Tình Kiếp Tam Sinh

Chương 5: Ngài đang bảo vệ cho ngươi đó



Trong khoảng khắc tôi bước xuống âm phủ, gáy tôi nóng lên. Chính là một trong ba con dấu Diêm Vương để lại ở gáy tôi đã biến mất, điều này có nghĩa là ba đời mà Mạch Khê cho tôi đã hoàn kết một kiếp luân hồi.

Sau khi trở về âm phủ, tôi không thích men theo dòng Vong Xuyên tản bộ một mình nữa. Bởi vì có đi như vậy mãi thì cũng chỉ có một mình. Ngày ngày tôi dựa vào hòn đá chờ Mạch Khê một lần nữa nhập luân hồi, sau đó tôi sẽ cùng với chàng đến nhân gian lịch kiếp.

Thời gian ở âm phủ luôn luôn trôi rất nhanh. Khi nhìn thấy bóng dáng của một người có thể xem như người quen cũ, tôi mới biết rằng nhân gian đã qua mấy chục năm rồi.

Tôi tươi cười nhìn ông ta, ông ta cũng nhìn thấy tôi, sững người trong giây lát: “Cô?”.

“Đại quốc sư, lâu rồi không gặp. Dung mạo của ông cũng không thay đổi gì mấy”. Ông ta không để ý đến lời chọc ghẹo của tôi, lông mày khẽ nhíu lại: “Sao vẫn chưa nhập luân hồi?”.

“Tôi chờ một người”.

Câu này tôi nói ra rất tự nhiên, nhưng lại làm cho ông ta sững người. Trầm lặng hồi lâu, ông ta than rằng: “Chính tôi đã hại hai người âm dương cách biệt…”.

Tôi xua xua tay, đang định nói rằng tất cả đều là kiếp số thiên mệnh cả, ông ta lại nói: “Cô ở đại phủ chờ anh ta một đời, anh ta ở trần gian vì cô mà giữ mình một kiếp. Cắt đứt duyên số kiếp này của hai người là lỗi lầm lớn của tôi”.

Ông ta ngứng lại một lúc, dường như nghĩ đến điều gì, kiện định nói: “Nhân quả luân hồi, kiếp này tôi nợ hai người, kiếp sau nhất định sẽ báo đáp!”.

“Không cần không cần”. Tôi liến thoắng đáp: “Đây là việc giữa tôi và Mạch Khê, không muốn làm phiền lụy đến người ngoài”.

Ông ta phất tay áo, lắc đầu thở dài nhanh chóng bước đi.

Tôi nghĩ những người sống quá lâu ở nhân gian đều không tránh được bệnh dùng quan điểm của mình đi suy đoán, hơn nữa còn xác định tâm tư của người khác.

Ông ta kiếp này có là một quốc sư đạo pháp cao siêu hơn thế nữa thì uống xong một bát canh Mạnh Bà, sải bước qua cây cầu Nại Hà, nhảy xuống một miệng giếng luân hồi là hồng trần kiếp trước sẽ quên hết sạch sành sanh.

Kiếp sau vĩnh viễn không thể nào bù đắp được cho sai lầm từ kiếp trước. Sau khi quốc sư đầu thai, tôi nghĩ Mạch Khê chắc sắp đến âm phủ rồi, liền mỗi ngày đều soi xuống dòng nước Vong Xuyên mà rửa ráy trang điểm, làm cho mình trở nên sạch sẽ gọn gàng đến mức dường như chẳng ăn nhập gì với thế giới địa phủ âm u này. Lúc nhàn rỗi thì ngồi bên tảng đá học bộ dạng của người trần, nhặt lấy cái gậy, vẽ vẽ những vòng tròn, miệng thì thầm: “Mạch Khê nhanh đến đi, Mạch Khê nhanh đến đi”.

Có lẽ thành ý của tôi cuối cùng cũng đã cảm động đến trời cao. Hôm đó tôi vừa trang điểm xong, mới ngồi bên hòn đá, liền thấy Mạch Khê giẫm lên thảm hoa bỉ ngạn ở đường Hoàng Tuyền, nộ khí đùng đùng xông đến.

Phải, chàng nộ khí đùng đùng.

Tôi vẫn còn đang ngơ ngác thì một quả cầu lửa sáng loáng, nóng bỏng ném xuống cạnh chân tôi. Tôi sợ quá vội vàng nhảy lên tránh.

Đám linh vật và tiểu quỷ xung quanh đang hóng hớt, vừa nhìn thấy lửa liền lập tức biến mất.

Tôi không hiểu nên ngước nhìn Mạch Khê, lúc này tướng mạo của chàng giống hệt lần đầu tôi nhìn thấy - tướng mạo của người trời.

Chỉ là người trời này tự nhiên nổi giận quả thực làm cho người ta khó hiểu.

Trong lòng tôi có chút ấm ức, chờ mong lâu như thế chàng mới đến. Vừa gặp mặt chưa nói câu nào, chàng đã ra tay với tôi, thật là đau lòng lắm, đau lòng quá!

Chàng áp sát lại, định chụp lấy cổ tay tôi, tôi bảo vệ mệnh môn của mình, vội vàng tránh sang một bên, thoát khỏi tay chàng.

Chàng lạnh lùng hừ một tiếng: “Bây giờ đã biết tránh đi rồi đấy, bây giờ đã biết sợ rồi đấy, sao không để ta bắt, sao không để ta thiêu? Biết rằng để có được cái mạng này chẳng dễ gì nên không nỡ để mất rồi hả?”.

Tôi suy nghĩ một hồi ý nghĩa những câu nói này của chàng rồi hỏi: “Mạch Khê, chàng đang giận em sao?”.

“Giận?”. Chàng lại hừ một tiếng, lạnh lùng nói: “Sao ta lại phải giận chứ? Nàng bảo vệ ta một đời, lấy thâm mình làm khiên đỡ cho ta, thay ta chịu nạn, ta cảm ơn nàng còn chưa đủ, nào dám giận đây?”.

Tôi mở miệng, muốn nói thực sự không biết vì sao chàng lại giận dữ như vậy, sau đó muốn chọc vỡ các biểu hiện không hề ăn khớp với lời nói này của chàng. Nhưng mà nhìn thấy vẻ giận dữ giữa đôi mày của chàng, tôi đã kiềm lại không nói ra. Nỗi ấm ức trong lòng càng tăng thêm.

Nhìn thấy tôi đầy vẻ ấm ức, nước mắt lưng tròng nhìn chàng, sắc mặt chàng đông cứng lại, lạnh lùng nói: “Không được khóc”.

Tôi vẫn giận giụa nước mắt nhìn chàng.

Đường gân xanh trên trán chàng giật giật mấy hồi, cuối cùng chàng thở dài nói: “Thôi vậy”. Ánh mắt chàng dịu lại, đưa tay vỗ vỗ lên đầu tôi, cười bất đắc dĩ: “Xét đến cùng thì quả thực là lỗi của ta”. Ngay sau đó sắc mặt chàng liền sầm xuống: “Sao âm khí trên người nàng lại nặng như vậy?”.

Tôi xấu hổ che mặt: “Bởi vì nghĩ chàng sắp tới, nên em ngày ngày đều dùng nước sông để rửa mặt chải đầu. Chàng xem bộ dạng em bây giờ, chàng có thích không?”.

Mạch Khê trầm tư một hồi lâu.

Tôi nói: “Em ngày ngày đều thu dọn đồ đạc, mong ngóng chàng xuống. Mạch Khê, khi nào thì chàng đi đầu thai để em cùng đi với chàng?”.

Chàng nhăn mày lại: “Cùng đi?”.

“Đương nhiên rồi”.

Chàng vung tay, một đạo kim ấn đánh lên người tôi: “Trong năm mươi năm, nàng không được ra khỏi âm phủ”.

Tôi kinh hoàng: “Vì sao? Chàng đã hứa để em sống ở nhân gian ba kiếp rồi mà”.

“Không sai, chỉ có điều ta yêu cầu nàng năm mươi năm nữa mới đi mà thôi”.

“Nhưng chàng cũng đã đồng ý để cho em quyến rũ chàng rồi”.

“Năm mươi năm sau nàng có thể đi quyến rũ”.

“Nhưng lúc đó thì chàng đã thành ông già lụ khụ gần đất xa trời rồi. Khi em tìm thấy chàng, thời gian ở cùng nhau sẽ rất ít!”.

“Nếu vậy thì đừng tìm nữa”.

Nói xong chàng sải bước đến cầu Nại Hà. Tôi tức đến mức nắm lấy một nắm bùn ném thẳng vào gáy chàng.

Chàng quay lưng lại phía tôi, tôi không biết vẻ mặt của chàng thế nào, chỉ thấy Mạnh Bà đột nhiên quỳ xuống, dập đầu xuống đất nói: “Thần quân thứ tội”.

Lúc này tôi mới nghĩ ra, bùn đất trên đường Hoàng Tuyền bị vạn quỷ giẫm đạp lên, chính là thứ cực kỳ nhơ bẩn trong tam giới. Tôi ném bùn này lên đầu chàng, đối với một thần quân trên trời mà nói, là một sự sỉ nhục cực lớn.

Chàng nghiêng mặt, giọng thoáng chút lạnh lùng: “Ta không muốn nàng trở thành kiếp số của ta”.

Lời này thật lạ lùng. Ngay lúc đó tôi không hiểu được, chỉ nhìn chàng đầu không ngoảnh lại uống bát canh Mạnh Bà, nhập luân hồi đi mất.

Nhất định là chàng ghét tôi phiền phức nên không muốn sống cùng tôi rồi. Nghĩ như vậy, tôi đột nhiên cảm thấy chua xót vô cùng, nhào đầu vào trong hòn đã, òa khóc ngon lành.

Nếu nghe người khác ức hiếp tôi, tôi nhất định sẽ ức hiếp lại gấp mười lần, nhưng Mạch Khê ức hiếp tôi… Chàng ức hiếp tôi, tôi lại chỉ có thể để cho chàng ức hiếp. Đã đánh không thắng được, lại còn không từ bỏ được.

Không biết tôi đã khóc bao lâu, phía bên ngoài có tiếng gọi: “Tam Sinh cô nương. Ôi trời, bà cô Tam Sinh của tôi ơi, đừng khóc, đứng khóc nữa”.

Tôi từ trong hòn đá thò đầu ra, mắt đỏ mọng sưng húp nhìn người đến: “Giáp, có chuyện gì vậy?”.

Tiểu quỷ Giáp day trán lắc đầu nói: “Mấy ngày nay nước chảy ra từ hòn đá của cô làm sông Vong Xuyên dâng lên mấy mét rồi. Một hòn đá khóc đến mức này thì thật không tưởng tượng nổi. Diêm Vương đặc biệt lệnh cho tôi đến chỗ cô giúp cô khai thông tư tưởng.

Tôi gật gật đầu, vô cùng suy sụp đi theo Giáp đến điện Diêm Vương.

Diêm Vương nhiệm kỳ này không gầy gò nhưng lại tham ăn. Lúc tôi nhìn thấy Diêm Vương, ông ta đang nắm chặt miếng móng giò mà gặm một cách cực kỳ khoái chí.

Tôi gật đầu chào ông ta: “Diêm vương”.

“Ồ, Tam Sinh đến rồi”. Ông ta huơ tay một cái, tiểu quỷ bên cạnh mang đến cho tôi một cái móng giò, trông ngấy đến mức mắc ói. Tôi liền xua xua tay bảo tiểu quỷ lui xuống.

Diêm Vương liếc tôi một cái, nói: “Nghe nói mấy ngày nay người vì Mạch Khê thần quân mà đau lòng”.

Nghe thấy tên Mạch Khê, mũi tôi cay cay, lại trở về bộ dạng rưng rưng nước mắt.

“Đừng, đừng, đừng!”, ông ta nói liền mấy tiếng ngăn tôi lại. “Hôm nay ta tìm ngươi đến là để giải nút thắt trong lòng ngươi, nếu như ngươi khóc nữa, chỉ sợ nước Vong Xuyên sẽ dâng ngập mất”.

Diêm Vương quệt miệng một cái nói: “Tam Sinh, ngươi có biết Mạch Khê thần quân lần này xuống hạ giới phải lịch qua ba kiếp nào không?”.

Tôi lắc đầu nói không biết.

“Yêu mà phải biệt ly, ghét mà phải gặp gỡ, cầu nhưng lại không được. Ba kiếp này chính là ba kiếp khổ trong tám kiếp khổ của nhà Phật. Thần quân kiếp trước đã lịch qua kiếp yêu mà phải biệt ly. Trên sổ Mệnh Cách của Ti Mệnh Tinh Quân viết rằng, Mạch Khê thần quân và Thi Sảnh Sảnh con gái đại tướng quân có tình cảm với nhau, nhưng vướng nỗi không cùng một chiến tuyến, một đời sinh ly, là kiếp khổ ‘yêu mà phải biệt ly’. Nhưng mệnh cách của ngài bị sự xuất hiện của ngươi phá vỡ. Ngài vốn dĩ một đời cô độc khổ sở, nhưng bởi vì gặp gỡ ngươi, ở cùng ngươi lâu năm nên thầm nảy sinh tình cảm. Ngươi muốn thay ngài chống lại số kiếp, lấy cái chết của mình để con đường phía trước ngài đi được bằng phẳng. Một đời ngài tử biệt với ngươi cũng là kiếp khổ ‘yêu mà phải biệt ly’. Tình cờ ngươi cũng được xem như hoàn thành kiếp số của ngài”.

Diêm Vương đột nhiên dừng lại một lúc, rồi thở dài nói: “Ngươi chưa nhìn thấy bộ dạng Mạch Khê thần quân ở nhân gian trong gương tiền thế. Chà chà, một người vốn ôn hòa như thế, nhưng vì ngươi mà mạnh tay bức hoàng thượng phải xử tru di cửu tộc đại tướng quân. Ngài đương nhiên là có tình sâu nghĩa nặng với ngươi, một đời không lấy ai cả. Sau khi trở về âm phủ, việc cũ đều nhớ lại. Theo lý mà nói ngài là thần quân ở trên trời, là người thanh tâm quả dục, vốn dĩ không nên cố chấp với quá khứ. Nhưng ngài vẫn thể hiện với ngươi như vậy, ồ… có thể thấy dư tình chưa hết. Nay thần quân giam ngươi năm mươi năm trong âm phủ, chẳng qua là muốn thời gian ngươi và ngài đến nhân gian chéo nhau. Ngài không muốn ngươi lại trở thành kiếp số của ngài”.

Diêm Vương nói: “Ngài đang bảo vệ ngươi đó”.

Tôi sững người.

“Các thần tiên trên trời đa số đều coi thường những người dưới âm phủ chúng ta. Tam Sinh ngươi hãy làm thật tốt, quyến rũ cho được Mạch Khê thần quân, âm phủ chúng ta mới… A… ha ha ha… Ngươi hiểu không?”.

Tiếng cười điên cuồng của Diêm Vương trở nên xa xôi, trong tâm trí tôi chỉ có một câu nói bồng bềnh trôi qua trôi lại.

“Ngài đang bảo vệ ngươi đó”.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.