Tình Ngang Trái

Quyển 3 - Chương 24



Xem ra, cô tới đây thực sự đã làm rối tung mọi việc.

“Ả đàn bà này có điểm nào tốt? Cái thứ ngàn người dày xéo! Chẳng qua cô ta hơi chút xinh đẹp, bày đặt ẻo lả, nhào bên này ngã bên kia, lẳng lơ khắp nơi, từ xương tủy đã toát mùi tanh hồ ly!”

“Thưa bác, xin hỏi tôi nhào bên này ngã bên kia bao giờ?” Cô mỉm cười phản kích.

“Đừng hòng qua mặt tôi, cô tới lui với cả lũ đàn ông! Chẳng hạn như tên hàng xóm nhà cô…” Bà Hình Nhân cứ mở miệng là mắng nhiếc.

Kiều Duy Đóa không ngờ mẹ gã cũng đi điều tra mình, hoặc có thể là Trần Ôn Ngọc điều tra cô rồi vờ vô tình tiết lộ cho mẹ gã biết? Bất kể người trước hay kẻ sau, bọn họ đều có chung một mục đích là muốn hạ gục cô.

“Thưa bác, tôi lấy tiền lương đi thuê nhà, chứ chưa từng lấy thân xác ra trao đổi!”

Cô lành lạnh nói một câu không những làm sắc mặt mẹ gã thay đổi mà cả gã cũng nhíu mày. Tác phong của mẹ gã rất tệ, nhưng cô là hậu sinh mà đốp chát thẳng thừng kiểu ấy thì thật thiếu lễ phép.

“Tôi lấy thân xác ra trao đổi đấy, nếu không thì làm sao tôi có thể nuôi con mình cao lớn đến vậy?” Bà Hình Nhân cầm chặt tay con trai, bị đả kích trầm trọng.

Cô không phản bác mà chỉ thản nhiên mỉm cười, vẻ mặt ấy như thể đang hỏi, thực sự thế à?

“Cô là kẻ thứ ba trơ trẽn! Cô dám, cô dám…” Dám hạ thanh thế của bà.

“E rằng kẻ thứ ba chuyên nghiệp không phải là tôi.”

Mẹ gã nói một câu, cô đốp chát một câu. Vòng vèo qua lại làm gã càng nhíu chặt chân mày hơn.

Miệng lưỡi bà Hình Nhân rất sắc sảo, nhưng lần đầu tiên trước mặt mọi người bà phải bí lối. Hơn nữa, nhân vật lợi hại ấy chính là bạn gái của con trai bà.

“Nếu không phải do cô, làm sao con trai tôi bị ngồi tù mười năm?”

“Đó là việc anh ta phải gánh chịu!” Đôi môi cô lãnh đạm thốt.

“Không, đấy không phải việc nó gánh chịu. Năm đó nó bị bỏ thuốc, do Tống Phỉ Nhiên hạ thuốc và cô chính là tên đồng lõa trơ trẽn!” Bà Hình Nhân chỉ thẳng ngón tay về phía cô.

Ánh mắt đề phòng của Ôn Ngọc càng như một ngọn dao sắc bén.

Duy Đóa khe khẽ run rẩy.

“Tống Phỉ Nhiên bỏ thuốc con bác à? Làm sao có thể? Anh ta không có động cơ!” Duy Đóa chẳng hiểu gì.

Bà Hình Nhân nghe thế thì bật cười trước sự giả vờ vô tội của cô, “Tại sao không có động cơ? Tụi nó có chung một người cha!”

Đáp án bất ngờ này khiến Duy Đóa kinh ngạc.

“Đủ rồi!” Gã chen ngang giữa hai người phụ nữ, chấm dứt trận chiến nhàm chán này.

Duy Đóa hồi phục tinh thần, bất kể ai là cha của ai thì những việc đều chẳng liên can đến cô, tất cả mọi việc đều do trí tưởng tượng của gã.

“Cô muốn lấy A Kiến nhà tôi hả? Kiếp sau đi!”

“Xin lỗi, con trai bác chẳng có nghĩa lý gì với tôi!”

Chẳng ai chịu nhường ai, cuộc đấu khẩu vẫn cứ tiếp tục.

Chỉ vì cô nói nếu người nào muốn tát vào má trái của cô, thì cô không vĩ đại tới mức dâng luôn má phải? Hình Tuế Kiến có chút tức giận, sở dĩ gã ngầm đồng ý cho Ôn Ngọc xuất hiện ở đây là muốn kích thích cơn ghen của cô, khiến cô… ít nhất cũng để ý đến gã một chút. Thế nhưng cô nói gì? Gã chẳng có nghĩa lý gì với cô!

Bây giờ Kiều Duy Đóa sắc bén đến mức toàn thân mọc đầy gai, dù biết rõ cô nói trong cơn giận nhưng nó vẫn làm gã vô cùng khó chịu.

“Em để bà ấy thắng một chút không được sao?” Gã lạnh lùng hỏi.

Gã chưa hề nghĩ sẽ thiên vị mẹ, nhưng cô vâng vâng dạ dạ với cha của người yêu cũ mà tại sao trước mặt mẹ gã lại tung đầy móng vuốt? Kiều Duy Đóa, em hãy công bằng một chút!

Đột nhiên gã cảm thấy thật thất bại, cả dạ dày cũng bất giác bện chặt. Gã chưa bao giờ hỏi trong lòng cô gã được coi là cái gì? Họ sống chung với nhau mấy tháng qua được coi là cái gì? Gã không hỏi là vì gã tự tin, cũng bởi…

“Trong lòng tôi anh hoàn toàn vô nghĩa, anh chỉ là một vết thù tồn tại vĩnh viễn ở trong ngực.” Cô khẽ nhếch môi, sảng khoái nhìn gã nhẹ nhàng nhả chữ: “Xin lỗi anh, tôi không muốn tiếp tục trò chơi này nữa!”

Đem bữa tiệc gia đình lật tung đến không ai được yên, cô xoay gót rời đi với những bước chân ổn định. Vì sự kiêu ngạo của cô nên không bất cứ kẻ nào và âm thanh gì có thể khiến cô dao động.

“Con xem thái độ của cô ta kiểu gì đây?” Mẹ gã tức đến độ bật cười.

Bây giờ là tình huống gì? Lẽ nào bảo con trai bà phải kéo người ta lại?

“Bác Hình, bỏ đi, tính cô ta kì cục vậy đó.” Ôn Ngọc lên tiếng an ủi, đặt dấu chấm hết cho trò khôi hài này.



Kiều Duy Đóa không ngờ Hình Tuế Kiến lại đuổi theo.

Bàn tay gã túm lấy cô, hỏi: “Em nói cái gì gọi là không chơi?” Giọng gã lạnh lẽo trước nay chưa từng có.

Cô hất mạnh tay gã ra, quay lại mỉa mai: “Thôi đi Hình Tuế Kiến, anh bớt giả ngu với tôi đi!” Vạch mặt nhau rồi mà gã còn giả khờ, không thấy buồn cười sao?

Trên mặt gã không hề có biểu hiện gì.

“Tôi chỉ muốn biết cái gì gọi là chơi đùa?” Lẽ nào cảm giác mấy tháng nay gã cho cô chỉ là chơi đùa?

“Hình Tuế Kiến, anh hãy thành thật một chút, đừng dối trá như vậy nữa được không?” Kiều Duy Đóa vô cùng phòng bị.

“Anh cố tình giăng bẫy làm tôi nợ nần chồng chất, không phải để tôi nhào về phía anh sao?” Cô thấy thật buồn cười, làm kẻ cướp mà còn hỏi cô mình bị thương chỗ nào.

Gã không hề phủ nhận.

“Đúng, mười ba năm trước tôi khai man trên tòa, bởi vì…” Cô lạnh lùng nhìn gã, “Bởi vì tôi hận không thể giết chết anh!”

Nỗi căm thù dữ dội của cô làm gã chấn động. Gã cứ ngỡ sau những tháng ngày chung sống thì thù hận giữa bọn họ đã trở thành dĩ vãng. Xem ra, việc này chỉ riêng gã tự mình suy diễn.

“Nếu tôi nói với em, tôi chưa từng muốn trả thù, thậm chí tôi hơn một lần áy náy mình đã hủy hoại cuộc đời em, thì lòng em còn căm tức bất bình không?”

Làm sao có thể? Cô muốn bật cười.

“Hình Tuế Kiến, anh đừng nói mình chưa từng ngờ vực tôi và Tống Phỉ Nhiên hợp tác để hãm hại anh nhé?” Cô không ngốc, rất nhiều việc chỉ cần suy nghĩ một chút là có thể nối liền từ đầu tới cuối.

“Em luôn biết tôi muốn ‘chơi’ em nên mới tiếp cận em, vậy tại sao em còn lao mình xuống hố?” Gã hỏi bằng vẻ mặt không chút biểu cảm.

Cô cười khẩy, “Nếu không ngã theo kế hoạch thì làm sao tôi có thể gạt được anh?” Rõ ràng đây là sự thật nhưng khi thốt những lời này, cả cô cũng thấy những ngày sống chung với vô vàn âu yếm trở nên quá khó chịu.

Tốt lắm, gã đều hiểu rõ.

Điện thoại của gã đổ chuông liên tục, mà gã chẳng thèm bắt máy, gã nhìn cô chằm chằm, hỏi: “Tôi muốn hỏi em một vấn đề cuối cùng, em nói nếu bản thân Kiều Duy Đóa em muốn tìm đàn ông lắm tiền thì người đó không phải là tôi! Nếu Kiều Duy Đóa em muốn tình yêu thì người đó sẽ càng không phải là tôi!” Gã chẳng hề tức giận, nhưng thái độ quá lạnh lùng khiến người ta sợ hãi, “Tôi chỉ muốn một đáp án, xin em hãy trả lời thành thật.”

Hơi thở của Kiều Duy Đóa nghẽn lại, cô nhận ra vấn đề này mình nhất định không muốn nghe.

“Nếu em muốn tình yêu, người đó là Lục Tư Nguyên sao?” Gã bình tĩnh hỏi.

Duy Đóa khẽ run sợ, cô còn tưởng… gã sẽ hỏi cô thực sự không thích gã chút nào sao?

“Đúng vậy.” Cô ngạo nghễ trả lời.

Gã muốn đáp án, cô sẽ trả lời thành thật.

“Bây giờ em muốn đi tìm ‘tình yêu’ của mình à?” Hôm nay là Tết Trung thu, phải chăng cô vội vàng muốn cùng người khác ngắm trăng?

“Đúng vậy!” Nếu đã phải chia tay, nếu có thể giành được một nơi để hít thở, thì cô không muốn buông tha.

Trên mặt gã không gợn cảm xúc gì quá lớn.

“Em đi đi.” Gã thụt lùi một bước.

Cô không ngờ gã bình thản đến vậy, vẻ mặt gã lạnh lùng tới mức khiến người ta sợ hãi.

Cô không quay đầu mà bước đi, từng bước từng bước rời khỏi không gian làm cô ngạt thở.

Gã im lặng nhìn cô từ từ khuất khỏi tầm mắt, sau đó gã đột nhiên nhấc chân đá ‘ầm’ một cái lên cánh cửa kính của chiếc xe SUV đậu ven đường. Trong màn đêm thanh vắng, âm thanh ấy vô cùng chói tai.

Điện thoại của gã reo liên tục hết lần này tới lần khác, tiếng chuông vừa dứt lại reo lên, đủ cho thấy người gọi có biết bao nóng vội.

Gã vẫn không bắt máy vì gã cần hít thở, liều mạng để thở, mới có thể đè nén cảm giác trái tim bị đâm đau nhức. Rõ ràng gã không phải mẫu đàn ông si tình, bình sinh gã khinh thường nhất là hạng đàn ông yêu đến chết đi sống lại, nhưng tại sao giờ đây chính gã lại đau đớn tới mức này?



Mấy ngày nay Tư Nguyên bị cảm sốt, cứ vừa khỏe chút lại phát nóng, hết nóng rồi anh vẫn rất khó chịu.

12h00 khuya, anh không ngờ lại nhận được điện thoại của Duy Đóa. Trong điện thoại, anh có thể cảm thấy tâm trạng sa sút của cô.

Anh ngồi thẫn thờ hồi lâu, rồi cầm điện thoại lên lần nữa: “Đóa, em đang ở đâu? Anh có lời muốn nói với em.”

Dựa theo vị trí trong điện thoại, anh tìm thấy cô ngồi bên cạnh bờ sông.

Dưới trời sao lấp lánh, từng đợt gió sông thổi vi vu, cô ngước đầu ngắm sao trời mà không biết đang nghĩ gì.

Tư Nguyên bước tới thấy cô ngồi một mình với lon nước, anh ngồi xuống bên cạnh cô.

Trái tim của nhau bỗng chốc đều yên bình.

“Sao anh mua toàn trà sữa vậy?” Duy Đóa đang cầm lon nước, nhíu mày hỏi.

Tối nay cô muốn uống chút bia.

Trước kia khi cô gặp chuyện phiền muộn, Tư Nguyên hay đưa cô tới đây. Hai người mỗi người một lon bia, vừa hàn huyên vừa tâm sự cuộc sống. Uống bia vào có thể làm nỗi phiền muộn trong lòng cô tạm lắng xuống.

“Vì em là phụ nữ có thai.” Anh mở lon nước đưa tới trước mặt cô.

Cô nhận lấy và phát hiện đó là trà sữa nóng.

“Giữa hè mà anh kêu người ta làm trà sữa nóng, có phải người ta nói anh là kẻ điên không?” Mắt cô bỗng cay cay, lúc này cảm xúc mới không thể kiềm chế nổi.

“Cơ thể em không uống được đồ lạnh, chịu không nổi lạnh, huống chi tình hình bây giờ đã khác trước.” Trước đây lúc tâm trạng cô xuống thấp, anh thường ‘mắt nhắm mắt mở’ ngồi bên cô vừa hóng gió vừa uống bia. Nếu hôm sau cô gặp phải tình huống đặc biệt hoặc bị cảm, thì cô sẽ đau đến không thể đi làm. Nhưng tại sao anh vẫn tiếp tục dung túng cô? Anh nghĩ đó là vì anh không muốn thấy cô chôn dấu nỗi cô đơn trong đáy mắt.

“Bọn em cãi nhau à?” Tư Nguyên phá tan trầm mặc trước.

Duy Đóa mím môi im lặng, e rằng bây giờ không đơn giản chỉ là cãi nhau.

“Bọn em chia tay.” Đã náo loạn đến mức này thì không tan rã cũng không xong.

Tư Nguyên kinh ngạc, anh không ngờ sẽ nghe được đáp án này.

“Nghiêm trọng như vậy à?” Anh không thở phào nhẹ nhõm như lần trước mà anh thật sự lo lắng, bởi vì trông cô quá bất thường. Tuy cô vẫn giữ dáng vẻ kiêu ngạo, nhưng trực giác mách bảo với anh rằng bây giờ và lần trước hoàn toàn khác nhau.

“Chẳng có gì nghiêm trọng với không nghiệm trọng, đây vốn dĩ là một trò chơi, một cơn ác mộng.” Cô ngắm trời sao, thản nhiên đáp.

Không sao cả, cuộc chiến hoa lửa đã kết thúc, nhưng tại sao giờ đây cô có cảm giác hỏa hoạn trôi qua mà tro tàn còn đó? Trái tim cô trống rỗng đau nhoi nhói.

Tư Nguyên hoảng hốt sực nhớ vừa rồi khi cô mất kiềm chế đã hỏi anh, vì sao anh không thể chìa tay kéo cô một lần? Vì sao… không thể yêu cô?

“Đúng rồi, anh có lời gì muốn nói với em?” Duy Đóa quay sang hỏi.

Là về việc anh từ hôn sao? Cô không biết bây giờ mình có nên nghe hay không. Bản năng cô muốn trốn tránh, nhưng cô biết mình không thể trốn mãi nên phải đành đối mặt.

Vừa rồi anh có xúc động muốn nói với cô, nhưng anh lại để mất cơ hội mở miệng. Sau khi bình tĩnh, anh phân vân không biết bây giờ đã đúng dịp hay chưa?

“Sau này em tính làm sao?” Anh chuyển đề tài.

Cô cũng không miễn cưỡng anh.

“Em có thể nuôi sống Tiểu Lộng, dĩ nhiên cũng có thể nuôi sống đứa con trong bụng.” Trên đời này chỉ cần con người có ý chí, thì không việc gì là không thể vượt qua.

Đang nói chuyện thì cô bỗng nhiên nhíu mày ôm bụng, cảm thấy bụng mình hơi khó chịu.

Trái tim Tư Nguyên rúng động, anh ngơ ngác nhìn cô, “Đóa, hay là…” Anh chưa dứt lời thì cô đã vội vàng túm lấy tay anh.

“Tư Nguyên, em… em…” Cả người cô bắt đầu khẩn trương tới phát run.

“Em làm sao thế?” Cảm xúc của Tư Nguyên cũng bị lây nhiễm.

“Anh mau đưa em tới bệnh viện, em bị xuất huyết rồi!” Cô cuống cuồng nói.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.