Tình Ngang Trái

Quyển 4 - Chương 22



Nơi này là nơi nào?

Tiế suối chảy róc rách, bốn bề sươ giă mênh mô, khiến cô cảm thấy xa lạ cực kỳ. Cô luôn tro tâm trạ hoả hốt, bấy giờ mới choà tỉnh.

“Bác ơi, cháu lên nhầm xe, vậy làm cách nào để quay về ạ?” Cô lập tức ăn bác tài xế lại.

“Hết cách thôi, đây là chuyến xe cuối cù rồi, cô phải chờ đến sá mai.” Bác tài xế vừa đó cửa xe, vừa trả lời.

Sá mai ư? Cô kinh ạc.

Đú lúc này, có một ánh đèn xe chiếu trên ười cô. Cô oái lại thì thấy một chiếc xe SUV màu đen đậu cách đó khô xa.

Cửa xe bật mở, một đôi chân dài cườ trá mạnh mẽ bước xuố. Khỏi cần suy đoán, cô cũng biết đó là ai.

“Kiều Duy Đóa, lên xe tôi đưa em về.” Hình Tuế Kiến mở cánh cửa bên ghế phụ lái.

Cô lạnh lù nhìn gã.

“Tôi khuyên hai ười đừ xuố núi, hãy ở lại đây một đêm đi! Bây giờ sươ mù dày đặc, che khuất tầm nhìn, hai ười lại xa lạ với môi trườ, rất có thể bất cẩn mà rơi xuố núi!” Trước khi rời đi, bác tài xế khuyên nhủ.

“Khô sao, tôi tin tài lái xe của mình.” Hình Tuế Kiến thản nhiên đáp.

Tuy nhiên, cô khô bán sĩ diện. Nếu đã thế thì cô sẽ thích hi với mọi hoàn cảnh, cô theo chân của bác tài xế vào tro thôn.

Một mình Hình Tuế Kiến đứ chơ vơ trước đầu thôn. Đây là sự lựa chọn của cô, nên gã khô thể ép buộc. Gã đó sầm cánh cửa bên ghế lái phụ, làm thế nào chẳ có cách bỏ mặc cô ở lại nơi này.

Thôn này rất nhỏ, gần như liếc mắt một vò là đã giáp ranh. Bây giờ mới khoả tám giờ tối, thế mà bốn bề vắ lặ tịch liêu tới khủ khiếp.

“ôi nhà đằ kia vừa là nhà trọ vừa là nhà tắm, nó được xem là nhà trọ duy nhất ở chỗ chú tôi.” Bác tài xế chỉ vị trí cho cô, “Như tốt nhất cô nên thuê uyên phò, vì…” Nhữ lời kế tiếp bác tài xế chọn cách im lặ để tránh gặp phiền hà, rồi ô ta bước thẳ về nhà.

Hình Tuế Kiến đi phía sau nhíu mày, gã thấy một tên đàn ô tru niên à à say vừa ra khỏi nhà trọ, khi lướt a qua cô thì cố tình xiêu vẹo thân hình cao lớn cọ vào ười cô.

May thay, Kiều Duy Đóa kịp thời tránh thoát.

“Xin hỏi, ở đây còn phò đơn khô?” Kiều Duy Đóa tới quầy hỏi bà bác.

“Hết rồi, chỉ còn một phòng ba giườ cuối cù.” Bà bác vừa cắn hạt dưa vừa nói tiếp: “Ở đây chú tôi tính tiền theo giườ, hai tiế 20 đồ. Nếu ở cả đêm thì 40 đồng một giườ, bất kể cô có bao phò hay khô cũ đều giá này.”

Giá rẻ mạt như vậy thì làm sao bảo đảm vệ sinh? Hình Tuế Kiến lại thấy một phụ nữ đứ tuổi, mặt mày tô son trát phấn lòe loẹt đi từ bên tro ra, khiến gã cà cau mày chặt hơn.

Nơi này dườ như trô khá bẩn!

Trái lại Kiều Duy Đóa chẳ hề suy hĩ nhiều, đằ nào ở nơi thôn là nhỏ bé này thì làm sao có nhà trọ đà hoà? Cô kiên quyết nói, “Được, tôi thuê cả ba giườ.” An toàn là trên hết, cô tuyệt đối khô thể ủ chu với kẻ lạ.

Về phần Hình Tuế Kiến… Gã có xe, gã muốn quay về hay ăn ủ ở đầu đườ thì cũ chả liên quan gì đến cô.

“Được, tính tiền trước vào ở sau.” Bà bác vứt vỏ hạt dưa, phủi phủi tay đứ dậy.

Đây là lẽ đươ nhiên, cô gật đầu hạ mắt xuố sờ túi xách của mình.

Mới một giây thôi mà cả ười cô đều xơ cứ, trên tay cô trố trơn, làm gì có chiếc túi xách nào? Như cô dám khẳ định buổi sá khi bước ra khỏi nhà, cô có ma theo giỏ xách, điện thoại, ví tiền và cả quần áo nữa.

Đầu óc cô rỗ hoác, cô chắc chắn lúc xuố xe thì mình khô bỏ sót thứ gì trên chỗ ồi.

Thấy cô mãi cũ khô đưa tiền, bà bác thiếu kiên nhẫn nói: “Cô gái, rốt cuộc cô muốn trọ hay thôi?”

“Tôi muốn, như tôi làm mất ví tiền… Bác có thể…” Ghi sổ trước rồi ày mai cô đem tiền trả lại?

Chắc cô gặp kẻ trộm, phản ứ đầu tiên của cô là nên hĩ cách liên lạc ay với Tư uyên. Thế như cô chẳ biết mình đa ở đâu, hơn nữa thời tiết sươ mù dày đặc, cô khô yên tâm gọi Tư uyên lên núi.

Bà bác he rõ ý cô, bà ta dù thứ ánh mắt như nhìn ười oài hành tinh ó cô đăm đăm.

Vừa khéo lúc này có một anh nô dân bốc mùi chua đi vào, bà bác dời ánh nhìn ra khỏi ười cô, rồi đôi mắt bỗ sá ời : “Tiểu Lâm, cậu tới tắm rửa hả?”

Anh nô dân gật đầu.

“Vẫn giữ cho cậu một giườ chứ?” Thái độ bà bác rất thân thiện.

Anh nô dân hơi lưỡ lự, “Tôi tắm trước rồi hẵ tính…” Như khi tầm mắt anh ta chạm vào Kiều Duy Đóa đa đứ đờ đẫn một bên, thì ánh mắt anh ta bỗ dán chặt.

“Bác Vươ, đây là ười tro nhà trọ à?…” Anh nô dân nuốt nước miế.

“Tôi thuê hết ba giườ!” Đằ sau va lên một giọ nói trầm đục.

Tiếp theo, hai tờ tiền màu đỏ mệnh giá 100 quă lên trên quầy, “Khỏi thối.”

“Đưa chìa khóa đây.” Gã xòe tay mà mặt mày khô chút biểu cảm.

Trên ười Hình Tuế Kiến toát một loại khí phách làm bà bác vội và giao ay chìa khóa, mà chẳ dám quan tâm đó là khách quen hay lạ, “Tới lầu ba quẹo trái, phò cuối cù.”

Hình Tuế Kiến khô nói thêm gì mà kéo tay Kiều Duy Đóa đi.

Bà bác vội lấy hai tờ tiền màu đỏ mệnh giá 100 cất vào.

Gã mới đi vài bước thì quay lại, “Có khăn mặt xài một lần và quần lót khô?”

“Có có có!” Bà bác lấy cái rổ tro quầy ra, bày mớ đồ đủ mọi màu sắc sặc sỡ trước mặt gã, và chọn một chiếc quần lót giấy to nhất, “Ở đây tôi có đủ các kích cỡ, cái này dành cho nam!”

Thế như Hình Tuế Kiến đưa tay cầm một chiếc quần nhỏ nhất dành cho nữ. Gã đa định tính tiền, thì…

“Tôi tặ cho cô cậu, còn cái này nữa!” Bà bác sợ gã đòi số tiền thừa ban nãy, nên khô sợ lỗ vốn mà đưa thêm cho gã một món đồ có ‘màu sắc sặc sỡ’.

“Bác Vươ, còn tôi thì sao?”

“Ha ha, hết phò rồi, chẳ phải hồi nãy cậu bảo chỉ muốn tắm chứ khô muốn ủ à?”

Cuộc đối thoại cà lúc cà xa, khi Kiều Duy Đóa khôi phục tinh thần thì thấy mình đã đứ trên lầu ba, và Hình Tuế Kiến đa mở cửa phò.

Kiều Duy Đóa lạnh lẽo nhìn bàn tay gã đa nắm lấy cổ tay mình, “Tôi chưa nói sẽ vào ở.” Vừa rồi cô cố hĩ xem có biện pháp khả thi nào khác khô.

Giọ điệu của cô cũ chẳ đó bă được gã.

“Em khô được xuố đó, lẽ nào em muốn tiếp tục đứ dưới lầu để ười ta coi mình là gái điếm?” Hình Tuế Kiến hỏi lại.

Kiều Duy Đóa ỡ à, bấy giờ cô mới cẩn thận suy hĩ lý do tại sao ánh mắt của anh nô dân vừa rồi lại quái đản như vậy.

“Nếu tôi đoán khô nhầm thì chỗ này rất ‘bẩn’.” Nói đú hơn thì đây là nơi cu cấp dịch vụ mại dâm giá rẻ cho nô – cô nhân tầ lớp thấp nhất.

Sắc mặt Kiều Duy Đóa xám mét, cô thực sự khô hĩ tới vấn đề này.

“Kiều Duy Đóa, bây giờ em vẫn có quyền lựa chọn, một là theo tôi xuố núi, hai là tôi cho em mượn tiền trước?” Hình Tuế Kiến hỏi cô.

Cô cứ đờ rồi cuối cù chọn cách giật lấy chùm chìa khóa tro tay gã, nâ gươ mặt lạnh như tiền rảo bước vào phò.

Cô khô xuố núi, cô khô bao giờ muốn số chu với gã tro cù một khô gian!

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.