Tình Này Đành Hẹn Với Gió Đông

Chương 18: Bông hoa ái mộ



Mấy ngày sau, đúng như những gì Vân Nương đã hứa, y phục đã sớm được làm xong .

“May mà may gấp, vừa kịp hôm nay có thể dùng được.” Dưới sự thúc giục của Vân Nương, Hạ Phẩm Dư liền thay bộ y phục mới, đứng trước chiếc gương đồng, quả nhiên, Vân Nương nói không sai, gương mặt bình phàm của nàng khi phối hợp với bộ y phục này bỗng trở nên phiêu linh như tiên giáng trần, khiến cho cả người nhìn trông cũng đẹp hơn ngày thường vài ba phần. Hơn nữa vẻ đẹp toát lên từ nàng trông thanh cao mà trầm lặng.

Tư Hành Phong quả thật rất biết cách chọn màu sắc, thứ màu xanh nước biển quả thực rất hợp với nàng. Một con người xưa nay không quan tâm đến y phục bên ngoài như nàng cũng bất giác phải nhìn mình trong gương một hồi lâu.

Lúc Vân Nương chuẩn bị rời đi, nàng định cởi bộ y phục mới, tiễn bà ra tận cửa.

Vân Nương giả bộ tức giận lên tiếng “Cô nương đang chê y phục do Vân Nương này làm không đẹp sao? Cô nương phải biết rằng ngay cả thiên kim họ Hứa ở phía Tây thành ngày nào cũng phái người đến nhờ ta may y phục cho mà còn bị ta từ chối đấy. Nếu cô nương mà cởi bộ y phục ra thì sau này dù Tô công tử có ra mặt, cũng đừng mong Vân Nương may cho cô nương một ống tay áo.”

Hạ Phẩm Dư nghe vậy chỉ biết nói “Ta chỉ sợ sẽ làm bẩn mất bộ y phục đẹp này.”

“Y phục làm ra là để cho người ta mặc, nếu sợ bẩn thì còn mặc làm gì? Được rồi, cô nương cứ mặc đi, để chốc nữa Tô công tử đến ngắm tay nghề của ta. Thôi ta phải về đây.”

“Để ta tiễn Vân Nương.”

Hạ Phẩm Dư tiễn Vân Nương ra đến cửa, vừa hay đi qua một hành lang, bất ngờ gặp vị thiếu nữ áo hồng hôm trước gặp tại cửa hàng tơ lụa của gia trang Hải Đức.

Vị thiếu nữ áo hồng vừa thấy Vân Nương liền lớn tiếng gọi “Vân Nương, y phục của ta…”

Vân Nương vừa thấy nàng liền mỉm cười đáp “Thật ngại quá, Hứa tiểu thư, y phục của tiểu thư, ta nhất định sẽ làm xong sớm. Ta còn có việc phải quay về cửa hàng trước. Cáo từ nhé!”

Vân nương đi rất nhanh, để mặc Hứa tiểu thư gọi lớn nhưng bà không hề quay đầu lại nhìn.

Thì ra vị thiếu nữ áo hồng này chính là tiểu thư nhà họ Hứa ở phía Tây thành.

Hạ Phẩm Dư có phần kinh ngạc, tại sao vị Hứa tiểu thư này lại đột nhiên xuất hiện ở Tô Viên?

Hứa tiểu thư nhìn chằm chằm vào bộ y phục màu xanh nước biển trên người Hạ Phẩm Dư một hồi lâu, trong lòng có phần hồ nghi, bộ y phục mà Hạ Phẩm Dư đang mặc trên người nhìn góc độ nào trông cũng giống như được Vân Nương may, đang định mở lời hỏi thì lại bị cắt ngang.

Tư Hành Phong đứng ở phía xa gọi “Bích Nhu.”

Hứa Bích Nhu vừa thấy Tư Hành Phong liền vui mừng chạy nhanh về phía ngài, níu lấy cánh tay rồi hớn hở gọi tên “Tô Mục, huynh đã chuẩn bị xong chưa? Đợi chút nữa là có thể thắp đèn được rồi.”

Hạ Phẩm Dư kinh ngạc nhìn nụ cười hiền hòa, ấm áp trên khuôn mặt của Tư Hành Phong lúc này, nhất thời quên cả thỉnh an ngài.

Bích Nhu? Tô Mục?

Mấy ngày trước tại cửa hàng tơ lụa là lần đầu tiên ngài gặp vị Hứa tiểu thư này thì phải. Chỉ trong có vài ngày ngắn ngủn hai người đã thân thiết đến mức gọi tên rồi. Xem ra những lời mà đám nha đầu trong Tô Viên nói không sai, mấy ngày nay ngài đều ở cùng với thiên kim đại tiểu thư nhà họ Hứa.

Từ trước đến nay ngài không dễ dàng để cho người khác chạm vào người mình, trừ phi được cho phép, nếu không bàn tay của Hứa Bích Nhu còn chưa chạm vào tay áo đã bị ngài vô tình gạt sang một bên rồi. lequydon Bây giờ, Hứa Bích Nhu không chỉ níu lấy tay áo ngài thậm chí còn khoác tay ngài một cách thân mật.

Nàng không hề phủ nhận, bản thân rất thích nhìn thấy nụ cười rạng rỡ hơn là khuôn mặt lạnh lùng của ngài. Thế nhưng chẳng biết tại sao, nàng lại không thích ngài mỉm cười rạng rỡ mỗi lần gặp vị Hứa tiểu thư kia. Nụ cười đó cho dù có dịu dàng, ấm áp, tuyệt đẹp, vào thời khắc này, trong ánh mắt nàng, cực kỳ khó chịu. Rốt cuộc khó chịu ở đâu nàng nhất thời chưa thể nói rõ.

Lồng ngực bức bối, giống như bị vật gì đó đè nặng lên, khiến nàng thấy hô hấp khó khăn.

Hạ Phẩm Dư do dự trong giây lát, liệu có nên tiến lại gần thỉnh an, thế nhưng ngài đang nói chuyện thân thiết với Hứa tiểu thư là vậy, nếu nàng đột nhiên tới cắt ngang thì thật không thỏa đáng chút nào.

Nghĩ một hồi, nàng quyết định rời đi. Chủ nhân gặp khách nếu có sắp xếp ắt sẽ dặn dò từ trước, nếu không dặn dò thì đương nhiên là vì không thích người hầu kẻ hạ làm phiền, phá vỡ bầu không khí thân mật.

Đúng lúc nàng định quay người bước đi, đột nhiên nghe thấy ngài gọi tên mình “Hạ Phẩm Dư.”

Nàng dừng chân, nhìn ngài bằng ánh mắt khó hiểu.

Tư Hành Phong nhìn nàng một hồi lâu, than dài một tiếng, xua tay nói “Tối nay ta sẽ không về ăn tối.” Sau đó, ngài liền rời khỏi cùng Hứa Bích Nhu.

Thì ra ngài chỉ muốn thông báo cho nàng biết tối nay sẽ không về ăn tối, hẹn hò cùng giai nhân, làm sao nàng không hiểu được chứ?

Nhìn theo bóng dáng dần khuất xa của ngài, lòng nàng thoáng lạc lõng, buồn bã.

“Phẩm Dư tỷ.” Hạ Phẩm Dư đang định đến phòng ngự thiện dặn dò, thì hai người Xuân Đào và Hạ Hà liền chạy tới tìm nàng.

Hạ Phẩm Dư liền hỏi “Có chuyện gì mà hai muội vui thế?”

“Tỷ tỷ có biết hôm nay là ngày gì không?” Xuân Đào hớn hở cười tít mắt.

Hạ Phẩm Dư khẽ chau đôi mày.

Hạ Hà nói “Là lễ tế hoa thần đó.”

“Lễ tế hoa thần?” Đây không phải lần đầu tiên nàng nghe thấy tên của ngày lễ đẹp này, từ khi còn nhỏ, Hạ Phẩm Dư đã từng nghe cha nói các thị trấn lớn nhỏ ở hoàng triều Kim Bích và ven biên giới nước Bạch Hổ mỗi năm đều tổ chức lễ tế hoa thần một lần. Lúc đó nàng không hiểu đây là ngày lễ có ý nghĩa gì, cha liền nói, sau này sẽ đưa nàng đi tìm hiểu, đáng tiếc là ý nguyện đó chưa bao giờ thành sự thật.

Xuân Đào liền nói “Người dân vùng Nam Bộ chúng muội chủ yếu sinh sống nhờ bán hoa tươi, mỗi năm vào ngày mùng một tháng ba, mọi người thường tổ chức lễ tế hoa thần, cảm ơn hoa thần đã luôn bảo vệ và ban phúc, mang lại cuộc sống an lành, giàu có cho nhân dân. Sau này tập tục lễ tế hoa thần dần dần lan rộng ra cả nước, hai bên nam nữ có thể bày tỏ tình cảm dành cho đối phương vào dịp này.”

“Vậy chẳng phải gần giống với ngày lễ ăn mày hay sao?” Hạ Phẩm Dư mỉm cười nói.

Hạ Hà liền đáp “Cũng không phải là giống nhau hoàn toàn. Lễ tế hoa thần chủ yếu là để động viên trai gái bày tỏ tình cảm ái mộ của mình dành cho nhau. Hơn nữa, một lát sau khi qua giờ trưa, quan phủ sẽ cử hành hoạt động tế lễ diễu hành, chọn ra những mỹ nữ tuyệt sắc đóng giả hoa thần, rắc những cánh hoa hạnh phúc cho bách tính. Dù gì công tử cũng không có trong phủ, tỷ tỷ cùng bọn muội ra ngoài xem náo nhiệt nhé, đảm bảo là tỷ tỷ sẽ thích đấy!”

Xuân Đào không nói nhiều, trực tiếp kéo thẳng nàng ra khỏi phủ, còn dắt theo mấy tiểu nha đầu khác trong phủ ra ngoài.

Khi còn ở nước Bạch Hổ, những ngày tết lớn nhỏ trong năm, đều phải ở trong cung cấm, nàng rất nhớ cảm giác vui mừng, hớn hở mỗi khi đón tết khi còn nhỏ, thế nhưng ở trong cung chẳng thể nào tận hưởng được .

Đi xem náo nhiệt thì đi, cũng lâu lắm rồi nàng chưa có cảm giác này.

Hạ Phẩm Dư để mặc cho bọn Xuân Đào, Hạ Hà kéo về chốn đông người. Kể từ sau khi đến hoàng triều Kim Bích, ngoại trừ mấy ngày trước đi tới Hiệt Hương Các thì nàng chưa hề thưởng thức cảnh đẹp chốn kinh thành hoa lệ, náo nhiệt tại đây.

Lễ tế hoa thần, đường to ngõ nhỏ đều ngan ngát hương hoa, khắp nơi đều là những bông hoa tươi tắn, tuyệt sắc. ^don^lê^quy* Các cô nương mặc trên người những bộ y phục kiều diễm, nàng đột nhiên nhớ tới câu Vân Nương nói lúc vừa mới đến đưa y phục, thì ra Vân Nương gấp gáp làm y phục là vì lễ tế hoa thần hôm nay.

Nhìn thấy hoa tươi trải đầy khắp phố, lòng nàng cũng bất giác hân hoan, vui vẻ.

“Phẩm Dư tỷ, cái này tặng cho tỷ.” Xuân Đào không biết mua đâu một bông hoa nhét vào lòng bàn tay nàng.

“Cái này…” Nàng đang định hỏi bông hoa này liệu có ý nghĩa gì đặc biệt thì Hạ Hà đã mỉm cười tít mắt, vui vẻ nói “Đợi chút nữa khi hoa thần tới, tỷ tỷ nhớ kĩ đấy, phải lạy hoa thần ba cái. Sau đó buổi tối khi quay về phủ, tỷ tỷ hãy cắm bông hoa này vào bình hoa trong phòng của công tử, cầu mong hoa thần sẽ phù hộ cho công tử được bình an vạn phúc.”

Hạ Phẩm Dư cảm thấy nụ cười của Xuân Đào với Hạ Hà vô cùng gian tà, liền nhướng mày truy hỏi “Bông hoa này dùng để cầu phúc sao?”

“Đương nhiên là vậy rồi!” Hai tiểu nha đầu nhướng mày hớn hở.

“Vậy còn bông hoa trong tay của hai muội thì sao?” Hạ Phẩm Dư chỉ vào bông hoa trong tay của hai nha đầu, lém lỉnh hỏi.

“À, ai cầu phúc thì người ấy cắm hoa. Tỷ tỷ cứ an tâm , bọn muội cũng sẽ cắm hoa vào trong lọ hoa ở phòng công tử.” Xuân Đào trả lời.

Hạ Phẩm Dư nhìn bông hoa hồng thắm trong tay mình, mỉm cười bình thản. Chẳng qua chỉ là một bông hoa, vốn dĩ nên cắm vào lọ hoa trong phòng, có lẽ là do nàng đã suy nghĩ quá nhiều. Lễ tế hoa thần này đích thực là rất đặc biệt .

Trong dòng người tấp nập, không biết ai thét lớn tiếng “Hoa thần tới rồi.”

Tiếp theo đó, liền thấy một đoạn toàn những cô nương xinh đẹp mặc y phục màu hồng ca hát múa may đi tới. Trong đoàn người, có một cô nương thân mặc y phục bằng lụa trắng đứng trên đỉnh kiệu liên tục múa vòng rồi ném những cánh hoa muôn màu từ trên bầu trời xuống.

Những người xung quanh hò hét náo nhiệt, tranh nhau lấy được cánh hoa cầu phúc mà hoa thần vung xuống.

Xuân Đào và Hạ Hà kéo Hạ Phẩm Dư ý bảo nàng hãy mau cầu nguyện.

Hạ Phẩm Dư để bông hoa giữa hai bàn tay rồi chắp lại, âm thầm nguyện cầu, hy vọng Tư Hành Phong… hy vọng ngài… hy vọng ngài có thể được an khang, vạn phúc. Trong lòng nàng bỗng vang lên một giọng nói nhỏ, đột nhiên xuất hiện một mầm hy vọng nhỏ nhoi khiến nàng căng thẳng tới mức mở choàng mắt.

Tuy nhiên lúc này không biết hai đứa Xuân Đào, Hạ Hà đi đâu mất, nàng bị đám đông xô tới đẩy lui, sắp sửa đứng không vững. Đột nhiên, bên cạnh xuất hiện một người phụ nữ vừa cao vừa béo, thúc mạnh vào người khiến nàng bị đẩy ra ngoài, chân không đứng vững lập tức ngã xuống đất.

Nàng ngồi trên mặt đất, nhìn về đám đông đang điên cuồng chen chúc lại nhìn bông hoa trong tay mình, ngây người thẫn thờ.

May mà bông hoa vẫn chưa bị dập nát. Đã lâu lắm rồi nàng không cảm thấy vui vẻ như lúc này, lúc còn nhỏ, nàng thích nhất là ngày mùng bảy với tết Thượng Nguyên. Kể từ sau khi nhập cung, cảm giác hoan hỷ, hạnh phúc thế này cứ ngày một rời đi không trở lại.

Đúng vào lúc nàng đang định đứng lên thì đột nhiên một bàn tay to lớn đã đưa ra trước mặt.

Nàng ngây người ngước mắt nhìn lên, khi thấy khuôn mặt quen thuộc, nàng bất ngờ lên tiếng “Cư đại nhân?” Nàng đưa tay cho Cư Viên Tu, ngài liền nhẹ nhàng dùng sức là có thể kéo nàng đứng dậy.

“Lúc nãy ta còn tưởng mắt mình bị hoa, không ngờ đích thực là cô nương.” Cư Viên Tu mỉm cười dịu dàng.

“Đa tạ Cư đại nhân, đã ra tay tương cứu đến hai lần.” Hạ Phẩm Dư cúi người hành lễ.

Cư Viên Tu liền nói “Tại sao Phẩm cô nương lại có mặt tại đây? Lẽ nào cô nương đi theo đoàn quân hộ tống cống phẩm tới sao? Ta cũng mới quay về kinh thành Kim Bích mấy ngày trước, vừa hay nghe tin Bình Viễn hầu xảy ra chuyện… Thật không ngờ Hầu gia lại có thể gặp phải kiếp nạn nguy nan như thế!”

Thế nhưng nghe khẩu khí của Cư Viên Tu, Hạ Phẩm Dư liền đoán ngay ngài không hề biết gì về chuyện nửa đêm nàng bị Tư Hành Phong tóm lên xe ngựa khởi hành, huống hồ là việc Tư Hành Phong hiện giờ đã bình an vô sự. Chuyện này ngay đến Vũ đại nhân hộ tống cống phẩm mà còn không biết, xem ra Tư Hành Phong nhất định có dự định riêng.

“Ta đến đây để thăm người thân…” Nàng vội vã chuyển chủ đề nói chuyện “Cư đại nhân không phải đang ở nước Bạch Hổ chúng ta hay sao? Tại sao đột nhiên lại hồi quốc ?”

Cư Viên Tu ngây người nhìn nàng, một lúc sau mới ho hắng vài tiếng rồi đưa ánh mắt về phía hoa thần đã rời đi một khoảng xa nói “Cha mẹ thúc giục ta quay về…” Hai chữ ‘xem mặt’ mắc nghẹn ở cổ họng ngài một lúc lâu mà chẳng thể nào thốt thành lời.

“Thì ra là vậy.” Hạ Phẩm Dư cúi đầu, ngắm nghía bông hoa trong tay mình.

Cư Viên Tu đột nhiên đưa bông hoa trong tay mình cho nàng rồi nói “Cái này, ta tặng cho cô nương.”

Nàng ngây lặng người, sau đó đưa tay ra, nhận lấy bông hoa kia, lễ phép đưa lời “Cám ơn đại nhân.”

Cư Viên Tu thấy nàng nhận hoa, trên mặt xuất hiện nụ cười hạnh phúc, đang kích động định nói điều gì đó thì đột nhiên bị một người chen tới cắt ngang giữa chừng.

“Bông hoa này đại nhân cứ giữ lấy cho bản thân đi.” Giữa tiết trời đầu xuân, giọng nói này lạnh như băng, bàn tay mười ngón thon dài, trắng trẻo cầm lấy bông hoa trong tay Hạ Phẩm Dư đưa lại cho chủ nhân ban đầu của nó.

Cư Viên Tu giương mắt nhìn bông hoa được trả lại cho mình liền ngước mắt lên nhìn người bước tới, bất giác trợn tròn hai mắt.

Tư Hành Phong kéo Hạ Phẩm Dư về phía mình, rồi lạnh nhạt nói với Cư Viên Tu “Cư đại nhân, lâu rồi không gặp.”

“Đại nhân…” Cư Viên Tu đột nhiên cảm thấy không biết nên nói gì mới phải.

“Chuyện Tư mỗ vẫn còn trên nhân thế, mong Cư đại nhân có thể bảo mật giúp cho. Tư mỗ vẫn còn việc gấp, xin đi trước một bước.”

Hạ Phẩm Dư vẫn còn chưa định thần lại thì đã bị Tư Hành Phong kéo đi một khoảng xa, để lại một mình Cư Viên Tu đứng giữa đường lớn mặt mày ngơ ngác.

Mãi cho tới khi hai người rời khỏi đám đông ồn ào, Tư Hành Phong mới chịu dừng bước, cúi đầu lườm Hạ Phẩm Dư. lequydonnn^ Quả nhiên là màu xanh nước biển đã tôn lên vẻ trầm lắng, nhã nhặn của nàng, thích hợp với nàng hơn bất cứ màu sắc nào khác, tay nghề của Vân Nương cũng rất tuyệt.

Hạ Phẩm Dư đối diện với đôi mắt đen láy tràn đầy nộ khí, hoàn toàn không biết rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì, nàng cảm thấy vô cùng khó hiểu.

Nàng miễn cưỡng mỉm cười rồi tỏ ra bình thản lên tiếng “Tại sao công tử lại xuất hiện tại đây? Không phải lúc này công tử đang ở cùng với Hứa tiểu thư sao?”

Tư Hành Phong không trả lời, vẫn tiếp tục nhìn chăm chăm vào nàng, đôi mắt lạnh như băng, phải một lúc sau, ánh mắt sắc bén đó mới chịu chuyển từ khuôn mặt nàng sang đóa hoa tình nàng cầm trên tay “Bông hoa này là ai tặng cho ngươi?” Ngữ khí lạnh lùng đến mức khiến người đối diện đông cứng lại.

Hạ Phẩm Dư có sao nói vậy “À, đây là do Xuân Đào đưa cho ta. Xuân Đào và Hạ Hà bảo ta sau khi cầu phúc trước hoa thần xong rồi mang cắm vào chiếc bình hoa trong phòng của ngài, như vậy có thể phù hộ cho ngài an khang, vạn phúc.”

Nghe câu nói này, khuôn mặt nghiêm nghị của Tư Hành Phong mới giãn ra đôi chút, sau đó lại đưa một bông hoa tình đang cầm trong tay cho nàng rồi nói “Cầm lấy bông này rồi cùng cắm vào chiếc bình đó.”

Hạ Phẩm Dư nhận lấy bông hoa, trong lòng không khỏi nghi hoặc, nàng nhớ ngài không phải là người tùy tiện lại cắm hoa trong bình.

“Đi thôi.” Tư Hành Phong nắm tay nàng rất tự nhiên.

Suốt dọc đường đi, có rất nhiều cô nương giơ khăn che nửa mặt hoặc đưa tay lên che miệng mỉm cười cùng Tư Hành Phong, thậm chí có mấy vị cô nương to gan còn xông thẳng đến trước mặt họ, đưa bông hoa cho Tư Hành Phong. Thế nhưng, Tư Hành Phong liền đẩy nàng lên phía trước, đúng vào lúc nàng định nhận hoa thì ai ngờ vị cô nương kia liền tức giận đùng đùng, lườm nàng một cái rồi cầm hoa che mặt bỏ chạy, khiến nàng cực kỳ bối rối.

Cả ngày hôm đó, Hạ Phẩm Dư đi theo Tư Hành Phong thăm thú hết mọi ngõ ngách trong kinh thành Kim Bích. Họ dùng bữa tối tại Thái Bạch lâu nổi tiếng nhất kinh kì, lúc này nàng mới hiểu, thảo nào ngài nói không cần phải chuẩn bị bữa tối cho ngài.

Lúc quay về Tô Viên, trời đã tối đen, sao trời lấp lánh phủ khắp bầu trời.

Hạ Phẩm Dư cắm một bó hoa lớn vào chiếc bình đặt trong phòng của Tư Hành Phong. Lúc đầu trong tay nàng chỉ có hai bông, nhưng sau đó trên đường về cứ gặp người bán hoa, ngài lại mua hoa liên tục, mua xong vứt sang cho nàng, sau đó thành một bó lớn.

Ngày hôm sau, khi Xuân Đào với Hạ Hà biết được chuyện này liềm mỉm cười chúm chím suốt cả ngày.

Sau nhiều lần Hạ Phẩm Dư truy hỏi, cầu cạnh, cuối cùng Xuân Đào mới chịu nói thật “Những bông hoa trong lễ tế hoa thần không phải dùng để cầu phúc, mà dùng để bày tỏ tình cảm với người mình yêu. Phẩm Dư tỷ à, tỷ cắm một bó hoa lớn như vậy, lời bày tỏ tình cảm này đúng là nhiệt liệt, mạnh mẽ đấy!”

Hạ Phẩm Dư vừa nghe cả khuôn mặt liền đỏ bừng bừng như bị thiêu đốt.

Tỏ tình? Hôm qua ngài mua nhiều hoa, đưa cho nàng như vậy, sau đó lại bảo nàng cắm vào lọ hoa trong phòng mình, từ đầu chí cuối ngài là đang trêu chọc nàng, thảo nào hôm qua nụ cười luôn hé trên môi.

Nàng trợn mắt lườm Xuân Đào và Hạ Hà “Hai con ranh này không ngờ lại dám lừa ta? Muốn chết hả?”

“Ha ha… ha ha…” Xuân Đào, Hạ Hà che miệng cười vang chạy khắp nơi chạy trốn.

Hạ Phẩm Dư tức giận đến mức mặt lúc đỏ rực lúc lại trắng bệch.

Lúc này đã gần đến bữa trưa, nàng không còn nhiều thời gian để ‘dạy dỗ’ hai con tiểu nha đầu tinh nghịch kia nữa, đành phải đi đến phòng ngự thiện. Lúc đi ngang qua hoa viên, nàng liền gặp cảnh Tư Hành Phong vui vẻ đi cùng Hứa Bích Nhu.

Tư Hành Phong thấy nàng liền nói “Mau dặn phòng ngự thiện làm mấy món nhắm, sau đó mang đến đình Lãm Túy.”

“Dạ vâng, thưa công tử.” Để hợp tình hợp lí, ở đây nàng không gọi ngài là Hầu gia mà thay vào đó là công tử.

“Nếu không có chuyện gì khác thì đừng đến đình Lãm Túy làm phiền ta với Hứa tiểu thư.” Thấy nàng rời đi, Tư Hành Phong lại nói thêm.

“Dạ vâng, thưa công tử.” Nàng cung kính cúi người hành lễ, sau đó quay người bước đi.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.