Tình Muộn

Chương 21: Anh là tình thân



Trong thế giới của sự cô đơn này, nếu như có một người luôn nhớ về bạn thì điều đó thật hạnh phúc biết bao.

Vị tướng quân độc hành tác chiến Aman­da cuối cùng gục ngã vì kiệt sức. Khi Kỉ Hoa Ninh đến nhà thăm, cô đang mệt mỏi nằm bẹp trên giường.

- “Bác sĩ nói, dạ dày bị xuất huyết nhẹ”. Sắc mặt của cô ấy không được tốt lắm, dù có nghỉ ở nhà cũng chẳng có ai chăm sóc, điều này khiến cho người khác cũng cảm thấy đau lòng.

- “Chị Mạn, chị đừng giận khi em nói điều này. Dạ dày của chị đã không ổn từ trước rồi, tại sao cứ phải gắng sức? Thân thể rệu rã, sự nghiệp có tốt thì cũng còn ý nghĩa gì?”.

Aman­da chẳng còn hơi sức đâu để cười: “Vẻ ngoài, người phụ nữ cố gắng trong công việc thì nhất định phải trả giá bằng một số thứ. Em có biết tại sao chị lại bỏ công ty trước không?”.

Kỉ Hoa Ninh cảm thấy hơi ngần ngại nhưng cũng nói: “Em cũng đã nghe qua một số chuyện, nhưng thực sự là không tin lắm…”.

- “Gió vào hang trống tất thành cuồng phong, chẳng qua là có cường điệu hóa lên chút ít. Thực sự chị đã đánh ông chủ của bọn họ, nhưng chỉ là một cú đấm chứ không bạo lực như những lời nói đó.” Aman­da dừng lại để thở, “lão ta cho rằng chị là một người đàn bà không có chồng che chở, chỉ có thể leo lên bằng cách lợi dụng nhan sắc của bản thân mình. Lão ta vớ vẩn với chị thì chị càng chẳng cần phải khách khí với loại người như thế!”.

- “Em hiểu chị Mạn ạ, em hiểu lòng kiêu hãnh trong chị”. Kỉ Hoa Ninh thành thực ngưỡng mộ dũng khí và quyết tâm của Aman­da, một người phụ nữ để thành công trong sự nghiệp có thể chịu đựng gi­an khổ, vất vả nhưng tuyệt đối không bao giờ bán đi chính bản thân mình, điều này chỉ có một linh hồn cao ngạo chân chính mới có thể kiên quyết như vậy. Chị định cứ như thế này mãi sao? Cuộc đời vẫn còn dài, dài đến nỗi tràn đầy sự cô đơn; mà quãng đời thanh xuân của phụ nữ lại rất ngắn ngủi, trong chớp mắt chỉ còn thấy chừa lại một chiếc đuôi nhỏ bé!”.

- “Cái con bé ngốc này, chị mày bây giờ còn hy vọng gì nữa, lẽ nào lại mong gặp được một người đàn ông tốt?”.

- “Tại sao lại không thể? Tìm được hạnh phúc mới chính là sự nghiệp đích thực của người phụ nữ!”.

- “Ha ha, hạnh phúc không phải là thứ tìm là thấy, nhưng lại là thứ tổng kết, so sánh hoặc sáng tạo mà có được. Trước đây chị đã không hiểu điều này và chị đã từng có hạnh phúc; đến khi hiểu được thì hạnh phúc đã vụt ra khỏi tầm tay”.

Trên đường quay về nhà, Kỉ Hoa Ninh cứ “ngấu nghiến” đến những điều Aman­da nói. Nghĩ mãi, nghĩ mãi rồi dường như cô đã hiểu tại sao chị ấy lại không mưu cầu hạnh phúc, tại sao chị ấy lại gắng sức trong công việc? Cuối cùng cũng là vì chị ấy không thể nào từ bỏ.

Không thể nào quên những gì đã qua, vậy thì tại sao lại buông tay?

Giữa mùa hè, sinh nhật lần thứ hai mươi bảy của Kỉ Hoa Ninh đã đến. Trước ngày sinh nhật một hôm cô định mời mấy chị em đến “bù khú”, nhưng lại đúng lúc Nisha về nước, thế là cô mời Tần Di Gi­ang và Aman­da đến tụ tập. Ba người phụ nữ khi gặp mặt đều có sự quan sát lẫn nhau, những người phụ nữ ở các độ tuổi khác nhau nên họ cũng có những đặc tính riêng biệt.

Aman­da là người nhiều tuổi nhất, cô có mái tóc ngắn uốn cong, vóc dáng trung bình, trên dưới đều mặc phối một màu trắng cổ điển, thể hiện rõ ràng một vẻ đẹp Mỹ; Tần Di Gi­ang có mái tóc nhuộm màu vang đỏ, bận chiếc váy lụa trắng dài kết hợp với đôi san­dal tết dây, trông cao ráo mảnh mai và đẹp một cách mong manh; Kỉ Hoa Ninh với mái tóc đen nhánh, chỉ để lại vài lọn lòa xòa trên vai, khuôn mặt búp bê thật không thích hợp với việc trang điểm cho lắm, cô mặc áo sơ mi sọc đỏ đen kết hợp với chiếc quần soóc cũng màu đen để lộ ra đôi chân thon thả thu hút không ít ánh mắt ngưỡng mộ. Trong ba người, xem ra cô là người trẻ nhất, trông giống như những em gái xinh đẹp, căng tròn nhựa sống trên đường, cô cũng chẳng thể than thở gì được về cuộc bôn tẩu của mình khi nó đã gần như đến đoạn chót.

- “Để em giới thiệu mọi người với nhau. Đây là Tần Di Gi­ang, là bạn thân của em từ thời cấp ba; đây là Aman­da, hay còn gọi là chị Mạn, là sếp ở công ty, thế nhưng ở đây – chị ấy là một người bạn!”.

Ba người mỉm cười, một cảm giác thân thiện kỳ lạ bao trùm lấy bọn họ. Kỉ Hoa Ninh hỏi Tần Di Gi­ang: “Cô bé Vương Niệm Niệm nhà cậu đâu rồi?”.

Tần Di Gi­ang xua tay: “Trước khi tớ đi nó còn bám riết lấy chân mẹ, khó khăn lắm mới lừa đi được đấy. Từ khi có nó, tớ chẳng có chút thời gi­an riêng tư nào, sinh nhật chị em còn mang theo cục nợ, thật là mệt chết đi được!”.

- “Đưa nó đến đây, tớ nhớ nó lắm!”.

- “Con gái em bao nhiêu tuổi?” Aman­da tham gia chủ đề con cái ngay, hai bà mẹ ngay lập tức trở lại thói quen và khi họ đã nói về con mình thì không thể dừng lại được.

Kỉ Hoa Ninh rất hài lòng vì hai người họ có thể nói chuyện một cách cởi mở với nhau. Bạn bè thuở ấu thơ, cùng với sự trưởng thành, cũng giống như con búp bê đã từng yêu quý, chẳng biết đã mất đi từ lúc nào. Hiện tại, hai người trước mắt cô, cũng là những người bạn dần dần có được theo thời gi­an. Cô cảm thấy mình có thể thấu hiểu tâm ý của họ, hai bên đều trân trọng giữ gìn, cho dù có chuyện gì xảy ra thì cũng có thể tin tưởng lẫn nhau.

-“Chúc mừng, sinh nhật vui vẻ!” Ba người phụ nữ hoan hỉ cụng ly, họ cũng chẳng quan tâm xem có ai để ý đến mình hay không. Bọn họ đã vượt qua bao nhiêu gi­an khổ, thử thách và dần dần từng bước tiến về phía trước bằng năng lực của chính bản thân mình. Họ đều biết trong cuộc sống điều gì là quan trọng nhất, bởi vì họ đã từng mất đi những thứ như vậy, dù thức tỉnh vào bất cứ lúc nào cũng đều không phải là quá muộn.

Sau cái đêm vui vẻ ấy, Kỉ Hoa Ninh về nhà nhưng cố ý không đánh tiếng, muốn hù Lâm Tĩnh Lam trên in­ter­net, cô bật máy tính và vào mạng QQ.

- “Hi, đại ca, tôi không ở nhà, xem ra cậu cũng không bị chết đói đấy chứ?”.

Sau khi nhận được tin, Lâm Tĩnh Lam theo phản xạ ngoảnh nhìn về phía cửa, thấy đèn trong phòng Kỉ Hoa Ninh đang sáng, nhất định là cô ấy cố ý.

Tran­quil­li­ty: “Sắp chết rồi đây!”.

Kỉ Hoa Ninh nhẹ nhàng mang đồ ăn mà cô mua về bày lên bàn, rồi lại quay về ngồi trước máy tính: “Nghe nói lúc nãy ông già Noel đi qua có mang quà đến tặng cho người có nhu cầu, còn không mau đi xem!”.

Lâm Tĩnh Lam chạy đến phòng khách, thấy hai hộp thức ăn thơm phức đang bốc khói. Cậu nói: “Không thấy ông già Noel nhưng có sinh nhật ai đó, tôi khai chiến đây!”.

Lúc đó Kỉ Hoa Ninh mới cười “hi hi” xuất hiện, Lâm Tĩnh Lam đang ngồi đó ăn uống. Thấy cô đến, cậu hỏi: “Chơi vui không?”.

- “Vui, có Tiểu Di và chị Mạn, cậu cũng biết còn gì, là sếp của tôi ấy. Hai người bọn họ nói chuyện với nhau còn nhiều hơn cả với tôi, thấy ghen tỵ quá!”.

- “Thế ngày mai em có về nhà mẹ không?”.

Kỉ Hoa Ninh nhớ ra Gi­ang Vân có bảo cô về nhà vào ngày sinh nhật, thế nhưng khuôn mặt của Tô San đột nhiên cứ lấp ló trước mắt. Cô lắc đầu: “Ngày mai tôi không về, chúng ta cùng ở nhà nhé, để cuối tuần này mới về!”.

Lâm Tĩnh Lam không nói thêm điều gì. Lúc mười hai giờ đêm, khi Kỉ Hoa Ninh đang mơ màng ngủ thì điện thoại rung chuông, cô mở máy thấy đó là một tin nhắn của Tiểu Lam: “Chúc mừng sinh nhật, mãi mãi vui vẻ!”

Cô mỉm cười, để điện thoại bên giường. Khi con người vui vẻ, khi con người bật khóc, mỗi một chúng ta đều khó có thể tránh khỏi những thời khắc cô đơn. Ăn đồ ăn ngon, xem bộ phim hay; thân thể mệt mỏi, tâm trạng buồn đau… Tất cả những điều đó nếu như không có người chia sẻ thì liệu còn có ý nghĩa gì? Nếu như trên thế giới này, có một người nhớ mọi điều về bạn thì đó chính là một thứ hạnh phúc vô cùng, vô cùng xa xỉ.

Cuối tuần, ngày dọn dẹp nhà cửa theo như cô và Tiểu Lam đã hẹn với nhau. Kỉ Hoa Ninh dậy từ rất sớm, bịt đầu, đeo tạp dề, chuẩn bị cho cuộc tổng vệ sinh.

Bình thường công việc của hai người đều rất bận, đi sớm về muộn, thời gi­an để rửa bát, giặt quần áo còn không đủ nói gì đến việc để ý xem nhà cửa như thế nào? Cũng may vì Tiểu Lam không chịu thua kém, cậu không ngủ nướng trên giường, Kỉ Hoa Ninh bắt đầu thể hiện tinh thần phân công nhiệm vụ: những nơi dơ dáy, những công việc nặng đòi hỏi sức lực thì con trai làm – điều này không có vấn đề gì. Còn việc lau chùi, sắp xếp đồ vật do cô đảm nhiệm.

- “Thế còn WC và bếp?”.

- “Đó là những nơi dơ dáy, đương nhiên là con trai làm”. Kỉ Hoa Ninh luôn đúng, có vẻ như số phận không thể tránh khỏi việc cầm bàn chải nhà vệ sinh đã nhất định rơi vào cậu con trai có khuôn mặt chảy dài và ngu ngơ đó.

Kéo rèm cửa, để trong phòng tràn đầy ánh sáng lung linh; mở cửa sổ, bất chấp cái nóng như thiêu đốt. Chiếc quạt máy làm việc hết tốc lực, bụi bặm được hất hết ra ngoài cửa sổ.

- “Chẳng để ý nên không biết, bụi sắp chất thành núi rồi!” Kỉ Hoa Ninh đập đập vào kệ để đồ, quét ra một đống bụi, rồi lại chăm chú nhìn vào những đồ vật ở trên kệ.

- “Ở chỗ tôi toàn là dầu mỡ… đừng vội quá, tôi làm một loáng là xong rồi sẽ qua đó giúp em”. Bình thường Tiểu Lam không hay vào bếp, hôm nay cũng tính cống hiến một chút cho sự nghiệp ăn uống trong gia đình.

Kỉ Hoa Ninh sau khi sắp xếp xong đồ đạc trong tủ lại quay ra dọn dẹp trong phòng khách, vừa quay người thì nghe thấy một tiếng “choang”, bình hoa trên bàn đã tan tành thành bốn mảnh trên mặt đất.

- “Sao bình hoa lại ở đây?”.

Lâm Tĩnh Lam méo xệch miệng: “Là tôi… tôi để ở đó… ấy, đừng dọn, để tôi đến quét, cẩn thận đứt tay!”.

- “Xong rồi, quanh năm bình an!” Kỉ Hoa Ninh nhanh nhẹn dọn xong bãi chiến trường, khi đó, trong bếp Tiểu Lam đã “tranh thủ” trở thành tác giả của một loạt tiếng “choang, choang” của sự đổ vỡ.

- “Ấy, sao lại bắt chước tôi?”, Kỉ Hoa Ninh vội vàng lao vào bếp, chàng công tử nhà ta mức độ cũng thật thảm thương, đã làm vỡ ba cái đĩa và hai cái bát.

- “Tôi nghĩ những cái này chẳng dùng làm gì nên định chuyển vào trong…”, Tiểu Lam tội nghiệp cúi đầu rầu rầu, khi làm thí nghiệm chưa bao giờ làm hỏng dụng cụ, sao làm việc nhà lại không cẩn thận chút nào?

- “… Chỗ này để tôi, cậu ra kéo so­fa dịch ra một chút rồi quét phía bên dưới đi, tôi không xê dịch được ghế!”.

Lâm Tĩnh Lam tuân lệnh, nhanh chóng phụ giúp. Kỉ Hoa Ninh vừa dọn đống đổ vỡ vừa nghĩ: “Tiểu Lam thật là càng giúp càng vướng víu!”. Đứa trẻ này, người nào cũng nói rằng thông minh, thế nhưng với việc nhà thì sao mà ngu ngơ đến thế.

Lâm Tĩnh Lam dùng hết sức mới kéo được so­fa dịch ra một chút, phía dưới để lộ ra một lớp bụi dày. Khi hai tay chạm xuống đều trở nên đen sì. “ Ding ding ding…”, tiếng điện thoại vang lên.

- “Tiểu Lam, nghe điện thoại đi!” trong bếp, Kỉ Hoa Ninh nói vọng ra.

- “Nghe đây!”, Lâm Tĩnh Lam dừng ngay công việc, vội vã lau tay rồi nghe điện thoại.

Thì ra là điện thoại của Lâm Vũ Hiên và Lâm Đồng Hạ, bọn họ nghe tin hai đứa trẻ đang thực hiện công cuộc tổng vệ sinh, họ cũng không nói nhiều, chỉ nhắc nhở chúng cẩn thận kẻo lại bị thương. Lâm Tĩnh Lam gác máy, tiếp tục lao đầu vào cuộc “cách mạng” quét dọn đầy nóng bức.

Phòng khách lúc bấy giờ thật ngổn ngang: Tất cả những đồ vật chuẩn bị mang bỏ đi đều được chất đống lại đang chờ xử lý, chiếc so­fa bị kéo lệch khỏi vị trí thường ngày một chút còn ghế ngồi đều được gác lên bàn, thậm chí trên mặt đất còn vương cả những vệt dầu mỡ chẳng biết từ đâu mà ra. Lúc lúng túng nhất chính là lúc việc nhiều nhất, ví dụ như đương lúc trong nhà vệ sinh lại có một cú điện thoại vô duyên nào đó gọi tới.

Tiếng chuông cửa vang lên như còi xe cảnh sát, Kỉ Hoa Ninh đang quỳ gối lau góc cửa, thiếu chút nữa là nhảy dựng lên theo phản xạ. Đang lúc nhà cửa thế này mà có ai đến nhỉ? Cô nhìn xung quanh phòng khách một lượt, giống như vừa trải qua một trận cướp bóc.

- “Hoa Ninh, làm thế nào bây giờ?” Tiểu Lam quay lại cầu cứu, hai người nhìn nhau, họ giống như những tên đạo tặc trong căn nhà này vậy.

- “Lộn xộn như thế này, không thể để nhìn thấy được!” Lâm Tiểu Lam vội vàng đi vào trong. Kỉ Hoa Ninh đi tiên phong, quan sát qua lỗ cửa, thì ra là một phụ nữ tầm trung niên không quen biết.

Kỉ Hoa Ninh mở cửa một khoảng nhỏ, người đối diện chủ động nói: “Ghi số nước!”.

Rốt cuộc cô đành để người đó vào tham quan ngôi nhà đang dọn dang dở. Khi người ghi số nước rời đi, không đừng được nên đã để mắt nhìn Lâm Tĩnh Lam ở đằng sau, hai đứa trẻ đáng yêu này, hình như là một đôi vợ chồng trẻ?

Khi hoàng hôn buông xuống cũng là lúc Lâm Tĩnh Lam xách túi rác cuối cùng mang đi ném. Kỉ Hoa Ninh đóng cửa sổ, bật điều hòa, căn phòng lại quay trở về vẻ trang nhã và thơm tho vốn có. Nhìn căn phòng mới rực rỡ, mọi đồ vật đều được xếp ngăn nắp có hàng có lối, khiến cho lòng người cảm thấy vô cùng khoan khoái. Đặc biệt là trên kệ đựng đồ, bên cạnh tấm ảnh của Lâm Vũ Hiên và Lâm Đồng Hạ đã được bổ sung thêm một khung ảnh mới.

Cô gái rạng rỡ như ánh mặt trời cùng cậu con trai vụng về trong bộ đồng phục trường học, tấm ảnh lưu niệm trong một buổi hoàng hôn rực rỡ. Cô gái cười rạng rỡ, ngón tay hình chữ V được giơ trên đầu của cậu con trai. Cậu trai cũng rất đẹp nhưng có đôi chút bẽn lẽn. Khi đó Kỉ Hoa Ninh đang học cấp ba, hai đứa ở trong công viên và đã nhờ người qua đường chụp giúp một kiểu. Nhìn bức ảnh mà nhớ lại ngày hôm đó, hình như cũng vào khoảng thời gi­an này. Vậy mà chỉ trong tích tắc, nhiều năm đã qua đi, dường như từ khi Tiểu Lam xuất hiện trong cuộc đời cô thì cậu vẫn luôn ở đó mà không dịch chuyển đi đâu cả.

Lâm Tĩnh Lam ném rác quay về, đầu bết toàn mồ hôi. Nhanh như bay, Kỉ Hoa Ninh rút mấy tờ giấy ăn giơ đến trước mặt cậu chào hỏi: “Xem xem, tóc ướt hết rồi!”.

Mặt cậu bị nắng chiếu nên hơi ửng hồng, cái miệng cong cong, cuối cùng đã kết thúc một ngày vất vả. Ánh mắt cậu dừng lại nơi tấm ảnh rồi quay lại nhìn Kỉ Hoa Ninh, cô ấy so với lúc bấy giờ không lớn hơn là mấy, nhưng cậu đã cao hơn cô ấy rất nhiều. Kỉ Hoa Ninh lau đầu cho Tĩnh Lam, thấy ánh mắt cậu đang chăm chú vào mình, bất giác cảm thấy khuôn mặt nóng ran, phát vào tấm lưng ướt đẫm của cậu một cái: “Lau không sạch, mau đi tắm, khéo lại bốc mùi lên bây giờ!”.

Lâm Tĩnh Lam cười “ha ha” rồi lao vào phòng tắm, trong nhà đang tràn ngập tình cảm ấm nồng. Kỉ Hoa Ninh lại cầm khung ảnh đó lên, không biết mười năm sau, cô và Tiểu Lam sẽ như thế nào nhỉ?

Gần đây, Kỉ Hoa Ninh phát hiện ra Lâm Tĩnh Lam có thay đổi ít nhiều. Một trong số đó chính là việc cậu ta có vẻ thích vào mạng in­ter­net hơn. Ngày trước, khi cô tan sở về, nếu cậu ấy đã về trước thì phần lớn là ngủ – vì thí nghiệm suốt đêm rất mệt mỏi. Nhưng hiện nay nếu như lúc nào cô không ở nhà thì máy tính của cậu ấy luôn luôn bật. Cô để ý mấy lần, cậu ta nếu chẳng phải chơi game on­line thì cũng là tra cứu tài liệu, chat chit hoặc thỉnh thoảng rong chơi trên QQ.

Từ trước đến giờ Tiểu Lam chưa từng giấu cô bất cứ điều gì, QQ tại sao lúc nào cũng mở ngay trên màn hình khiến người ta muốn bỏ đi cũng không được. Tuy nhiên, cô cũng không đi xem trộm một cách tùy tiện, song cuối cùng đồ vật thì có thể khống chế được chứ trái tim con người làm sao có thể. Dần dần, trong các câu chuyện của cậu ấy, cô biết Tiểu Lam có một đồng nghiệp rất hợp gu trong cách nói năng, đó là một cô gái mà theo như cậu mô tả thì “nam tính hơn cả nam nhi” – lẽ nào còn có khí chất nam nhi hơn thế.

Kỉ Hoa Ninh có biết tên cô ấy nhưng cũng không chú ý đến nhiều, chỉ là có đôi chút tò mò – Tiểu Lam từ nhỏ đến lớn không có lấy một người bạn thân, điều này tự bản thân cậu đã nhận như vậy, còn về bạn gái hầu như là không có. Thế nhưng không phải không có trường hợp đặc biệt, cũng giống mối quan hệ giữa cô và Mạnh Thiên Phàm chẳng hạn. Cô hoàn toàn có lý do để tin rằng, Mạnh Thiên Phàm là do Gi­ang Viễn Ảnh phái đến “nằm vùng”, thế nhưng sự hài hước, chân thành và thẳng thắn trong cách đối nhân xử thế của anh đã khiến cô hưởng ứng và cảm thấy kết bạn với người này sẽ rất là vui vẻ, tất cả không có gì khác ngoài điều đó. Cô không hề biết rằng, trong những câu chuyện của họ không hề có hình bóng của Gi­ang Viễn Ảnh, họ chính là những người bạn thực sự do kỳ duyên hội ngộ mà nên.

Nói đến Gi­ang Viễn Ảnh, đây chính là thời điểm anh gặp phải đôi chút phiền toái. Y tá đến báo rằng, có một đoàn nam, nữ trung niên ăn mặc rất kỳ lạ đang đứng ở trước cửa viện, chỉ đích danh và yêu cầu được gặp anh, việc này cũng kinh động đến cả phó viện trưởng.

Mạnh Thiên Phàm hỏi: “Cậu không gặp sự cố gì khi đi chữa trị bên ngoài đấy chứ? Gần đây trong bệnh viện cũng rất bình thường, sao lại có nhiều người đến tìm cậu vậy?”.

Tự bản thân Gi­ang Viễn Ảnh cũng chẳng biết chuyện gì xảy ra, đành mở cửa ra ngoài: “Mình đi xem thế nào, không biết có chuyện gì nhỉ?”.

Mạnh Thiên Phàm cũng vội vàng chạy theo: “Mình cũng đi!”.

Những người đó đang ở trong đại sảnh, vì thu hút rất nhiều sự chú ý của mọi người nên đã bị bảo vệ ngăn lại. Nhìn thấy Gi­ang Viễn Ảnh, họ lập tức vẫy tay về phía anh và gọi: “bác sĩ, bác sĩ!”.

Nhìn bộ dạng cũng không phải tìm đến để gây chuyện, vì người đàn ông dẫn đầu cung kính cúi chào Gi­ang Viễn Ảnh: “Bác sĩ Gi­ang, có lẽ bác sĩ không nhớ chúng tôi?”.

Thật sự Viễn Ảnh không nhớ ra họ là ai, chỉ “Ừ, ừ, à, à” cho qua. Người đàn ông đó cười cười và nói: “Ngày mười lăm tháng trước, ở trung tâm thương mại XXX… tiểu thư nhà chúng tôi bị ngất, chính là bác sĩ đã cấp cứu cho cô ấy!”

Nói như vậy, Gi­ang Viễn Ảnh lập tức có ấn tượng, rồi lại nhìn người đàn ông, hình như là người nhà của cô gái bị bệnh tim ấy.

- “A! Tôi nhớ ra rồi, thế cô gái đó không sao chứ?”.

- “Không sao, không sao, hiện tiểu thư rất tốt!”. Người đàn ông vẫn không ngừng mỉm cười, có vẻ rất vui: “Bình thường, ông chủ vẫn dạy chúng tôi rằng làm người phải biết tri ân báo nghĩa, lần này chúng tôi đến đây để cảm ơn bác sĩ, cảm ơn bác sĩ đã cứu mạng tiểu thư nhà chúng tôi!”, nói xong, tất cả những người ấy lần lượt làm động tác cúi mình thi lễ khiến Gi­ang Viễn Ảnh giật nảy cả người. Rốt cuộc cô gái đó là loại người nào, xem ra không phải là một gia đình bình thường, giống như kiểu hoàng thân quốc thích, sao mà trang trọng vậy. Có vẻ như người đàn ông đã đoán được những nghi ngờ của Viễn Ảnh, ông ta liền mời anh vừa rảo bước vừa nói chuyện:

- “Thực ra cũng chẳng giấu gì, tiểu thư tên là Văn Vịnh Tâm, là con gái độc nhất của tổng giám đốc tập đoàn Lạc Điền…”.

Tập đoàn Lạc Điền? Thực sự là cái tên như sét đánh ngang tai, đây là một tập đoàn có tài lực hùng hậu, trong thành phố này không ai là không biết đến. “Tiểu thư bị bệnh tim rất nặng, bình thường đều bị cưỡng chế ở nhà không thể đi ra ngoài. Ngày hôm đó, do quản gia không để ý nên tiểu thư đã lẻn ra, xém chút nữa dẫn đến đại họa!”.

Gi­ang Viễn Ảnh có đôi chút đồng tình với cô gái có tên là Văn Vịnh Tâm, thảo nào hôm đó trước khi bị kéo đi cô ấy đã nhìn anh bằng ánh mắt đầy vẻ mỉa mai. Chính là cô ấy không biết làm sao, cô ấy giận dữ thế giới này, hận bọn họ – những người có thể có được cuộc sống bình thường. Gi­ang Viễn Ảnh ngăn người đàn ông lại bằng vẻ mặt đau khổ: “Xin đừng quá khách khí, những việc làm đó là thiên chức của tôi. Hãy chăm sóc tốt tiểu thư nhà các ông, bệnh tình như cô ấy thì cần được nghỉ ngơi!”.

Người đàn ông không ngừng cảm ơn rồi sau đó dẫn đoàn người ra về. Mạnh Thiên Phàm như chợt nhớ ra điều gì: “Ngày mười lăm tháng trước? Là buổi chiều hả? Tôi cũng ở trung tâm thương mại XXX!”.

- “Thật à?” Gi­ang Viễn Ảnh vẫn chưa định thần lại: “Sao tôi không gặp cậu nhỉ?”.

- “Tôi nhớ rồi, hôm đó chúng tôi nhìn thấy một đám xúm đông xúm đỏ, nhưng không đến xem, không ngờ thế giới thật nhỏ bé, hóa ra cậu cứu người ở đó!”.

- “Đi chơi với người đẹp nào?” Gi­ang Viễn Ảnh chau mày hỏi.

Mạnh Thiên Phàm cảm thấy hơi thiếu tự tin, nhưng cũng thành thực trả lời: “Là Kỉ Hoa Ninh mà…”.

Gi­ang Viễn Ảnh mỉm cười, quay mình trở lại với công việc. Từ sau khi bọn họ gặp lại, chưa một lần nào Kỉ Hoa Ninh đồng ý gặp riêng anh. Ý của cô ấy, anh nghĩ là anh đã hiểu rất rõ.

Rốt cục là không thể quay trở lại nữa hay sao?

- “Bác sĩ Gi­ang!” ngoài cửa, một người đẹp xuất hiện, cô trang điểm kỹ lưỡng trông chẳng khác nào “Bạch cốt tinh”. Gi­ang Viễn Ảnh nhìn một lúc, thì ra là Mẫn Lạc Lạc, chưa kịp chào hỏi thì có một bệnh nhân đeo số đi vào.

- “Thật ngại quá, cô qua bên kia ngồi trước đi nhé!”.

- “Không sao, là em làm phiền đến công việc của anh mà!”. Mẫn Lạc Lạc vừa kết thúc vụ kiện, liền nghĩ tiện đường qua xem công việc của Gi­ang Viễn Ảnh. Trong thâm tâm, cô đã sớm xác định anh chính là đối tượng của mình.

Bên cạnh, Mạnh Thiên Phàm chứng kiến tất cả, nhưng không lên tiếng.

Thời gi­an công việc của Lâm Tĩnh Lam không cố định nên rất khó để có được một ngày nghỉ ngơi cùng với Kỉ Hoa Ninh, hai người cùng nhau ra ngoài mua ít đồ dùng, rồi lại mua thêm chút đồ ăn. Khi đi trên đường, Kỉ Hoa Ninh bị hấp dẫn bởi tấm biển hạ giá của cửa hàng nội y. Cô liếc nhìn Tiểu Lam, cậu ấy đã xách đồ đứng bên cạch từ khi nãy. Khi cậu ta xấu hổ nhìn thật là đáng yêu, cô cười cười rồi đi vào trong tiệm.

So với ngày thường, người trong cửa hàng đông hơn rất nhiều, có thể tất cả đều hướng vào chương trình khuyến mãi đặc biệt này, cho nên đi lại có đôi chút chen chúc. Khó khăn lắm Kỉ Hoa Ninh mới lấy được vài bộ ưng ý, nóng đến toát cả mồ hôi hột. Bên ngoài không có điều hòa không biết Tiểu Lam sẽ thế nào. Cô nhìn ra ngoài, cậu ấy đã không còn ở vị trí cũ nữa. Quan sát một hồi cũng thấy cậu đang quay lưng về phía cô, hình như đang nói chuyện với một cô gái.

Cô gái đối diện với Kỉ Hoa Ninh nên có thể nhìn thấy rất rõ vóc dáng: Người nhỏ nhắn nhưng không hề gày gò, khuôn mặt tròn với mái tóc cắt ngắn kiểu Hỉ Nhi gọn gàng, đôi mắt to chứa đầy thần thái, khi cười nhìn thật rạng rỡ, cô mặc chiếc áo phông màu xanh lá cây kết hợp với quần bò, trên vai còn đeo một chiếc ba lô rất to. Không biết Tiểu Lam nói gì mà cô ta cười liên tục, sau đó lại thô lỗ thụi vào vai cậu ta một đấm.

Cô rất ít nhìn thấy có người lại có thể gần gũi với Tiểu Lam như vậy. Tuy không nhìn thấy biểu hiện của cậu nhưng nhất định không hề ghét cô gái này, có lẽ cậu ta không thể đợi thêm một phút nào nữa. Đều đã trưởng thành cả rồi, thế giới của hai người họ nhất định là rất rộng lớn, song mỗi một con người đều có khoảng trời riêng biệt, và bên cạnh cậu ấy bắt đầu có rất nhiều các cô gái, điều này từ trước đến giờ Hoa Ninh chưa từng nghĩ đến. Một cảm giác lạ lùng đang len lỏi trong tâm khảm cô, hình ảnh hai người ngoài cửa hình như có gì đó làm cô nhức mắt.

- “Thưa cô, mấy bộ này cô có lấy không? Phiền cô khẩn trương một chút, đằng sau vẫn còn người xếp hàng!”. Nhân viên bán hàng không đợi được hơn nên đã thúc giục, cô định thần trở lại, vội vàng thanh toán tiền. Khi cô xách túi ra, cô gái kia đã đi, chỉ có Tiểu Lam đứng im lặng đợi cô ở đó.

“Con gái thật là đáng sợ!” Kỉ Hoa Ninh lau mồ hôi bước tới, sau đó nghiến răng nghiến lợi nói: “Và tôi cũng không phải là ngoại lệ”.

Lâm Tĩnh Lam mỉm cười rồi giúp cô xách đồ, hai người tiếp tục tiến về phía trước, cậu hoàn toàn không đề cập đến việc vừa gặp ai.

Kỉ Hoa Ninh cố tình làm ra vẻ hiếu kỳ: “Lúc nãy tôi thấy cậu bị say nắng hả, hình như đứng nói chuyện với một người, là ai vậy?”.

Lâm Tĩnh Lam “ừ” một tiếng, “Đồng nghiệp của tôi, cái người mà tôi đã từng nói là giống con trai ấy, cô ấy họ Dương!”.

Hóa ra người đó chính là Dương Đổng Lâm. Kỉ Hoa Ninh biết đó là cô gái mà gần đây rất gần gũi với Tiểu Lam, dáng vẻ đặc biệt sáng sủa, lẽ nào lại thầm thương trộm nhớ Tiểu Lam… mình đang nghĩ gì thế này? Tại sao lại ghép họ thành một đôi nhỉ?

- “Cô ấy đi nhanh thế, định làm quen một chút…”, Kỉ Hoa Ninh ngượng ngùng nói.

Tất nhiên, Lâm Tĩnh Lam không hiểu được ý tứ trong đó, nhẹ nhàng nói với cô: “Cô ấy đang vội, để lần sau nhé!”.

Thế là, sự nhạy cảm của người con gái nơi Kỉ Hoa Ninh đã bắt đầu để ý đến tất cả những sự việc liên quan giữa Tiểu Lam và người con gái đó. Cô phát hiện ra rằng, Tiểu Lam lên mạng để nói chuyện với cô gái đó, thỉnh thoảng còn gửi cả tin nhắn. Thế nhưng, cậu ấy không hề có sự thay đổi gì đối với cô, song hiện tại mỗi lần cậu ta báo phải làm thêm giờ đều khiến cô nghi ngờ phỏng đoán.

Khoảng cách giữa cô và cậu ấy giống như một dòng sông rộng lớn, đó là sự ngáng trở của năm năm trời. Mỗi khi cô muốn tiến đến gần bờ hơn một chút thì lập tức lại bị sóng đánh dạt ra xa, sau đó lại tiếp tục do dự ngóng về phía bờ xa. Một ngày, cô đột nhiên phát hiện ra, trên bờ có một cô gái khác đang đứng nói chuyện với cậu và cô không biết làm thế nào để có thể vượt qua con sông này. Chẳng có ai ủng hộ cô, cũng chẳng biết về sau này, khoảng cách giữa họ còn thay đổi như thế nào.

Lẽ nào, chỉ có thể đứng nhìn từ xa?

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.