Tình Ngang Trái

Quyển 3 - Chương 8



Hai người mỗi người một tô mì, không biết vì sao hôm nay tô mì lại rất ít thịt bò.

“Bây giờ dân buôn bán càng ngày càng gian manh.” Tư Nguyên cười cười, gắp hết mớ thịt bò nạm trong tô của mình bỏ qua cho cô.

Duy Đóa cũng mỉm cười rồi gắp phân nửa tô mì của mình qua cho anh. Cô ăn rất ít, một tô mì chỉ làm anh no khoảng bảy phần, nếu không chia ra mà bỏ mứa thì rất lãng phí.

Suốt nhiều năm qua, hai người đã luyện thành thói quen tự nhiên. Họ không hề phát hiện, cách san sẻ thức ăn đó lọt vào mắt của nam thanh niên ở trong quầy thu ngân và Hình Tuế Kiến đứng ngoài cửa sổ lại thân thiết biết nhường nào.

Ánh mắt của Hình Tuế Kiến càng lúc càng chìm nặng.

Hai người ở bên trong hoàn toàn không có cảm giác gì, bọn họ vẫn yên lặng ăn mì. Lát sau, Tư Nguyên phá tan sự im lặng trước, “Tối qua em tìm anh có việc gì?”

“Sao ạ?” Duy Đóa sửng sốt.

“Khuya hôm qua, chính xác là rạng sáng hôm nay.” Anh nhắc cô, “Em muốn nói chuyện với anh trong QQ, anh chờ hoài nhưng không thấy, khi anh gõ tin cho em thì em logout rồi.”

Duy Đóa sợ run, tối qua cô quả thực muốn nói chuyện với anh, nhưng sau đó không biết mở miệng ra sao nên đã logout. Sáng giờ cô chưa có cơ hội để mở máy tính, dĩ nhiên không biết anh tìm cô. Nhưng vấn đề này không phải trọng tâm, mà trọng tâm là…

“Sao anh biết em tìm anh?” Cô thật kinh ngạc.

“Khi em muốn gõ tin gởi cho ai đó trong QQ, khung đối thoại sẽ hiện ra trạng thái đang gõ của đối phương.” [1] Anh giải thích với cô.

[1] Giống yahoo đó các bạn, khi chúng ta muốn gõ tin thì nếu bên kia mở khung chat của mình, nó sẽ hiện ra trạng thái VD: Cún’s mom is typinh... Chắc chú thích này là thừa, nhưng phòng hờ các bạn ko hiểu ý mình. (*_*)

Điều này đúng, nhưng…

“Vậy anh mở khung đối thoại với em làm chi?” Cô nghi hoặc.

Tư Nguyên nhất thời im bặt, một hai phút sau anh mới nói: “Không, vừa khéo anh cũng muốn tìm em nói chuyện.” Trên thực tế, từ ngày ‘xa nhau’ tới giờ, dù đang ôn bài tập anh vẫn luôn có thói quen mở khung đối thoại, thường xuyên quét mắt nhìn nó vài lần, hi vọng ngày nào đó sẽ thấy cô ‘gõ cửa’.

Duy Đóa dường như đã hiểu nhưng vẫn ngờ ngợ, “Sao anh không trực tiếp tìm em?” Vì sao nhớ cô mà không chủ động gọi điện thoại?

“Mấy lần trước gọi điện cho em, em đều nói mình bận nhiều việc.” Tư Nguyên cười buồn, nói bâng quơ vài câu rồi vùi đầu tiếp tục ăn mì.

Da mặt anh rất mỏng, một lần cự tuyệt, hai lần lại cự tuyệt, anh cũng không biết phải làm sao.

Duy Đóa không thể nào biện hộ cho bản thân mình, vì cô quả thực có nói thế.

“Vậy sau đó thì sao?” Cô nhẹ giọng hỏi.

Thực ra cô chỉ ‘giận dỗi’ vài ngày thôi, cô cũng rất muốn gặp anh.

“Sau đó…” Anh ngập ngừng, “Anh cũng bề bộn công việc…”

Bận rộn? Đúng thế, ai cũng bề bộn công việc.

Cô lập tức nghĩ đến lý do anh bận rộn, “Đúng, chúng ta ai cũng bận bịu nhiều việc, càng ngày sẽ càng bận bịu hơn. Bởi vì, mai này chúng ta đều có con đường riêng cho cuộc sống của mình! Có lẽ, chúng ta đừng tốn nhiều thời gian với nhau, giảm gặp mặt là cách tương đối trực tiếp nhất.” Giọng cô nghe thản nhiên, thậm chí là nhẹ nhàng.

Tư Nguyên nhìn cô chăm chú. Cô lại muốn hờ hững với anh, cố gắng như vậy, tận lực như vậy, khiến người ta phải đau lòng. Hóa ra, trù tính chuẩn bị kết hôn của anh thực sự đã gây khó xử cho cô.

Im lặng hồi lâu sau, anh hỏi: “Giảm bớt gặp mặt, thậm chí không làm bạn nữa, em cảm thấy đó là cách tốt nhất cho tương lai của chúng ta?” Thực ra, thâm tâm anh luôn khát vọng tiến xa hơn một bước so với trước.

“Có lẽ vậy.” Duy Đóa cúi đầu.

Ban nãy bầu không khí còn rất thoải mái, chẳng biết vì sao bây giờ lại biến thành nặng nề.

Tư Nguyên thở dài, sẽ không gặp nhau nữa sao? Có lẽ cô sẽ không, nhưng anh thì sẽ.

“Em hiểu lầm rồi, anh bận rộn vì…” Nói tới đó, bỗng dưng anh không biết nên mở miệng thế nào.

Anh sợ nói ra làm cô phải chịu thêm áp lực tâm lý, anh biết cô kiêng kị nhất là điều gì.

“Anh bận bịu là vì phải giải quyết một việc, do anh phạm sai lầm lớn làm đối phương bị tổn thương nặng nề, nên dù việc ấy có lớn đến đâu anh cũng ráng bù đắp và lấy được sự tha thứ. Trước đây, anh không thể tới bên em, không có nghĩa là anh lảng tránh em.” Anh giải thích rồi cẩn thận hỏi, “Em đã hiểu chưa?”

“Anh đang nói về công việc à?” Anh phạm sai lầm lớn trong công việc sao?

Tư Nguyên dừng lại và cuối cùng cười nhẹ. Anh không dám thể hiện nhiều, anh sợ sẽ làm cô gặp phiền phức.

“Anh muốn xin em đừng nên thay đổi thái độ với anh, ít nhất tạm thời không cần.” Nếu ngay cả tình bạn cũng không được, anh sẽ rất sợ hãi.

Duy Đóa ngỡ ngàng, cô nghe có điều gì đó bất thường. Tư Nguyên chưa từng gò ép và làm cô khó xử bất kì việc gì, Tư Nguyên đối với cô rất tốt nhưng không thể yêu thương cô. Bởi vì, cô không đáp ứng được các quy tắc của anh, vậy mà hiện giờ anh lại xin cô tạm thời đừng lảng tránh. Cô không hiểu, bỗng dưng cô không thể nào hiểu nổi tâm tình của anh. Tại sao đàn ông đều làm người ta khó nắm bắt như vậy?

“Dĩ nhiên em sẽ không lảng tránh, sau khi gặp lại anh, em tin giữa nam nữ cũng tồn tại một tình bạn mãi mãi!” Cô vờ cất giọng nhẹ nhàng.

Tư Nguyên cứng đờ, thông minh như cô mà lại không hiểu.

Anh thở dài thườn thượt.

“Sức khỏe Tiểu Lộng có tốt hơn không?” Anh đành lảng sang chuyện khác.

“Tốt, con bé khỏe lắm.”

“Công việc mới của em thế nào?” Anh lại hỏi tiếp.

“Rất tốt.”

“Vậy… em không sống chung với anh ta nữa chứ?” Giọng Tư Nguyên có chút căng thẳng.

Tim anh đập rất nhanh và rất sợ cô gật đầu.

Duy Đóa trầm mặc, sự trầm mặc này đồng nghĩa với ngầm thừa nhận.

Tư Nguyên cười gượng, “Chắc bọn em sống tốt hả?”

Anh lo lắng nửa khuya cô tìm tới anh là do bị oan ức, nên không đợi cô trả lời trong QQ, anh liền ‘không nhịn được’ mà đến gần đây làm việc.

“…” Cô không biết phải nói làm sao.

“Chuyện của Tiểu Lộng em đừng lo, anh sẽ từ từ giúp em giải quyết.” Anh nghĩ cô và người kia sống với nhau là vì bệnh tình của Tiểu Lộng.

“Không phải, em… hình như đang rơi vào một cái bẫy…” Cô ấp úng.

Cái bẫy? Tư Nguyên nín thở.

“Em… từ lúc sinh ra tới giờ, lần đầu tiên em thấy vô cùng sợ hãi… em cảm giác hình như mình bắt đầu không nắm được gì trong tay…”

“Em rõ ràng không yêu anh ta, em rõ ràng căm thù anh ta, nhưng em lại có thể nhận sự âu yếm giữa hai người.” Lẽ nào tiềm ẩn trong cô là một phụ nữ dâm đãng?

“Lúc anh ta đối xử tốt với em, em thậm chí thay anh ta bào chữa sai lầm trong quá khứ; khi anh ta đối xử dửng dưng với em, lòng em sẽ nảy sinh oán giận, em sẽ dưng dửng hơn so với anh ta.” Tại sao lại như vậy?

“Anh ta về nhà sớm, ở cùng với anh ta làm em mất tự nhiên; anh ta về trễ, em lại thấy khó chịu.” Cô hoảng hốt nắm lấy tay anh, dốc bầu tâm sự, “Anh có thể nói cho em biết, rốt cuộc em bị làm sao thế?” Có phải thần kinh của cô gặp vấn đề?

Tư Nguyên càng nghe càng cảm thấy trái tim mình giá lạnh.

Thật lâu sau, anh vỗ nhẹ tay cô mỉm cười an ủi: “Đóa à, em không bị bệnh.”

Cô không bị bệnh, vậy đấy là cái gì? Ánh mắt cô càng khẩn cấp tìm kiếm một câu trả lời an tâm.

“Em đang yêu.” Dứt lời, anh chợt thấy trái tim mình hoang vắng.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.