Tình Ngang Trái

Quyển 2 - Chương 6



Rất tối, rất đói, rất lạnh, rất khó chịu...

Tối là vì mắt Tiểu Lộng hoàn toàn bị che lại.

Đói là vì đã lâu Tiểu Lộng không được ăn gì, ngay cả nước cũng không được uống.

Lạnh là vì Tiểu Lộng vô cùng đói, đói đến nỗi ngay cả ruột non cũng như dính vào nhau, từng trận từng trận khiến cho dạ dày co rút đến mất cả cảm giác, khiến cho cả người cô bé run rẩy, ngay cả nhấc ngón tay lên cũng không có sức.

Khó chịu là vì Tiểu Lộng bị nhốt trong một không gian chật hẹp, ngay cả hít thở cũng vô cùng khó khăn.

"Người đàn ông đáng giận này, chỉ biết làm, cũng không nghe người ta nói chuyện sao?"

"Đó là bởi vì nhũ hoa của em khiến người ta mê muội mà..."

"Chán ghét... A, a... em muốn, cho em, cho em...A, a, thật thoải mái..."

Sau một trận cao trào, tiếng giường kêu két két, giọng người phụ nữ ngâm nga yêu kiều, thân thể mềm mại uốn éo giống như lá rụng mùa thu, người đàn ông khẽ gầm như dã thú, từng lần từng lần mãnh liệt chạy nước rút.

Cả căn phòng tràn ngập mùi tình dục.

Cứu mạng.

Mỗi một lần bị "đè ép", Tiểu Lộng chỉ có thể miễn cưỡng nhấc năm ngón tay vô lực, muốn dùng lực đập, nhưng lực phát ra lại nhẹ như vuốt ve mà thôi .

Lúc đầu không có sức lực là vì bị hạ thuốc, còn bây giờ, Tiểu Lộng không còn bị thuốc khống chế nữa, nhưng Tiểu Lộng cảm thấy bản thân càng ngày càng không thể thở nổi...

Ngực vô cùng đau đớn.

Tiểu Lộng thở hổn hển, năm ngón tay vỗ vào giường, từ từ vô lực buông xuống...

...

Vẫn không có tin tức gì của Tiểu Lộng.

Bị "trêu đùa" một hồi, phái các anh em đi rốt cục đã bắt được người gọi điện thoại.

Nhưng cũng không có thu hoạch gì, bởi vì người kia cũng chỉ là nhận tiền của người lạ, phụ trách "đọc thuộc lòng" nội dung trên trang giấy mà thôi.

Là ai dám trêu đùa hắn? Mà ai là người được lợi nhất trong chuyện này? Hình Tuế Kiến nhạy bén bắt đầu chú ý đến một người.

Hắn đã nhiều lần quan sát camera ở các thang máy trong khoảng nửa tiếng trước và sau khi Tiểu Lộng mất tích.

Buổi trưa 12 giờ 20 phút .

Có một đôi nam nữ đi vào thang máy, cửa thang máy vừa đóng lại, bọn họ liền nhiệt tình khó nhịn ở trong thang máy hôn nhau, tay người đàn ông thậm chí đã làm càn chui vào trong quần lót của người phụ nữ, nóng bỏng thăm hỏi.

Trước đó hắn đã từng xem qua đoạn băng này, cũng không quá để ý, hiện tại, cẩn thận xem lại…

Căn bản không thấy rõ diện mạo của người đàn ông đưa lưng về phía camera.

Nhưng cho dù là manh mối gì, hắn cũng không thể buông tha được.

...

Buổi tối, mười giờ đêm.

"Bảo bối, đừng sợ, tất cả đã có anh lo! ..."

Không biết đối phương ở trong điện thoại nức nở nghẹn ngào nói gì, hắn ta thở dài, "Chỉ là ác mộng thôi, bảo bối, là do em tự hù dọa mình thôi, là do con bé kia nghịch ngợm, chúng ta dạy dỗ nó một chút là được!"

"Yên tâm đi, hôm qua anh đã tìm người thả con bé rồi."

"Thật đấy anh không lừa em đâu! ... Anh yêu em như vậy mà, sao em có thể nghi ngờ lời anh nói chứ? Nhớ kỹ, ai hỏi em đều nói không biết, bằng không chúng ta sẽ gặp phiền toái đấy..." Tống Phỉ Nhiên khẩu Phật tâm xà, thâm tình chân thành, "Bảo bối, trải qua chuyện này, anh rốt cục cũng biết được em bảo vệ anh thế nào, anh vô cùng cảm động! Anh đã chia tay bạn gái rồi, anh nhất định sẽ tổ chức cho em một hôn lễ thật long trọng..."

Lời nói của hắn ta nhất thời khiến cho đối phương kích động không thôi.

"Bảo bối, anh cũng yêu em, ngủ ngon!" Giọng hắn ta nhẹ nhàng nói lời tạm biệt với nhân tình.

Kiều Duy Đóa bị giam lỏng lạnh lùng xem một màn này, chính tai nghe thấy khiến cho cô càng sợ hãi.

Duy Đóa có chút ảo não, cô không nên để lại đường sống, để cho hắn ta chỉ mất một hai tiếng đã khôi phục lại sức lực.

Tống Phỉ Nhiên cúp máy, xoay người lại, đáy mắt không che giấu, tràn ngập hung ác nham hiểm: "Kiều Duy Đóa, cô đã suy nghĩ kĩ rồi chứ? Tôi cũng không dám cam đoan, nếu cô còn tiếp tục do dự, Tiểu Lộng còn có thể khỏe mạnh an khang!"

"Rốt cuộc anh giấu Tiểu Lộng ở nơi nào ?" Kiều Duy Đóa lớn tiếng hỏi.

"Giấu ở một nơi chuyên dạy dỗ trẻ em, chỉ cần tôi không tiết lộ, các ngươi ai cũng tìm không thấy, nghĩ không ra." Tống Phỉ Nhiên cười hà hà.

Kiều Duy Đóa lạnh lùng nhìn hắn ta.

"Nơi đó hơi tối, có chút dọa người, quan trọng nhất là Tiểu Lộng mất tích đã bao lâu? Cũng hơn 72 giờ rồi nhỉ, đối với một đứa trẻ trong thời kì đang trưởng thành, trong suốt thời gian đó không được ăn gì, cũng không có nước để uống, thật sự là có chút ảnh hưởng đến phát triển nha!" Tống Phỉ Nhiên chậc chậc nói.

Nghe vậy, sắc mặt Kiều Duy Đóa dần dần tái nhợt.

Ai cũng biết không có thức ăn không đáng sợ, nhưng nếu trong cơ thể không có nước, con người không có cách nào để sinh tồn! Huống chi, Tiểu Lộng chỉ là một đứa trẻ.

"Tống Phỉ Nhiên, không nghĩ tới anh bán căn hộ lợi hại như vậy, mà ngay cả dẫn mối cũng lợi hại không kém!" Kiều Duy Đóa trào phúng.

Cô thật sự là có mắt như mù.

Trong ba ngày bị giam cầm, cô đã nhìn thấu con người Tống Phỉ Nhiên.

Tống Phỉ Nhiên cũng không giận, giả bộ bất đắc dĩ, "Mấy năm trước căn hộ của chúng tôi không lo không bán được, nhưng hai ba năm này tình thế thực sự không ổn chút nào, cha tôi lại coi trọng công trạng của tôi, tôi cũng chỉ là bị cuộc sống bức bách thôi."

"Cho các bạn gái của anh lên giường với những ông chủ lớn, giúp cho anh bán được thật nhiều căn hộ, anh thật đúng là bất đắc dĩ mà!" Duy Đóa trào phúng.

"Đều là do các cô ấy tự nguyện, ai bảo các cô ấy muốn tranh giành nhau vị trí Tống phu nhân chứ?” Tống Phỉ Nhiên tỏ vẻ vô tội.

Vô sỉ!

"Cho dù em có tin hay không, nhưng người tôi thật lòng muốn cưới, chỉ có mình em thôi Kiều Duy Đóa ạ." Tống Phỉ Nhiên thở dài.

Nếu có tin lời hắn nói thì cô chính là đồ điên! Duy Đóa ở trong lòng rủa thầm.

"Nhưng làm sao bây giờ, em đã bị Hình Tuế Kiến nhúng chàm, giống như bàn chải đánh răng bị người khác dùng, tôi cảm thấy thật sự có chút ghê tởm." Tống Phỉ Nhiên khó xử nói.

Duy Đóa bị câu châm biếm này làm cho sắc mặt tái nhợt.

"Tống Phỉ Nhiên, người anh muốn trả thù là tôi mà, anh tha cho Tiểu Lộng đi!" Trái tim cô bị bóp nghẹt, có sự sợ hãi mơ hồ, sợ Tiểu Lộng gặp chuyện không may.

"Cô nói không sai, người tôi muốn trả thù là cô!" Tống Phỉ Nhiên cười cười, đẩy một ly rượu vang đến trước mặt cô, "Vì vậy, cô uống đi, cô uống hết Tiểu Lộng sẽ được bình an !"

Duy Đóa trừng mắt nhìn ly rượu kia, trong lòng có dự cảm bất an.

"Đây là cái gì?"

"Ông chủ Trần cũng sắp đến, ông ta thật sảng khoái đồng ý mua một lúc mười căn hộ cho tôi!" Tống Phỉ Nhiên cười cười, quan tâm nói, "Nhưng thoạt nhìn cô không thể phóng túng nổi, nên tôi đã bỏ một chút thuốc gia tăng tình thú trong rượu, có thể giúp hai người có một đêm sảng khoái, như vậy ông chủ Trần mới vừa lòng chứ..."

Duy Đóa trừng mắt nhìn hắn ta, đôi mắt như thể sắp bốc lửa.

Nhưng Tống Phỉ Nhiên không tức giận, chỉ cảm thấy vui sướng.

Vui sướng vì đã báo được thù.

Đúng lúc này thì, "reng reng" tiếng chuông cửa tiếng vang lên, Tống Phỉ Nhiên nhìn qua màn hình, thấy ông chủ Trần bụng phệ.

"Uống nhanh đi, nếu không uống, Tiểu Lộng của cô thật sự sẽ chết vì khát!" Hắn ta vội vàng thúc giục.

Ánh mắt Duy Đóa từng đợt giật giật.

Nếu cô uống ly rượu này... Đêm nay, cô sẽ bị phá hủy...

"Chẳng lẽ cô yêu thương Tiểu Lộng, khẩn trương vì Tiểu Lộng chỉ là giả mà thôi?" Tống Phỉ Nhiên kinh ngạc nói.

Duy Đóa nắm chặt tay, không nói thêm gì nữa, cô cầm ly, uống một ngụm cạn sách

"Xoảng" uống xong, cô ném thẳng cái ly xuống đất.

Chiếc ly võ tung thành từng mảnh nhỏ, cô khuất nhục nhắm hai mắt lại.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.