Tình Chiến

Chương 32



Bàn tay đang cầm điếu thuốc của Giang Bắc Thần khựng lại, anh cúi đầu nhìn đôi tay đang vòng quanh hông mình, trong lòng ngũ vị tạp trần.

Đôi tay gầy gò của cô ôm chặt anh, thậm chí anh còn có thể cảm giác được có một dòng chất lỏng đang từ từ thấm ướt lưng áo mình. diie2enda5anle.equ0uyddo6on.c0om. Phải tuyệt vọng đến mức nào mới có thể khiến cho cô thốt ra mấy chữ "Em không còn nhà" này đây?

Từ ngày Giang Bắc Thần quen biết Sở Hàm, cho tới bây giờ cô luôn mang dáng vẻ quật cường và có tính cách thoải mái.

Anh dập tắt điếu thuốc trong tay, xoay người ôm Sở Hàm vào trong lòng, cúi người dùng đôi môi của mình vuốt ve đỉnh đầu cô.

"Em còn có anh."

Sở Hàm buồn bã cười cười, thì thào nói:

"Sao anh có thể là của em được chứ? Đã không phải từ rất lâu rồi..."

Giang Bắc Thần nhíu mày nhìn vẻ mặt hoảng hốt của cô. Bỗng nhiên anh cảm thấy thực tức giận. Anh túm lấy cái cằm của cô, bắt cô ngẩng mặt lên nhìn thẳng vào mình.

"Anh nói, em còn có anh. Anh sẽ không mặc kệ em, anh sẽ cho em một mái nhà. Có nghe thấy không?"

Sở Hàm ngẩng lên nhìn anh thật lâu, lâu đến mức như muốn nhìn thấu hết cả cuộc đời. Người đàn ông trước giờ luôn kiêu ngạo ngang ngược, nhưng lúc này, giữa lông mày anh lại dịu dàng giống như được bao phủ bởi ánh trăng.

Anh nói, anh sẽ cho cô một mái nhà. Như vậy là đủ rồi.

Giang Bắc Thần nhìn đôi chân trần của cô, thở dài vào trong nhà lấy dép lê.

Ai ngờ khi quay người lại, anh lại bị một cảnh tượng làm cho kinh hãi đến mức đánh rơi đôi dép xuống đất.

Đây là độ cao của 46 tầng nhà, không có hàng rào bảo vệ, nhưng Sở Hàm lại cứ chân trần như vậy mà đứng trên ban công.

Gió đêm thổi bay mái tóc quăn dài của cô, làn váy giống như cánh bướm đang bay lượn trong gió.

Bức tranh hoàn mỹ như vậy nhưng lại khiến người ta cảm thấy sợ hãi. Dù là ai cũng đều có thể hiểu, lúc này Sở Hàm đã không muốn sống nữa.

"Sở Hàm... Em xuống đây."

Giang Bắc Thần đứng sau lưng cô, anh đang phải kiềm chế sự sợ hãi đang quay cuồng trong lồng ngực, cố gắng giữ cho giọng điệu của mình được bình tĩnh vì sợ làm cô giật mình.

Sở Hàm quay lưng về phía anh, nhìn Tứ Cửu thành rộng lớn dưới chân, thành phố phồn hoa trụy lạc lấp lánh ánh đèn này là nơi cất chứa toàn bộ yêu hận của cô. Cô nghĩ thầm, nếu cứ nhắm mắt mà nhảy xuống thì liệu có phải tất cả mọi chuyện liên quan tới bản thân mình cũng sẽ kết thúc hay không?

Cô nghĩ, nếu như vừa rồi, Giang Bắc Thần không nói vậy thì có lẽ cô không quyết tâm ra đi như thế. Bởi vì tình yêu nồng nàn say đắm của cô còn chưa kết thúc, cô vẫn không nỡ ra đi.

Nhưng Giang Bắc Thần lại nói, anh sẽ cho em một mái nhà.

Trong suốt những năm tháng thanh xuân tươi đẹp của cô thì đây là lời hứa hẹn quý giá nhất mà Giang Bắc Thần đã dành cho cô. Vào lúc cô chỉ còn một mình trên cõi đời này, anh đã trịnh trọng hứa với cô, sẽ cho cô một mái nhà. Chỉ cần như vậy, cô cũng đã thỏa mãn rồi.

"Giang Bắc Thần, dù có chết, tôi cũng sẽ không ở chung một chỗ với anh."

Giọng nói nhẹ nhàng mà lạnh lùng của cô vang lên trong bóng đêm đen, dường như cô đang muốn nói cho hết những gì đè nén trong lòng mình.

"Nhà các người hại chết ba tôi, mấy năm nay tôi khổ cực như thế nào anh có biết hay không? Tại sao anh có thể đối xử tàn nhẫn với tôi như vậy... Đứa bé ấy, nó vẫn chưa được ba tháng đâu..."

Đứa bé! Hai chữ này quả thực đã khiến cho Giang Bắc Thần chấn động mạnh. Cả người anh cứng ngắc, đứng ở nơi đó không thể động đậy.

"Ý em là... Đứa bé đó... Là của anh sao?"

Sở Hàm nhếch môi nở nụ cười, ánh mắt trống rỗng nhìn xuống dưới, "Còn có thể là của ai được chứ? Đây là nhân quả báo ứng đi... diiezendaancleequuyddoon.c0om. Ngày ba tôi tự sát, tôi cũng đã mất đi đứa bé kia, còn chưa kịp nói cho anh biết..."

"Mẹ anh đã từng đến tìm tôi. Tôi biết, tôi là đứa con gái mang vết nhơ trên người, sao có thể xứng với anh được chứ? Sao tôi có thể thuyết phục mình ở bên anh được chứ?"

"Giang Bắc Thần, tôi yêu anh, yêu suốt cả một thời thanh xuân của mình. Nhưng mà tôi cũng hận anh, hận đến mức không thế chấp nhận anh được."

"Vì vậy... Giang Bắc Thần, tạm biệt."

Sở Hàm từ từ nhằm chặt hai mắt, giang đôi tay ra, như là muốn vĩnh biệt mọi thứ.

Giang Bắc Thần nhìn người con gái đang lẩm bẩm một mình kia, chạy vội đến ban công, liều mình mạo hiểm kéo cô xuống dưới. Mà anh cũng bị lắc lư suýt nữa thì ngã xuống.

"Mẹ nó, em điên rồi!" Giang Bắc Thần nhìn người bị ngã dưới sàn, rốt cuộc cũng phát hỏa.

Anh chẳng nói chẳng rằng, quăng cô lên giường một cách thô bạo.

"Anh cho phép em chết sao? Sở Hàm, sao trước kia anh lại không nhận ra, lá gan của em lớn như vậy chứ?"

Sở Hàm kinh ngạc nhìn người đàn ông đang phẫn nộ, gần như không khống chế được mà hét lên:

"Anh cứu em làm gì! Giang Bắc Thần, em ghét anh lắm anh có biết không... Sở Hàm của trước kia không như thế này... Nếu ba mẹ em chưa qua đời, em sẽ không vì anh mà trở nên yếu đuối như vậy, cũng sẽ không mất đi đứa bé ấy!!!"

Trước kia, Sở Hàm là người có tính cách mạnh mẽ và bướng bỉnh, sẽ không vì bất cứ chuyện gì mà trở nên yếu đuối và sợ hãi.

Giang Bắc Thần dường như cũng đã mất đi lý trí, khi nhìn thấy người suýt chút nữa đã mất đi, anh chỉ muốn làm một chuyện, đó là dùng hết sức lực để chiếm giữ cô, để cô không thể chạy trốn được nữa.

Một cuộc yêu vô cùng kịch liệt đã diễn ra.

Hai người liên tục chiến đấu ở các chiến trường, từ trên giường cho đến phòng tắm. Giang Bắc Thần nhìn người con gái đang rên rỉ, ánh mắt mờ mịt trong lòng mình mà làm càng lúc càng mạnh bạo.

Giang Bắc Thần kéo thân thể nhỏ nhắn mềm mại của Sở Hàm đặt trên gạch men lạnh lẽo, khiến cô co rụt người lại. Anh muốn làm cho các giác quan của cô bị kích thích mãnh liệt, để cô nhất thời quên đi chuyện mình vừa mất người thân, cho nên động tác không khỏi càng lúc càng hung hãn.

"Còn dám làm như vậy nữa không? Hả?"

Sở Hàm lắc đầu, sống chết không chịu trả lời, chỉ ôm cổ anh, cắn chặt môi dưới.

Giang Bắc Thần mở rộng hai chân non mịn của cô, đặt trên bồn rửa tay, đâm thật mạnh rồi ra ra vào vào. Cô ngửa đầu lên, diie1enda2anle3equ4uydd5oon.c0om, nơi tròn đầy vừa vặn thuận tiện cho anh cúi đầu bú mút. Đầu lưỡi của anh liên tục đảo qua đảo lại, trêu chọc hai đỉnh nhọn hồng hào cứng rắn, giống như đứa bé. Dưới thân có chất lỏng trong suốt ấm áp đang không ngừng trào ra, chảy dọc xuống giữa hai chân cô và vật nóng bỏng của anh, nhìn qua thật gợi tình biết bao.

Sở Hàm rốt cuộc không nhịn được khẽ ngâm nga.

Mặc dù Giang Bắc Thần cảm thấy phẫn nộ, nhưng hơn cả là cảm giác vui sướng.

Cô nói với anh rằng, đứa bé đó là của anh. Chỉ đơn giản vài câu cũng đủ để cho Giang Bắc Thần hiểu hết tất cả mọi chuyện. Không gì vui sướng bằng cảm giác khi biết được, người mình yêu sâu đậm chưa từng phản bội mình.

Giang Bắc Thần hơi không kiềm chế được, đâm thật sâu vào trong nhụy hoa của cô.

"Bé cưng, chúng ta đừng rời xa nhau nữa, có được hay không?"

Sở Hàm mê loạn gật đầu, cảm giác mất mát đau khổ cùng với khoái cảm cực hạn khiến cô sắp không chịu đựng được nữa, chỉ có thể để mặc cho Giang Bắc Thần đâm mạnh từng nhát từng nhát vào cơ thể mình.

Khoảnh khắc thần thể hai người gắn kết nở rộ, Giang Bắc Thần cố ý cắn một ngụm lên bờ vai Sở Hàm. Anh thầm nghĩ, phải để cho cô vĩnh viễn nhớ kỹ thời khắc này.

Sở Hàm cuộn tròn trong chăn không động đậy, Giang Bắc Thần không còn cách nào khác, đành phải bế cả người lẫn chăn tới phòng khách.

"Anh không hề lừa em, anh thật sự muốn cho em một mái nhà. Em nhìn xem, có thích không?"

Từ trước đến nay, có bao giờ Giang thiếu phải nói chuyện bằng giọng điệu như vậy đâu? Sở Hàm vểnh mí mắt nhìn lướt qua, bỗng chốc ngây dại.

Đây là một căn phòng chừng 200 mét vuông, được trang hoàng rất đẹp mắt, thậm chí có thể được coi là ấm cúng. Nhìn qua cũng biết là có người ở.

Nhưng mà những điều này không quan trọng, quan trọng là cách bài trí trong phòng.

Trước cửa sổ sát đất bày một chiếc ghế mềm cỡ lớn, sau ghế là một giá sách rất dài, bên trên giá sách có rất nhiều bộ sách, hầu hết đều là sách chuyên ngành của cô khi còn học đại học.

Bức tường phía trên bộ bàn ghế sofa trong phòng khách được bày rất nhiều khung ảnh, trong đó phần lớn là ảnh chụp khi hai người đi du học, bên cạnh tường là một giá treo quần áo hình tam giác và một chậu xương rồng.

Các đồ vật trang trí như đang chứng minh tính xác thực trong lời nói của Giang Bắc Thần.

Hai mắt Sở Hàm rốt cuộc cũng lộ vẻ xúc động, thì ra là anh vẫn còn nhớ.

Đó là khi hai người về Bắc Kinh chưa lâu, kể từ sau sự kiện cầu hôn trên bãi biển Antaly, hai người họ luôn ở cùng nhau, ngọt ngào nói chuyện kết hôn, mà thực ra hầu hết là Sở Hàm nói còn Giang Bắc Thần nghe.

Cô dựa vào bờ vai anh, nhóp nhép nhai đồ ăn vặt, tay lật xem tạp chí về nhà ở.

"Giang Bắc Thần, về sau nếu chúng ta muốn chuyển ra ngoài ở thì nhất định phải chọn căn phòng có nhiều ánh sáng, tốt nhất là ở trên tầng cao nhất. Em thích có cửa sổ sát đất."

"Giang Bắc Thần, anh phải mua cho em ghế mềm để em nằm nữa nhé, như vậy em có thể đọc sách trên sân thượng. À, còn phải có một cái giá sách thật lớn để em bày những cuốn sách em thích nữa."

"Giang Bắc Thần, em còn muốn treo thật nhiều ảnh của chúng ta trên tường, trên mặt đất cũng phải có một tấm thảm thật dày. Như vậy sẽ không bị lạnh nữa."

"Giang Bắc Thần..."

Đã ngăn cách một ngàn ngày, trải qua hàng vạn vật.

Sở Hàm có nằm mơ cũng không thể ngờ những hình ảnh trong lời nói bừa của cô năm xưa lại hiện lên trọn vẹn trước mắt cô.

"Thực ra, sau khi em nói như vậy thì anh đã bắt đầu chuẩn bị rồi. Nhưng thật đáng tiếc, sau khi xảy ra chuyện đó, em đã rời đi mà không chút do dự. Lúc đó anh còn nghĩ, nếu như nhà họ Giang hủy hoại gia đình em, vậy thì anh sẽ bồi thường cho em một gia đình khác, chỉ có điều là các thành viên sẽ thay đổi, nhưng anh có thể chắc chắn với em rằng, tình cảm giữa các thành viên trong gia đình ấy sẽ không hề kém chút nào so với trước kia."

"Nhưng sau chuyện đó, sao em còn có thể muốn ở bên anh nữa chứ? Cho nên căn phòng này luôn chỉ có mình anh ở. Nhưng nếu không có em, diieendaanleequuyddoon.c0om, anh cũng chỉ ở trong phòng khách, còn gian phòng ngủ chính này... Em không ở đó, thì một mình anh còn có nghĩa lý gì đâu?"

"Bây giờ, anh muốn hỏi em, Sở tiểu thư, em có bằng lòng xây đắp một gia đình với Giang Bắc Thần anh không?"

Giọng nam trầm thấp vang lên dưới ánh bình minh như tiếng đàn Cello khiến Sở Hàm cảm thấy thực an tâm. Cô đang được anh ôm chặt vào lòng, trên người cô là chi chít những dấu vết của anh để lại. Cô nhìn tất cả những thứ này, bỗng nhiên bằng lòng thỏa hiệp với số phận.

Em đồng ý.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.