch sẽ như vậy, bà mẹ nó, đều tỏa sáng, đây là mài dũa qua hay sao?

“Bốp”

Tên cơ bắp vẫn đá một cước vào trên đùi Vương Tranh, chẳng qua, dùng sức lực so với một chân muốn đá trước đó nhẹ đi ít nhất một trăm lần.

- Quỷ lười, còn không đứng dậy! Mặt trời chiếu đến mông, ngày nghỉ đã xong!

Vương Tranh mở mắt ra, nháy lại nháy, ngáp?

Quá mệt mỏi, hắn cũng không biết bản thân là như thế nào ngủ mất, dù sao, nhìn mười lăm robot sạch sẽ sạch sẽ sắp hàng cùng một chỗ, thật sự rất vui vẻ. Đây là loại cảm giác thuần túy, giống như là mới trước đây, giải ra được đề toán học vây khốn hắn suốt ba ngày ba đêm, lấy được phần thưởng mô hình robot từ lão Cổ. Đến nay còn nhớ rõ, đó là một trận chiến sĩ Robot Light Knight kiểu D, nhưng mà cầm vũ khí cũng là súng bắn tỉa hạng nặng, một chút cũng không khoa học a, đi ngược thường thức thông thường, chế tạo cũng rất thô ráp, nhưng loại niềm vui này, cũng là thuần túy không mang theo bất kỳ tạp chất.

- Tên nhóc nhà ngươi, thật sự là thích làm việc, nghỉ cũng không biết nghỉ ngơi, đừng sững sờ, mau đứng lên, ngày nghỉ đã xong!

- Hả?

Vương Tranh đứng lên, dùng sức gục bẽ cổ một chút:

- Nghỉ? Có phân chia ngày nghỉ sao?"

- Ngươi không có xem điều lệ chế độ căn cứ phát cho ngươi sao? Trừ phi phát ra cảnh giới vượt qua cấp ba, cuối tuần đương nhiên phải nghỉ ngơi, người không được nghỉ sẽ có thông báo, chạy nhanh đi rửa mặt đi. Tốt nhất tắm rửa một cái, hôm nay phải huấn luyện, đại ca Cáo Đỏ mà nổi lửa thì ngươi liền xong rồi, đừng chỉ nhìn chằm chằm xem 36D, một khi36D nổi bão phát uy lên đến cũng là phải nổ mạnh.

Kinh Long một cước đá vào mông Vương Tranh, nhưng mà Vương Tranh tránh ra hai bước, né qua, chạy nhanh ra bên ngoài , chạy ra vài bước, lại xoay người lại:

- Nhà tắm ở nơi nào?

- Quên đi, ta mang ngươi đi.

Kinh Long nghĩ nghĩ, có chút lo lắng, luôn cảm giác thấy tên nhóc Vương Tranh này có điểm thiếu tâm nhãn, phải nhìn chăm chú một chút mới được.

……

Trên sân huấn luyện, ở 1’ cuối cùng trước Vương Tranh cùng Kinh Long đã chạy tới địa điểm tập hợp của tiểu đội thứ ba.

Một mặt cờ với hoa văn cáo lửa cắm trên mặt đất, mười tên đội viên thẳng tắp đứng thành một hàng ở dưới ánh mắt nhìn chăm chú của Cáo Đỏ.

- Báo cáo!

Vương Tranh cùng Kinh Long cùng tiến lên trước báo danh.

Cáo Đỏ đưa mắt nhìn thời gian, gật đầu:

- Về đơn vị.

Âm thanh có chút khá lạnh.

- Vâng!

Vương Tranh tự nhiên sắp xếp đến cái đuôi của đội ngũ, mà Kinh Long lại đứng ở phía dưới cờ . Trong khi huấn luyện, đội phó có nhiệm vụ giữ cờ, lá cờ là linh hồn trong quân, đội ngũ đánh mất lá cờ như trực tiếp bị đánh tan, giải trừ phiên hiệu.

Ngay từ đầu, huấn luyện có nội dung rất đơn giản, đội ngũ tiến đều bước, hơn hai giờ, một hai ba bốn, một hai ba bốn, một hai ba bốn, giống như là giai điệu vĩnh hằng không thay đổi, đơn giản mà lại không đơn giản, vô luận cái dạng tinh binh gì, kỷ luật quân đội đều là bắt đầu huấn luyện từ lúc cất đều bước thứ nội dung đơn giản nhất này mà thành.

Đây là hai giờ thoải mái, kế tiếp, là huấn luyện kỹ năng, nhắm bắn, leo trèo vượt chướng ngại.

Biểu hiện của Vương Tranh nằm trong quy củ. Không có bộc lộ, cũng không có rơi lót đáy. Nhưng thật ra làm cho một ít đội viên thêm vài phần kính trọng đối với hắn.

- Chậc, binh lính học viên không tệ nha, có thể theo kịp được với tiết tấu, xem ra là đi ra từ trường quân sự đẳng cấp cao, làm quen một chút, Thường Đan Thanh, gọi ta là Gan Lớn là được.

Một tên to con cao hơn 2m cười lớn một tiếng:

- Thường Gan Nhỏ, ngươi cái người nhát gan mới dám ở trước mặt người mới ra vẻ gan lớn? Có xấu hổ hay không? Binh lính học viên, ta là lão Hùng, đừng nhìn ta lớn con như vậy nhưng giống như ngươi, là tay lái thám báo, về sau ngươi liền theo ta , có cái gì không biết, cứ trực tiếp hỏi ta.

Vương Tranh gật gật đầu:

- Cảm ơn lão Hùng, về sau nhờ chiếu cố nhiều hơn.

- Không cần khách khí, đúng rồi, ngươi tính sẽ ở lại trong ký túc xá căn cứ?

Hùng Đào khoảng tầm ba mươi tuổi, người rất cao to hơn 2m, râu rậm dầy che hơn phân nửa khuôn mặt, cánh tay cũng to như bắp đùi, khi ném lựu đạn, người khác dùng sức bú sữa mẹ mới ném đi 100m, hắn nhẹ nhàng vung, liền một 150m, nơi này chính là hành tinh Titan Dida với trọng lực hơi cao!

Vương Tranh ngẩn người:

- Còn có thể ở nơi khác sao?

- Nếu đi xin phép, đương nhiên có thể, ta ở bên ngoài, buổi sáng mỗi ngày lại đây góp mặt huấn luyện, thường trực khoảng 8h, tan tầm về nhà tùy tiện vui đùa.

- Thật đúng là rất tiện.

- Ha ha, ở lâu dài trên hành tinh Titan Dida tất nhiên luôn sẽ có điểm phúc lợi, hơn nữa, chúng ta có nhiệm vụ là giám sát, không phải chiếm đóng, chức trách tương đương với cảnh sát, con người mà luôn cần có cuộc sống, nhưng ngươi còn trẻ tuổi, có thể còn không biết.

Lão Hùng nhá ánh mắt mà đàn ông tuổi trung niên đều có thể biết.

- Cái gì không hiểu, không phải là phụ nữ sao?

Thường Gan Lớn khinh bỉ đưa mắt nhìn lão Hùng:

- Ta cũng nuôi một em giúp ta giặt quần áo nấu cơm kiêm ấm giường.

- Bố láo, ngươi nuôi được người ta? Người ta kiếm tiền còn nhiều hơn ngươi nữa!

- Ít nói nhảm, huấn luyện đi!

Nói đến phụ nữ, giọng nói của Thường Gan Lớn cùng lão Hùng rõ ràng cao mấy độ, bị Kinh Long hung hăng đưa mắt trừng hai cái.

Thường Đan Thanh thấp giọng nói với Vương Tranh:

- Nếu có hứng thú, ta có thể giúp ngươi giới thiệu. Có một chỗ phụ nữ gì cũng có cả.

Vương Tranh cười gật gật đầu:

- Ta vừa mới đến liền xin ra ở bên ngoài có thể có điểm không tốt hay không? Tạm thời vẫn ở trong căn cứ có vẻ tốt hơn, về sau có cần thì tính sau.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.