Tình Ngang Trái

Quyển 4 - Chương 4



Hình Tuế Kiến về nhà.

“Không, tôi không qua chỗ của em đâu, tôi muốn ngủ một giấc.” Từ tối qua tới giờ gã thức trắng đêm nên rất mệt mỏi.

“Tôi biết rồi, tôi sẽ không chạy lung tung.” Gã không muốn đụng độ với nhóm chủ nợ, nếu bị chặn lại thì e rằng sẽ làm ‘giao thông’ hỗn loạn.

Trong điện thoại, Ôn Ngọc còn muốn nói gì đó.

“Em chưa già mà đã yếu.” Gã thở dài, cô lải nhãi mãi làm lỗ tai gã chịu không nổi.

Ôn Ngọc trầm mặc, hồi lâu sâu mới nói nhỏ nhẹ: “Em lo cho anh…” Chỉ mua một gói thuốc mà gã đi tới hai – ba tiếng đồng hồ, thật hù chết người ta.

Gã im lặng một lát rồi nói: “Tôi xin lỗi đã để mọi người phải gánh chịu mấy việc này với tôi.” Hiện giờ ba người bọn họ đều ngồi chung thuyền với gã, muốn giữ cho bọn họ khỏi bị liên lụy thì thật vô cùng gian nan.

Không đợi Ôn Ngọc nói thêm gì, gã vứt điện thoại qua một bên, thở dài thườn thượt rồi ngửa người ra sau để đầu mình dựa vào thành ghế sofa và nằm im bất động.

Thật may là gã được phép mệt mỏi, giữa ý thức mơ hồ gã thấy mọi thứ bên cạnh đều quá xa xôi.

Tịch mịch, lẻ loi và vướng víu.

“Hình Tuế Kiến…” Có người nhẹ nhàng lay gọi gã.

Gã mở choàng mắt, thế mà người đó lại là cô…

“Bọn mình…” Kiều Duy Đóa khẽ mở miệng, dịu dàng hiếm thấy.

Trong mắt cô lấp lánh thứ ánh sáng khác thường, một thứ áng sáng mà gã hằng mong đợi từ lâu. Vì thế gã cố gắng lắng nghe, thật nỗ lực tập trung tinh thần để nghe cho rõ câu kế tiếp.

Cô muốn nói gì với gã? Tâm tư gã không đủ tinh tế để phân tích rõ ánh mắt đong đầy cảm xúc phức tạp của cô.

“Hình Tuế Kiến ở trong này.” Bỗng dưng xung quanh căn phòng ào tới một đám đông.

“Đi mau!” Gã kéo tay Kiều Duy Đóa chạy ra ngoài.

“Ba, ba ơi!” Đằng sau có tiếng ai gọi ba tới khản giọng.

Gã vội vã xoay lại thì thấy Tiểu Lộng bị một nhóm người kẹp trong lòng, cô bé cất tiệng gọi ba và đưa tay về phía gã cầu cứu.

“Hình Tuế Kiến, anh còn chạy hả? Trả tiền cho tôi! Trả tiền cho tôi!” Bọn họ giơ Tiểu Lộng lên cao.

Bước chân của gã cứng đờ.

“Anh thua rồi! Tôi xin lỗi, tôi không muốn chơi trò này nữa!” Kiều Duy Đóa nhẹ nhàng giãy khỏi tay gã, gương mặt lạnh như tiền.



Gã mở choàng mắt, tiếng điện thoại reo làm gã bừng tỉnh khỏi giấc mơ. Gã sờ trán, phát hiện toàn thân mình tuôn đầy mồ hôi.

Con người sợ nhất là khi có được thứ gì đó trong tầm tay rồi lại tuột mất. Thật may mắn, gã chưa từng chân chính có được thứ gì. Gã luôn thấu hiểu những tháng ngày kia chỉ là ảo ảnh.

Gã nhìn chiếc đồng hồ báo thức trên bàn, bây giờ đã 11h30 khuya, chẳng hiểu vì sao tâm trí gã lại bị quấy nhiễu mạnh mẽ.

Xung quanh trống vắng tịch liêu, không có tiếng TV, không có người ngọt ngào gọi gã bằng ‘ba’, càng chẳng có ai nói lời xiên xỏ.

“Meo.” Trong đêm khuya yên tĩnh bỗng vang lên tiếng mèo kêu.

Toàn thân gã dựng hết lông tơ. Quả nhiên, một bóng đen phóng tới gần gã và đứng vững trên bàn trà.

Đôi mắt mèo đối địch với đôi mắt người.

“Gâu!” Con chó Chiwawa cọ cọ vào ống quần gã.

Tại sao hai con vật này chưa bị đưa đi? Hóa ra, trong nhà gã vẫn còn dấu vết cuộc sống của cô.

Gã day trán trầm mặc nhìn chúng.

Con Chiwawa cắn góc quần của gã, còn con mèo thì dùng cặp mắt xanh rờn nhìn gã chằm chằm.

“Bọn mày đói bụng hả?” Gã bất đắc dĩ hỏi.

Kiều Duy Đóa làm gì vậy? Sao có thể bỏ bọn nó lại mà cả bữa tối cũng không cho ăn?

Con Chiwawa vẫy đuôi lấy lòng chủ, con mèo cũng lắc lắc cái đuôi nhưng với tốc độ chầm chạp như kiểu: Ông nhìn rồi tự lo đi.

Gã đứng dậy đổ chút thức ăn cho chó đặt trước mặt chúng. Vừa thấy thức ăn ngon, con Chiwawa nhào qua, còn con mèo nhìn gã chằm chằm.

“Tao tìm không thấy đồ ăn của mày, mày thích thì ăn không thích thì thôi!” Hũ thức ăn cho mèo để ngay trên tủ lạnh, thế mà gã nói dối trắng trợn.

“Meo.” Con mèo tức giận nhe răng với gã.

Dáng vẻ tức giận kia thật hơi giống Kiều Duy Đóa.

Gã bật cười, rồi liếc thoáng qua con Chiwawa đang vui vẻ phe phẩy cái đuôi ăn cơm mà rùng mình. Gã không phải là con Chiwawa này!

“Meo.” Con mèo giương móng vuốt, chuẩn bị liều mạng với gã.

Gã nhảy xa ra một bước dài, “Mày đừng có uy hiếp tao!” Gã chịu không nổi sự uy hiếp!

“Meo.” Con mèo uy phong lẫm liệt dùng móng vuốt cào lên sàn nhà nghe sột soạt, ra vẻ có thể nhào qua bất kì lúc nào.

Lông tơ sau gáy gã dựng đứng lên từng sợi từng sợi một.

Một người một mèo giằng co hồi lâu, rốt cuộc gã chỉ vào con mèo hét to, “Được rồi, tao cho mày ăn, mày đừng nóng!” Gã chịu thua! Làm ơn đừng có nhào qua!

Điện thoại của gã lại vang lên.

“Ngô X Nguyên bỏ chạy rồi.” Gã vừa bắt máy thì đã nghe giọng nói nặng nề của Que Củi.

Gã hóa đá.

“Ông ta vay của chúng ta tám mươi triệu!” Que Củi gầm nhẹ, tâm trạng gần như sụp đổ.

Gã nín thở làm hô hấp chậm lại, mới khiến cảm xúc của mình đừng quá biến động.

“Chẳng phải chúng ta đã chuẩn bị tinh thần rồi sao?” Bất kể dùng thủ đoạn hối thúc trả tiền nào, một khi không thể thu hồi lại vốn thì điều này cũng nằm trong tính toán tồi tệ nhất. Tuy là nói như vậy, nhưng lúc sự việc xảy ra chân thực thì gã vẫn cảm thấy đáy lòng thất vọng, tâm trạng tơi tả.

“Đại ca, em cảm thấy tình hình càng ngày càng đáng sợ.” Chỉ một cái Tết Trung thu, chỉ trong một đêm mà cả Ôn Thành dường như đã thay đổi. Tiếp theo sẽ tới kì nghỉ Quốc khánh, nếu vẫn còn tình trạng này thì phải làm sao đây?

“Đi bước nào tính bước đó.” Trước mắt không ai có thể nhìn rõ hai chữ tương lai.

“Em còn một tin xấu nữa.”

“Cậu nói đi.” Bây giờ lòng gã đã thành tường đồng vách sắt, có gì mà chịu không nổi?

“Hôm Tết Trung thu, ba anh đã đi ‘du lịch nước ngoài’ rồi!”

Gã kinh ngạc, hiện giờ cứ nghe hai chữ ‘nước ngoài’ là cảm thấy bất thường.

“Sao lại có chuyện đó?” Chẳng phải Tống Khải Nguyên mới nhận một khoản tiền lớn từ gã sao?

“Ông ta khuếch trương quá lớn, đầu tư qua lĩnh vực khác bị thất bại.” Que Củi nói gắng gượng, “Ông ta lấy ‘Tiêu Hải lâu’ và ‘Tiêu Âm các’ ở Thụy An [1] gộp thành Lạn Vĩ lâu, tiến độ giao nhà chậm trễ khiến nhiều khách hàng đã thanh toán đủ tiền tới bao vây công ty!”

[1] Thụy An là một thị xã thuộc địa cấp thị Ôn Châu, tỉnh Chiết Giang, TQ.

Gã choáng váng.

Vài năm nay, rất nhiều công ty bất động sản muốn phát triển nên phải huy động toàn bộ tiền vốn trong dân, Tống Khải Nguyên cũng không ngoại lệ và gã có nghe nói ít nhiều.

“Lại có thêm một đối tác kém may mắn, nhưng cũng chả liên quan gì đến chúng ta.” Gã lãnh đạm nói.

Những người biết mối quan hệ giữa gã và Tống Khải Nguyên không nhiều lắm, còn trên pháp lý thì gã chẳng có liên can gì với Tống Khải Nguyên. Tuy nhiên, có một người đã gặp xui xẻo.

“Sao lại không quan hệ? Chính phủ đã ra mặt rồi, chung cư Bích Quế Viên trong tay chúng ta cũng tạm thời bị đình chỉ để chờ điều tra.”

Đáy lòng gã chìm xuống, vậy con đường cuối cùng của bọn họ cũng bị chặt đứt?

“Không sao, đằng nào thì với tình hình này chung cư Bích Quế Viên cũng không bán được.” Gã ngược lại còn thản nhiên an ủi Que Củi.

Cúp điện thoại xong, gã ngồi một mình trong phòng khách lâu thật lâu. Lâu đến nỗi con mèo nhảy tới bên cạnh, liên tục dùng móng vuốt cào vào ống quần mà gã cũng hoàn toàn không hay biết.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.