Tình Mê Pháp Lan Tây

Chương 87



Ray đi tới phía sau Alex:

”Anh sẽ không vì thế mà từ bỏ đi? Nếu đã biết được tình cảm thật sự của Jason, anh càng phải cố gắng tranh thủ mới đúng? Mượn rượu giải sầu có ích gì?”

Alex cười khổ nói:

“Em ấy sẽ không tha thứ cho tôi, Lăng căn bản không hề để ý tới tôi, cho dù em ấy từng có cảm tình với tôi, chắc hẳn cũng sớm bị tôi phá hủy hết rồi.”

Ray nhíu mày nói:

“Chẳng lẽ anh lại chịu thua như vậy sao? Cậu ta không chịu tha thứ thì anh phải cầu xin chứ, nếu đã thực sự yêu thương Jason, thì có gì không làm được? Dù sao những chuyện xấu hổ không phải anh cũng làm nhiều rồi sao, thêm một chuyện thì có sao đâu?”

Alex không khỏi quay đầu hung hăng trừng mắt liếc Ray, nhìn thấy biểu tình hài hước của Ray, lại ảm đạm nói:

“Tôi đã cầu xin rồi, nhưng em ấy căn bản không có phản ứng. Nhưng mà tôi không trách em ấy, tôi quả thật chỉ giận chình mình, ngay cả tôi cũng còn không tự tha thứ thì làm sao có chuyện hi vọng Lăng dễ dàng tha thứ như vậy?”

Ray cũng nghiêng người tựa vào cửa sổ:

“Vậy anh tính làm gì bây giờ?”

Alex im lặng hồi lâu mới trả lời:

“Tôi không biết.”

Alex nhẹ nhàng đẩy cửa vào phòng ngủ, Sở Lăng vẫn như trước ngồi trên giường ôm gối nhìn ra cửa sổ.

Từ lúc đầu khi Sở Lăng mới tới đây, chuyện yêu thích nhất của cậu là nhìn ra cửa sổ ngẩn người, lúc trước Alex còn không hiểu được, nhưng bây giờ anh đã biết vì sao Sở Lăng lại làm như vậy, bởi vì thế giới bên ngoài cửa sổ có thứ cậu yêu thích nhất, tự do.

Trái tim Alex đột ngột trở nên đau đớn, ánh mắt nặng trĩu —— anh quả thực đã làm sai sao? Anh quả thực rất yêu hắn, nhưng mà….anh đã dùng sai phương thức để yêu, vì thế mới gây cho người mình yêu nhất thương tổn lớn đến như vậy?

Alex nhìn bóng dáng gầy yếu của Sở Lăng, nhẹ nhàng kêu:

“Lăng.”

Sỡ Lăng quả thực như anh dự đoán không hề phản ứng.

Alex bước tới ngồi xuống trước giường, đưa tay ôm nhẹ Sở Lăng vào lòng, hai má áp lên mái tóc đen mềm mại, khẽ thở dài:

“Lăng, em thật sự không chịu tha thứ cho tôi sao? Lăng, tôi có thể thề, tôi không bao giờ làm em tổn thương nữa, không bao giờ. Nếu em không muốn, cả đời này tôi cũng không chạm vào em nữa, chỉ xin em tha thứ cho tôi, được không Lăng?”

Sở Lăng im lặng dựa vào lòng Alex, im lặng nghe giọng nói trầm thấp thì thầm bên tai, một mực im lặng không nói lời nào.

Alex đem người duy nhất mình yêu ôm vào lòng, lại bi ai cảm giác khoảng cách hai người xa xôi như góc biển chân trời, trái tim lãnh khốc của anh bắt đầu đau đớn như bị dao cắt, rốt cuộc buông cậu ra đứng lên, móc khẩu súng lục quay họng súng về phía mình đưa đến trước mặt Sở Lăng.

Sở Lăng tựa hồ kinh ngạc một chút, rốt cuộc nhịn không được ngẩng đầu lên nhìn Alex.

Alex nhìn cậu nói:

“Lăng, tôi không muốn em tiếp tục như vậy nữa, nếu giết tôi có thể khiến em dễ chịu một chút thì em cứ ra tay đi, tôi sẽ không oán hận một câu.”

Con ngươi đen nhìn Alex bắt đầu thay đổi, Alex cũng im lặng đau buồn nhìn cậu.

Hồi lâu sau, Sở Lăng đột ngột đưa tay tiếp nhận súng, nhảy xuống giường đứng đối diện với Alex, giơ súng lên đặt ngay ngực Alex.

Alex không hề trốn tránh cũng không nhắm mắt lại, chỉ bình tĩnh nhìn Sở Lăng dịu dàng, giống như dùng giây phút cuối cùng này đem gương mặt hắn khắc thật sâu vào lòng.

Sở Lăng nhìn anh, bàn tay nắm chặt khẩu súng bắt đầu run khe khẽ…..

Nếu giết anh đi, có lẽ chính mình liền có tự do….nhưng mà, sau khi giết anh rồi mình thực sự có được tự do sao? Trái tim đã không còn, tự do ở đâu?

Không….Alex chết tiệt vì cái gì luôn dùng loại ánh mắt này nhìn mình? Cái loại ánh mắt ôn nhu chết tiệt chứa đầy tình cảm nồng nàn này, giống như mình vẫn như cũ là người anh yêu nhất trên thế gian này…..

Không….đừng nhìn cậu nữa….thực buồn cười, anh làm sao lại nghĩ rằng mình muốn giết chết anh? Anh làm sao biết được….người cậu hận nhất cũng không phải anh….không phải là anh….cậu hận nhất chính là tâm mình, hận chính mình vẫn hết thuốc chữa vẫn tiếp tục yêu anh như cũ, hận chính mình rõ ràng bị anh làm tổn thương sâu như vậy, lại vừa hận sự tàn bạo của anh vừa ngấm ngầm căm phẫn và cũng vô cùng đau xót tuyệt vọng….. Mà anh lại nhẫn tâm cho cậu một khẩu súng, muốn cậu đi giết một người mà ngay cả bản thân muốn hận cũng không thể…. Sao anh có thể làm như vậy? Sao anh có thể nhẫn tâm như vậy? Anh cuối cùng muốn bức cậu đến mức độ nào mới thỏa mãn?

Đôi lam mâu của Alex kinh hoảng nhìn Sở Lăng, không dám tin:

“Lăng….”

Anh trơ mắt nhìn những giọt nước mắt trong suốt ảm đạm chảy xuống từ đôi tinh mâu xinh đẹp, rơi xuống trên bàn tay anh, nóng đến rát bỏng trái tim mình…

Lăng kiêu ngạo như vậy, Lăng luôn quật cường như vậy, sao có thể khóc trước mặt mình? Anh tới cuối cùng vẫn làm Lăng càng bị tổn thương hơn?

Hàng lông mi dài run rẩy khép lại, tay phải buông lỏng súng, khẩu súng lục rơi xuống mặt sàn, xoay người lảo đảo bước vào phòng tắm, đóng cửa lại.

Alex cúi đầu, ngơ ngác nhìn những giọt nước ấp áp trên bàn tay mình, chỉ có thể hết lần này tới lần khác liên tục hỏi bản thân:

“Tôi rốt cuộc đã làm gì?”

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.