Tình Địch (The Rivals In Love)

Chương 11



Mặt trời ban sáng chiếu qua các kính mờ ở tầng lầu cao nhất của toà nhà Stuart, toả ánh sáng lên nhóm người ngồi họp quanh cái bàn tròn ở văn phòng giám đốc. Một người vóc dáng nhỏ nhắn, có nét mặt trẻ trung và cặp mắt hiền lành đang đứng thuyết trình về một lãnh vực trong đó ông ta là chuyên viên được mọi người công nhận. Ông ta được coi là kỹ sư xây dựng thuộc hạng giỏi, nếu không nói là giỏi nhất trong cả nước.

Fred Garver lật các sơ đồ gắn trên cái giá cao để tìm ra bản sơ đồ ông ta muốn, rồi lật lại các tờ trước để bày ra một bản vẽ tiết diện của đập nước dự trù thực hiện.

- Khi tôi đem những sơ đồ này lên trình cho ông Zorinsky ở sở xây dựng xem, ông ta chỉ thắc mắc có mỗi một điểm. Ông ta nghĩ rằng chân đập nước nên đúc sâu xuống thêm chừng một thước nữa để tránh khỏi có thể bị nước xói lở và làm hỏng cái đập. Nếu làm vậy, có lẽ phải tốn thêm nửa triệu đôla nữa, tuỳ theo.

Ông ngừng lại, nhìn Chance và San Weber rồi tiếp:

- Chưa có những mẫu khoan đất thử nghiệm ở địa điểm xây dựng, tôi không thể biết sẽ gặp đá, cát hay đất sét. Tất cả các số liệu về xây dựng tôi đã đưa ra đều là ước tính sơ sài. Tôi nói thật, chỉ là sơ sài.

Sam chờ đợi Chance ghi nhận lời nhận xét ấy. Khi không nghe chàng nói gì cả, Sam liếc nhanh về phía chàng và cau mày vì thấy chàng đang chăm chú ghi chép gì đó lên tập giấy để trên đầu gối. Suốt buổi họp, chàng có vẻ bận nghĩ điều gì, tuy buổi họp do chàng yêu cầu để có tin tức cập nhật về công việc của Garver đã tiến đến đâu. Thế nhưng chàng không đặt câu hỏi nào, hay tỏ ra chú ý đến các bản vẽ của người kỹ sư. Tính chàng xưa nay không như vậy, không đời nào.

- Vâng, chúng tôi đều hiểu điều đó, Fred - Sam nói cho có.

- Các ông đã hiểu là tốt! - Người kỹ sư nhún vai và quay lại bản vẽ tiết diện - Cá nhân tôi, tôi nghĩ không cần phải hạ chân đập xuống sâu hơn. Mặc dầu nếu chúng ta sửa đổi thiết kế để ghi nhận đề nghị của ông Zorinsky, hồ sơ của chúng ta có lẽ sẽ được chấp thuận nhanh chóng bởi sở xây dựng. Theo ý tôi, chúng ta có hai cách để chọn lựa: hoặc đưa ngay bây giờ sự thay đổi ấy vào thiết kế, hoặc chờ cho đến khi khoan được một số mẫu đất và thử nghiệm để biết rõ gặp phải thứ gì. Bao lâu nữa chúng ta mới có được quyền sử dụng khu đất ấy để có thể bắt đầu làm việc và chuẩn bị địa điểm xây dựng?

Sam lại nhìn Chance, mong chàng trả lời câu hỏi ấy, nhưng có vẻ như chàng không nghe thấy.

- Chúng tôi không thể cho ông biết ngày tháng đích xác.

Anh ta thấy địa vị mình không thể nói rằng rất có thể Chance không dành được quyền sử dụng khu đất ấy, trong tình hình biến chuyển như hiện nay.

- Các ông muốn chúng tôi ngồi chờ hay thay đổi thiết kế?

Mẹ kiếp, ước chi Chance chịu ra miệng. Đây không phải là loại quyết định Sam thường lấy khi một dự án còn trong giai đoạn chuẩn bị. Anh nhìn Molly, đang ngồi xa bàn một khoảng cách vừa phải, và tự hỏi mình phải làm gì. Chị ta nhăn mặt và nhún vai, không giúp được ý kiến gì cho anh. Anh bối rối xoay qua xoay lại chiếc ghế ngồi và đằng hắng một cách sốt ruột. Tiếng đằng hắng hình như lôi kéo sự chú ý của Chance ra khỏi tập giấy trước mặt chàng.

Tuy vậy, Sam vẫn nghĩ rằng Chance chưa nghe rõ câu hỏi.

- Sao ông không để cho chúng tôi suy nghĩ trong vài hôm, Fred, và thông báo sau cho ông rõ quyết định của chúng tôi - Sam đề nghị để bao che cho sự lơ đễnh của Chance trong suốt cuộc thảo luận.

- Không cần thiết - Chance nói ngược lại - Các ông cứ thay đổi trong thiết kế. Khi thời điểm đến, tôi muốn tiến hành công việc thực hiện dự án này thật nhanh. Tôi không muốn chúng ta bị kẹt vì lý do gì - Chàng quẳng tập giấy lên bàn và đứng dậy - Các ông hãy để lại một bộ bản vẽ để tôi nghiên cứu sau, và gởi cho chúng tôi một bản sao các sự sửa đổi. Chúng ta sẽ giữ liên lạc với nhau thường xuyên.

Như bị một động lực bên trong thúc đẩy, chàng bỏ bàn họp ra đứng ở cửa sổ, quay lưng lại họ, đột ngột kết thúc buổi họp một cách hữu hiệu.

Sam trao đổi một cái nhìn bối rối với Molly, rồi giúp Fred Carver và người thanh niên phụ tá anh ta thu dọn các tài liệu, và coi cho chắc anh ta để lại một bộ sơ đồ đầy đủ. Fred trở lại dè dặt như tính cố hữu của anh ta, và không còn chuyện gì để nói khi Sam đưa anh ta ra cửa. Không ai nhắc đến sự lơ là của Chance trong phần lớn buổi họp, nhưng Sam thấy có bổn phận nói lên một cái gì đó để bào chữa cho chàng.

- Anh đừng quan tâm về thái độ của Chance - Sam nói khi ra tới cửa - Dạo này anh ấy bận suy nghĩ nhiều chuyện lắm!

- Tôi cũng đoán vậy - Fred gật đầu, ngoái cổ nhìn Chance một lần chót và mỉm cười thông cảm.

Sau khi họ ra về, Sam ngập ngừng một lát ở cửa sổ, dòm ra ngoài, hai tay đút túi quần. Molly im lặng thu thập cách tách cà phê dơ sắp lên chiếc khay.

Sam cầm tập hồ sơ lên, xoay nó trong bàn tay.

- Anh muốn tôi để các hồ sơ này lại đây cho anh hay cất vào bàn vẽ trong văn phòng tôi cùng các hồ sơ khác? - Nhưng câu hỏi của anh ta rơi vào im lặng và sự quan tâm cũng như kinh ngạc của anh ta biến thành bực tức - Mẹ kiếp, Chance, trong giờ vừa qua anh chả nghe tiếng nào của ai nói cả, phải không?

- Không, ông ấy không nghe - Molly lên tiếng trả lời, trong khi Chance day lui một chút và nhìn họ như thể không thấy họ - Ông ấy cứ lo nguệch ngoạc trên tập giấy. Khi nào ông ta bắt đầu làm như vậy, có thể chắc chắn là ông ta không nghe ai nói cả.

- Xin lỗi - Chance nói - Trí óc tôi hình như nghĩ vào đâu.

- Nói thế còn là ít - Sam lắc đầu lầm bầm - Trí óc anh đã ở đâu đâu ngay từ khi đi San Francisco về. Đích xác chuyện gì đã xảy ra ở đấy?

- Con mụ Bennett ấy chứ gì? - Molly nói mò, mắt vẫn theo dõi chàng - Con mụ ấy anh đã gởi tặng hoa phong lan cả đống đó mà!

Chance nhìn lại chị ta một lát, vẻ mặt vẫn còn xa vắng và sự im lặng của chàng xác nhận lời nói của Molly là đúng. Rồi chàng quay ra cửa sổ.

- Có thể lời cầu mong của chị rốt cuộc được thực hiện không chừng, Molly ạ.

Sửng sốt, chị ta không nói gì được một lúc, rồi hỏi một cách thăm dò:

- Ông muốn nói ông đang nghĩ tới việc thành hôn với cô ta chăng?

Cũng như Molly, Sam nhìn sững Chance, không tin hẳn là chàng nói thật. Chance quay phắt lại nhìn cả hai người và nhếch mép mỉm cười:

- Ý kiến ấy đã thoáng qua trong đầu óc tôi - Chàng thú nhận, với vẻ chính chàng cũng ngạc nhiên - Còn chút cà phê nào trong bình không, Molly?

- Chắc là không.

Đối với Molly, rõ ràng là chị ta sốt ruột muốn đặt nhiều câu hỏi về người phụ nữ không biết bằng cách nào đã chiếm được quả tim của con người mà chị ta thương yêu như là con đẻ. Về mặt đó, Sam cũng vậy. Trong bao nhiêu năm quen Chance, chàng không nhớ được có khi nào chàng nghĩ tới việc lấy vợ một cách nghiêm túc. Chàng luôn luôn bảo công việc là vợ, và công ty là tình nhân của chàng, và chàng chỉ cần có thế. Sam luôn nghĩ rằng nếu có cô nào dẫn được Chance ra nhà thờ làm đám cưới, thì có lẽ là Lucianna. Sự giao du giữa hai người đã có từ 15 năm nay. Ắt hẳn phải có cảm tình sâu đậm mới quen nhau lâu như vậy. Vậy thì cái cô Bennett này là ai?

- Molly, pha một bình cà phê mới cho chúng tôi uống. Tôi cần duyệt qua mấy thứ với Sam. Và mang cho tôi biên bản buổi họp với Garver ngay sau khi chị đánh máy xong.

Giọng nói dứt khoát này nghe giống chàng Chance cũ hơn, con người đặt công việc làm ăn lên trên hết, và mọi việc khác là thứ yếu.

- Vâng, có ngay tức thì.

Trong khi chị ta rời văn phòng ra ngoài, tay cầm theo tập giấy ghi tốc ký, Chance quay qua Sam và chỉ vào bó hồ sơ cuộn tròn trong hai bàn tay anh ta:

- Đó là bộ Gaever để lại, phải không?

- Phải, Chance, anh nghiêm túc khi nói đến cô thiếu nữ ở San Francisco vừa rồi chứ?

- Phụ nữ - Chance sửa lại - Phụ nữ, thông minh, đa cảm và nồng nhiệt - Chàng ngừng một lát, vẻ mặt trở nên rầu rĩ - Làm như tôi không thể ngừng không suy nghĩ tới nàng được. Và từ trước tới nay chưa có người phụ nữ nào xen được vào công việc làm ăn đối với tôi.

- Anh sắp cưới cô ta sao?

- Tôi không biết nữa! - Chàng có vẻ không muốn nói nhiều như vậy - Tôi chỉ biết tôi cứ nhớ hoài cảm giác khi ở cạnh nàng. Không phải chỉ nhớ lúc nằm trên giường với nàng, mà nói chung khi ở bên nàng.

Đến đây chàng lắc đầu qua lại như muốn xua đuổi hình ảnh của nàng ra khỏi trí nhớ, ít nhất là tạm thời

- Chuyện này không đưa ta đến đâu cả. Mở các sơ đồ ra. Tôi muốn thấy chỗ mặt nước sẽ dâng tới theo ý của Garver một khi hồ nước hình thành bên kia đập.

Sam trải bản đồ địa điểm công trình vẽ theo tỷ lệ trên bàn, chận hai góc lại bằng hũ đựng đường và hũ đựng kem do Molly để lại.

- Không thay đổi nhiều so với bản vẽ nguyên thuỷ của anh ta, ngoại trừ có lẽ ở chỗ này về phía bắc mực nước sẽ không lên cao ở vách đứng này như đã dự trù lúc đầu. Ngoài ra, đều giống như cũ, với hầu như toàn bộ trang trại Morgan chìm dưới nước.

“Kể cả toà nhà”, nhưng Sam không nói ra.

- Vùng có vách đất dốc đứng này chắc không có ảnh hưởng gì đến bản sơ đồ tổng mặt bằng của Delaney trong dự án - Chance nói, không ngẩng lên khi Molly bưng vào một bình cà phê mới pha - Cũng cứ như vậy, anh cho in một bản sao của sơ đồ này và gởi đến văn phòng của ông ta - Chàng nói, đề cập đến người kiến trúc sư thiết kế về việc sử dụng đất đai trong dự án xây dựng khu nghỉ mát này. Rồi chàng gõ đầu ngón tay vào góc tây bắc của hồ nước nhân tạo - Chúng ta chắc chắn sẽ dùng đến khu đất của gia đình Ferguson. Tình trạng đất ấy thế nào? Họ đã đồng ý bán chưa?

- Họ nhất quyết không chịu bán, dù với giá nào. Đứa con trai của gia đình ấy đang trồng trọt trên miếng đất ấy để nuôi họ, họ đang có ý định trao lại toàn bộ khu đất cho nó và dọn vào thành phố ở trong năm tới. Khu đất của gia đình Andrews cũng trong tình trạng tương tự.

- Ai nắm khế ước cầm cố nông trại ấy?

- Một trong những công ty Quỹ tiết kiệm và tín dụng, tôi không nhớ công ty nào. Tôi phải coi lại các báo cáo.

- Hãy mua lại các khế ước cầm cố.

- Chance à, có lẽ sẽ tốn cả nửa triệu đôla để làm chuyện đó - Sam cãi lại.

- Chúng ta cần các miếng đất ấy. Nếu mua được ngay, còn tốn nhiều hơn số đó.

- Vấn đề không phải ở đấy - Sam ngập ngừng - Chance, anh phải thực tế. Ngay bây giờ, với tình hình hiện nay, thậm chí anh chưa chắc có hưởng được trang trại Morgan hay không. Và nếu không, thì chúng ta không có hồ nước, và không có hồ nước thì... Phải nhìn thẳng vào vấn đề, không có được trang trại Morgan, chúng ta không có được dự án. Chúng ta sẽ tốn tiền vào các miếng đất ngoại vi, các bản đồ địa điểm công trình, và các bản thiết kế một cách vô ích.

- Chúng ta sẽ có được trang trại Morgan, không bằng cách này thì bằng cách khác.

- Tôi biết anh nói vậy hoài, và có lẽ anh nói đúng. Nhưng không khôn ngoan hơn sao nếu chúng ta chờ ít nhất đến khi Matt tìm ra người thừa kế mới của Hattie là ai, trước khi đầu tư thêm tiền mặt vào dự án? Chúng ta đã kẹt cả khối tiền vào ấy rồi!

- Anh lại đang trở thành bảo thủ hơn cả tôi nữa, Sam.

- Mẹ kiếp, phải có người như thế ở quanh đây chứ.

- Cứ mua lại các khế ước cầm cố, Sam, và đừng lo ngại nữa về trang trại Morgan.

- Anh ta bảo đừng lo ngại nữa - Sam lầu bầu, nhìn Molly lắc đầu.

- Nếu Chance bảo đừng lo nữa, thì ông còn lo làm gì.

Molly định nói dông dài thêm về vấn đề đó, nhưng bị cắt ngang bởi máy điện thoại reo vang. Chị ta quay sang chỗ máy điện thoại trên bàn họp.

- Văn phòng ông Stuart đây - Chị nói, vẻ mặt trở nên khẩn trương - Vâng, ông ta có đây. Xin chờ một chút.

Molly đưa ống nói cho Chance:

- Maxine! Chị ta bảo cần nói chuyện với ông.

Chàng ngẩng đầu lên ngay khi nghe tên người quản gia ở trang trại Morgan. Chàng bước tới bên Molly và cầm ống nói lên.

- Alô, Max. Chị thế nào?

- Hỏi thật hả? Có nhiều lúc tôi muốn bóp cổ bà ta cho rảnh. Dạo này sống với bà không nổi.

- Có chuyện gì xảy ra vậy? - Chàng biết có chuyện chị ta mới gọi, vì gọi thế rất nguy hiểm.

- Tôi nghe lỏm được một cuộc nói chuyện trên điện thoại của bà với một người đàn bà mà bà kêu bằng tên Margaret Rose. Chắc là người đàn bà ấy, bởi vì bà ta bảo sẽ gởi các bản sao văn kiện chứng minh họ hàng với cô ta.

- Chỉ Margaret Rose, không còn gì nữa?

- Phải - Có tiếng chị ta thở dài tiếc rẻ trên đường dây - Nếu bà ta có dùng tên họ thì tôi không nghe thấy.

- Hồi nào vậy?

- Chủ nhật vừa qua. Đáng lẽ tôi gọi lại sớm hơn, nhưng kẹt vì bà ta canh chừng tôi như cú vọ. Mỗi lần tôi tìm ra được cớ để xuống phố, bà ta lại sai người khác đi. Cuối cùng tôi phải làm vỡ mắt kính lão của tôi. Bây giờ tôi đang ở hiệu kính thuốc để thay mắt kính.

- Đến thời điểm cho phép, tôi sẽ đền bù tất cả những chuyện này cho chị, Max ạ - Chance hứa.

- Cậu làm hay không, không thành vấn đề. Tôi không làm việc này để được thưởng công, Chance ạ. Tôi làm vậy bởi vì trang trại Morgan phải về tay cậu mới là đúng khi bà ta chết, chứ không phải về tay một người lạ nào ở California. Hẳn là mẹ cậu ắt cũng muốn thế, cầu Chúa phù hộ cho bà được an nghỉ. Hattie chỉ làm vậy vì xấu bụng và thù hằn. Dĩ nhiên, bà ta xưa nay tính vẫn thế, nhưng dạo này tồi tệ hơn.

- Bà ấy mạnh khoẻ không?

- Bà ta đau nhức suốt ngày đêm. Bà ta cố gắng không để lộ ra, nhưng tôi thấy rõ. Bà ta quên rằng tôi đã là một nữ điều dưỡng có bằng cấp trước khi làm quản gia. Biết rõ bà ta trải qua đau đớn như thế nào, tôi cảm thấy tội nghiệp cho bà ta. Tôi tin chắc một nửa công chuyện bà ta đang làm bây giờ có nguyên nhân ở chỗ bà ta điên lên vì đau đớn quá mức. Bà ta giống như một con dã thú bị thương sắp chết, muốn kéo theo một cái gì đó khi nằm xuống.

- Nhờ chị giúp, có lẽ bà ta sẽ không thành công.

- Tôi mong rằng không.

- Còn gì nữa không?

- Không - Chị ta kéo dài tiếng ấy, như không chắc lắm.

- Bà ta còn gọi cho ai nữa sau khi nói chuyện với cái cô Margaret Rose ấy?

- Có lẽ là với Canon, mặc dầu tôi không biết chắc.

- Tại sao chị nghĩ là Canon?

- Bởi vì xế chiều hôm đó lão ta đến nhà. Khi tôi ra mở cửa, lão nói bà ấy chờ gặp lão.

- Chị có biết lý do ông ta đến đấy không?

Ngừng một chút, chị ta đáp:

- Tôi nghĩ rằng lão ta đến để mang cho bà ký tên vào một tờ chúc thư mới. Tôi biết họ gọi lão Charlie Rainwater và Shorty Thompson vào trong thư phòng, có lẽ để làm nhân chứng. Sau đó tôi hỏi hai người ấy, nhưng họ kín miệng như bình, không nói gì cả, chỉ ậm ừ cho qua.

- Tôi không ngạc nhiên - Chàng nói - Tôi đã nghĩ thế nào bà ta cũng cho làm lại tờ chúc thư khác ngay sau khi biết về cái cô Margaret Rose ấy.

- Tôi nghĩ, có lẽ cậu cũng dự đoán được chuyện đó, chị ta nói, rồi ngừng lại một lát - Tốt hơn tôi ngừng ở đây. Bà ta sai Charlie đi xuống phố với tôi. Lão ta có thể vào bất cứ lúc nào và tôi không muốn lão thấy tôi đang nói điện thoại.

- Chị hãy thận trọng, Max. Cám ơn chị đã cho tôi tin tức mới.

- Cậu biết tôi sẵn sàng giúp cậu. Hãy giữ gìn sức khoẻ, Chance.

- Tôi sẽ làm vậy, cám ơn chị - Chàng gác máy.

- Hattie lập tờ chúc thư khác, phải không? - Sam lo lắng hỏi.

- Phải.

Chance nhìn anh ta trầm ngâm, rồi quay qua Molly:

- Gọi Matte Sawyer cho tôi - Chàng ra lệnh, rồi nói: - Ít nhất chúng ta có một cái tên tục để anh ấy căn cứ và làm việc. Tôi không biết có bao nhiêu phụ nữ ở vùng San Francisco mang tên tục là Margaret Rose đặc biệt những cô có điện thoại ở nhà riêng. Có thể nhờ máy vi tính tìm trong hồ sơ của công ty điện thoại cho chúng ta một danh sách.

***

Bản khai sinh, hồ sơ rửa tội, giấy hôn thú, số nhà thờ, thiệp báo tin người chết, giấy khai tử đủ hết, trải ra trước mặt nàng trên bàn giấy. Vừa nhai món xà lách nàng kêu ở một tiệm ăn gần đấy, Flame vừa kiểm lại các tên trên giấy tờ với các tên trong bản sơ đồ dòng họ nàng mà Hattie đã gởi theo số giấy tờ đó. Mặc dầu không có thì giờ để kiểm tra lại tất cả, bằng chứng có vẻ không thể chối cãi. Nàng và Hattie là thân thuộc, dù xa.

Có tiếng gõ cửa. Nàng ngẩng lên đáp: "Vâng?"

Cánh cửa mở ra, cô gái tóc vàng Debbie Connors lách vào, vẻ mặt lo lắng bối rối.

- Xin lỗi, Flame, ông Powell đang ở ngoài. Ông muốn gặp chị. Tôi không biết phải nói sao với ổng.

- Ông ta đến đây? - Flame cũng ngạc nhiên không kém.

- Vâng, tôi...

Cánh cửa sau lưng Debbie lại mở ra, đẩy luôn cô ta, làm cô ta vội vàng tránh qua một bên, nhường chỗ cho Malcom Powell bước vào.

Flame đứng dậy, không biết xử sự thế nào trước cuộc viếng thăm bất ngờ này. Chắc chắn ông biết khi thân hành đến đây là núi đã di chuyển.

- Chào ông Malcom! - Nàng cất tiếng chào, rồi nói tiếp với giọng lạnh nhạt - Đáng lẽ ông nên báo trước cho tôi biết ông đến.

Ông dừng lại ở giữa phòng. Bộ đồ xám may đo, tiệp màu với màu tóc của ông, bó sát bộ ngực nở nang của ông.

- Tôi đã làm gián đoạn bữa ăn hơi trễ của cô! - Ông nói, mắt liếc nhanh vào đĩa xà lách ăn dở.

- Tôi đã ăn xong.

Thật ra, nàng đã hết muốn ăn khi ông bước qua cửa. Nàng bưng đĩa xà lách cùng cái nĩa nhựa dẻo và cái khăn ăn bằng giấy bỏ hết vào giỏ rác. Khi quay lại, Flame thấy gương mặt Debbie có vẻ như hỏi cô ta phải làm gì.

- Được rồi, Debie. Khi nào Herrington đến, cho tôi hay.

- Vâng, ngay khi ông ta đến - Cô ta nói và hấp tấp đi ra cửa, lần này khép chặt cửa lại sau lưng.

- Đây là lần đầu tiên tôi đến văn phòng cô - Ông nói và đưa mắt nhìn quanh có vẻ hiếu kỳ. Ông nhìn vào cái bàn giấy sơ trắng, cũng như mấy cái ghế, bọc nệm màu xanh, và ngắm nghiá bức tranh trừu tượng ở trên tường, lối điêu khắc trang trí trên bàn nhỏ, và mấy cái gối khâu theo hình kỷ hà để rải rác trên chiếc ghế nệm dài.

- Ông kiếm tôi có việc gì, Malcom?

Nàng chỉ nghĩ ra một lý do của cuộc viếng thăm bất ngờ này trong khi thu thập tất cả các giấy tờ trên mặt bàn bỏ vào lại trong một phong bì cứng.

Ông bước tới bên cửa sổ:

- Suýt nữa tôi đã gọi điện thoại cho cô và sai Arthur đến đón cô. Nhưng rồi lại thôi - Ông chấp tay sau lưng trong tư thế trầm ngâm - Sau bữa ăn trưa hôm thứ ba vừa rồi, tôi có cảm tưởng cô sẽ không vui vẻ nếu bị triệu đi theo kiểu đó. Cô cũng vẫn tới, nhưng chỉ vì không có cách nào khác. Cô sẽ oán tôi. Và tôi thì không muốn bị cô oán.

Flame rất cẩn thận, tránh hỏi lại ông ta muốn gì. Nàng biết câu trả lời. Nàng luôn luôn biết. Vẫn đứng sau bàn giấy, nàng chờ cho ông nói tiếp, thần kinh nàng căng thẳng, đồng thời lòng tức giận từ từ nổi lên.

- Tôi muốn cô biết lập trường của tôi thế nào, Flame. Hợp đồng quảng cáo cho công ty Powell vẫn ở trong tay cô chừng nào nó vẫn được chăm lo chu đáo. Tôi không lấy cớ đó để hăm doạ cô.

Tức uất lên vì giọng nói có vẻ rộng lượng của ông, nàng hỏi lại thách đố:

- Tôi phải cám ơn ông về điểm đó chăng?

Ông hơi day mình về phía nàng:

- Cô nên cám ơn. Thứ Ba vừa rồi, cô nói năng có vẻ bạo dạn lắm, nhưng đó chỉ là những lời nói. Tôi biết cô không chịu thừa nhận, nhưng tôi có thể dùng hợp đồng ấy để muốn gì được nấy ở cô.

- Ông đừng đánh cá vào đó - Nàng độp lại ngay.

Malcom chỉ cười:

- Tôi nghĩ rằng, cô biết rõ cô dễ dàng bị tấn công đến thế nào đối với áp lực đó - Rồi ông nhún vai bỏ qua - Nhưng cách đó sẽ không được tôi dùng tới. Một chiến thắng trong điều kiện như vậy sẽ không có ý nghĩa. Điều đó không có nghĩa là tôi đã chịu bỏ cuộc - Ông vội vàng nói thêm - Tôi chỉ muốn nói khi nào cô đến với tôi, là do sự tự nguyện của cô mà thôi.

Làm ngơ trước câu nói chót của ông, Flame hất hàm hỏi:

- Phải chăng ông nói vậy là có nghĩa sẽ chấm dứt việc cho người theo rình tôi?

- Xin lỗi, cô nói lại? - Ông xoay hết người về phía nàng, cau mày lại.

- Ông làm tôi ngạc nhiên, Malcom - Flame lẩm bẩm với giọng mỉa mai.

- Cô nói gì, tôi chẳng hiểu.

- Tôi nói đến người đàn ông theo rình tôi cả tuần vừa rồi, do ông thuê mướn - Nàng giận dữ nói.

- Tôi chẳng thuê mướn ai rình cô cả. Tại sao tôi phải làm vậy?

Sự phủ nhận cũng như vẻ bối rối của ông có vẻ thật tình. Nàng cau mày:

- Hoặc là ông có tài đóng kịch mà không dùng tới, hoặc là ông nói thật.

- Sự thật là vậy. Ai theo rình cô và vì lý do gì?

Nàng do dự, vẫn quan sát kỹ mặt ông, nói:

- Một người đàn ông. Tôi thấy hắn ta lần đầu ở buổi chiêu đãi Lucianna Colton ở nhà ông bà De Borg. Hắn là một người bồi, trạc hơn 45 tuổi, tóc nâu, và có cái mũi to, khoằm khoằm. Hắn lái một chiếc xe hơi cũ hiệu Ford màu xanh lục đậm. (Trên mặt ông không có vẻ gì là nhận biết hình dáng được mô tả ấy). Và hắn đã hai lần trao cho tôi những mảnh giấy cảnh cáo tôi phải tránh xa Chance Stuart. Tôi suy đoán là ông ở đằng sau chuyện đó. Nhưng không phải là ông, phải không?

- Không - Ông nheo mắt nhìn nàng gay gắt - Cô đã gặp Stuart thường lắm sao?

- Vâng, khi anh ta có mặt ở thành phố này.

- Cô thật sự muốn dính với anh ta à? - Một thớ thịt co giật một cách lộ liễu bên dưới quai hàm vuông vức và mạnh bạo của ông ta.

Nàng chờ một lát xem có chút nghi hoặc nào không, nhưng không.

- Thật sự! - Nàng trả lời, và ngạc nhiên thấy cảm tình dào dạt trồi lên khi nói ra sự thừa nhận.

Malcom nín thinh một lúc, rồi bỗng phá ra cười:

- Chúa ơi, tôi không ngờ còn có thể ghen! - Trán ông cau lại thành một nếp nhăn trong khi ông quan sát nàng thật kỹ - Tôi không biết tại sao chuyện ấy làm cho tôi phải ngạc nhiên. Với cô, cái gì cũng khác. Có lẽ lúc đầu tôi bị kích thích vì theo đuổi và muốn chinh phục cô, nhưng đã có sự thay đổi từ lâu...

- Đừng nói nữa, Malcom! - Nàng chận đứng.

Ông nhìn vào cặp mắt long lanh tức giận của nàng và mỉm cười:

- Cô kích thích tôi như chưa một người phụ nữ nào làm được như vậy, kể cả vợ tôi.

- Tôi không cần biết, Malcom! Cảm xúc của ông là vấn đề ông phải giải quyết lấy, chứ không phải tôi. Tôi sẽ không phải là giải pháp cho chúng nó - Nàng cố giữ giọng nói bình thường và nén cơn tức giận.

Malcom rời cửa sổ đến bên bàn giấy, quyền lực vẫn toát ra từ con người của ông và nhắc nhở nàng phải coi chừng. Nàng đối mặt ông, biết rằng ông đang nhìn nàng từ trên xuống dưới với vẻ muốn chiếm đoạt nàng.

- Stuart không phải là người thích hợp với cô.

- Cái đó do tôi quyết định.

- Hiện thời mắt của cô đầy cả hình ảnh của y. Nhưng cái đó sẽ không bền. Cô sẽ trở về với tôi... sau một thời gian.

Giọng nói chắc chắn của ông khiến nàng rung động trong giây lát, nàng phải cố gắng xua đuổi cảm giác ấy.

- Ông đã quên một chi tiết rất quan trọng, Malcom. Dù có hay không có Chance Stuart trong cuộc đời của tôi, câu trả lời của tôi dành cho ông luôn luôn là: Không!

Ông không ưa câu trả lời đó, nhưng chưa kịp đáp lại thì có tiếng gõ cửa. Biết rằng hai má đang đỏ bừng vì tức giận, Flame quay ra, mừng vì có người đến, trong khi Tim Herrington bước vào. Ông ta là trưởng chi nhánh của công ty ở San Francisco.

- Xin lỗi đã làm phiền cô Flame - Ông ta bắt đầu nói, rồi ngừng lại làm ra vẻ ngạc nhiên khi nhìn thấy Malcom Powell - Malcom, tôi không ngờ gặp ông ở đây!

Ông ta băng ngang qua phòng, chìa tay ra sốt sắng bắt tay chào, đôi mắt đen láy và to sau cặp tròng kính dày như đáy chai có gọng vàng.

- Chào anh, Tim. Anh mạnh chứ? - Malcom đáp lễ lấy lệ.

- Khoẻ, khoẻ. Còn anh? Không có vấn đề gì, tôi hy vọng vậy?

Ông nói thế, nhưng mắt lại liếc nhìn Flame như hỏi nàng, làm như ông lo lắng có chuyện rắc rối với vị khách hàng lớn nhất công ty.

- Không có vấn đề gì cả - Malcom trấn an ông ta.

- Tốt! - Ông ta lấy lại ngay vẻ thoải mái, nụ cười nở to trên mặt cũng bớt đi vẻ giả tạo.

Hai người nói chuyện về công việc làm ăn nói chung thêm mấy phút, rồi Malcom kết thúc câu chuyện:

- Xin lỗi anh, Tim, tôi có cuộc hẹn khác - Ông nhìn Flame - Tuần tới chúng ta ăn trưa nhé! Tôi sẽ cho cô thư ký gọi điện thoại cho cô biết ngày nào. - Ông nói, coi như đương nhiên nàng sẽ dành thời giờ trong chương trình của nàng cho ông, và dĩ nhiên nàng sẽ làm vậy.

***

Tối đó còn một mình trong nhà, Flame lại coi tập hồ sơ Hattie gởi cho nàng. Khi coi đến bản chụp giấy khai sanh của nàng, nàng dừng lại một lúc lâu, chú ý vào tên đã đặt cho nàng là Margaret Rose. Một nụ cười thoáng hiện trên môi nàng. Chỉ có mẹ nàng mới dùng tên đó đối với nàng. Đối với tất cả các người khác, nàng luôn luôn là Flame. Nhưng đối với mẹ nàng thì không. Không bao giờ.

Mắt nàng vô tình nhìn vào cái ví đầm để mở trên mặt bàn salông lồng kính cạnh ghế nàng ngồi. Nàng do dự rồi với tay vào trong ví rồi lấy ra cái hộp nhỏ là quà tặng của mẹ nàng trong ngày sinh nhật thứ 13 của nàng. Dịp đặc biệt nên quà cũng đặc biệt, mẹ nàng đã bảo vậy. Mà thật vậy, quà đó thật đặc biệt. Chiếc hộp có hình vẽ một bình cắm hoa cúc dại và hoa hồng. Đâu đó, lúc nào đó, mẹ nàng có đọc hay nghe nói là trong tiếng Pháp, Margaret có nghĩa là hoa cúc dại. Thuở đó, cha nàng đã nói đùa rằng, hình ấy đáng lẽ phải vẽ một cây nến với ngọn lửa thật to, nhưng mẹ nàng đã không thích câu bông đùa ấy.

Flame nghĩ rằng mẹ nàng tin có ngày khi lớn lên nàng sẽ không còn giữ cái tên gọi chơi ấy. Có một lần, Flame không còn nhớ rõ lúc nào. Mẹ nàng bảo nàng, sở dĩ bà đã chọn tên Margaret Rose bởi vì nó có một ý nghĩa chững chạc và hãnh diện trong đó mà bà thích. Dĩ nhiên, Flame nghĩ rằng nghe nó có vẻ lạc hậu, và nàng thường co rúm lại mỗi khi nghe mẹ nàng gọi nàng bằng tên Margaret Rose. Bây giờ không một ai gọi như vậy, không ai cả, trừ Hattie Morgan.

Chuông điện thoại reo.

- Vâng, tôi đây - Flame kẹp ống nói ở vai và bỏ cái hộp lại vào ví đầm.

- Flame, Chance đây.

- Ồ! Chance! Thật là một thích thú bất ngờ!

- Anh hy vọng như thế. Anh còn mấy phút trước khi đi họp, nên gọi để xem đã có chương trình gì cuối tuần này chưa.

- Em hy vọng là có, nghĩa là với anh - Nàng mỉm cười, vì nhận thấy không còn cách nào rụt rè được với chàng - Anh sẽ qua đây hả?

- Anh sẽ ghé một lúc đủ để đón em.

- Chúng ta sẽ đi đâu?

- Cái đó là bí mật.

- Anh không công bằng chút nào! - Flame phản đối, đồng thời bị kích thích sự tò mò - Làm sao em biết phải đem theo đồ gì? Anh phải cho em biết một vài dấu hiệu chứ. Em cần mang theo bàn trượt tuyết hay áo quần tắm?

- Một bộ đồ tắm. Và một cái áo đơn giản để mặc buổi tối, với một cái áo choàng nhẹ.

- Vậy thôi à?

- Em có thể điền thêm vào các chỗ trống sau những cái đó.

- Vậy thì em sẽ mang theo một món gì bằng ren và màu đen - Nàng mỉm cười trong ống nói.

- Hay là em có thể không mang gì cả... - Chance đề nghị rất khêu gợi rồi nói - Anh sẽ cho xe hơi đón em ở sở đúng bốn giờ. Được không?

- Em sẽ sẵn sàng.

- Anh cũng vậy.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.