Tình Chiến

Chương 17



Hôm nay Tổng giám đốc của bọn họ có tâm trạng rất tốt. Đây là kết luận của toàn thể nhân viên trong công ty.

Bình thường, vị đại gia này phải đến chiều trưa mới đi làm hoặc không thì phải dăm ba ngày mới đến công ty.

Nhưng ngày hôm nay, khi một đám nhân viên đang xếp hàng chờ thang máy thì nghe bảo vệ ở cửa lên tiếng chào: "Giang tổng."

Ai ngờ người vừa tới lại tủm tỉm cười, trả lời: "Chào buổi sáng."

"..." Lúc này thì hai người bảo vệ kia không còn gì để nói.

Hai người âm thầm liếc nhìn nhau, trong lòng đều có suy nghĩ, không hiểu chuyện gì đang xảy ra vậy!!! Có phải hôm nay Giám đốc đến công ty từ 8h sáng không? Có phải Giám đốc vừa nói với chúng ta "Chào buổi sáng" không??!

Thẩm Vi Dịch đi theo phía sau cũng cảm thấy xấu hổ mà cúi thấp đầu, trong lòng mặc niệm: Người này không phải Giám đốc của tôi, người này không phải Giám đốc của tôi. Mấy nhân viên nữ nhanh chóng tỉnh lại từ trạng thái ngây ngốc lúc vừa rồi, ai nấy hai mắt tỏa sáng, dáng vẻ này quả thực giống y hệt mấy con yêu tinh nhện trong động Bàn Tơ.

Giang Bắc Thần tiếp tục mỉm cười, đi vào thang máy dành cho nhân viên, cùng bọn họ lên tầng 33.

Người ta đều nói đối với đàn ông,được lên giường là chuyện vui vẻ. Nhưng thằng nhãi Giang Bắc Thần này mới chỉ lên được giường bệnh có một lần mà đã cảm thấy thỏa mãn như thế, tâm tình tốt từ đêm qua cho đến bây giờ vẫn chưa giảm chút nào.

Thẩm Vi Dịch ngồi trên ghế nhìn người đang ngồi cười một mình kia, cầm mấy thứ trong tay mà tiến cũng không được, lùi cũng chẳng xong.

"Đây là văn kiện đấu thầu vừa được soạn thảo, cuối tháng này cuộc đấu thầu sẽ diễn ra nhưng chúng ta còn chưa định ra được mức giá thấp nhất. . Bộ phận đầu tư dự án đã đưa ra dự toán là ba trăm ngàn, mời ngài xem."

Giang Bắc Thần ngồi ngay ngắn tiếp nhận lấy tập hồ sơ Thẩm Vi Dịch đưa, lật qua lật lại xem, rồi nói: "Bên trên rót kinh phí cho Thành phố là bao nhiêu?"

"Bảy trăm vạn."

"Bảy trăm vạn?" Có lẽ sẽ phải tính toán lại. Giang Bắc Thần nhẹ nhàng vuốt ve tờ giấy A4 dày đặc chữ và các con số, hỏi Thẩm Vi Dịch: "Anh nói xem, An Đạt sẽ ra giá bao nhiêu?"

"Cái này... Khó mà nói, bên trên đã có lòng chi ra số tiền lớn như vậy, chỉ sợ họ sẽ đưa ra cái giá không thấp."

Giang Bắc Thần rút cây bút ra, ký tên loạt xoạt lên góc phải của văn kiện: "Nói cho bên kế hoạch soạn thảo lại bản hợp đồng, mức giá là bốn trăm ngàn."

Thẩm Vi Dịch tiếp nhận văn kiện, trong lòng anh ta lập tức có tính toán. Đông Tường thiết kế phương án để ngăn chặn Đức Mậu nên đã vượt qua dự toán rất nhiều, ngay cả mức giá cũng cao đến một ngàn vạn, chỉ sợ là Giang Bắc Thần đã hạ quyết tâm rồi.

Sau khi nhận lấy văn kiện giao cho thư ký, Thẩm Vi Dịch bước nhanh đến hành lang bấm một dãy số điện thoại. Điện thoại bên kia vừa mới vang lên vài tiếng chuông đã có người nhấc máy. Giọng nói già nua của Trịnh Ngọc Khôn vang lên bên tai Thẩm Vi Dịch "A lô?"

Thẩm Vi Dịch có chút hồi hộp, hít thở mấy cái mới chậm rãi nói một câu:

"Mức giá thấp nhất là bốn trăm ngàn."

Lúc Chử Duy Nguyện thay quần áo cho Sở Hàm đã nhìn chằm chằm vào một loạt dấu vết màu tím sau gáy cô. Tận đến khi quần áo đã được mặc xong, cô cũng không thể nào nghĩ ra rốt cuộc tại sao lại có dấu vết này. diễღn。đà,n。lê。qღuý。đxôn. Cô nhớ rõ ràng, ngày hôm qua trước khi cô đi không có dấu vết này mà! Chử Duy Nguyện cũng không phải là cô gái chưa hiểu sự đời mà không biết đây là cái gì. Nhưng mà...

Thật kỳ lạ nha... Cô đưa tay chạm vào vùng cổ nhẵn nhụi của Sở Hàm: "Chị Sở Hàm, sao trên cổ chị lại có mấy cái dấu này vậy?"

Sở Hàm đang định dùng kẹp tóc để cố định lại mái tóc dài ra đằng sau thì nghe thấy Chử Duy Nguyện hỏi vậy, cô lập tức dừng lại động tác.

Dấu trên cổ... Cô nghi ngờ nghiêng cổ nhìn vào gương, trên vùng gáy bị lộ ra ngoài chiếc áo cổ tròn chi chít những vệt máu ứ đọng hồng hồng tím tím. Đây rõ ràng là kiệt tác mà người nào đó đã tạo ra ngày hôm qua.

Cô cuống quýt lấy tay che cổ, ngăn cản tầm mắt của Chử Duy Nguyện, "Không, không có gì..."

Lúc này Chử Duy Nguyện cũng đã hiểu rõ, lập tức vui cười như hoa, dáng vẻ vô cùng chân chó sáp lại gần: "Chị với Tam ca làm hòa rồi!!!"

Sở Hàm nghe cô nói thẳng như vậy có chút xấu hổ, cô cũng không biết như vậy có được coi là đã làm hòa với nhau hay chưa.

Tối hôm qua, sau khi Sở Hàm bình tĩnh nhìn người phía trên nói "Không thể", anh làm bộ muốn hôn tiếp thì không hiểu đầu óc Sở Hàm bị chập hay bị làm sao mà cô lại "Ưm" một tiếng rồi nói: "Anh đè lên em rồi..."

Câu nói này khiến cho Giang Bắc Thần dừng ngay động tác lại, xoay người cách xa cô một chút: "Đè vào đâu? Hả? Miệng vết thương à?"

Trên bộ quần áo màu xanh dương kẻ sọc của bệnh nhân có dính chút máu, Giang Bắc Thần cũng không lập tức đi tìm bác sĩ mà ngồi thẳng dậy, nhấc vạt áo lên, "Để anh xem nào."

Sở Hàm vội vàng đè tay anh lại, vẻ mặt có chút lúng túng, "Đừng mà..."

Giang Bắc Thần mặc kệ cô ngăn cản, vẫn cố tình tháo băng gạc đã bị máu thấm ướt ra. Dưới lớp băng gạc là vết thương đã bị nứt toác đang chảy máu không ngừng, xung quanh vết thương to bằng nắm tay trẻ con được khâu dày đặc những mũi chỉ, đủ để thấy lúc trước cô đã xuống tay nặng như thế nào với chính mình. Lúc này, khi Giang Bắc Thần nhìn thấy vết thương của cô cũng không nhịn được mà hít một ngụm khí lạnh, trái tim âm ỉ đau, cổ họng dường như cũng khó chịu nói không nên lời.

Nghĩ đến thân thể gầy yếu đã từng ở dưới người anh nhận lấy yêu thương lại phải chịu vết thương như vậy, Giang Bắc Thần không biết phải nói như thế nào. Anh có chút nghẹn ngào, hỏi: "Đau lắm không?"

Sao có thể không đau được chứ? Trước kia, khi còn ở cùng Giang Bắc Thần cô chưa từng phải chịu bất cứ sự tổn thương nào dù chỉ là nhỏ nhất, huống hồ vết thương lớn như vậy.

Sở Hàm nhắm mắt lại, vô cùng bĩnh tĩnh nói: "Không đau, lúc ấy chỉ muốn chết đi, sao còn có thể nghĩ được như vậy chứ?"

Giang Bắc Thần mấp máy môi không nói gì nữa, chỉ vươn tay ra bấm chuông để gọi y tá đến xử lý, còn mình lại yên lặng đứng bên cạnh nhìn.

Trước lúc y tá đi có dặn dò: "Lần sau đừng bất cẩn như vậy nhé, bề mặt vết thương lớn như vậy, cho dù không kìm chế được cũng phải chú ý đến thân thể của bệnh nhân chứ..." Nói xong, chị ta còn nhìn một cách đầy ngụ ý vào cổ Sở Hàm.

Lần này thì quả thực Sở Hàm đã biến thành con tôm co vào trong ổ chăn rồi.

Tiếng bước chân càng lúc càng tới gần, sau đó, Sở Hàm được một đôi tay ôm vào trong lòng: "Anh xin lỗi..."

"Thực ra, em và Trịnh Khải thật sự không có gì, sau sự kiện xảy ra ở Hoa Cách em đã lập tức từ chức và cũng không còn gặp lại anh ta nữa. Về phần vì sao ngày hôm đó anh ta lại xuất hiện ở khu nhà của em, em cũng không biết. Nếu Nguyện Nguyện không nói cho em, em cũng không nhớ rõ..." Sở Hàm trốn trong chăn, hít hít mũi, nhỏ giọng giải thích.

"Đừng nói nữa, mau ngủ đi." Giang Bắc Thần đưa bàn tay có chút lạnh lên che mắt Sở Hàm lại, giống như thật lâu thật lâu trước kia anh đã từng làm như vậy để ngăn lại lời nói tiếp theo của cô.

Bóng đêm dày đặc, sau đi được anh vỗ về thì người trong lòng đã an tâm ngủ say như thể chưa từng có chuyện gì xảy ra.

Hai giờ sáng, khi người kia còn đang ngủ thì Giang Bắc Thần đã ra khỏi phòng bệnh rồi nhẹ nhàng đóng cửa lại.

Trên chiếc ghế dài thật lớn ngoài hành lang phản chiếu bóng dáng cao lớn của anh, xung quanh vô cùng yên tĩnh. d∞đ∞l∞q∞đ. Anh bật lửa "Tách" một tiếng để châm điếu thuốc trong tay, "Hầu Gia, ba người kia phiền anh xử lý giùm, sau này tôi sẽ đích thân đến thăm anh."

Ở đầu bên kia điện thoại, Hầu Cửu cười vang: "Chuyện của Giang thiếu thì cũng là chuyện của tôi mà, anh yên tâm đi, tôi nhất định sẽ xử lý ổn thỏa giúp anh."

Sau khi Giang Bắc Thần ngắt điện thoại, ngẫm nghĩ một chút lại bấm một dãy số khác, "Thông báo cho công ty của Vệ Đình, lập tức hủy toàn bộ các hợp đồng quảng cáo của cô ta, sau đó đưa cô ta tới chỗ kia của anh, tôi sẽ tự mình xử lý."

Kẻ dám đụng đến cô, sao anh có thể buông tha một cách dễ dàng được chứ.

"Này!" Chử Duy Nguyện bất mãn hừ lạnh một tiếng, cắt đứt dòng suy nghĩ của Sở Hàm, "Rốt cuộc hai người có ở bên nhau không vậy?"

"Chị cũng không biết..." Như vậy, có thể xem như là ở bên nhau rồi sao?

"Sao cái gì chị cũng không biết vậy? Ngày đó Tam ca vì chị mà giận đến đỏ cả mắt, em lớn bằng từng này rồi mà chưa thấy anh ấy đối xử với ai như vậy đâu! Hai người thật quái đản muốn chết, một người ngang bướng, một người kỳ quặc, thực không sao hiểu nổi hai người!"

Chử Duy Nguyện trợn mắt, nhưng cũng không định nhiều chuyện nữa mà cầm lấy cái túi bên cạnh, nói: "Đi thôi, dì Thẩm đã đợi suốt từ sáng rồi."

"Ừ." Sở Hàm gật đầu. Chử Duy Nguyện nâng cô dậy rồi cùng ra khỏi phòng bệnh.

Hôm nay hai người phải tới thăm Thẩm Hi Hòa, nên sáng sớm cô đã phải thay quần áo, bằng không thì đã có thể giấu nhẹm chuyện này đi rồi.

Khoảng thời gian này, bệnh tình của Thẩm Hi Hòa được khống chế khá tốt, nhưng khi Sở Hàm được gặp lại mẹ mình vẫn không nhịn được mà rơi nước mắt, thật đáng sợ, suýt nữa cô đã không còn được gặp lại mẹ mình - người đã làm bạn với cô suốt hai mươi lăm năm nữa rồi.

"Niếp Niếp, sao lại khóc? Không phải là mẹ vẫn khỏe hay sao? Mấy ngày nay con đi công tác có thuận lợi không?"

Sở Hàm không nói nên lời, chỉ có thể gật đầu lia lịa, mãi sau cô mới nghẹn ngào nói: "Thuận lợi ạ, tất cả đều ổn, mẹ cứ yên tâm đi ạ."

"Vậy là tốt rồi. Mẹ ở trong này luôn nghĩ rằng, mẹ chịu đựng được vì không muốn phụ sự cố gắng của Niếp Niếp! Mới mấy ngày không gặp, sao sắc mặt con lại tái nhợt thế kia?"

"Chắc là do mấy ngày nay con không được ngủ đủ giấc đó mẹ. Mẹ ơi, mấy ngày nữa công việc trong viện thiết kế của con sẽ rất bận, có lẽ sẽ không đến thăm mẹ thường xuyên được. Qua khoảng thời gian bận rộn này, nhất định con sẽ đến với mẹ nhiều hơn."

"Được rồi." Thẩm Hi Hòa vỗ tay con gái mình, an ủi: "Mẹ sẽ không đi đâu cả, mẹ ở đây đợi con."

Có lẽ Thẩm Hi Hòa không bao giờ có thể ngờ rằng, đứa con gái mặt mày hốc hác của bà lại đang ở trong phòng chăm sóc đặc biệt của khoa Ngoại, cách bà chỉ có hai tầng lầu.

_______________________________

Giang Bắc Thần đứng trong phòng nhìn mấy va ly hành lý lớn nhỏ của Giang Tử Nhiễm mà cảm thấy đau đầu: "Sao ông lại bắt anh đưa em tới London chứ? Em không có chân, không có tay à?"

"Anh buồn cười thật đấy!" Giang Tử Nhiễm tóc tai bù xù đứng trong tủ quần áo, liên tục ném ra quần áo để sắp xếp vào hành lý mang đi. "Nếu không phải là Đô Đô bị bệnh, anh Nam Thừa không bố trí được thời gian thì làm sao đến lượt anh!!!"

"Ơ hay, nếu không phải là ba mẹ em sợ em bị lạc đường thì còn lâu anh mới đưa em đi."

"Thôi đi, không phải là anh đang ghét bỏ em vì làm chậm trễ chuyện tốt của anh hay sao! Chị Sở Hàm đang nằm viện, nếu anh phải đưa em đi thì cơ hội gặp nhau của hai anh chị cũng ít đi, nhất định là anh đang hận em thấu xương có đúng không?"

Giang Bắc Thần nhàn hạ trả lời: "Em tự biết là tốt rồi. Mà sao ai cũng biết chuyện này thế?"

"Bắc Kinh nhỏ như vậy, Giang đại thiếu gia nhà anh chỉ cần có gió thổi cỏ lay thôi là bọn tiểu nhân chúng em sẽ đều biết ấy mà."

"Giang Tử Nhiễm, anh phát hiện ra càng ngày em càng không biết trên dưới, ngay cả tiếng anh Ba cũng không thèm gọi."

"Anh Ba, em đã chuẩn bị xong rồi, chúng ta có thể đi được chưa?"

Giang Bắc Thần thở dài một hơi, xách một chiếc va ly to nhất lên, chậm rãi bước xuống tầng.

Nhiệm vụ lần này là nghe theo mệnh lệnh của ông cụ Giang, phải hộ tống Giang Tử Nhiễm sang Anh du học. dii1ễn~đáàn~léê~qu1yý~đoônNhiệm vụ tới đột xuất nên ngay cả cơ hội tới bệnh viện chào tạm biệt anh cũng không có.

Anh đã từng nghi ngờ lần này là do Giang Tử Nhiễm cố ý, mà trên thực tế, cô cũng đã cố ý.

Trong cổng T3 ở sân bay, Giang Bắc Thần gửi hành lý cho Giang Tử Nhiễm xong, vội vàng cầm điện thoại gửi một tin nhắn:

"Đợi anh trở lại."

Người nhận, là Sở Hàm.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.