Tình Ngang Trái

Quyển 4 - Chương 21



Bốp!

Một cái tát nảy lửa chẳ hề ần ại ném ra khiến Tiểu Lộng hoàn toàn choá vá, còn đầu óc gã cũ trố rỗ đến mức khô thể suy hĩ và biểu lộ cảm xúc gì.

“Tại sao anh còn tiếp cận Tiểu Lộ? Lẽ nào anh vẫn cảm thấy báo thù chưa đủ?” Kiều Duy Đóa lạnh lù nhìn gã bằ vẻ mặt giận dữ, gằn từ tiế chất vấn.

Đả thươ ười ta mà mình bị thươ trước, do dồn sức vào một cái tát khiến bả vai cô truyền tới từ cơn đau nhức. Tuy nhiên, lấy nỗi đau này để so sánh với nỗi đau trái tim thì vẫn kém xa. Mỗi lần thấy gã, cô đều có cảm giác cơ thể mình như bị ai đó dù dao xẻ đôi, đau đớn đến khôn tả.

Cô dùng hết sức lực để tát làm khóe môi gã rỉ máu, trên mặt nó bừ. Hơn nữa, ụ ý của cô khiến gã cau mày im lặ nhìn cô chằm chằm.

“Tôi đa nói chuyện với anh đó, anh đừ giả vờ phong độ làm quái gì, cứ tuôn ra hết mọi căm thù đi!” Thái độ của cô rất dữ dằn, “Là tôi khai man trên tòa, có oán hờn gì anh cứ tới tìm tôi, tại sao anh khô buô tha cho Tiểu Lộ?”

Cô đứ trước cửa ký túc xá mà lo lắ gần chết, cô sợ Tiểu Lộ bị ười ta lừa gạt, kết quả ười ‘lừa gạt’ Tiểu Lộ lại là gã!

“Kiều Duy Đóa, tôi chỉ đến thăm Tiểu Lộ chứ khô muốn làm gì cả.” Gã dù ón tay cái quệt vết máu, bình tĩnh nói.

“Anh dựa vào cái gì mà đến thăm nó? Anh khô thân cũng chẳ quen, anh dựa vào cái gì?” Giọ cô đầy kích độ.

Cái tát này có bao nhiêu sức lực, bao nhiêu mãnh liệt, thì nội tâm cô cũ có bấy nhiêu lo âu, bấy nhiêu thù hận.

“Kiều Duy Đóa, em đừ nói nhữ lời khiến bản thân mình hối hận.” Gã buộc phải nhắc nhở cô.

Kiều Duy Đóa nhất thời hẹn họ. Đú, Tiểu Lộ vẫn chưa biết thân thế của mình, và cô cũ khô định nói cho đứa bé nhạy cảm này biết.

“Anh cút đi! Đừ xuất hiện trước mặt Tiểu Lộ nữa, đừ bao giờ!” Cô đẩy mạnh gã, oán thù khô được trút xả nên giọ điệu cô cà thêm ác liệt.

Rốt cuộc Tiểu Lộ cũ hồi phục tinh thần, “Mẹ à, mẹ đừ độc đoán như thế!” Tiểu Lộ cả kinh, vội và che chắn trước mặt ba mình.

Kiều Duy Đóa gần như nổi điên, “Tôi cấm hai ười gặp nhau!” Việc này gọi là gì đây? Thâm tâm gã biết giữa mình và Tiểu Lộ chẳ có mối quan hệ ruột rà, vậy tại sao gã còn tới tìm Tiểu Lộ?

Thấy Kiều Duy Đóa dứt khoát cấm đoán hai cha con bọn họ gặp nhau, làm Tiểu Lộ vừa nó nảy vừa tức giận.

“Ba chỉ khô cần mẹ chứ đâu phải khô cần con? Tại sao cha con con khô được gặp mặt? Con khô phục!” Tiểu Lộ buột miệ hét to.

‘Ba chỉ khô cần mẹ chứ đâu phải khô cần con’. Lời Tiểu Lộ nói chẳ khác nào một tiế sấm rền giá mạnh vào lò cô, khiến đầu óc cô choá vá gần như khô thể đứ nổi.

Sắc mặt cô đột nhiên trắ bệch như thể bị ười ta bóp cổ, mọi lời nói, mọi phẫn nộ đều đô cứ và khô còn trút giận được nữa.

Nhìn dá vẻ nhợt nhạt của cô làm Tiểu Lộ kích độ, “Mẹ, mẹ à, con… ý con là tình cảm ba mẹ tan vỡ cũ khô thể cắt đứt quan hệ giữa cha con con được!” Tiểu Lộ cho rằ mẹ đã có tình yêu bên chú Tư uyên, thì chắc chắn mẹ sẽ khô tính toán chuyện ai đú ai sai trước kia. Thậm chí bé đã chấp nhận sự thật, chẳ lẽ mẹ còn canh cánh tro lò? Thế như dườ như bé sai lầm rồi.

Cô dườ như hoàn toàn khô he thấy lời giải thích của Tiểu Lộ, mà chỉ đứ chết trân tại chỗ, khô ầm ĩ, khô náo loạn và cũ chẳ tức giận. Cô đột nhiên yên lặ tới đá sợ. Sau đó, trước khi chiếc mặt nạ kiên cườ của cô tan rã, cô xoay ười rời khỏi hiện trườ.

Một ười mẹ luôn bình tĩnh bỗ quay sa rũ rượi, mất kiểm soát và lặ thinh tới mức làm Tiểu Lộ đờ đẫn.

“Ba à, mẹ con khóc hả?” Tiểu Lộ khô biết có phải mắt mình đa gặp vấn đề? Hơn nữa, quan trọ là Tiểu Lộ bắt đầu hi ờ, phải chă từ trước tới nay bé bị nhữ ười lớn miệ nói một đằ, bụ hĩ một nẻo ‘lừa gạt’?

Từ đầu tới đuôi, Hình Tuế Kiến vẫn chết đứ tại chỗ, rốt cuộc gã cũng phục hồi tinh thần.

Gã đưa cái lồ nhốt mèo cho Tiểu Lộ, “Để ba đuổi theo mẹ con!” Gã khô chút do dự sải nhữ bước chân dài chạy đi.



Trạm chờ xe buýt.

Cô ồi trên bă ghế dài, vùi mặt giữa hai chân, phải dốc hết sức cô mới ăn được nhữ giọt lệ sắp trào ra như đê vỡ.

Khô thể khóc, tuyệt đối khô thể!

Cô ồi yên lâu thật lâu, và gã đứ gần đó nhìn cô đăm đăm cũ lâu thật lâu.

Sắc trời dần dần tối, rốt cuộc gã phải bấm còi ô tô.

Tiế kèn kêu inh ỏi trước mặt vài lần mới làm cô tỉnh táo ước mắt lên. Hốc mắt cô đỏ ử như vẫn ma đậm nét bướ bỉnh thườ lệ.

“Kiều Duy Đóa, lên xe đi, tôi chở em về thành phố.” Hình Tuế Kiến cố gắ làm giọ mình he thật bình thản, như kiểu gã đa tiện thể cho một ười bạn bình thườ đi quá gia một đoạn đườ.

Trườ của Tiểu Lộng nằm vù oại thành, bây giờ trời đã chạ vạ nên khó bắt được xe buýt quay về nội đô.

Tuy nhiên, cô chẳ nhữ khô tiếp nhận lời mời, mà còn cười nhẹ như đa mai mỉa cho sự giả tạo pho độ của gã.

Cô cười như khô hiểu sao hốc mắt lại cay xè. Cô mở to hai mắt, chớp chớp rèm mi để ăn nhữ giọt nước kết tủa.

Hình Tuế Kiến thực sự đầy bản lĩnh, mới có thể làm cô khóc như mưa bão tới vài lần. Cô tiêu phí nước mắt trên ười gã còn nhiều hơn nửa cuộc đời trước đây của cô cộ lại.

Cô khô chịu lên xe nên Hình Tuế Kiến đành tiếp tục bóp còi, như thể đa thử thách sự chịu đự của cô.

Chiếc xe buýt trờ tới.

Sau cơn phiền muộn, cô khô thèm nhìn ó gì mà bước thẳ lên xe.

Hình Tuế Kiến sử sốt. Đườ 801? Cô về nội thành, phải ồi chuyến xe đườ 108 mới đú!

Hình Tuế Kiến khô chút hĩ ợi mà lập tức đạp chân ga theo sau chiếc xe buýt.

...

Cô dườ như đã mất hết sức lực và cũ khô biết mình đã ồi nhầm chuyến xe, đôi ươi lạnh lẽo vẫn nhìn chăm chú bên oài cửa sổ với sự vô định.

Cô phải thừa nhận rằ, đằ sau nhữ lần rơi nước mắt đều là nhữ lần bất ờ chạm vào nơi cô muốn che giấu nhất, nơi dễ bị tổn thươ nhất. Lời nói vô tình của Tiểu Lộ như một lưỡi dao sắc bén đâm cô chảy máu khô ừ.

Đú, cô là ười bị vứt bỏ và bị phản bội.

Cô tựa lư vào thành ghế xe buýt, hiện giờ cô đa ở nơi nào, cô đã khô còn sức để quan tâm.

ồi bên cạnh cô là ười phụ nữ bế đứa con nhỏ, cô khẽ nhắm mắt lại. Khi xe buýt tới trạm dừ, ười phụ nữ bước xuố xe, trên lư oại trừ cõ theo đứa bé thì còn cầm thêm một chiếc giỏ xách màu đen.

Cô khô hề phát hiện.

Hai tiế đồ hồ trôi qua mà cô vẫn còn thẫn thờ. Mãi tới khi bác tài xế xe buýt tắt máy, thế giới quanh cô đều vắ lặ.

“Tới trạm cuối rồi, mọi ười xuố xe hết đi.” Bác tài xế thúc giục.

Bốn bề tối om và cảnh vật hoàn toàn lạ lẫm, làm cô đột nhiên choà tỉnh.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.