Tình Cờ

Chương 3: Cô gái của anh



Giọng nói của Đồng Đồng rất chắc chắn, cô sẽ không rời đi, giọng nói này từng tiếng từng tiếng khắc sâu trong lòng Lôi Dương.

Anh là con người lạnh lùng, sẽ không vì ai mà quan tâm, đó chính là bản chất của anh. Nhưng cô gái nhỏ bé yêu kiều trước mặt này lại có thể dễ xâm nhập vào trong trái tim lạnh như băng của anh.

Anh không tin tưởng bất cứ kẻ nào, trên thương trường kẻ lừa người gạt, khiến cho tính tình vốn lạnh như băng của anh lại càng thêm tàn nhẫn.

Đối đầu đối mặt, tuyệt không lưu tình!

Anh không có nhà, có thể là có nhà, nhưng không có đến một mái ấm.

Anh có một người cha không quan tâm đến anh, có một người mẹ lại là một người mẹ ghẻ, còn có một đứa em trai cùng cha khác mẹ.

Anh cho tới bây giờ không hề về nhà, bởi vì nơi đó không thuộc về anh.

Mẹ ghẻ của anh hận không thể làm anh chết đi, như vậy công ty trong tay anh cũng sẽ rơi vào tay cậu em trai kia.

Địch nhân trong nhà lẫn trên thương trường không lúc nào ngừng nghĩ cách hạ bệ anh, có điều anh là kẻ mạnh, vĩnh viễn đều là kẻ thắng.

Trái tim của anh lạnh lùng kiêu ngạo, tàn nhẫn mạnh mẽ, anh biết sau lưng rất nhiều người nói anh là đồ máu lạnh vô tình, tính tình bất ổn.

Tính cách của anh chính xác là như vậy, thế nhưng cô gái tên Đồng Đồng này lại tìm ra được mặt ấm áp của anh.

Anh không hề lưu luyến chuyện trêu hoa ghẹo nguyệt, không hề có cô gái khác nữa, một lòng hướng về Đồng Đồng.

Mỗi ngày anh đều mong được về nhà, xem Đồng Đồng lại làm món gì ngon.

Đồng Đồng mặc áo sơ mi trắng của anh nằm ở sofa chờ anh trở về.

Anh rất thích nhìn cô mặc áo của anh bận rộn trong nhà mình.

“Anh thích ăn gì để em đi làm!” Đồng Đồng nhẹ nhàng hỏi.

Giọng cô nói chuyện rất êm ái dễ nghe, ngay cả lúc bọn họ ân ái cũng chỉ phát ra tiếng thẹn thùng rên rỉ, nhưng lại là giọng nói có thể kích thích dục vọng của anh .

“Em!” Lôi Dương nói ra suy nghĩ trong lòng.

Đồng Đồng đỏ mặt yêu kiều đẩy ra anh nói: “Anh mau tránh ra, em phải đi nấu cơm!”

Lôi Dương lại gắt gao ôm cô, thân thể áp sát vào cô.

Ánh mắt trong trẻo nhưng lạnh lẽo lại mang theo ôn nhu nhìn vào mắt cô, rồi nhìn vào môi cô.

Nhìn thấy vẻ mặt hồng hào vương chút thẹn thùng của cô.

Có điều Lôi Dương cũng không giữ cô nữa, thả cô ra cầm lấy cốc nước đi vào bếp.

Đồng Đồng có chút mơ màng đi theo Lôi Dương .

Để Lôi Dương chọn món xong, Đồng Đồng đuổi Lôi Dương ra khỏi bếp, có anh bên cạnh cô không thể bình tĩnh được.

Anh sẽ làm cho tay chân cô bấn loạn, sao có thể nấu cơm được chứ!

Đồng Đồng làm xong cơm tối sửa soạn trên bàn ăn. Đang định ngồi xuống thì Lôi Dương lại vẫy vẫy tay, ý bảo cô qua đây.

Đồng Đồng thuận theo đi tới, bàn tay to lớn của Lôi Dương ôm ngang eo cô, làm cho cô ngồi ở trên đùi anh.

“Ngồi ở đây ăn!” Lôi Dương nói chắc nịch xong bắt đầu gắp thức ăn.

“Như thế này làm sao ăn được!” Đồng Đồng kháng nghị lại, có điều trốn không nổi cánh tay mạnh mẽ của Lôi Dương.

Ăn cơm thì làm gì phải mặt đỏ tim đập như thế này chứ.

Đồng Đồng giơ tay ra cù anh!

Có điều Đồng Đồng thất bại nhận ra, Lôi Dương căn bản là không sợ bị cù.

“Anh không sợ bị cù đâu!” Lôi Dương nghiêm chỉnh nói.

Đồng Đồng dừng lại, hai mắt nhìn chằm chằm Lôi Dương, sau đó nói:” Anh đừng có lừa em!” Sau đó tiếp tục cù anh.

Thực ra anh sợ bị cù đấy, có điều rang nhịn sợ Đồng Đồng nhận ra.

Cô gái bé nhỏ này cũng thật cố chấp, điều này cũng cho anh thấy Đồng Đồng cũng rất thông minh.

Cuối cùng Lôi Dương không nhịn nổi nữa, bắt lấy hay tay Đồng Đồng , hung hăng ở môi cô hôn một cái nói: “Ăn cơm đi!” Nói xong cũng buông Đồng Đồng ra!

Đồng Đồng vẻ mặt đắc thắng, ngồi bên cạnh Lôi Dương ăn.

” Kính coong!” Có tiếng chuông cửa truyền đến.

Đồng Đồng nuốt vội miếng thức ăn định ra mở cửa thì Lôi Dương đã đứng dậy đi ra.

Tiếp đến cô nghe thấy ở ngoài phòng khách có tiếng người nói chuyện ồn ào

Giống như là cãi nhau vậy.

Giọng nói càng lúc càng lớn, Đồng Đồng từ phòng bếp đi ra bắt gặp 2 người xa lạ.

Một người đàn ông chừng 40, 50 tuổi, tóc hai bên thái dương đã điểm bạc và một người phụ nữ chừng trên dưới 40 tuổi, ăn mặc đẹp đẽ nhưng lại tỏ vẻ dữ dằn khiến cho Đồng Đồng không thể không liên tưởng đến 3 chữ bà la sát.

Lôi Dương nhìn thấy Đồng Đồng đi ra, đi vế phía Đồng Đồng kéo tay cô vào phòng bếp.

Để khách một mình ngoái phòng khách không ổn cho lắm! Đồng Đồng còn chưa kịp nói ra đã thấy một giọng nói tức giận từ phía sau vang lên:” Anh có thái độ kiểu gì đấy, đây là thái độ với bố anh đấy hả?”

Người nói câu này chính là bà la sát, còn người đàn ông kia chắc là bố của Lôi Dương, thảo nào nhìn thấy quen quen, đôi mắt quả thực có chút giống nhau.

“Cô gái này là ai?” Lần này người nói là bố của Lôi Dương, giọng nói uy nghiêm có chút lạnh nhạt.

Lôi Dương mặt lạnh tanh nói: “Cô gái của con!”

“Có đàn bà tôi không phản đối, nhưng sao có thể làm ảnh hưởng đến hôn nhân gia đình chứ” Trong giọng nói mang theo vẻ cảnh cáo cùng ý định uy hiếp.

Thật là một gia đình kì quặc.

Lôi Dương sắc mặt rất khó nhìn, đôi lông mày thanh tú nhíu lại, khiến cả khuôn mặt đẹp đẽ càng trở nên vô tình hơn.

Cô biết Lôi Dương đang tức giận!

Đồng Đồng đoán rằng người phụ nữ vừa lên tiếng không phải là người thân của Lôi Dương, mà là người khác, xem nắm tay A Dương nắm chặt lại giống như muốn đánh người vậy.

Vừa nói đến cô sao? “Đàn bà”? Có phải là vì cô mà đến không. Hay là định cảnh cáo con mình không nên thật lòng đối với cô, về nhà lo chuyện hôn nhân?

Đồng Đồng nghĩ đến đây chợt cảm thấy trái tim nhói đau! Vì sao lại đau như vậy, đây đâu phải người đàn ông mình yêu, chẳng lẽ người cô đã yêu lâu như vậy không bằng chàng trai mới ở chung có mấy ngày ngắn ngủi này?

Sao tâm trạng mình lại trở thành như thế này? Đồng Đồng chợt mông lung suy nghĩ.

“Không có gì có nói nữa, mấy người có thể đi rồi.” Giọng nói của Lôi Dương lạnh như băng, không có lấy một tia cảm tình.

Mắt bà la sát mang theo tia hiểm độc nhìn Lôi Dương. Lay lay ống tay áo cha của Lôi Dương : “Chúng ta đi thôi!”

Hai vị cha mẹ kì quái bỏ đi! Không có quan tâm thăm hỏi ân cần, chỉ có giận dữ và ra lệnh.

Lôi Dương có chút bực mình đi vào phòng tắm tắm.

Đồng Đồng dọn dẹp xong, đang định đi xem TV, lại nghe được tiếng Lôi Dương gọi.

“Đồng Đồng!” Giọng nói truyền đến từ phòng tắm!

Đồng Đồng đứng ở ngoài cửa phòng tắm, hỏi:” Sao ạ!”

Không thấy Lôi Dương đáp lại, hay là giọng mình quá nhỏ. Đồng Đồng lại đi về phía cửa phòng tắm.

“A Dương, gọi em à!”

Cửa phòng tắm bật mở, tiếp theo một cánh tay ướt sũng chụp lấy tay Đồng Đồng, người cũng bị một lực rất lớn kéo vào trong.

Lôi Dương lõa thể ôm Đồng Đồng vào trong lòng.

Đồng Đồng đẩy Lôi Dương, nhỏ giọng kháng nghị nói: “A Dương, anh làm quần áo em ướt hết rồi!”

“Ướt càng hay!”

“ A Dương, anh…… không sao chứ!” Đồng Đồng nghĩ đến việc Lôi Dương bị chính người thân của mình đối xử như thế kia, tâm trạng chắc đang rất xấu, cô muốn an ủi anh nhưng lại không biết nói cái gì.

“Có, tâm trạng anh không xong rồi!” Lôi Dương vẻ mặt buồn bã.

“Phải làm như thế nào để tâm tình anh tốt lên!”

Lôi Dương mắt sáng ngời nói:” Em giúp anh tắm đi!”

Đồng Đồng nhéo mũi Lôi Dương nói:” Anh có phải trẻ con đâu!”

Lôi Dương hôn môi Đồng Đồng , trầm giọng nói:” Vậy anh ăn em luôn, đây mới chính là chuyện người lớn làm!”

Đồng Đồng đẩy Lôi Dương ra, cười nói:” Được rồi, em giúp anh tắm!”

” Anh đổi ý rồi!” tay Lôi Dương bắt đầu sờ soạng chân Đồng Đồng.

Đồng Đồng còn chưa kịp kháng cự lại đã bị Lôi Dương hôn thật sâu.

Trên thân thể Lôi Dương còn vương vài giọt nước, mái tóc ướt sũng che khuất một phần ánh mắt lạnh lùng hòa cùng khuôn mặt đẹp đẽ của anh. Đồng Đồng rên rỉ một tiếng, ôm lấy cổ Lôi Dương.

Ánh mắt anh giống như đáy hồ, sâu không thấy đáy!

Anh thở gấp, ôm lấy Đồng Đồng đi vào phòng ngủ, thả Đồng Đồng trên chiếc giường rộng lớn mềm mại. Nước trên người rơi xuống đệm, thân thể anh cũng phủ lên thân thể mềm mại của cô.

Thân thể mềm mại của Đồng Đồng làm Lôi Dương cực kì say mê, gò má hồng hào thẹn thùng của cô lúc nào cũng làm anh chìm đắm.

Đúng là hồng nhan họa thủy mà!

Tay Đồng Đồng nhẹ nhàng vuốt ve lưng Lôi Dương , lưng anh rộng lớn mà rắn chắc, làm cho người ta có một cảm giác an toàn.

Hôn càng ngày càng kịch liệt, hai người chìm vào triền miên.

……

“Đồng Đồng, vì sao lại ở lại bên anh?” Sau lúc kích tình Lôi Dương ôm lấy Đồng Đồng, trầm giọng hỏi.

“Bởi vì em là người phụ nữ của anh!” Đồng Đồng chớp mắt nhẹ giọng trả lời.

Là cô gái của anh, thân thể là của anh, còn tâm là của ai, Hạo Nam ư?

Lôi Dương ôm chặt lấy cô.

“Nếu anh mất đi tất cả, em có còn ở bên anh nữa không?”

Tay Đồng Đồng khẽ vuốt qua môi anh, nhẹ nhàng nói: “Em sẽ vĩnh viễn ở bên cạnh người đàn ông của em!”

Hôn sự của Hạo Nam đã là một cú sốc rất lớn với Đồng Đồng, có điều cũng không thể làm cho cô bi quan đến mức mất hết dũng khí.

Là anh phụ cô, vì sao cô không thể đi tìm hạnh phúc chứ!

Đêm tĩnh lặng, lời nói của Đồng Đồng ghi tạc vào đáy lòng lạnh như băng của Lôi Dương.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.