Tình Ngang Trái

Quyển 1 - Chương 8



Màu đen là mực, màu trắng là giấy, phím đàn piano cũng có hai màu trắng đen, chỉ cần phối hợp với nhau có thể tạo ra những khúc nhạc lay động lòng người.

Hình Tuế Kiến về đến nhà đã gần mười một giờ đêm.

Bước chân dứt khoát, dáng người của hắn cao to giống như một người khổng lồ, hắn có một đôi chân dài mạnh mẽ, rắn chắc mà có lực, hơn nữa đủ lực để tấn công người khác, chỉ cần người nào bị hắn đá trúng, tuyệt đối sẽ nằm sấp không dậy nổi, thậm chí sẽ phun ra hai ngụm máu tươi.

Ngoài ra khi không có vũ khí thì khả năng chiến đấu của hắn cũng vô cùng mạnh mẽ, kĩ thuật bắn súng càng xuất sắc, thời niên thiếu, hắn sở dĩ có thể khiến cho những tên côn đồ bằng tuổi hoặc thậm chí lớn hơn mấy tuổi phải kêu hắn một tiếng lão đại, suy cho cùng hắn cũng phải có năng lực.

Nhưng bây giờ hắn không còn lộ ra những mũi nhọn đó nữa.

Hắn mở cửa phòng, nhà của hắn là hai màu đen trắng lạnh giá.

Đá cẩm thạch màu đen, bức tường màu trắng, bàn ăn màu đen, ghế ngồi màu trắng, các đồ trong nhà bếp đều màu đen, sofa màu trắng.

Hắn thích màu đen, đơn giản, vững vàng, thâm trầm, nhưng lúc trang trí ngôi nhà, hắn lại lựa chọn thêm màu trắng, màu trắng thoạt nhìn có vẻ đơn giản, buồn tẻ, nhưng thực ra vô cùng chói mắt, lạnh lẽo.

Màu đen là mực, màu trắng là giấy, phím đàn piano cũng có hai màu trắng đen, chỉ cần phối hợp với nhau có thể tạo ra những khúc nhạc lay động lòng người.

Trong mắt hắn xuất hiện một màu sắc khác, đó là màu hồng phấn ấm áp, sau đó xông vào mũi chính là mùi rượu đậm đà.

"Anh về rồi à? Bàn chuyện làm ăn mà mệt vậy sao? Em vừa nấu xong bữa đêm rồi đấy, rửa tay là có thể ăn." Theo tiếng nói dịu dàng, một khuôn mặt tươi cười hiện ra, cô gái nhỏ nhắn mềm mại đi về phía hắn.

Cô ta tiếp nhận cặp của hắn, sau đó cô ta xỏ đôi dép lê màu hồng của mình, rồi đi lấy đôi dép lê màu đen cho hắn.

Mỗi một động tác của cô ta đều rất quen thuộc, như thể đã từng làm hàng trăm lần rồi.

Còn hắn cũng rất thành thục đem cặp giao cho cô ta, xỏ chân vào dép lê.

Hắn liếc mắt qua, trong sofa màu trắng, có một màu hồng chói mắt.

Ôn Ngọc nhìn theo ánh mắt của hắn, hai gò má cũng ửng đỏ, "Trong phòng rất lạnh, em cảm thấy ấm áp một chút sẽ tốt hơn."

Hình Tuế Kiến quay đầu, cân nhắc nhìn cô ta.

Thực sự chỉ là do phòng của hắn quá lạnh thôi sao? Hay là cô ấy đang tính toán từng chút từng chút một xâm nhập cuộc sống của hắn?

"Tôi không thích màu hồng." Hắn chưa bao giờ vì bất cứ người phụ nữ nào thay đổi nguyên tắc của mình.

Ôn Ngọc ngẩn ra, cứng đờ.

"Nếu anh không thích, chờ lúc em về nhà, sẽ lập tức mang đi ngay." Nhưng nụ cười dịu dàng của cô ta vẫn không thay đổi.

"Ừ." Hắn cũng không thích nói nhiều.

Ôn Ngọc trời sinh nhân duyên vô cùng tốt, tính tình tốt bụng, xinh đẹp dịu dàng, dễ dàng ở chung với người khác, đối với một người con gái như vậy, hắn lại dùng âm lượng hơi lớn, khiến cho hắn cũng cảm thấy mình quá đáng.

"Có phải anh đói rồi hay không? Em đã hầm món tim lợn mà anh thích nhất rồi đấy, anh tranh thủ ăn nóng cho ngon." Ôn Ngọc bưng nồi tim lợn hầm từ trong nhà bếp đi ra.

Hắn là "động vật ăn thịt ", không thịt không vui.

Trên phương diện nấu nướng, Ôn Ngọc có thể làm chủ dạ dày của hắn.

Mùi rượu nồng đậm kia lan tỏa trong không khí, bình thường hắn đã sớm ngồi vào ghế "động thủ", nhưng hôm nay, không hiểu sao hắn lại cảm thấy phiền chán.

Hắn thích rượu, nhưng cũng căm thù rượu.

Từ khi ra tù đến bây giờ, hắn vẫn kiêng rượu, cũng chỉ có rượu hầm của Ôn Ngọc, mới có thể giúp hắn giải cơn khát. Nhưng hôm nay hắn lại không có khẩu vị.

"Hôm nay bàn bạc chuyện làm ăn không thành công sao?" Ôn Ngọc nhìn ra manh mối, dịu dàng hỏi.

Hắn im lặng.

Vừa nghĩ đến đêm nay bất ngờ gặp lại người kia, tâm tình của hắn đột nhiên càng trầm xuống.

Thành phố Ôn không lớn, nhưng hắn không nghĩ tới sẽ có ngày gặp lại Kiều Duy Đóa, tuy nhiên sau khi gặp lại tâm tình của hắn cứ lên xuống thất thường không như hắn mong đợi.

Cho dù cô không hề có hành động nào quyến rũ hắn, nhưng trên đường trở về, trái tim của hắn như đang ở trong một vùng biển bão.

"Không sao, công việc làm ăn của chúng ta đã rất nhiều rồi, không cần bản hợp đồng này cũng không sao." Ôn Ngọc săn sóc an ủi.

Công ty bảo đảm của hắn hai năm nay thực sự phát triển rất mạnh, hai giới hắc bạch đều có người của hắn, công ty có liên quan tới tất cả các hoạt động buôn bán của thành phố Ôn.

Nhưng sự nghiệp của hắn phát triển không thể không kể đến công lao của những người như Ôn Ngọc, Tiểu Béo, và Sài Nhân.

Nếu không có bọn họ, công ty sẽ không thể thành lập thuận lợi như vậy, nếu không có bọn họ, hắn cũng không có khả năng tham gia vào "trận chiến" tài chính đẫm máu này, càng không có khả năng trở thành Hình lão đại của ngày hôm nay.

"Đàm Thành, mười triệu USD, lãi hàng tháng là một mao." Ôn Ngọc cũng là cổ đông công ty, có quyền lợi được biết thành quả đêm nay.

"Tốt quá! Sau này em sẽ theo dõi việc này!" Ôn Ngọc mặt giãn ra sung sướng.

Trong ba năm nay, Ôn Ngọc không những chăm sóc cẩn thận cho cuộc sống sinh hoạt của hắn, mà còn là một người "vợ hiền" trong sự nghiệp của hắn .

Cho nên, có rất nhiều người ở trước mặt hay sau lưng đều gọi Ôn Ngọc là chị dâu, còn cô ta cũng chưa bao giờ giải thích.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.