Tình Ngang Trái

Quyển 4 - Chương 16



Ngày 14 tháng 2 năm 2012.

Sáng sớm, Thường Hoan đang ngồi nghe điện thoại trong phòng khách thì bỗng hét toáng lên: “Cái gì, họp lớp lễ tình nhân hả? Sao các cậu thiếu đạo đức quá vậy?”

Duy Đóa đang chải đầu cho Tiểu Lộng. Bây giờ Tiểu Lộng rất thích làm đẹp, bé không chịu thắt bím như mấy cô thôn quê nữa, mà đòi cô phải cột tóc nhỏng cao như đuôi ngựa trông mới xinh.

“Nghĩ giùm cho đám ‘nam thừa nữ ế’ [1] không có tiết mục như bọn tớ hả? Cần gì giễu cợt quá đáng vậy cơ chứ!” Thường Hoan càu nhàu.

[1] Nguyên tác: ‘Thặng nam thặng nữ’ – thường mang ý nghĩa mỉa mai những người chưa lập gia đình.

Tiểu Lộng cột tóc xong thì bắt đầu mặc giày.

Thường Hoan bắt đầu năng nổ gọi điện cho vài bạn học cũ: “Tiểu Khiết, ‘con Sên’ nói tối nay họp lớp!… Đúng, cậu ấy bảo gì mà để cho mấy trái tim cô đơn tụ tập lại với nhau, cái kiểu buồn nôn đó tớ chả thèm!… Đi chứ, tớ phải đi, nếu không đi bọn họ sẽ bảo tớ sợ… Cái gì, cậu bận à? Cậu sắp đính hôn hả?!”

Duy Đóa cầm túi sách của Tiểu Lộng, lướt ngang qua người Thường Hoan đang bị đả kích trầm trọng.

“Alo, Tiểu Mẫn hả? Tối nay họp lớp nhé!” Thường Hoan tiếp tục gọi điện thoại.

“Mẹ, con tới trường đây!” Tiểu Lộng mặc chiếc áo khoác màu đỏ xinh đẹp, vẫy tay chào cô.

“Ừ, mấy giờ con về?”

“Con không về đâu, con ở nội trú luôn.”

“Không phải 16 tây con mới chính thức nhập học sao?” Cô nghi ngờ hỏi.

“Hôm nay học trở lại rồi mẹ, cứ đi đi về về hoài phiền phức lắm, con ở trong trường luôn.” Tiểu Lộng cười cười nói.

“Ôi khốn nạn thiệt, Tô Tô cậu cũng có bạn trai rồi, hic hic, sao các cậu bắt nạt người ta như thế?” Thường Hoan vẫn rít gào.

“Vậy à? Cũng được! Chờ mẹ một chút, mẹ tới trường với con.” Sáng sớm ngủ dậy cô đã lục đục bận bịu nên chưa kịp thay quần áo.

“Đừng, đừng, đừng, mẹ à, con đã là học sinh trung học, con có hẹn với các bạn ngồi xe buýt rồi. Bây giờ đã muộn, con đi trước đây. Bye bye mẹ!” Tiểu Lộng vội vàng tạm biệt.

Tự đi tới trường bằng xe buýt? Duy Đóa cau mày lo lắng, nhưng làm sao Tiểu Lộng còn rãnh rang để suy nghĩ, thoắt một cái bé đã biến biệt dạng.

Duy Đóa giật mình sững sờ. Mới chưa tới nửa năm mà cô bỗng cảm thấy con gái lên trung học rồi thì đã thành người lớn. Trong ký ức của cô, Tiểu Lộng vẫn là một con bé khóc lóc thê thảm trong thang máy vào ngày sau Tết Trung thu.

“Cậu đừng lo, mấy đứa nhỏ tuổi này đang bước vào thời kỳ thành niên, bọn nó không thích làm việc gì cũng có ba mẹ kèm theo.” Thường Hoan cúp điện thoại với vẻ mất mát.

Thời kỳ thành niên? Làm sao có thể!

“Cậu đừng có biểu hiện vẻ khó tin như thế, cậu không thấy cơ thể của Tiểu Lộng đã bắt đầu trổ mã rồi sao?”

Cô thấy kì nghỉ đông này Tiểu Lộng đã có kinh nguyệt, đường cong nữ tính khó hòng che dấu. Cô còn đi mua áo ngực cho bé mặc nữa.

“Hồi tớ bằng tuổi Tiểu Lộng đã biết yêu thầm, biết viết nhật ký rồi đấy! Không khéo Tiểu Lộng cũng giống vậy.”

“Sao có thể thế được?” Cô nghe xong thì bật cười, Tiểu Lộng vẫn là đứa trẻ.

“Sao lại không được? Có muốn tớ nhắc cho cậu nhớ, năm bao nhiêu tuổi thì cậu quen bạn trai không?” Thường Hoan trách móc.

Nụ cười của cô cứng lại, không thể nào…

“Biết đâu bây giờ Tiểu Lộng đang ngồi chung xe buýt với nam sinh nào đó?” Thường Hoan cố ý làm khó cô.

“Không có đâu!” Duy Đóa lập tức bác bỏ.

“Cậu không phát hiện bắt đầu học kỳ này Tiểu Lộng rất thích chưng diện sao?”

Cô có phát hiện. Vả lại mỗi lần hai mẹ con gặp nhau, cô đều thấy Tiểu Lộng có chủ kiến hơn trước, thậm chí bé còn tự phối đồ để mặc.

“Tớ nhớ hồi mới vào ở nội trú, Tiểu Lộng thường về nhà, hiện giờ thì hết rồi. Nếu không phải vì cậu kiên quyết kéo con bé về ăn tết, thì chắc nó ở luôn trong trường đón Tết Nguyên đán!”

Thường Hoan nói đúng, cô có chú ý tới những thay đổi của Tiểu Lộng.

“Tớ thấy tám phần là Tiểu Lộng đang quen bạn trai!” Thường Hoan nói chắc mẫm.

Ôi, trẻ con mới bây lớn mà đã vội nói chuyện yêu đương.

Rốt cuộc Duy Đóa không thể ngồi yên, cô chạy tới ban công nhìn xuống trạm xe buýt gần đó, xem có phải thực sự Tiểu Lộng đi chung với nam sinh. Thế nhưng con bé đâu? Trạm xe buýt chẳng còn bóng dáng của Tiểu Lộng! Sao nhanh đến vậy? Hay có người tới đón con bé?

“Duy Đóa, tối nay cậu đi họp lớp với tớ nhé?” Thường Hoan bám lấy bạn. Vào ngày đặc biệt này, cô không muốn hiu quạnh.

Họp lớp?… Duy Đóa cứng đờ. Nhiều năm qua, các bạn thời trung học cơ sở có tổ chức họp lớp vài lần, nhưng cô chưa từng tham dự.

“Tớ xin lỗi, tớ quên mất.” Thường Hoan lập tức phát hiện vẻ bất thường của cô.

Đúng là óc heo, cô quên béng chuyện ầm ĩ giữa Hình Tuế Kiến và Duy Đóa năm đó, lần nào họp lớp việc ấy cũng là tâm điểm bàn tán.

Duy Đóa cười gượng ép, “Thực ra tớ không để ý như trước đây nữa.”

Trước kia cô luôn cảm giác chuyện đó là một nỗi sỉ nhục lớn, nên cố che giấu thật kỹ. Mỗi lần vô tình gặp lại bạn học cũ, cô đều giả vờ không quen mà quay đầu bước đi. Thế nhưng khi trải qua việc này, cô bỗng nhận ra mình đã không còn quan tâm như xưa nữa.

Thường Hoan tròn mắt hét to: “Đóa Đóa, cậu thoát khỏi ám ảnh rồi sao?”

“Tớ không biết nhưng chắc vậy.” Đã thoát khỏi ám ảnh hay chưa thì cô không dám khẳng định, nhưng cô chắc chắn nếu bây giờ gặp lại bạn học cũ, thì cô sẽ thản nhiên đón nhận.

“Đúng, cậu sẽ làm được mà! Đấy là một vụ tai nạn ngoài ý muốn, người phạm lỗi đâu phải là cậu, việc gì cậu không dám gặp các bạn học cũ chứ?” Thường Hoan ngẫm nghĩ chốc lát rồi hưng phấn nói, “Tối nay tớ đưa cậu đi, hù chết mấy đứa thích nói xấu sau lưng!” Xem ra cuộc họp lớp năm nay sẽ có nhiều người mất ‘hứng thú’.

“Không được, tối nay tớ có hẹn đi xem phim với Tư Nguyên rồi.” Duy Đóa hắt cho cô nàng một gáo nước lạnh, “Cậu nói xem lễ tình nhân đầu tiên giữa tớ và anh ấy quan trọng hay họp lớp quan trọng?”

Mặt Thường Hoan lập tức xịu xuống.

“Đóa, em có muốn đi không?” Ngoài cửa bỗng vang lên một giọng nói ôn tồn.

Các cô quay đầu thì thấy Tư Nguyên. Hóa ra cuộc đối thoại vừa rồi giữa bọn họ, anh đều nghe được.

Duy Đóa cau mày, “Chúng ta đã hẹn đi xem phim rồi.” Cô muốn đi họp lớp nhưng không thể bỏ lơ anh.

Tư Nguyên thở dài, “Anh định tới nói với em, anh mua vé suất 9h30’ tối.” Trời tờ mờ sáng anh đã đi xếp hàng, thế mà vẫn không đấu lại lớp trẻ.

“Wow, cậu vừa được dự họp lớp vừa được đi xem phim nhé!” Thường Hoan reo hò.

“Em muốn đi thì đi đi, nhớ về kịp giờ xem phim nhé.” Nếu cô có thể thoát khỏi nỗi ám ảnh, thản nhiên đến gặp gỡ bạn bè cũ, thì anh thấy việc này còn ý nghĩa hơn buổi xem phim trong lễ tình nhân.



Khách sạn XX.

Kỳ thực tối nay những bạn học rảnh rỗi tới tham gia không nhiều, tính hết khoảng chừng hai mươi mấy người. Lúc thấy cô, ai nấy cũng bất ngờ khiếp vía.

Mọi người đều đã trưởng thành, và hiếm có cơ hội gặp lại bạn cũ, vì vậy cả nhóm miễn bàn tới những điều không thích hợp.

Nhóm bạn nhanh chóng xúm lại tán gẫu, nhưng với cá tính xưa nay thì cô chỉ ngồi làm người nghe.

“Ủa, Hồ Diễm, cậu cũng rảnh hả? Chẳng phải cậu đã làm mẹ của hai đứa nhóc rồi sao?”

“Đừng nhắc nữa, tớ bị mấy đứa nhỏ đày sắp chết rồi. Nghe nói bữa nay có họp lớp nên tớ chuồn tới đây để hít thở.”

“Anh yêu, em đang tham gia buổi họp lớp và bận rộn với đám bạn nam, không có việc gì thì đừng phiền em nhé!”

“Wow, Quý Mạn Mạn, kiểu tóc của cậu chắc ngốn hết mấy ngàn nhỉ? Nhưng… bây giờ ‘vật’ này còn giá trị sao? Đã là gái lỡ thời rồi thì tiết kiệm bớt đi.”

Hồ Diễm béo lên rất nhiều, lúc gọi điện thoại buôn chuyện vẫn thích dùng triết lý ‘lạt mềm buộc chặt’ trước mặt các bạn nam, đã vậy cô ta còn kênh kiệu đem ‘gái ế’ Quý Mạn Mạn ra cho đám bạn trêu ghẹo.

Cô nghĩ mình già thật rồi, ngồi bên cạnh Thường Hoan nhìn các bạn học cũ nô đùa mà cô thấy thật vui, thật ấm áp.

“Con Sên, mọi người tới đủ chưa? Tớ đói sắp chết rồi mà chưa khai tiệc nữa!” Cái bụng đã sinh những đứa trẻ của Hồ Diễm bắt đầu sôi sột soạt.

“Còn thiếu một người nữa!”

“Thiếu ai?” Thường Hoan hét.

“Trần Tiểu Béo, cậu ấy nói đang trên đường tới.” Con Sên lập tức trấn an.

Trần Tiểu Béo? Chẳng phải… anh ta đi Canada rồi sao?

Thâm tâm Duy Đóa đang nghi hoặc thì một giọng nói trầm ấm vang lên giữa không gian náo nhiệt: “Xin lỗi mọi người, tôi tới trễ.”

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.