Tình Ngang Trái

Quyển 3 - Chương 18



Hình Tuế Kiến và Que Củi vào nhà hàng.

“Đại ca, anh có hài lòng với điều kiện nhà hàng này không?” Que Củi hỏi gã.

“Phong cách được nhưng thử thức ăn trước rồi hẵng tính.” Gã vẫn giữ thái độ bảo thủ.

“Đại ca, anh cầu kỳ quá!” Đã gấp rút mà gã còn đòi nhà hàng phải phong cách, thức ăn phải ngon, đâu cần chặt chẽ như thế chứ?

“Cả đời chỉ cưới một lần thôi.” Vẽ mặt gã vẫn điềm nhiên.

Chuyện này rất quan trọng, cẩn thận một chút cũng tốt hơn.

Que Củi nghiêng đầu qua nhìn gã, nhìn đến độ gã mất tự nhiên, “Đại ca, nể tình anh em bấy lâu, anh có thể giải thích giúp em một mối ngờ vực được không?”

“Cậu nói đi.” Gã lật thực đơn.

“Có phải anh ‘kết’ Kiều Duy Đóa từ rất lâu rồi?” Que Củi hỏi thật nhanh.

“Vớ vẩn.” Gã chẳng thèm nhếch chân mày.

“Nói một đằng nghĩ một nẻo.” Que Củi bình luận.

Gã nhăn mày, định phân bua mình không cần nói dối.

“Đại ca!” Que Củi đột nhiên ghìm giọng gọi gã.

Gã ngước lên thì phát hiện ánh mắt của Que Củi hơi lạ. Qua ánh mắt của anh ta, gã khẽ nghiêng người nhìn theo. Tiếp đó, gã thấy Kiều Duy Đóa.

Kiều Duy Đóa cúi đầu như một cô học trò ngoan ngồi trước mặt một ông lão. Kiều Duy Đóa im lặng và kính cẩn hệt như đã làm chuyện trái với lương tâm. Do ông lão quay lưng về phía gã, nên gã không nhìn rõ mặt của ông ta lắm.

“Lục Thượng Lễ.” Chỗ Que Củi ngồi lại vừa vặn thấy rõ diện mạo của ông lão, anh ta khẽ nói chính xác danh tính đối phương.

Họ Lục, dòng họ này khiến gã nhăn mày. Lát sau, gã mới sực nhớ cái tên đó có chút quen thuộc. Hình như trên báo cáo điều tra mục cha mẹ của Lục Tư Nguyên, gã đã từng thấy cái tên đó.

Lưu lượng máu của gã bắt đầu tăng tốc.

“Đại ca, bọn họ sắp đi rồi, anh không qua đó hả?” Que Củi hỏi.

Gã lắc đầu, mắt vẫn dán chặt vào mỗi biểu hiện trên gương mặt cô, “Cứ quan sát kỹ rồi hẵng tính.”

Lòng gã chợt tức giận, bất cứ việc gì hay người nào có liên quan đến Lục Tư Nguyên cũng khiến gã khó chịu. Đồng thời gã rất muốn biết, phải chăng cô hại con trai người ta hủy hôn nên bây giờ họ tới tìm cô tính sổ?

Gã dõi ánh mắt ra ngoài, nơi Kiều Duy Đóa đứng trước cửa nhà hàng nhìn ông lão lên xe, mãi đến khi chiếc xe khuất bóng mà cô vẫn đứng im bất động, chẳng biết đang nghĩ gì.

“Chị dâu lịch sự ghê.” Bầu không khí quá trầm lắng nên Que Củi phải gượng cười tìm đề tài.

Sắc mặt Hình Tuế Kiến càng lúc càng nặng nề. Vì cảnh cô đẩy mẹ gã và dáng vẻ vô cùng kính cẩn của cô lúc này hoàn toàn tương phản.

Gã căm thù sự so sánh này, tâm trạng gã bỗng chùn xuống nặng trĩu.



Kiều Duy Đóa đứng ngây ra hồi lâu, vì cô đã bị một sự thật phũ phàng đánh sâu vào cõi lòng. Cô ngồi một mình ở trạm xe buýt, rõ ràng chiếc xe cô đậu gần đó nhưng cô đã sớm quên sự tồn tại của nó.

Từng chuyến xe buýt đến rồi đi.

Mọi người đều nói tình yêu như chiếc xe buýt, khi muốn đi lại không thể chờ. Đợi đến lúc bạn vội vàng lên một chiếc xe khác thì mới phát hiện nó đang lững thững theo sau.

Mục đích tìm cô nói chuyện vừa rồi của Lục thẩm phán khiến cô rất kinh ngạc. Ông quả thật là một người tốt bụng, mới có thể sẵn sàng bao dung cho một kẻ đầy khuyết điểm như cô.

Hốc mắt cô rướm lệ, trên môi nở nụ cười vì cảm thấy ông trời thật thích đùa bỡn con người. Thực ra, nếu hồi đó Tư Nguyên chịu nói ba chữ ‘anh yêu em’ thì anh đã có thể giữ chặt lấy cô. Nhưng buồn thay, giờ đây cô đang ở dưới vực sâu muôn trượng.

Hình như vận số cuộc đời cô rất kém cỏi, lúc khát vọng thì phép lạ mãi không xuất hiện, đợi đến khi không cần lại thấy nó luôn ở kề bên. Từ nay về sau cô và Tư Nguyên chỉ có thể làm bạn, dẫu nơi đó có rất nhiều ấm áp thì vẫn vô duyên với cô.

Bầu trời càng lúc càng u ám, điện thoại của cô đổ chuông vô số lần. Cuối cùng, cô vẫn phải tiếp.

“Sao hả? Anh ta nói hay chưa?” Thật bất ngờ, người gọi tới là Ôn Tâm.

Cô trầm mặc.

“Tôi không đi gặp anh ấy.” Cô nói sự thật.

“Hai người… dửng dưng đến khủng khiếp!” Làm hại cô muốn xem kịch vui.

Có lẽ, vì quý trọng tình bạn nên mỗi bước chân đều dè dặt, đều đấu tranh và đều run sợ.

“Tôi sắp kết hôn rồi.” Cô chẳng hiểu tại sao mình lại nói với Ôn Tâm những lời này.

Thế nhưng…

“Tôi biết, chị là kẻ thứ ba.” Ôn Tâm thản nhiên nói.

Cô cứng người và dạ dày co thắt.

“Tôi có tới thăm chị họ, chị ấy rất đau đớn.” Ôn Tâm tiếp tục nói, “Tôi cũng hiểu sơ qua tình hình.”

Kiều Duy Đóa nghẹn cứng, nhưng giọng cô vẫn đanh chắc, “Lời chị ta chỉ đại diện cho cảm xúc riêng của chị ta.” Cô không phải là kẻ thứ ba, tuyệt đối không!

“Trước đây có thể vì tôi mà chị mất cơ hội bước tiếp, nhưng bây giờ chị đã có cơ hội tìm thấy tình yêu của mình, tại sao chị còn cố chấp chạy theo bất hạnh?” Ôn Tâm khó hiểu.

“Làm sao cô biết tương lai của tôi chính là bất hạnh?” Cô phản đối.

“Chị thật sự yêu Hình Tuế Kiến ư? Hai người lấy thù hận của đối phương làm tiền đề à?” Ôn Tâm hỏi tiếp, “Anh ấy yêu chị sao? Một mối tình chỉ có trả thù và không cam lòng, cứ co kéo mãi thì có ý nghĩa gì?”

Kiều Duy Đóa khẽ nhếch môi và phát hiện mình không thể phản đối được một câu.

“Ha ha, rốt cuộc tôi đang làm gì đây? Sao tôi lại đi khuyên chị? Tôi cầu mong cho chị và kẻ làm tổn thương tôi cả hai cứ tiếp tục dang dở!” Ôn Tâm cười ha hả.

“Cô yêu Tư Nguyên.” Duy Đóa nhắm mắt nói ngắn gọn mà đầu óc đau nhức muốn nổ tung, nếu không yêu sẽ không có tổn thương.

Ôn Tâm cười trào phúng, “Chắc thế, nhưng có vài cảm giác sớm muộn gì cũng sẽ tiêu tan.” Đây chính là cuộc sống, vì hạnh phúc, chúng ta nhất định phải yêu người mà số phận đã chọn sẵn cho bạn. Do vậy cô đã từng nỗ lực đi yêu Tư Nguyên, thì bây giờ cũng sẽ cố gắng để yêu chồng sắp cưới của mình.

“Còn chị? Tình yêu chị cần chắc cũng từ Tư Nguyên nhỉ?” Ôn Tâm dùng giọng điệu khẳng định.

Thực ra, đây là vấn đề cô từng tự hỏi bản thân. Cô từng thực sự cho rằng, tình yêu của cô chỉ có ba chữ – Lục Tư Nguyên. Thế nhưng vào thời điểm này, cô lại mê man.

“Chị đừng hờn dỗi, đừng tiếp tục sai lầm nữa, hãy bình tĩnh quay về với tình yêu của mình và đem Hình Tuế Kiến trả lại cho chị họ của tôi.”

Trái tim Kiều Duy Đóa co thắt nhưng vẫn cười khẽ, “Đây là mục đích của cô à?” Cô cứ ngỡ mình sẽ có thêm một người bạn, nào ngờ đối phương lại tới làm thuyết khách.

“Đúng vậy.” Ôn Tâm thẳng thắn thừa nhận.

“Thực ra tôi tới để nhắn hộ, chị họ tôi đợi chị ở quán bar 777.”

“Tại sao chị ta lại gọi tôi đi?” Kiều Duy Đóa gắng gượng.

“Chị họ tôi muốn cho chị thấy, sẽ chẳng có đám cưới nào cả và chị mãi mãi chỉ rước lấy thất bại!”

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.