Tình Cờ

Chương 17: Cố gắng yêu lại



” Đồng Đồng, bên ngoài có người tìm cậu!” đang luyện quyền đạo chợt có Tiểu Lâm chạy ra vỗ vai Đồng Đồng.

Đồng Đồng dừng lại đi ra phía ngoài võ quán.

Từ lần trước không vui mà ly biệt với Lôi Dương đã là vài ngày, Đồng Đồng ngoài việc đi chơi với bạn bè ra phần lớn thời gian đều ở võ quán.

Đồng Đồng đi đến chỗ nghỉ của võ quán liền nhìn thấy người tìm cô, là Tân Nhiên.

Tân nhiên đeo cặp kính gọng vàng, nho nhã tuấn tú, anh là một bác sĩ.

” Hì, mệt không?” Tân nhiên nhìn thấy Đồng Đồng đổ đầy mồ hôi cười hỏi.

Đồng Đồng cười khẽ một chút nói:” Không sao, sao hôm nay anh rảnh rỗi mà đến đây vậy.

Tân nhiên vui vẻ cười nói:” Hôm nay được nghỉ, anh đến nhìn em chút.”

Đồng Đồng khoác tay Tân Nhiên cười nói:” Được rồi, biết anh có lòng rồi, đến nhà em đi, mẹ em chắc chắn sẽ vì anh làm một bữa trưa phong phú cho mà xem!”

Tân nhiên vẻ mặt đau khổ nói:” Hay là chúng ta ra bên ngoài ăn đi, ở nhà lại phiền bác vất vả, không hay lắm!”

” Được rồi, cứ qua nhà em đã, mẹ em nhìn thấy anh chắc sẽ rất vui, anh chờ em một chút, em đi thay quần áo!” Nói xong Đồng Đồng đi về phía phòng thay đồ.

Tân nhiên kiên nhẫn đợi, chỉ chốc lát Đồng Đồng đã thay quần áo xong, hai người cùng nhau lái xe về nhà Đồng Đồng .

Quả nhiên Bà Lê nhìn thấy tân nhiên rất vui, vội vàng bảo Đồng Đồng đi đón Lê Gia về, sau đó cùng Bà Lê làm cơm trưa .

Bà Lê thích Tân Nhiên cũng là có nguyên nhân , lại nói về chuyện 2 năm trước, Đồng Đồng chia li với Lôi Dương , tìm không thấy Lôi Dương, Đồng Đồng tinh thần thất thường, mỗi ngày chỉ biết viết tên Lôi Dương, hàng ngày chỉ biết đi tìm anh.

Nhìn thấy Đồng Đồng như vậy , người trong nhà rất phiền muộn, là Tân Nhiên cứu vớt Đồng Đồng, khiến Đồng Đồng bên bờ vực điên cuồng trở lại với cuộc sống bình thường.

Đồng Đồng điên cuồng như vậy hơn nửa năm mới khỏi hẳn, ít nhiều Tân Nhiên cũng phải kiên trì, Đồng Đồng rất cảm kích anh .

Tân Nhiên đã làm bạn với cô suốt nửa năm si cuồng, cô và anh có tình bạn, nhưng không hề có tình yêu, Tân Nhiên là người bạn thật tốt của cô, giống như là một người anh vậy.

Ăn cơm trưa xong, Tân Nhiên cùng Đồng Đồng đi tới triền núi phía dưới, nơi đó tràn ngập mùi hương hoa cỏ, mùi của đất, đó là nơi Đồng Đồng thích nhất.

Tân Nhiên cùng Đồng Đồng ngồi trên cỏ, nhìn những đóa hoa sắp nở, cảm nhận gió nhẹ thổi phất qua.

Tân Nhiên nhìn về phía Đồng Đồng vẻ mặt say mê nói:” Anh xuất hiện đúng lúc rồi sao?”

Đồng Đồng nghe thấy lời nói của Tân Nhiên cũng không ngạc nhiên mấy, nhìn đôi mắt lo lắng của Tân Nhiên, cô ảm đạm cười nói:” Đúng vậy, anh lại xuất hiện!”

Nhất định là mẹ gọi điện cho anh ấy rồi!

” Em không cần quá ép buộc bản thân, không cần suy nghĩ quá nhiều……”

Đồng Đồng huých vào vai Tân Nhiên cười nói:” Yên tâm đi, em không sao đâu!”

Cô biết Tân Nhiên đang lo lắng chuyện gì, anh lo cô lại như lúc trước, điên dại ngây ngốc đánh mất tinh thần, sẽ không! Sẽ không!

Tân Nhiên an tâm cười nói:” Vậy thì tốt!”

Đồng Đồng và Tân Nhiên lưng dựa lưng nói chuyện, hoàn toàn không nhận thấy phía sau cách đó không xa một người đàn ông mang theo ánh mắt tức giận dẫn theo mấy người chậm rãi đi đến gần.

Mãi đến lúc nghe được tiếng bước chân rộn rạo, Tân Nhiên và Đồng Đồng mới quay lại.

Đồng Đồng nhìn thấy khuôn mặt lạnh lẽo của Lôi Dương , ánh mắt sắc lạnh, đôi môi mím chặt dường như không hài lòng chuyện gì đó.

Anh sao lại xuất hiện ở đây, Đồng Đồng nhớ lại lời nói của Lôi Dương lúc trước, anh định đến phá bỏ nhà của cô sao.

Đồng Đồng đứng dậy khó hiểu nhìn Lôi Dương, cô vẫn nhớ nhung khuôn mặt của anh, nhớ nhung tình yêu của bọn họ.

Ánh mắt lạnh nhạt của Lôi Dương nhìn Đồng Đồng, sau đó đảo sang Tân Nhiên rồi hờ hững nói với Vu Quyên đang đứng phía sau:” Ngày mai tìm người san bằng nơi này cho tôi!”

” Vâng, thưa chủ tịch!” Vu Quyên cung kính nói

Lôi Dương cảm thấy người đàn ông tên Tân Nhiên trước mặt rất ngứa mắt, Đồng Đồng đứng bên cạnh anh ta càng chướng mắt hơn, có vẻ như vườn hoa lớn này đã ảnh hưởng đến tâm tình của anh.

Tân Nhiên nhìn Lôi Dương, anh biết anh ta chính là Lôi Dương, anh ta luôn luôn là tiêu điểm của giới truyền thông .

Lôi Dương xoay người rời đi, Đồng Đồng vội vàng ngăn lại, lo lắng khẩn thiết nói:” A Dương, không cần, không cần phá hủy nó được không?”

Đôi mắt lạnh như băng của Lôi Dương nhìn Đồng Đồng trước mắt vẫn mềm mại mà động lòng người như trước , bên môi nhếch lên một nụ cười kì lạ nói:” Cô lấy cái gì ra lệnh cho tôi, bảo tôi là không cần!”

Đồng Đồng nhìn khuôn mặt vô tình cùng ánh mắt lạnh lẽo của Lôi Dương, cô không biết nên hóa giải tảng băng giữa bọn họ như thế nào.

Tân Nhiên tiến lên kéo tay Đồng Đồng lại nói:” Đồng Đồng , nói với anh ta cũng vô ích , chúng ta đi thôi!”

Đồng Đồng trong mắt đẫm nước mắt, nhìn Lôi Dương rồi nhìn Tân Nhiên, cô phải làm thế nào mới có thể khiến Lôi Dương hết hận, mới có thể khiến anh không đối xử với cô như vậy nữa.

Lôi Dương không vui nhìn Tân Nhiên kéo tay Đồng Đồng , nói với 2 người tùy tùng bên cạnh:” kéo anh ta ra, kéo xa một chút!”

Hai người đàn ông đi lên nắm lấy Tân Nhiên, không để ý tới kháng cự của anh kéo anh ra khỏi Đồng Đồng , anh buông tay Đồng Đồng ra, anh sợ sẽ đau tay cô, Tân Nhiên giờ khắc này thật sự rất hận, hận chính bản thân mình không thể bảo vệ Đồng Đồng.

Vu Quyên không hề cam lòng nhìn Lôi Dương và Đồng Đồng, nhưng cô dù sao cũng đã đi theo Lôi Dương nhiều năm, giờ phút này cô nên đi xa một chút mới hợp ý của ông chủ.

Cô mang theo đôi mắt ấm ức không cam lòng rời đi!

Trên khuôn mặt đẹp đẽ của Lôi Dương càng đậm nét không vui, tay nắm lấy cằm Đồng Đồng đanh giọng nói:” Cô vẫn hấp dẫn như trước nhỉ, nhanh như vậy đã có thằng đàn ông khác đứng ra bảo vệ che chở cho cô, phải không?”

” Không! A Dương, anh ấy chỉ là bạn em, người em yêu vẫn là anh, vẫn là anh!” Đồng Đồng lắc đầu, nói ra ý nghĩ mình che giấu bấy lâu, cố gắng làm cho Lôi Dương hiểu được lòng cô, cố gắng vãn hồi tình yêu.

Tay Lôi Dương càng nắm chặt cằm Đồng Đồng hơn, anh có vẻ lo lắng nói:” Phải không? Người cô yêu vẫn là tôi, tôi nên lấy làm vinh hạnh nhỉ!”

Nước mắt Đồng Đồng chảy xuống tay Lôi Dương , anh có một loại xúc động muốn lau nước mắt cho cô, nhưng anh cố nắm chặt cằm Đồng Đồng hơn để kìm lại nó.

Đồng Đồng đau khổ nói:” A Dương, phải như thế nào anh mới tin em”

Mặt Lôi Dương đột nhiên áp sát lại gần Đồng Đồng , gần đến nỗi có thể nghe rõ hơi thở của nhau, anh tà tà cười nói:” Làm người đàn bà của tôi, có lẽ tôi có thể cho cô cơ hội chuộc tội!”

Đồng Đồng ngẩn ra, cô biết Lôi Dương nói đàn bà nghĩa là gì, đồ chơi hay tình nhân đây, lòng của cô rạn nứt.

Lôi Dương lạnh lẽo nói:” Sao, không muốn à? Vậy cô muốn tôi tin cô thế nào đây?”

Lôi Dương nói xong buông cằm Đồng Đồng ra, xoay người định rời đi, Đồng Đồng vội vàng ôm lấy lưng Lôi Dương , lớn tiếng nói:” Em chấp nhận!”

Cứ để cho cô vì yêu mà khờ dại một lần đi, cô không muốn vừa mới gặp lại đã phải chia li như vậy, cô chờ đợi đã lâu, rất lâu, được ở cùng với Lôi Dương là tâm nguyện suốt 2 năm nay của cô.

Cứ để cho cô vì yêu mà mê muội một lần đi, giống như lúc trước Lôi Dương không để ý tất cả đi cứu cô vậy, cứ để cho cô bất chấp tất cả yêu một lần đi!

Như vậy dù có là đường chết, cô cũng không phí hoài phải không?

Lôi Dương thân thể cứng đờ, thân thể mềm mại mà nhỏ xinh của Đồng Đồng áp sát vào anh , thân thể anh dường như muốn động đậy.

Câu nói này của Đồng Đồng khiến anh không khỏi đau đớn. Trong đau đớn lại mang theo một tia mừng rỡ, anh xoay người nhìn Đồng Đồng nói:” Tốt lắm!”

Đồng Đồng mang theo nước mắt nhìn Lôi Dương, nhẹ giọng nói: “Nhưng xin anh giữ lại vườn hoa này được không, đây là thỉnh cầu duy nhất của em!”

Lôi Dương cảm thấy không thoải mái, thì ra vẫn là có mục đích , anh lạnh lẽo nói: “Sao không xin tôi giữ lại ngôi nhà này?”

Tay Đồng Đồng vẫn ôm lấy người Lôi Dương , cô không được buông ra nữa, không được, giọng nói mềm mại dễ nghe của Đồng Đồng vang lên:

“Em nói rồi, đó là thỉnh cầu duy nhất của em !”

Trong mắt Lôi Dương hiện lên thần sắc khó hiểu, anh đẩy Đồng Đồng ra, lạnh lùng nói:” Ngày mai tự sắp xếp đồ đạc đến đó, chỗ đó chắc cô biết rồi!”

Nói xong anh không hề lưu luyến bỏ đi cùng cô thư kí.

Chỉ còn lại một Đồng Đồng ngây ngốc đứng đó, một Đồng Đồng mà trái tim như bị xé ra làm trăm mảnh.

Một lúc sau Tân Nhiên tới gần, anh vỗ về bả vai Đồng Đồng nói:” Về thôi!”

Đồng Đồng không nói lời nào về nhà cùng Tân Nhiên!

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.