Tình Cờ

Chương 10: Không thấy anh



Đồng Đồng sắc mặt tái nhợt, vô lực ngồi bên ngoài phòng cấp cứu.

Bàn tay cô nắm chặt đến nỗi móng tay cào vào trong làm chảy máu, nhưng cô vẫn không hay biết.

Tim cô đau đớn như bị xé ra thành tram ngàn mảnh.

Cô ngẩng đầu, ánh mắt thất thần nhìn vào cánh cửa phòng cấp cứu đóng kín.

A Dương, anh không sao !

Nhất định sẽ không sao!

Đồng Đồng trong lòng âm thầm cầu nguyện, tâm trạng rối bời.

Cô chìm đắm trong tâm trạng của chính mình, không nhìn thấy những ánh mắt muốn giết người kia.

Cảnh sát đã báo cho người nhà của Lôi Dương, 3 anh em nhà họ Lôi cũng đã đến nơi.

Ba nhân vật trung tâm của Lôi gia tập trung tại bệnh viên gây xôn xao không nhỏ. Bọn họ sắc mặt đều tối sầm căm ghét nhìn Đồng Đồng, giống như muốn xé xác cô ra vậy.

Giống như cô chính là hung thủ hại Lôi Dương ra nông nỗi này.

Bỗng chốc cánh cửa im lim của phòng cấp cứu mở ra trong sự lo lắng chờ đợi của mọi người.

Bác sĩ sắc mặt khẩn cấp đi tới đi lui.

Lôi Lâm vội vàng hỏi:” Con tôi sao rồi?”

Thầy thuốc sắc mặt không tốt nói:” Mạng đã giữ được rồi, có điều…….”

” Có điều thế nào!” Lôi Lâm khẩn cấp hỏi.

” Có thể vĩnh viễn sẽ không tỉnh lại.”

Một câu nói đả kích Lôi Lâm đến không đứng nổi, suýt chút nữa ngã xuống đất, may mà có bà vợ Lâm Tú Phân đỡ lên.

Lời nói của bác sĩ như một lưỡi dao đâm sâu vào Đồng Đồng.

Là cô đã hại A Dương, nếu không phải tại cô, A Dương sẽ không biến thành như vậy.

Kết quả như vậy, thà để cô chết còn hơn!

Lôi Dương được đẩy từ phòng cấp cứu ra về phía phòng bệnh.

Trên đầu quấn đầy gạc trắng, khuôn mặt cao ngạo lạnh lùng giờ trở nên thật an bình, không hề tức giận, đôi mắt sáng ngời nay đã lạnh lùng nhắm chặt, đôi môi cứng rắn đã không còn cử động nữa.

Không! Không thể như vậy, Đồng Đồng nhìn thấy Lôi Dương, xông lên phía trước.

Cô muốn nắm tay anh, nó nhất định phải ấm áp.

Cô muốn anh mở miệng nói chuyện với, cười nói với cô!

Có điều gì đó đánh mạnh và tinh thần của cô, nhưng cô lại không khóc. A Dương vẫn sẽ khỏe mạnh nói cười với cô!

Có điều cô bị giữ lại, Lôi Lâm ánh mắt đầy sát khí cả giận nói:” Không cho phép cô đến gần A Dương, cô hại nó còn chưa đủ sao?”

” Không, không, để cho cháu chăm sóc anh ấy, cháu sẽ giúp anh ấy tỉnh lại , anh ấy sẽ không ngủ như vậy nữa, xin hãy tin cháu, xin bác hãy để cho cháu chăm sóc A Dương!” Đồng Đồng khóc lóc cầu xin.

Tay của cô đã sắp chạm được vào Lôi Dương, nhưng lại bị hai người đàn ông khác ngăn lại. Có thể là vệ sĩ hoặc người làm của Lôi Lâm.

Đồng Đồng chỉ có thể đau lòng nhìn Lôi Dương bị đẩy đi, anh đi ngày càng xa.

Giờ phút này giống như chia lìa vĩnh viễn!

Bọn họ dường như không muốn cô gặp lại A Dương nữa.

Cô nhìn thấy trong mắt Lôi Lâm tràn ngập oán hận, nhìn thấy những người khác đều khinh bỉ trách móc cô, là cô, nếu không phải tại cô, sẽ không xảy ra tất cả những chuyện này.

Cô là một tai họa, cô đã hại Lôi Dương, hại Lôi gia mất đi một nhân vật quan trọng. Đồng Đồng khóc thành tiếng, vì sao lại như vậy!

Người Lôi gia đều bước vào phòng bệnh.

Chỉ còn Đồng Đồng đang than khóc ngồi dưới đất.

Nhìn về nơi anh bị đưa đi, Đồng Đồng khóc gọi tên Lôi Dương .

Phía sau một nhân viên cảnh sát đi đến nói với Đồng Đồng :” Thưa cô, mời cô bình tĩnh lại một chút, đến sở cảnh sát cho lời khai để hỗ trợ điều tra!”

Đồng Đồng gạt đi nước mắt khàn khàn nói với người cảnh sát:” Được, tôi đi, tôi đi hỗ trợ điều tra, các anh nhất định phải bắt được những kẻ đó!”

Đồng Đồng đi đến sở cảnh sát, đem những chuyện đã xảy ra kể hết, hơn nữa còn miêu tả diện mạo của bọn bắt cóc.

Lúc cô từ Cục cảnh sát đi ra trời cũng đã muộn.

Cô gọi điện thoại về nhà, cũng không hề nói là có chuyện gì, chỉ báo sẽ về muộn.

Cô lại đến bệnh viện tìm phòng bệnh Lôi Dương nằm.

Cô đi tới trước cửa phòng bệnh.

Ngoài cửa có hai người mặc đồ đen đứng canh.

” Xin lỗi cô, cô không thể vào được.” Một người đưa tay ra ngăn cản Đồng Đồng.

Đồng Đồng đau lòng nói:” Vì sao không cho tôi vào!”

” Đây là do ông Lôi sắp đặt !” Người đó nói giọng công việc.

” Xin các anh, để cho tôi vào nhìn A Dương, tôi sẽ không quấy rầy các anh, cầu xin các anh!” Đồng Đồng khóc lóc thỉnh cầu, có điều 2 người đàn ông kia không có động tĩnh gì

Đồng Đồng chỉ có thể bất lực rơi lệ.

Lúc này Lôi Lâm đi ra, khó chịu nói: “Bảo cô ta tránh xa ra, tôi không muốn nhìn thấy cô ta nữa!”

Nếu không tại cô gái này, con ông cũng sẽ không biến thành như vậy, đều là tại cô ta, con yêu tinh hại người này!

Lôi Lâm thầm mắng!

Hai người đàn ông kia định kéo Đồng Đồng ra.

Đồng Đồng quỳ sụp xuống trước mặt Lôi Lâm khóc lóc nói: “Cháu biết bác hận cháu, là cháu đã hại A Dương, nhưng xin bác hãy để cháu được chăm sóc A Dương, đừng đuổi cháu đi!”

Lôi nhíu mày nói: “Tôi không cho cô gặp A Dương , cô muốn quỳ thì cứ quỳ đi!” Nói xong tức giận đi tới trước giường bệnh của Lôi Dương .

Đồng Đồng vẫn quỳ gối nơi đó. 2 người đàn ông kia cũng không ngăn cản cô nữa.

Bác sĩ đến bảo cô rời đi. Cô lắc đầu.

Cô y tác không đành lòng khuyên cô rời đi kẻo làm Lôi gia tức giận, cô lắc đầu.

Cô vẫn quỳ 3 ngày 3 đêm, 2 người đàn ông kia cũng không đành lòng bèn khuyên cô rời đi

Cô nhẹ nhàng lắc đầu, trước mắt tối sầm, thân mình cũng chậm rãi ngã xuống.


Lúc cô tỉnh lại đã là một ngày sau.

Cảnh đầu tiên đập vào mắt cô là khuôn mặt lo lắng của bố mẹ cô.

Cô không phải đang ở bệnh viện chờ A Dương sao? Vì sao cô lại ở trong nhà thế này. Cô bật dậy kinh hoảng nói:” Con phải đi bệnh viện, con muốn đi gặp A Dương, mẹ đưa con đi bệnh viện, con phải gặp A Dương!”

Bà Lê mắt sưng đỏ ôm lấy Đồng Đồng nói:” Được, mẹ đưa con đi, chúng ta cùng đi!”

Đồng Đồng vội vàng xuống giường đi giày lao ra ngoài. Ông Lê và bà Lê cũng vội vàng theo sau.

Ba người đi tới bệnh viện, Đồng Đồng chờ không nổi chạy tới chỗ phòng Lôi Dương.

Hai người đàn ông canh cửa đã không còn ở đó.

Đồng Đồng vui mừng, không ai ngăn cản cô đi gặp A Dương nữa. Cô vui mừng đẩy cửa ra.

Ngay chính khoảnh khắc đó nụ cười trên mặt cô cứng đờ.

Phòng bệnh trống rỗng , tại sao không có bóng dáng của Lôi Dương ?

Không thấy anh! Đồng Đồng nhận thấy chuyện này cắn rứt lương tâm cô.

A Dương đâu?

Đồng Đồng hoảng sợ gọi.

” A Dương đâu rồi!” Đồng Đồng đứng trong phòng bệnh thấy đầu óc choáng váng

” A Dương!” Đồng Đồng giống như người điên chạy ra ngoài, va vào ngực ông Lê.

” Bố, không thấy A Dương, bọn họ đem anh ấy đi rồi, con phải đi tìm A Dương!” Đồng Đồng kêu gào.

Ông Lê nhìn thấy con gái điên loạn, đau lòng vỗ vỗ lưng Đồng Đồng nói:” Sẽ tìm được thôi, có lẽ là chỉ chuyển phòng bệnh!”

Đồng Đồng có chút điên cuồng nói:” Đổi phòng bệnh, đúng rồi! A Dương nhất định là đổi phòng bệnh, chúng ta đi tìm! Đi tìm!”

Lúc này có một cô y tá từ phòng khác đi ra, Đồng Đồng vội bắt lấy tay cô ấy chỉ vào phòng Lôi Dương đã từng ở hỏi: “Cô y tá ơi, người nằm phòng này đâu rồi, nói cho tôi biết,nói cho tôi biết được không?”

Cô y tá nhìn Đồng Đồng điên cuồng, nước mắt nhạt nhòa, mở miệng nói: “Anh ta đã chuyển viện rồi!”

” Chuyển viện? Chuyển đi đâu?” Đồng Đồng bối rối hỏi, nước mắt bởi vì cấp bách mà quên cả rơi xuống.

” Chuyện này tôi cũng không biết!” Cô y tá lắc lắc đầu bỏ đi.

Đồng Đồng mờ mịt đứng nơi đó, giờ phút này nội tâm của cô mê man bàng hoàng

Cô phải đi nơi nào tìm A Dương của cô?

Nước mắt lặng lẽ chảy xuống, tâm giống như bị mất hết sức lực chỉ chực đổ xuống.

” Đồng Đồng về nhà đi!”

Bà Lê nói xong, nhẹ nhàng nắm lấy vai Đồng Đồng .

Nhìn thấy đứa con gái si cuồng này, lòng của bà cũng tràn ngập đau đớn.

Bọn họ mấy ngày trước nhận được điện thoại của Đồng Đồng, tuy Đồng Đồng không nói gì nhưng họ cảm nhận được đã xảy ra chuyện gì đó.

Qua vài hôm mới đọc báo thấy chủ tịch công ty Lôi thị: Lôi Dương, người bị trọng thương đang hôn mê bất tỉnh cấp cứu ở bệnh viện XX.

Nguyên nhân anh bị thương chính là vì đi cứu vị hôn thê của anh.

Cho nên bọn họ vội vàng đi tới bệnh viện, tìm thấy được Đồng Đồng đang hôn mê.

……

Đồng Đồng thất thần ôm lấy bà Lê, khóc nói:” Mẹ, A Dương vì con mà bị thương rất nặng…… Có điều con không thể cùng anh ấy được nữa, anh có thể không nói chuyện được với con nữa, mẹ…….”

Đồng Đồng khóc òa lên.

Bà Lê an ủi Đồng Đồng, rốt cục cũng Đồng Đồng bình tĩnh lại.

Ba người chưa từ bỏ ý định đến hỏi mấy bác sĩ điều trị cho Lôi Dương mới biết được, Lôi Dương bị chuyển tới bệnh viện trực thuộc tập đoàn họ Lôi.

Đồng Đồng trong lòng lại dấy lên hy vọng.

Có điều khi bọn họ chạy tới bệnh viện nhà họ Lôi sở hữu cũng không tìm thấy Lôi Dương.

Đồng Đồng tuyệt vọng, cô biết, là người nhà họ Lôi hận cô. Hận cô đã hại A Dương, hại A Dương biến thành như vậy.

Cho nên bọn sẽ không để cô nhìn thấy A Dương !

Đồng Đồng chỉ cảm thấy tim mình đau đớn tan nát thành ngàn mảnh.

A Dương, chúng ta chia li như thế này sao?

Như vậy làm cho người ta có cảm giác ruột bị chặt thành ngàn khúc.

A Dương! Em nhất định phải gặp anh!

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.