Tình Ngang Trái

Quyển 4 - Chương 15



Bữa tiệc đêm giao thừa không có cảnh cả nhà xum vầy cười đùa ầm ĩ như bao gia đình khác, Lục thẩm phán rất nghiêm túc, còn bà Lục lạnh nhạt dè dặt như lời Tư Nguyên đã giới thiệu, vì vậy bầu không khí khá nặng nề. Hơn nữa, hai bà chị gái của anh cứ luôn dùng ánh mắt soi mói nhìn chằm chằm vào cô, khiến trái tim cô tắt nghẽn.

“Tư Nguyên, con đừng chăm bẵm Gia Bác hoài, mau gắp thức ăn cho Duy Đóa đi.” Lục thẩm phán nói bằng giọng điệu mệnh lệnh.

Gia Bác là cháu ngoại của Lục thẩm phán, đứa bé vừa gặp ông cậu đã bám bính lấy.

Nghe ba mình nói thế, bà chị cả phải đành bế con ra chỗ khác.

“Đúng vậy, Duy Đóa ăn ít quá, chắc tay nghề của bác hơi tệ nên mấy món này khó ăn.” Mặc dù bà Lục đã cố mỉm cười, nhưng do nhiều năm ít cười mà trông nó thiếu tự nhiên.

“Không đâu ạ, mẹ nấu rất ngon.” Rốt cuộc Tư Nguyên cũng thoát khỏi đứa cháu cưng, anh vừa gắp thức ăn cho Duy Đóa vừa nói chuyện.

Duy Đóa cũng mỉm cười với bà Lục, nhưng vì quá căng thẳng mà nụ cười của cô có chút gượng gạo.

Cô với bà Lục cùng chung một kiểu người, tính tình bọn họ lạnh lùng bẩm sinh, nên đối với mọi thứ đều không thể cởi mở và nhiệt tình quá mức.

Dưới gầm bàn, Tư Nguyên cầm lấy tay cô trấn an.

“Đúng rồi, hai đứa đã lớn tuổi lại còn quen biết nhiều năm, hai đứa có tính chừng nào đám cưới chưa?” Bà chị hai giả vờ vô tình hỏi.

Ánh mắt mọi người đều đổ dồn về phía họ, còn Duy Đóa rất căng thẳng. Cưới nhau ư? Cô và Tư Nguyên mới hẹn hò hơn ba tháng, thú thực là cô chưa nghĩ tới vấn đề này.

“Chị à, bọn em không vội đâu.” Tư Nguyên cười cười.

Anh muốn phối hợp với Duy Đóa, không muốn làm cô chịu áp lực quá lớn.

“Cuối năm đi! Tư Nguyên sẽ sớm thay đổi công việc khác, chắc cuối năm sự nghiệp của nó đã ổn định rồi, lúc đó cưới nhau cũng có thể diện.” Lục thẩm phán nói.

Cuối năm cưới nhau? Bị người lớn ‘ép hôn’ mà Duy Đóa cứng đờ, không biết nên lắc đầu hay gật đầu.

“Ông cứ thích đưa ra chủ trương, bọn nhỏ muốn chừng nào cưới thì để để bọn nó tự quyết định, người già như chúng ta phối hợp là được.” Bà Lục nhăn mày.

“Ba, chắc ba muốn bồng cháu nội rồi!” Ông anh rể cả mỉm cười mở miệng.

“Hai đứa nó đã lớn tuổi, ba muốn bế cháu nội cũng không được sao?” Lục thẩm phán trầm giọng hỏi lại.

Bị anh rể trêu chọc mà ba vẫn nghiêm túc thừa nhận, làm lỗ tai Tư Nguyên đỏ bừng, còn Duy Đóa hết sức bối rối.

Bế cháu nội… Phải chăng tiến độ ấy quá mức nhanh chóng? Tới giờ cô và Tư Nguyên vẫn rất thuần khiết trong mối tình này…

Vẻ ngượng nghịu của bọn họ lọt vào mắt bà Lục, “Phải rồi, bây giờ Duy Đóa làm ở đâu?” Bà Lục lảnh sang chuyện khác để giải vây cho bọn họ.

“Cháu làm trong công ty thời trang ạ.” Duy Đóa đáp.

“Cháu phụ trách mảng nào?” Bà Lục hỏi theo quán tính.

“Cháu là nhân viên bán hàng.” Duy Đóa trả lời cụ thể.

Từ sau hôm xuất viện, dưới sự yêu cầu khẩn thiết của Tư Nguyên, cô đã nghỉ ngơi ở nhà nửa tháng. Vừa khéo ông chủ cũ gọi điện thoại bảo cô cứ tiếp tục công việc bán quần áo giày dép.

“Nhân viên bán hàng hả?” Giọng bà chị cả the thé lặp lại, như thể đấy là một nghề nghiệp rất mất mặt.

Ngay lập tức, ông anh rể đá cho chị ta một cước dưới gầm bàn, và mỉm cười nhìn Duy Đóa xin lỗi.

“Hmm!” Lục thẩm phán dùng ánh mắt cảnh cáo liếc cô con gái đầu lòng một cái, không để chị ta suồng sã.

“Nói chính xác thì bây giờ Duy Đóa đang làm cửa hàng trưởng.” Tư Nguyên nhẹ nhàng phân bua.

“Nhưng đấy cũng là công việc rất thấp kém…” Lần này bà chị cả chỉ dám lí nhí lẩm bẩm.

Dù Duy Đóa nghe không rõ nhưng cũng đoán được sơ sơ, sắc mặt cô vẫn bình thường và không hề cáu kỉnh.

“A Nghiên, mẹ cho con ăn học nhiều năm, thế mà cách cư xử của học sinh tiểu học con cũng chưa hoàn thành, là mẹ đã không làm tròn bổn phận.” Bà Lục nhàn nhạt mở miệng.

Những lời của mẹ còn đau hơn roi quất vào người, khiến mặt bà chị cả tức thời xịu xuống và không dám nói thêm gì.

Lục thẩm phán trầm ngâm, như đang suy tư về vấn đề nghiêm túc nào đó.

“Duy Đóa, cháu có bằng cấp gì?” Lục thẩm phán hỏi.

“Cháu có bằng cử nhân ạ, nhưng cháu không vào đại học chính quy mà đều tự học.” Cô trả lời đúng mực.

“Tự học thì phải có rất nhiều nghị lực lắm.” Bà Lục tỏ vẻ tán thưởng.

Lục thẩm phán cũng gật đầu đồng ý, rồi bỗng nhiên ông nói: “Sang năm tôi sẽ về hưu.”

Nghe ba nhắc tới chủ đề này, bà chị cả lập tức chen vào: “Ba à, bên nhà chồng con có một người bà con muốn…”

Lục thẩm phán dường như đã biết con gái sẽ nói điều gì, ông cắt ngang lời chị ta và tiếp tục nói: “Tòa án đối với những cán bộ kỳ cựu như tôi sẽ dành một chế độ ưu đãi đặc biệt, tôi có thể tiến cử người thân trong gia đình vào ngành. Duy Đóa, tôi định giới thiệu cháu vào làm công tác văn thư.”

Duy Đóa nghe vậy thì giật mình ngỡ ngàng, còn sắc mặt bà chị cả khó coi vô cùng.

Cơm nước xong, bà chị hai im lặng suốt đêm bỗng đi về phía cô.

“Cô biết không? Thực ra hai chị em chúng tôi không vừa lòng cô.” Bà chị hai hạ giọng.

Duy Đóa trầm mặc, bởi lẽ cô đã sớm có cảm giác này.

“Nhưng chúng tôi đành hết cách, vì em trai tôi yêu cô tha thiết.” Bà chị hai bất đắc dĩ nói.

“Cuộc đời Tư Nguyên làm việc thiếu trách nhiệm nhất chính là hủy hôn với con bé nhà họ Ôn, lúc đó người làm chị tôi đây cũng muốn đánh nó một quyền. Thế nhưng nhìn thấy nó mất hồn lạc vía thì tôi thực sự không đành lòng.” Bà chị hai hỏi thêm một câu, “Có phải dạo ấy cô sống chung với người khác?”

Duy Đóa không còn ngôn từ nào để chống đỡ.

Phản ứng của cô làm bà chị hai sáng tỏ: “Lúc đó cả ngày nó không nói tới ba câu, hết cảm rồi lại sốt, mỗi ngày trừ đi làm thì thời gian còn lại đều đều im lặng… Đừng nói ba mẹ tôi, ngay cả bà chị như tôi cũng đau xót…”

Suốt dọc đường về nhà, lời bà chị hai vẫn quanh quẩn trong đầu cô.

“Em đang nghĩ gì mà trông nghiêm túc thế?” Chính xác là sao cô cứ luôn ngẩn người?

“Em không nghĩ gì cả.” Cô phục hồi tinh thần, “Anh vừa nói gì?”

“Anh nói sáng mai anh qua nhà ba mẹ em chúc tết.” Tư Nguyên cười cười, dễ dãi lặp lại.

“Vâng.” Cô không ‘vớt’ được người giàu có mà đi chọn Tư Nguyên, mặc dù ba mẹ cô hơi thất vọng nhưng cũng không phản đối.

“Giờ mình về đón Tiểu Lộng, rồi ba người chúng ta tới đường Giang Tân xem pháo hoa, chẳng biết tối nay chúng ta có xí được chỗ cũ hay không nữa.” Có lẽ, anh không lãng mạn như những người đàn ông khác, nhưng anh sẽ cố sức học tập.

Duy Đóa lưỡng lự chốc lát rồi cuối cùng vẫn quyết định: “Tư Nguyên, anh và Tiểu Lộng đi trước nhé, em tới trễ một chút được không?”

Tư Nguyên ngỡ ngàng, “Em có việc à?”

“Vâng, em có một nơi muốn tới.” Cô gật đầu, nếu không đi chứng minh thì e rằng tối nay cô sẽ mất ngủ.

“Là chỗ nào? Anh đi cùng em nhé?” Anh cảm thấy cô rất lạ.

Duy Đóa trầm mặc. Từ sau ngày yêu nhau, cô đồng thời đã đánh mất một người bạn. Vì lo nghĩ tới tâm trạng của anh mà có rất nhiều việc, rất nhiều điều cô không dám thổ lộ cùng anh. Và cô cũng không muốn lừa dối anh nên chỉ đành chọn cách im lặng.

Cô như thế cũng làm Tư Nguyên lặng im: “Vậy anh và Tiểu Lộng sẽ tới đường Giang Tân chờ em.”

“Vâng.” Cô thở phào một hơi nhẹ nhõm.

“Đóa… trước mười hai em tới nhé?” Năm nào bước sang năm mới bọn họ cũng ở bên nhau, anh hy vọng năm nay cũng không ngoại lệ.

“Được.”



Cô đứng dưới lầu tòa nhà quen thuộc, tấm rèm cửa sổ vẫn khép chặt và bên trong chẳng có ánh đèn phản chiếu ra ngoài.

Duy Đóa cũng đứng tại vị trí mà trước kia cô từng đứng.

Một phút, hai phút, mười phút, nửa tiếng, một tiếng, rồi hai tiếng.

Cô thực sự bị ảo giác sao? Hình Tuế Kiến đã ra nước ngoài và không xuất hiện tại trung tâm mua sắm.

Thật tốt quá! Cô rất vui sướng, cô không cần gột rửa ánh mắt, không cần gặp lại gã nữa!

Cô lấy chiếc chìa khóa nằm dưới đáy giỏ, cầm chặt trong tay rồi duỗi thẳng cánh tay ra ném mạnh nó vào luống hoa đằng trước.

“Đời này đừng xuất hiện trước mặt tôi nữa!”



11h30’, Duy Đóa có mặt tại chỗ cũ ở đường Giang Tân.

Trên đường Giang Tân người xem pháo hoa mừng năm mới rất nhộn nhịp, bầu trời đêm có đủ loại đèn Khổng Minh [1] sáng rực tuyệt mỹ.

[1] Đèn Khổng Minh hay còn gọi là đèn trời, là loại đèn làm bằng giấy, dùng để thả cho bay lên trời sau khi đốt đèn. Đây là loại đèn truyền thống của các nền văn hóa Đông Á. Đèn do Gia Cát Lượng tự Khổng Minh sống ở thời Tam Quốc phát minh ra. (wiki)

Cô vừa bước xuống taxi đã thấy bọn họ đứng ngay lối nhỏ yên tĩnh, Tư Nguyên đang cầm ô ôm Tiểu Lộng bắn pháo hoa.

Bùm bùm bùm, pháo hoa trong tay bọn họ bắn ra xinh đẹp rực rỡ rồi tắt ngóm.

Bọn họ ngoảnh lại thấy cô thì mỉm cười tươi tắn. Khoảnh khắc đó, cô bỗng nhiên có cảm giác thực ra bản thân mình được rất nhiều thứ. Bây giờ cô được bình thản, bên cạnh luôn có người ‘ấm áp’ mà cô hằng khao khát làm bạn, cuộc sống bắt đầu hoàn mỹ và hạnh phúc đến vô vàn.



Mười hai giờ.

Đùng đùng đùng, thế giới bên ngoài thật náo động, Hình Tuế Kiến đứng một mình trên ban công, đằng sau gã là căn phòng tối đen như mực.

Hơn ba tháng hai mươi ngày qua gã đã thích nghi với bóng tối, chỉ có bóng tối mới mang cho gã cuộc sống bình an và yên tĩnh.

Hội pháo hoa năm nay cũng không náo nhiệt, vì nền kinh tế Ôn Thành vẫn trong tình trạng ì ạch dễ nhận biết. Gã đứng ngoài ban công chỉ để hóng gió, gã không quá hứng thú nên xoay gót vào phòng.

Trong màn đêm có một đôi mắt xanh rờn sáng rực rỡ.

“Con mèo ngốc, chúc mày năm mới vui vẻ.” Gã ngồi xổm xuống.

Đôi mắt xanh rờn nhìn gã chằm chằm. Gã hiểu ý nên đứng dậy đi tới đi lui một cách quen thuộc trong bóng đêm.

Gã nấu một tô mì ăn liền và một khoanh cá hấp.

Mì cho gã, cá cho mèo.

“Mày đừng lườm tao, ai bảo con mèo ngốc như mày không có người muốn mang theo.” Gã cầm dĩa cá đặt trước mặt con mèo.

Gã ăn mì, mèo ăn cá.

Trong hộp tin điện thoại lưu lại một số tin nhắn của các anh em. Hầu hết các cuộc gọi đều chúc gã năm mới vui vẻ, và…

“Anh nuôi con mèo kia ra sao rồi? Có phải anh ngược đãi nó còn da bọc xương hay không?” Đây là tin của Que Củi.

“Hình Tuế Kiến, anh có bị người ta chém đứt tay, chặt gãy chân chưa?” Đây là tin của Ôn Ngọc.

“Ối đại ca ơi, em nhớ anh muốn chết!” Tin của Tiểu Béo.

Ngoài kia pháo hoa vẫn sáng chói bầu trời, tươi đẹp rực rỡ nhưng cũng vô cùng tịch mịch.

Cảnh sắc pháo hoa năm nay thật ảm đạm.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.