Tình Cờ

Chương 41: Yêu hận đan xen nhau



Hân Đồng dưới sự khiêu khích của Lôi Dương, ý thức bắt đầu mờ mịt, giọng cô nỉ non : “A Dương”

Lôi Dương bất giác dừng lại, thân thể cứng đờ, buông Đồng Đồng đang ý loạn tình mê ra, cất giọng khàn khàn: “Em lại làm gì đấy?”

Thấy Lôi Dương muốn bật đèn, Đồng Đồng lập tức ôm chặt lấy cánh tay Lôi Dương nói: “Không cần bật đèn được không? Đừng!”

Lôi Dương chậm rãi thu hồi cánh tay, đi về hướng ánh trăng mỏng manh từ song cửa sổ rọi vào. Một dòng sáng màu bạc nhẹ nhàng phủ lên thân thể , anh từ tốn lấy ra bật lửa, châm lửa hút thuốc.

“A Dương! Anh …không muốn em sao?” Đồng Đồng chầm chậm đi từ bóng tối về hướng ánh trăng. Trái tim đập kịch liệt, không biết bởi vì sự khiêu khích bạo dạn của mình hay sự cổ động của dục vọng.

Cô chỉ biết là mình không muốn do dự!

Ngay lúc cô đang từng bước từng bước đi tới thì thân thể đột nhiên xoay chuyển, nháy mắt đã bị Lôi Dương đè lên trên tấm thảm dày bên cạnh cửa sổ.

Ánh trăng màu bạc chiếu vào cửa sổ lẻ loi, soi rõ khuôn mặt hưng phấn cuồng nhiệt của cả hai.

Mỹ lệ mà lại thê lương!

Lôi Dương tinh lực dồi dào, Đồng Đồng hiểu rõ, bọn họ triền miên hết lần này đến lần khác. Lôi Dương đòi hỏi Đồng Đồng liên tục, như thể muốn đem một tháng vắng vẻ đòi lại cùng một lúc. Bọn họ hết đổi tư thế lại đổi chỗ, không ngừng yêu cầu đối phương tới lúc cả hai không còn sức lực, mệt mỏi ngủ thiếp trên giường.

Lần đầu tiên Lôi Dương cảm nhận được Đồng Đồng nhiệt tình như lửa nóng, thiêu đốt lẫn nhau!

Mơ màng tỉnh lại, Lôi Dương theo thói quen quơ tay tìm thân thể Đồng Đồng lại chỉ chạm vào khoảng không trên giường lớn. Chỉ có một mình anh, chỗ nằm của Đồng Đồng cũng không còn độ ấm.

Anh nhíu mày ngồi dậy, trong đầu cố gắng nhớ lại đêm qua tình cảm mãnh liệt, là mộng hay là thực?

Đồng Đồng đâu rồi? Cô ở nơi nào?

Trong lòng không khỏi dấy lên một sự bất an.

Mở cửa phòng ngủ rồi ra ngòai, anh vội vàng đi tới phòng ăn, một mùi thơm hấp dẫn bay tới.

Trong lòng cũng tự nhiên thả lỏng một chút.

Vào phòng ăn, thấy trên bàn đã bày sẵn bữa sáng ngon lành, có lẽ nên gọi là cơm trưa, vì ngủ một giấc dậy đã gần giữa trưa.

Thế nhưng Đồng Đồng đâu?

Ngay lúc anh đang lo lắng bốn bề tìm kiếm thì điện thọai chợt vang lên. Anh bắt điện thọai xong, sắc mặt có chút khó coi. Cúp máy xong lại gọi điện thọai tìm Ôn Lam, hỏi Đồng Đồng có trở về đó không.

“Đồng Đồng hả, có về, nói là có chút mệt nên đi nghỉ rồi!” Ôn Lam thật thà báo lại.

Lôi Dương bây giờ mới có thể thả xuống nỗi bất an trong lòng.

Để cho Đồng Đồng tạm thời ở đó, giờ phút này Lôi Dương phải quay về Lôi gia!

Thế nhưng Lôi Dương không biết, cú điện thoại vừa rồi có vai trò rất đặc biệt!

……

Ngày hôm sau, Lôi Dương đang ở phòng làm việc vội vàng xử lý công tác trong tay thì bác sỹ Trương cùng Ôn Lam xuất hiện tại văn phòng.

Nhìn thấy vợ chồng bác sĩ Trương vội vàng tìm anh, Lôi Dương bỏ văn kiện trên tay xuống, thản nhiên hỏi: “Chuyện gì?”

Ôn Lam nhìn chồng, rồi hai người cùng nhìn về phía Lôi Dương, cuối cùng Ôn Lam mới do dự lên tiếng: “Có lá thư muốn đưa cho cậu!”

Lôi Dương nhìn hai người một cái rồi nói: “Thư gì?”

“Để tôi nói đi, bà già này có nói cũng không nói rõ ràng!” Dù sao chết sớm thì đầu thai sớm! Cùng nhau đợi Lôi Dương nổi cơn thịnh nộ đi!

“Đồng Đồng bỏ đi rồi. Hôm nay sáng sớm tôi phát hiện cô ấy biến mất, chỉ để lại một lá thư này!” Bác sỹ Trương nói xong đem lá thư để trên bàn Lôi Dương.

Lòng Lôi Dương chùng xuống, vội cầm lấy thư mở ra.

“Bác trai, bác gái con đi rồi. Con phải rời khỏi chỗ này, đi tìm một cuộc sống mới. Cám ơn mọi người trước giờ đã cẩn thận chăm sóc con! Hẹn gặp lại! Đồng Đồng kính thư.”

Chỉ một câu ngắn ngủi như một tia sét đánh mạnh vào đầu Lôi Dương, làm tứ chi anh phát lạnh.

Cô ta nói cái gì? Cô ta đi rồi, đi tìm cuộc sống mới! Bỏ đi lặng lẽ như vậy, chỉ để lại một câu nói này!

Đêm hôm đó tình cảm mãnh liệt. Sự chủ động của cô đêm hôm đó hóa ra chỉ như kỉ niệm trước lúc chia tay! Người đàn bà đáng chết này!

Lòng Lôi Dương một trận đau rồi lại bị một cơn tức thay thế.

Nắm tay lớn đập thật mạnh lên bàn, anh giận dữ hét: “Cô ta đi đâu?”

Ôn Lam bị Lôi Dương dọa nạt tới nỗi nhảy dựng lên nói: “Không biết!”

Bác sỹ Trương thì từ tốn: “Đi rồi cũng tốt, dù sao cậu cũng không biết quý trọng!”

Lôi Dương sắc mặt âm u, giận dữ nhìn bác sỹ Trương quát: “Ông nói cái gì?”

“Tôi nói cái gì cũng không quan trọng. Nếu cậu luyến tiếc người ta thì đi tìm đi, nói không chừng còn có thể tìm được người về. Bằng không hả, thế giới lớn như vậy, càng đi thì càng cách xa, chỉ sợ muốn gặp lại cũng khó. Cho dù là gặp lại, không chừng con cũng sinh ra, thành vợ người khác rồi!” Đến lúc đó cậu tha hồ hối hận!

Lôi Dương trong lòng càng khẩn trương, nắm chặt tờ giấy trong tay, trái tim bị một sự khủng hoảng vây khốn.

Ánh mắt lộ ra một tia âm trầm.

Cõi lòng vừa giận dữ vừa hoảng loạn, chậm rãi hạ người xuống ghế.

Lê Hân Đồng, em muốn trốn khỏi tôi như vậy sao!

Tôi sẽ không buông tay, em chỉ có thể là người phụ nữ của tôi! Bất luận em đi tới đâu, tôi cũng nhất định tìm em trở về!

……

Đồng Đồng đi rồi, thật sự đi rồi, đi một cách hoàn toàn!

Lôi Dương tìm tất cả những nơi có thể tìm, mãi cũng không có tin tức Đồng Đồng. Mà người nhà của Đồng Đồng cũng rời khỏi căn nhà gỗ, không biết đi đâu.

Cô hoàn toàn biến mất như vậy, không lưu lại một chút dấu tích nào!

Lôi Dương vừa phiền muộn vừa bất an, tính tình bỗng trở nên hỷ nộ vô thường!

Khuôn mặt trở lại lãnh khốc dọa người. Nhưng mỗi khi trở về biệt thự, nhìn thấy phòng không nhà trống, anh lại chỉ cảm thấy tịch mịch cùng khốn khổ.

Trong lòng anh rất đau, chỉ muốn đem trái đất lật ngược lại mấy lần, tìm cho được cô gái đang bỏ trốn kia đem trói lại bên người!

Cô vì sao phải rời khỏi? Bởi vì anh đính hôn? Hay bởi vì anh làm cô mất đi đứa bé?

Hay cô căn bản không có thật sự yêu anh.

Trái tim anh lại đau đớn từng cơn.

Có lẽ đúng như bác sỹ Trương nói, con người luôn luôn không biết quý trọng, chỉ tới lúc mất đi mới thấy hối tiếc.

Bây giờ mới biết, chỉ cần tìm được Đồng Đồng anh sẽ quên hết oán hận, đối xử thật tốt với cô. Chỉ cần cô trở về, chỉ cần anh có thể ôm cô trong tay.

Nghe lại được giọng nói êm đềm của cô!

Thế nhưng Đồng Đồng đã bỏ đi, anh có hối hận cũng không thể thay đổi được gì!

Anh vẫn yêu cô, bằng không tại cũng sẽ không thống khổ, bằng không cũng sẽ không hận cô!

Yêu! Đúng vậy! Là yêu!

Trong lòng Lôi Dương đột nhiên mãnh liệt dao động!

Tình yêu của anh dành cho cô dường như chưa bao giờ gián đoạn!

Lôi Dương một mình quay cuồng trong biệt thự bởi nhớ nhung không ngừng. Mỗi khi nhắm mắt, trong đầu lại hiện lên hình ảnh của cô. Lúc cô rơi lệ, lúc cô quật cường kiên trì lập trường của mình, lúc cô ủy khuất, lúc cô tươi cười,…tất cả đều lần lượt hiện ra trước mắt anh.

Còn có đêm đó quây quần bên nhau, Đồng Đồng chủ động quyến rũ anh, ánh trăng màu bạc phủ lên thân thể diễm lệ của cô, khắc sâu trong lòng anh!

Mỗi ánh mắt, mỗi động tác của Đồng Đồng đều trở nên rõ ràng trong đầu anh.

Trong lòng Lôi Dương đầy phiền muộn lại không biết làm sao giải quyết, trở nên ăn không ngon, ngủ không yên.

Đồng Đồng bỏ đi, trái tim của anh dường như cũng đi theo!

Lôi Dương thống khổ ngồi trên mặt đất, uống từng ly từng ly rượu đắng. Sắc mặt tiều tụy, đôi mắt đỏ ngầu, muốn dùng rượu làm suy nhược trái tim, suy nhược thần kinh đang bị nhớ nhung và hối hận thay nhau tra tấn!

Thế nhưng mượn rượu giải sầu, sầu càng thêm sầu. Trong cơn say, trước mắt lại xuất hiện bóng dáng Đồng Đồng.

Thấy cô dịu dàng nhìn anh mỉm cười!

Lôi Dương vui mừng muốn vươn tay chạm đến Đồng Đồng, nhưng ngay lúc sắp chạm được thân hình xinh đẹp kia thì Đồng Đồng lại đột nhiên biến mất!

Thì ra tất cả đều là ảo giác!

Đồng Đồng đi rồi …Đồng Đồng!

Lôi Dương cúi đầu, trong lòng không ngừng gọi tên Đồng Đồng, nước mắt đau khổ lặng lẽ chảy xuống từ đôi mắt trong veo lạnh lùng của anh!

Cứ nghĩ rằng anh không biết khóc, không biết đau lòng, thì ra chỉ là vì chưa thật sự bị thương tâm!

……

Mấy ngày sau.

Đang ở phòng làm việc sai bảo nhân viên để tiêu trừ buồn bực trong lòng, Lôi Dương bị tiếng kêu của điện thọai làm gián đọan công tác.

Lôi Dương không kiên nhẫn bắt lấy điện thọai, lên tiếng: “Tên đáng chết nào!”

Bên kia hình như đã quen với sự nóng nảy của Lôi Dương, giở giọng đáng thương ai oán: “Lửa giận lớn như vậy, coi bộ cậu không muốn biết tin tức của cô ấy ha!”

Lôi Dương lập tức đứng dậy, có chút kích động hỏi: “Cậu nói cái gì? Cô ấy ở đâu?”

“Đúng. Thế nào, có muốn mời tớ uống một ly không?”

Trong đầu Lôi Dương suy nghĩ kiếm tên của một quán bar nào đó!

“Được, gặp nhau ở Dạ Lý Hương đi!” Nói xong liền ngắt điện thoại, cầm lấy áo khoác trên ghế đi ra hành lang.

Xe Lôi Dương chạy xe một đường tới quán bar Dạ Lý Hương. Nhìn quán bar, Lôi Dương lại nhớ tới tình cảnh lần đầu tiên gặp được Đồng Đồng.

Mấy ngày rồi, tâm trạng nặng nề giờ mới chuyển tốt một chút, bước chân Lôi Dương cũng có chút nhẹ nhàng đi vào quán bar.

……

Lôi Dương thấy được người muốn tìm, vội đi tới ngồi xuống.

“Có tin tức sao?” Lôi Dương nhìn người đàn ông trước mắt, vội vàng hỏi.

Người này một thân sang trọng, tuấn mỹ phi phàm, nếu so với Lôi Dương thì Lôi Dương nam tính mạnh mẽ ,còn người này lại tao nhã lịch thiệp.

Người nọ nhìn thóang qua Lôi Dương, thái độ nhàn nhã, tựa như không để ý tới Lôi Dương có bao nhiêu lo lắng, từ tốn nói: “Có.”

Lôi Dương cắn răng: “Nói mau!”

Người đàn ông dựa người ra sô pha nhìn dáng vẻ lo lắng của Lôi Dương, thản nhiên trả lời: “Cô ấy không ở trong nước.”

Lôi Dương ngẩn người, vội vàng truy hỏi: “Cậu nói cái gì? Không ở trong nước, vậy đi chỗ nào?”

Người kia bĩu môi cười nói: “Không ở trong nước thì đương nhiên là ra nước ngòai!”

Lôi Dương táo bạo nắm lấy vạt áo người kia, cả giận nói: “Chết tiệt, tớ không có thời gian đùa giỡn với cậu!”

Người đó vừa cười vừa vỗ tay Lôi Dương: “Hiếm khi nhìn thấy cậu như vậy, hòan tòan mất đi sự tỉnh táo bình thường, ôi …đàn bà!”

Đang định đưa ra bộ mặt “tớ cần phải cứu cậu”thì lại nhìn thấy Lôi Dương sắp nổi giận tới nơi, người nọ vội nói: “Được rồi! Nhìn cậu vội vã như vậy, tớ đem tòan bộ nói cho cậu biết là được chứ gì!”

“Mau nói!” Lôi Dương nổi giận quát.

“Mấy hôm trước, một người tên là Tân Nhiên dẫn theo một cô gái tên Lê Hân Đồng rời khỏi nơi đây, ra nước ngòai!”

Tân Nhiên? Cô cùng Tân Nhiên rời khỏi?

Trái tim Lôi Dương như bị đè nặng bởi tảng đá ngàn cân, thân thể lảo đảo một chút, trong đầu ong ong. Đồng Đồng ở chung với Tân Nhiên, điều này có nghĩa gì?

Người đàn ông nhìn thấy Lôi Dương bị đả kích trầm trọng, biết anh đến cùng cũng chả nghe được thêm cái gì bèn nói: “Tớ đi đây, nên làm như thế nào thì tự cậu quyết định đi.”

Nói xong anh liền đi khỏi, để lại một mình Lôi Dương tâm tự hỗn loạn.

Cô ngã vào vòng tay của người đàn ông khác? Lôi Dương trong lòng có chút hoảng sợ điều này là sự thật.

Không! Anh sẽ không để chuyện này xảy ra, anh phải đem cô gái đáng chết kia tìm về!

……

Hơn một tháng sau.

“Đồng Đồng!” Tân Nhiên nhìn Đồng Đồng đang ngẩn người bèn lên tiếng kêu, muốn đem tâm hồn đang lưu lạc phương nào của cô trở về. Thân thể cô vẫn ốm yếu như vậy, đang tựa vào lan can, mắt nhìn xa xăm!

Tân Nhiên buồn bã lắc đầu. Cô còn nhớ anh ta sao, vẫn nhớ người đàn ông không biết quý trọng mình đó sao?

Mặc kệ anh ta đã làm chuyện gì, cô vẫn không quên được anh ta như trước, vẫn yêu anh ta như trước. Dù Tân Nhiên có muốn làm người thế thân cũng chỉ là uổng công.

“Đồng Đồng!” Tân Nhiên giơ tay lên ngăn cản tầm nhìn của Đồng Đồng.

Đồng Đồng lúc này mới bình tĩnh lại, nhìn thấy Tân Nhiên, hơi áy náy hỏi: “Em lại không nghe thấy anh hả?”

Tân Nhiên âu yếm nói: “Đúng vậy, em luôn luôn không đếm xỉa tới anh, có điều anh đã quen rồi!”

Đồng Đồng đầy vẻ có lỗi cười nói: “Xin lỗi Tân Nhiên…em…”

“Muốn đi dạo một chút không?” Tân Nhiên cắt ngang lời xin lỗi của Đồng Đồng.

“Được, em cũng muốn ra ngòai một chút!” Đồng Đồng biết, Tân Nhiên mong tìm cách làm cho cô vui vẻ nên cô cũng không muốn phụ lòng tốt của anh.

“Vậy chúng ta đi siêu thị đi!” Tân Nhiên nắm lấy tay Đồng Đồng.

“Đi siêu thị!” Đồng Đồng mỉm cười.

……

“Tân Nhiên, cái này đẹp không?” Trong siêu thị Đồng Đồng cầm lấy một bộ quần áo em bé vui vẻ hỏi Tân Nhiên.

Cô có thai. Đi tới quốc gia xa lạ này được một tháng, cô mới phát hiện mình có thai. Là cái đêm kia, cái đêm khó quên đó, cô có thai đứa trẻ này với Lôi Dương.

Nghĩ tới cục cưng trong bụng, trái tim vốn rất đau khổ của Đồng Đồng mới cảm thấy yên tâm một chút, có một sự an ủi nhỏ nhoi, giúp cô bớt lo sợ những ngày hoang mang cùng thống khổ.

Cô vẫn luôn mong muốn có một đứa con thuộc về cô với Lôi Dương, cho nên đứa nhỏ xuất hiện làm lòng cô rất vui mừng!

Tân Nhiên nhìn thấy dáng vẻ kích động của Đồng Đồng, dịu dàng nói: “Hiện đứa trẻ mới hơn một tháng, em mua nhiều như vậy có phải quá sớm hay không?”

Mỗi khi nghĩ tới Đồng Đồng tình nguyện vì người đàn ông vô tình kia hy sinh nhiều như vậy, trong lòng Tân Nhiên lại cảm thấy rất khó chịu!

Anh thật sự tệ lắm hay sao? Đồng Đồng đối với anh không có một chút hứng thú nào!

Đồng Đồng nhìn Tân Nhiên, chân mày nhăn lại, đột nhiên reo lên: “Phải chuẩn bị sớm mà! Anh có phải không muốn giúp em đi mua đồ không?”

Tân Nhiên làm bộ sợ hãi nói: “Tiểu nhân không dám, vui mừng còn không kịp nữa kìa!”

Đồng Đồng liền cười nói: “Nói vậy mới đúng chứ!”

Tân Nhiên xoa vai Đồng Đồng, nói: “Đi mua bên này mua bên kia, em nhất định mệt mỏi rồi, hay chúng ta tìm chỗ nghỉ ngơi một chút. Nếu em thấy mua chưa đủ, lần sau chúng ta đi tiếp!”

“Vâng, cũng được.” Đồng Đồng gật đầu tán thành.

Tân Nhiên cùng Đồng Đồng đi tới một quán cà phê bên ngòai siêu thị. Tân Nhiên dắt tay Đồng Đồng giúp cô qua đường. Tay kia thì cầm đồ dùng em bé Đồng Đồng mới mua.

Hai người nói nói cười cười, theo đường cái đi tới quán cà phê đối diện.

Tân Nhiên ôn nhu văn nhã. Đồng Đồng mềm mại đáng yêu động lòng người. Hai người đi ở thành phố ngọai quốc này càng nổi bật, như một đôi người yêu thắm thiết!

Đồng Đồng đang vui vẻ cùng Tân Nhiên tựa hồ không chú ý tới bên kia đường có một đôi mắt lãnh khốc đang giận dữ nhìn chằm chằm bọn họ.

Đang tập trung nói chuyện Đồng Đồng đột nhiên hoảng hồn phát hiện một bóng dáng cao lớn đang cản đường cô và Tân Nhiên.

Ánh mắt đóng băng dừng lại trên khuôn mặt người đó, Đồng Đồng kinh hoảng chấn động tới mức quên cả phản ứng.

Anh đến rồi. Cuối cùng anh vẫn tìm đến!

Cô có nên vui mừng không?!

Không! Có gì đáng vui mừng? Mặc dù nội tâm cô nhớ nhung anh không ngừng, khát khao được nhìn thấy anh, nhưng anh xuất hiện lại làm cho lòng cô hoảng lọan!

Anh tìm được cô rồi. Dựa vào quyền thế cùng năng lực của anh muốn tìm cô không khó, vậy anh đã biết tin cô có thai rồi sao?

Tới nhanh như vậy! Anh vì đứa trẻ mà tới sao? Trong lòng Đồng Đồng không khỏi miên man suy nghĩ.

Trái tim càng lúc càng khủng hoảng!

Ánh mắt trong trẻo lạnh lùng của anh lẳng lặng nhìn chăm chú cô cùng Tân Nhiên, bây giờ mới hòan hồn phát hiện sự thân mật giữa cô và Tân Nhiên.

Tình trạng như vậy có phải muốn nói giữa họ đã kết thúc rồi không?

“Đã lâu không gặp!” Lôi Dương lạnh nhạt lên tiếng, cố gắng bắt mình bình tĩnh, chỉ là trong lòng vẫn cứ kích động.

Nhìn thấy khuôn mặt kinh hoảng của Đồng Đồng lúc này, lại nghĩ tới vừa rồi Đồng Đồng cười cười nói nói với Tân Nhiên, trái tim anh liền cảm thấy tức giận xâm chiếm.

Đồng Đồng nhất quyết trấn áp bất an cùng kích động trong lòng, lạnh nhạt nói: “Xin lỗi, tôi không biết anh!”

Nói xong liền kéo Tân Nhiên đi về hướng khác.

Sự thân mật của Đồng Đồng và Tân Nhiên làm anh thương tâm, cảm thấy chướng mắt, Lôi Dương mạnh mẽ bắt lấy tay Đồng Đồng, trầm giọng nói: “Chúng ta cần nói chuyện!”

“Chúng ta không còn gì để nói!” Đồng Đồng chỉ muốn tránh thoát bàn tay quen thuộc của Lôi Dương, nhưng bàn tay anh giống như gọng kềm, gắt gao nắm lấy cô không buông.

“Yêu cầu anh buông cô ấy ra!” Tân Nhiên cuối cùng cũng lên tiếng. Anh vừa nhìn thấy Lôi Dương đã cảm giác sợ hãi không yên. Lôi Dương xuất hiện quả thật uy hiếp lớn tới anh. Anh sợ Lôi Dương lại bắt đi Đồng Đồng, như vậy sau này dù anh muốn gặp mặt Đồng Đồng làm bạn cũng không được.

Lôi Dương không để ý tới Tân Nhiên, vẫn nắm chặt tay Đồng Đồng, ánh mắt cương quyết, khẳng định với cô anh sẽ không để cô rời khỏi tầm mắt anh như vậy.

Tay cô ở trong tay Lôi Dương dần dần ấm lên, là cảm giác mà cô mong nhớ. Trong đầu, mỗi dây thần kinh như tràn ngập sự tưởng niệm với Lôi Dương.

Thế nhưng nhớ thì đã sao. Cô cũng không thể quên được sự thật là Lôi Dương sắp cưới vợ. Nếu Lôi Dương biết cô có thai, có phải sẽ đọat đi đứa nhỏ của cô nữa hay không.

Trong lòng Đồng Đồng từng đợt bất an, chỉ muốn trốn khỏi Lôi Dương ngay lập tức, chỉ là không có cách thoát khỏi bàn tay đang nắm của Lôi Dương.

Cô hiểu tính khí Lôi Dương, nếu không nói rõ ràng, cho dù hiện tại anh có để cô đi cũng không có nghĩa là anh sẽ bỏ cuộc, sẽ không tìm cô!

Vấn đề của bọn họ vẫn là phải giải quyết một lần!

“Hôm nào chúng ta gặp lại được không? Anh ở chỗ nào, tôi tới tìm anh!” Đồng Đồng chỉ muốn kéo dài thời gian một chút, cho mình suy nghĩ rõ ràng những điều phải nói.

Lôi Dương nghe Đồng Đồng nói, ánh mắt trầm xuống, chậm rãi buông tay cô ra, nói :”Được, tôi chờ em!”

Lôi Dương chờ đợi Đồng Đồng tới tìm anh. Anh biết Đồng Đồng nhất định sẽ tới, bởi vì bọn họ hiểu nhau.

Chỉ là một ngày rồi vài ngày trôi qua, Đồng Đồng vẫn không xuất hiện khiến Lôi Dương có chút phiền lọan không yên.

Anh sắp phát điên lên! Đồng Đồng có phải không muốn tới gặp anh không? Anh thề là nếu hôm nay Đồng Đồng không xuất hiện, anh sẽ tự mình đi bắt cô đối diện với anh, hoặc là dùng quyền thế lẫn thủ đoạn đem cô về nước.

May mắn là, ngay lúc Lôi Dương sắp phát điên thì Đồng Đồng tới, gõ cửa phòng khách sạn Lôi Dương đang ở.

Lôi Dương nghe tiếng gõ cửa, lập tức đi tới mở cửa. Nhìn thấy Đồng Đồng với đôi má mịn màng đáng yêu động lòng người, anh vội ôm chầm lấy Đồng Đồng vào trong phòng, thuận tay đóng cửa. Đồng Đồng không hề phòng bị đã ngã vào vòng tay ôm chặt của Lôi Dương.

Vòng tay quen thuộc mà cô lưu luyến, thế nhưng không phải thuộc về riêng cô. Đồng Đồng có chút mê man nhưng trong nháy mắt liền thanh tỉnh lại, vội vàng tránh khỏi Lôi Dương, đem thân thể lui cách xa anh, tựa vào cửa. Nếu như Lôi Dương có hành động gì, cô có thể mở cửa bỏ chạy. “Anh…tại sao lại tới chỗ này?”

A, coi như cô biết rõ còn cố hỏi. Đồng Đồng nhìn gương mặt tuấn mỹ như tạc của Lôi Dương, đối với người đàn ông cô yêu sấu sắc này, nhất thời không biết nói gì mới phải.

Lôi Dương bị đẩy ra, sắc mặt lộ rõ bất bình, anh chậm rãi đi tới gần Đồng Đồng, trầm thấp nói: “Tôi tới tìm người đàn bà bỏ trốn của tôi!”

Ánh mắt Đồng Đồng tối sầm lại, không khỏi phủ nhận: “Tôi không biết anh đang nói gì.”

Ánh mắt Lôi Dương biến đổi, nói: “Em đang đùa cợt tôi à? Trước một ngày thì cùng tôi tình cảm mãnh liệt, ngày hôm sau đã lại cùng người khác ra nước ngòai, đem tôi bỏ lại phía sau!”

Lôi Dương nghĩ tới hành vi của Đồng Đồng, trong lòng vừa thống khổ vừa thương cảm.

Anh tính toán chuyện này sao? Bởi vì cô đi cùng người khác, cho nên anh vì thế diện mà đi tìm cô!

Đáng buồn cười là, cô lại hoang tưởng Lôi Dương tới đây là để vãn hồi cái gì. Bây giờ nhìn lại, Lôi Dương không phải để ý cô, mà là vì cô đùa bỡn anh, anh cảm thấy tức tối khó chịu.

Đồng Đồng thương tâm nói: “Anh tới, chính là vì trách cứ tôi có phải không?”

Lôi Dương nhìn ánh mắt bi thống của Đồng Đồng, không khỏi trấn áp trong lòng lửa giận. Anh không phải tới để cãi nhau, cũng không phải trách cứ Đồng Đồng cái gì. Anh tới chỉ là muốn tìm đem cô trở lại bên mình anh thôi.

“Về với tôi đi.” Lôi Dương vươn tay ra.

Đồng Đồng nhìn cánh tay vươn ra của Lôi Dương, trong lòng rất muốn đưa tay nắm lấy tay anh. Chỉ là khi nghĩ tới mình bất quá chỉ là tình nhân cho anh phát tiết, lại nghĩ tới chuyện Lôi Dương sắp kết hôn, cô lui về phía sau, lắc đầu nói: “Không!”

Lôi Dương chưa từng hạ mình với ai. Lần đầu tiên xuống nước lại bị Đồng Đồng cự tuyệt. Cô không đi cùng anh, chẳng lẽ là vì người đàn ông đó?

Trái tim anh lại nổi lên lửa giận!

“Em không chịu đi theo tôi?”

Đồng Đồng liên tục lắc đầu, gương mặt đầy đau khổ bất lực, nhưng vẫn kiên định nói: “Tôi không đi theo anh!”

Lôi Dương rút tay về đấm mạnh vào tường, giận dữ nói: “Vì sao phải rời khỏi tôi? Bởi vì tôi đính hôn bỏ mặc em, hay là bởi vì gã đàn ông kia?”

Đồng Đồng nhìn nắm tay Lôi Dương trên vách tường hiện ra máu đỏ, trong đầu lại nhớ tới đứa nhỏ bị mất đi, nhớ tới sự vô tình của Lôi Dương bắt cô bỏ đi đứa con của họ. Lần này thì sao, anh có biết không? Nếu có thể điều tra ra chỗ ở của cô, vậy chuyện cô có thai anh có biết không. Lần này anh sẽ làm thế nào? Ra lệnh cho cô bỏ đi đứa con nữa …

Trong lòng Đồng Đồng tràn ngập hoảng sợ, bất luận thế nào cô cũng phải bảo vệ đứa nhỏ trong bụng, cô sẽ không đi cùng anh!

Bởi vì anh không muốn đứa con của họ!

Ánh mắt Đồng Đồng dừng lại một lúc ở nắm tay đẫm máu của Lôi Dương, rồi kinh hoảng giật cửa bỏ chạy!

Lôi Dương nhìn Đồng Đồng gấp rút trốn chạy khỏi anh, trong lòng không khỏi trầm xuống, anh vội chạy theo, nhanh chóng bắt lấy cánh tay Đồng Đồng.

Đồng Đồng la lên một tiếng, ánh mắt kinh hòang nhìn Lôi Dương.

Lôi Dương không biết tại sao trong mắt Đồng Đồng lại có biểu hiện này, vừa kinh hoảng vừa sợ hãi, sợ hãi anh!

Không! Anh không muốn như vậy, không muốn Đồng Đồng sợ hãi anh! (MĐNQ: Đại ca quá đáng quá mà, không sợ mới lạ! >”

“Đồng Đồng!” Lôi Dương có chút đau lòng gọi tên Đồng Đồng.

Nghe được âm thanh quen thuộc động lòng người, trái tim Đồng Đồng có chút mê luyến, có chút dao động. Lôi Dương đột nhiên biểu hiện dịu dàng, làm trong lòng Đồng Đồng có không khỏi chấn động.

Cô vội vàng trấn tĩnh lại, người đàn ông trước mắt này, hiện tại cô không thể tiếp nhận nổi!

Đồng Đồng hoảng lọan tìm cách muốn thoát khỏi bàn tay Lôi Dương, nhưng chỉ thấy lãng phí sức lực. Tình hình cấp bách, cô chỉ còn cách há miệng cắn vào cổ tay Lôi Dương.

Lôi Dương bị đau, không khỏi buông Đồng Đồng ra, Đồng Đồng thừa cơ bỏ chạy khỏi sự cầm cố của anh.

“Đồng Đồng em không sao chứ?” Tân Nhiên ở bên ngòai lo lắng chờ đợi, nhìn thấy Đồng Đồng hoảng sợ chạy ra khách sạn, ân cần hỏi.

Đồng Đồng trấn định thân thể, nói với Tân Nhiên: “Đừng hỏi, chúng ta rời khỏi đây trước đã được không?”

Tân Nhiên gật đầu, giúp đỡ Đồng Đồng đang còn ngơ ngác chuẩn bị lên xe rời khỏi thì lại bị Lôi Dương cản đường đi.

“Anh không thể đem cô ấy đi!” Lôi Dương nhìn cánh tay Tân Nhiên đang ôm Đồng Đồng, trong lòng dâng lên ý nghĩ muốn đem cánh tay đó chặt đứt.

Đồng Đồng vẫn dùng ánh mắt khủng hoảng nhìn anh, làm cho lòng anh lại chùng xuống.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.