Tình Không Dao Động

Chương 7-2: Ngỡ người xưa đến (7)




Đương nhiên An Nguyện sẽ không biết được những suy nghĩ kín đáo này của anh. Mắt cô nhìn vào mắt anh, giống như đang nhìn xuyên qua làn nước thu vậy. Ca từ bài hát tràn ngập sự ám chỉ, cô hát: “Em có một đóa hoa, hương hoa thơm ngào ngạt, ai là người thật lòng đến tìm hoa. Hoa nở không lâu í a, nên hái thì hãy hái, cô gái như hoa, hoa như mộng…”

Hoa nở không lâu, nên hái thì hãy hái.

Anh từ trong bóng tối bước ra, ánh trăng lờ mờ chảy trên vai anh, khiến anh cảm thấy giờ phút này mình cũng sạch sẽ như những người khác. Ánh mắt của Hứa Tuấn cũng nhìn anh, mang theo vẻ dò xét cùng sự đề phòng thấy rõ. Thù hận giữa những người đàn ông có rất nhiều lý do, mà bây giờ, chỉ có một lý do duy nhất, đó chính là An Nguyện.

Môi khẽ cong lên, Kinh Phục Châu chậm rãi bước tới trước mặt An Nguyện. Cô nhìn sâu vào mắt anh, hát câu cuối cùng, giọng khàn khàn: “Duyên nợ không dừng lại, như gió xuân đến rồi đi. Cô gái như hoa, hoa như mộng…”

Khoảnh khắc ấy, ánh mắt cô như nhìn vào linh hồn anh, thấu rõ nó. Bài hát kết thúc, người cũng tản đi gần hết, An Nguyện nở nụ cười hiếm hoi với anh, như trẻ con. “Tôi đã hát cho anh nghe ca khúc của Mai Diễm Phương, có phải anh nên mời tôi đi ăn khuya không?”

Kinh Phục Châu gật đầu, quay sang nhìn các bạn của cô. “Cùng đi chứ?”

Cả đám bạn đều đồng loạt xua tay. Kinh Phục Châu cũng chỉ hỏi cho lịch sự vậy thôi, anh quay đầu nhìn An Nguyện. “Vậy chúng ta đi, ăn xong tôi đưa em về trường.”

An Nguyện đeo cây đàn ghi-ta cồng kềnh, đi theo sau Kinh Phục Châu, bước về phía chiếc Maserati màu đen kia. A Dương đã hạ cửa xe xuống từ lâu, lúc nhìn thấy cô thì nhoẻn miệng cười như rất thân quen: “Cô An, lại gặp nhau rồi.”

Cô cũng nhoẻn miệng cười đáp lời anh ta. Có điều gương mặt ấy quá trẻ, lại không trang điểm, lúc trêu ghẹo người khác lại giống như một con nhóc còn hôi sữa mà giả vờ già dặn. “Ừ, thật là khéo.”

Họ xuống xe ở quán ăn đêm gần nhất. A Dương đi theo nhìn lướt qua một vòng, sau đó sang ngồi ở bàn khác, không quấy rầy họ. An Nguyện cảm thấy cách họ ứng xử với nhau hôm nay thật thú vị. Lúc chờ đồ nướng, cô chống cằm nhìn Kinh Phục Châu. “Đó là trợ lý của anh à?”

Kinh Phục Châu dựa vào lưng ghế, tiện thể gật đầu. “Xem như là vậy.”

“Chắc theo anh nhiều năm rồi nhỉ.” Mắt An Nguyện nhìn sang phía A Dương. Cô biết người này, biết từ rất lâu rồi. Rõ ràng Kinh Phục Châu không muốn nói nhiều với cô, đúng lúc thức ăn được đưa lên, anh tự nhiên lảng đề tài khác. “Cứ ăn thoải mái đi, trông em rất gầy.”

Câu này nói rất thân mật. Giữa hai người họ không nên có sự thân mật này. An Nguyện không nói gì, đưa tay lấy một xiên thịt đưa cho anh. Đầu của cây xiên bằng sắt nhọn hoắc, tuy dính dầu mỡ nhưng vẫn sáng bén. Kinh Phục Châu mỉm cười, giọng như đang trách móc con nít nhà mình. “Lúc đưa đồ cho người khác, đừng chỉa đầu nhọn vào người ta, không lịch sự.”

“Giọng điệu này của anh rất giống với dượng của tôi.” An Nguyện há mồm cắn một miếng thịt, miệng đầy mỡ, khuôn mặt lạnh lùng nãy giờ cuối cùng cũng trở nên ôn hòa bởi hơi lửa ấm.

“Tôi còn tưởng em sẽ nói tôi giống ba em.” Ánh mắt Kinh Phục Châu rơi vào môi cô. Nó bóng mềm, làm người ta muốn cắn một cái.

An Nguyện cảm nhận được ánh mắt anh, rút một miếng khăn giấy ra lau miệng, vẻ mặt dửng dưng. “Tôi không có ba.”

“Hả?” Anh giả vờ nhạc nhiên nhướng mày, quả là một diễn viên xuất sắc.

Anh biết cô không cha không mẹ, cô biết anh biết điều đó. Liếm môi, An Nguyện phối hợp với anh. “Chẳng những không cha mà còn không mẹ, lúc tôi lên mười họ đều qua đời, cô dượng tôi nuôi tôi lớn.” Cô nói, cảm thấy thịt dê xiên của cửa tiệm này rất ngon nên lại lấy thêm cho anh một xiên, vẫn chỉa đầu sắc nhọn về phía anh. Cảm nhận được ánh mắt anh, An Nguyện nhớ đến bài học của anh mấy phút trước nên xoay tay lại, chỉa đầu nhọn về phía mình. “Anh không được trách tôi không có gia giáo, bởi vì tôi không có cha mẹ.”

Lúc nói câu này, giọng của cô rất thản nhiên, có lẽ vì thời gian trôi qua quá lâu nên không còn thấy đau lòng nữa. Kinh Phục Châu đưa tay nhận lấy. Thịt dê trong miệng rất mềm, thịt tươi ngon. Thật ra rất nhiều năm rồi anh không ăn lại món nướng, những cửa tiệm vỉa hè thế này thì càng không đến. Nhưng anh biết các cô gái mười tám mười chín tuổi rất thích những nói thế này, anh bằng lòng chiều cô. Môi khẽ cong lên, Kinh Phục Châu hỏi: “Cô dượng có tốt với em không?”

“Không biết nữa, lên cấp hai là tôi bắt đầu ở lại trường.” An Nguyện ngửa đầu uống một hơi nước ép trái cây, vẫn dáng vẻ thờ của dửng dưng đó, nhưng trong mắt cô đã có vẻ hơi bực bội. Kinh Phục Châu biết nhất định quá khứ của cô có những điều không tốt đẹp nên gật đầu, lảng sang chuyện khác. “Có muốn uống bia không?”

“Không.” An Nguyện khẽ mỉm cười, lúc nhìn anh, ánh mắt trở nên ám muội. “Tôi không dám uống rượu bia trước mặt anh, lỡ như say thì rất nguy hiểm.”

Anh nheo mắt lại, muốn hỏi nguy hiểm cái gì nhưng lại cảm thấy nói thế thì tẻ nhạt quá. Đang nghĩ xem nên trả lời cô thế nào thì cô đã đẩy ly nước ép mình đã uống về phía anh. “Uống nước ép đi, tốt cho sức khỏe.”

Kinh Phục Châu cúi đầu, trên chiếc ly sứ trắng có vết son môi nhạt. Anh cứ tưởng hôm nay cô không trang điểm, thì ra có thoa son. An Nguyện đang hăng hái cắn miếng thịt trên que xiên, dường như hoàn toàn không biết cái ly đó mang theo dấu vết của mình nhưng anh biết, cô lại bắt đầu cám dỗ anh.

“An Nguyện, tôi có một công việc, không biết em có muốn làm hay không. Thù lao rất khá.” Anh đưa tay vuốt cái ly sứ trắng, khuôn mặt góc cạnh rõ ràng đang nhìn cô, khí thế mạnh mẽ khiến người ta không thể làm lơ. An Nguyện nhai thịt trong miệng, đôi tròng mắt màu nâu đảo qua đảo lại rồi nhìn anh, không hề e ngại. “Anh Kinh, nếu anh lại nói những câu đại loại như lần trước thì rất có thể tôi sẽ đánh ngã anh thêm lần nữa ngay trước mặt trợ lý của anh.”

Đến lúc này, chiêu lạt mềm buộc chặt của cô đã đến giới hạn cuối cùng, bây giờ anh có nói gì thì cô đều sẽ nhận lời. Đây là cơ hội cô tốn công tốn sức trù tính suốt ba tháng trời, không thể bỏ lỡ.

“Thật ra cũng không có công việc gì cụ thể, chỉ là những lúc tôi cần, em sẽ cùng tôi tham dự một vài bữa tiệc.” Tay của Kinh Phục Châu còn đặt trên chiếc ly, nước ép vốn bỏ đá giờ dần hết lạnh. An Nguyện nghiêng đầu nhìn anh, một lúc sau hỏi: “Có bao gồm lên giường của anh không?”

“…Tạm thời thì không.”

“Thù lao thế nào?”

“Tùy em.”

Cô lẳng lặng nhìn anh, anh cũng lẳng lặng nhìn cô. Rõ ràng biết mục đích cuối cùng là kéo cô lên giường nhưng An Nguyện vẫn giả vờ “à” một tiếng như đột nhiên hiểu ra, sau đó cười nói: “Mấy cô gái trong Cổ Lâu đều không dùng được đúng không?”

Đến lúc này mà cô còn không quên móc mỏ anh. Kinh Phục Châu bật cười, liếm đôi môi khô, có chút không kiên nhẫn. “Nếu em không đồng ý thì thôi vậy.”

“Đồng ý chứ.” An Nguyện cười, trong mắt có thứ gì đó anh không hiểu nổi. “Anh Kinh, thật ra tôi rất cần tiền.”

Vừa khéo, anh có rất nhiều tiền, nhiều đến mức tiêu không hết. Kinh Phục Châu mím môi, cái ly có dính dấu son môi của cô bị anh bưng lên đưa vào miệng mình, vết son nhạt và môi anh tiếp xúc với nhau, vừa khớp như trời se duyên.

Có người tự nguyện mắc câu.