Tình Mê Pháp Lan Tây

Chương 52



Gore nhún vai:

“Không ngờ Alex lại có thể chăm sóc người khác như vậy.”

Ray thở dài:

“Bất quá người đáng thương là tôi a, Alex hiện tại cái gì cũng không quan tâm tới, đem tất cả công việc kinh doanh ném cho tôi, anh ta chỉ một lòng theo đuổi lấy lòng Jason, mà tôi thì phải tăng ca làm đến mệt chết, này còn thiên lý sao?”

Gore liếc mắt nhìn gã, nói:

“Các cậu làm việc có bao giờ nói tới thiên lý, giờ còn lý sự gì?”

Ray lập tức phản đối:

“Chúng ta bất quá chỉ kinh doanh súng đạn mà thôi, không như các tổ chức khác hoạt động khủng bố, làm gì có chuyện không nói thiên lý?”

Gore khinh thường nói:

“Đừng quên hơn một nửa số vũ khí các tổ chức khủng bố trên thế giới đang sử dụng là do các cậu cung cấp, còn có rất nhiều cuộc chiến tranh liên tiếp ở các quốc gia phải dựa vào vũ khí các cậu cung cấp để chiến đấu thậm chí sát hại hàng loạt, cái này so với tự tay giết người có gì khác nhau? Cậu cho rằng tay cậu sạch sẽ lắm à?”

Ray nhún vai:

“Được rồi, dù sao chúng ta căn bản cũng không dự tính sẽ được lên thiên đường, bất quá cho dù phải xuống địa ngục, người đầu tiên phải là Alex đi?”

Gore đặt ly trà xuống:

“Jason luôn lạnh như băng, Alex thế nào cũng bị làm cho đau đầu, tôi xem ra cậu ta so với mấy đối thủ cạnh tranh hoặc khách hàng đàm phán còn khó đối phó hơn nhiều.”

“Còn gì nữa? Bây giờ Alex suốt ngày cứ quấn lấy Jason, quả thực sắp vì cậu ta mà phát cuồng rồi, hợp đồng trị giá mấy triệu đô la đặt trước mặt, anh ta cũng không liếc mắt tới một cái đã quăng sang bảo tôi tự mình giải quyết, cho dù tôi có đem số tiền này chuyển vào tài khoản riêng của mình có lẽ Alex cũng không thèm quan tâm.”

Gore cười:

“Xem ra tình yêu thực sự có thể làm giảm chỉ số IQ của con người, ít nhất Alex hiện tại chính là như vậy.”

“Hôm qua tôi đem vài đơn đặt hàng của mấy nước Bắc Phi tới cho anh ta xem, hỏi xem ghi hàng hóa nào vào hóa đơn, anh ta liền thuận miệng nói

“Ô cũng tốt lắm”.”

Gore vừa kinh ngạc vừa buồn cười:

“Cái gì? Ô che cũng có thể tung ra bán được a ha ha? Người ở nơi đó 80% cả đời không thấy được một trận mưa rồi.”

Ray cười:

“Tôi cũng hỏi anh ta như vậy, anh ta lại còn nói “che nắng a” khiến tôi á khẩu không nói được gì.”

Gore không khỏi cười ha ha:

“Tôi cũng bó tay.”

“Tôi càng bội phục Jason hơn, đã khiến anh ta trở nên chết mê chết mệt như vậy.”

Gore cười:

“Cũng đúng a.”

Alex mở cửa phòng ngủ bước vào:

“Lăng.”

Sở Lăng vẫn theo thói quen đứng ở cửa sổ say mê nhìn hoàng hôn buông xuống.

Alex đi tới phía sau nhẹ nhàng ôm lấy cậu:

“Lăng, em lại ngẩn người.”

Sở Lăng im lặng để mặc Alex kéo mình vào ngực, ngoài mặt vẫn duy trì bộ dáng thờ ơ lạnh lùng như trước, nhưng chỉ có bản thân cậu biết được mỗi khi dựa vào lồng ngực ấm áp vững chắc của anh trái tim hắn đập nhanh thế nào, cần phải tiêu tốn bao nhiêu sức lực mới có thể khống chế hô hấp không hỗn loạn, cố gắng che dấu hồi hộp không để anh phát hiện, cậu cảm thấy mệt mỏi quá, thì ra yêu một người mà không thể nói ra, cũng không thể biểu hiện ra cảm xúc quả thực vô cùng khổ sở, cậu không biết chính mình còn có thể duy trì được bao lâu, cảm giác của Alex rất nhạy bén, mình còn có thể dấu anh đến bao giờ đây?

Alex từ phía sau ôm chặt người Sở Lăng, nghiêng đầu hôn nhẹ lên phía sau vành tai, thấp giọng nói:

“Lăng, em vẫn muốn tiếp tục chống cự tôi sao? Tôi có thể cảm nhận được thật ra em không chán ghét tôi như vậy, vì sao còn không chịu tiến thêm một bước tiếp nhận tôi? Lăng, tôi quả thực không thể chịu đựng được nữa, em không thể thương cảm tôi như đối với nai con sao? Tôi yêu em đến sắp phát cuồng, em lại luôn nhẫn tâm như vậy không hề để ý tới tôi, em không biết là em rất tàn nhẫn với tôi sao?”

Sở Lăng chắn chặt răng, chống lại rung động do tình cảm dịu dàng thắm thiết của Alex tác động tới, liên tục cảnh cáo chính mình phải chống lại tình yêu trong lòng, tuyệt đối không được biểu lộ ra, càng không thể vì nhất thời xúc động mà xoay người lại ôm lấy anh——tuy rằng cậu thực sự muốn làm như vậy, rất muốn bỏ mặc tất cả mà nhào vào lòng anh, nhưng mà…cậu không thể…bất luận thế nào cậu cũng không thể làm như vậy…

Sâu trong nội tâm Sở Lăng vô cùng khao khát có thể xoay người lại ôm lấy Alex, nhưng lý trí lại nhắc nhở trách cứ cậu một lần nữa, cậu âm thầm nắm chặt tay, hai luồng suy nghĩ đấu tranh kịch liệt với nhau khiến cậu vô cùng mâu thuẫn khó chịu.

Ngay khi tâm trí Sở Lăng ngày càng rối loạn, Alex đã thay cậu làm mình bình tĩnh lại, anh nắm lấy vai xoay người cậu lại, vội vã cúi đầu hôn lên môi cậu, nụ hôn sâu nồng nàn vô cùng cuồng nhiệt.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.