Tình Nhân Trọn Gói

Chương 1



“Cô làm ơn nhắc lại lần nữa cái lý do làm sao mà chị phải lê lết tấm thân bầm dập sau chuyến bay dài dằng dặc để cùng cô đi dự đám cưới trong khi nhẽ ra chị có thể thoải mái lăn lóc ngủ nghê trên giường nào?”

Mariel Davenport liếc nhìn cô em Phoebe qua cái ly uống sâm-panh - dù ly của Mariel sóng sánh nước khoáng. Sau những giờ phút căng thẳng gói ghém đồ đạc và tránh mặt cánh nhà báo, tiếp đó là chuyến bay dài xuất phát từ Paris, thứ cuối cùng cô cần chính là chất cồn.

Cô nhìn lướt đám người thượng lưu đắm mình trong đám trang sức kim cương, y phục lộng lẫy cùng mùi nước hoa Pháp. Vài người cô có biết sơ sơ, đa phần đều là người lạ. Mười năm đã qua mới thực dài biết bao.

Phoebe thoáng cười, đôi mắt nâu sáng lấp lánh. “Vì chị là chị cả của em, vì chị rất yêu quý em và vì chị em mình chưa gặp lại nhau sau chuyến thăm Địa Trung Hải từ ba năm trước.”

Một bên lông mày của Mariel cong vòng lên. “Không phải vì bạn trai em bỏ em lại ở...?”

“Bạn trai cũ,” Phoebe lầm bầm, vẻ tươi tắn biến mất hẳn. Cô rót đầy ly sâm-panh đang rỗng không trên chiếc bàn cạnh đó, tiếng nước lanh canh trong chiếc ly bằng pha lê. “Anh chàng Kyle cũ xì rồi.” Cô chán chường nốc một ngụm sâm-panh. “Đàn ông. Ai thèm tin lời bọn họ chứ?”

Những lời đó xé tan lớp vỏ mong manh mà Mariel đã cố công bao bọc quanh mình kể từ lúc rời khỏi Paris. “Thực sự thì là ai nhỉ?”

Cặp mắt Phoebe mở to với vẻ hoảng hốt lồ lộ. “Ối, Mari yêu quý, em xin lỗi...”

“Thôi nào. Tại chị ngốc thì có; chuyện đó sẽ không xảy ra lần nữa đâu.” Mariel cắn vành môi dưới. Chẳng phải trước đây cô cũng đã từng thề thốt vậy sao? Ngay tại nơi đây, nơi chôn nhau cắt rốn của chính cô?

“Đại để thế là được rồi.” Phoebe gật đầu xác nhận, mái tóc vàng hoe của cô bồng lên. “Phương thuốc cho năm mới: KHÔNG ĐÀN ÔNG. Ít nhất đến rằm tháng sau.” Cô nở nụ cười rạng rỡ rồi khoác tay mình vào khuỷu tay chị gái, đúng lúc ban nhạc chơi bài tiệc tùng quen thuộc. “Chị em mình góp vui cùng họ nào.” Đôi tân lang tân nương hạnh phúc đã mất tăm dạng nhưng cuộc chè chén hẵng còn nhộn nhịp ghê gớm. “Hay chúng ta nhảy đi,” Phoebe gợi ý. “Khi nhảy tâm trí chị sẽ quên sạch trơn muộn phiền.”

Mariel lắc đầu. “Em biết là chị thích mê tơi những cuộc tiệc tùng vui vẻ, nhưng không phải đêm nay nhé.” Dù gì thì cái cặp này rõ điên mới chọn ngày đầu năm để tổ chức thành hôn! Cô nâng cốc hướng về phía đám đông xúm đen xúm đỏ trên sàn nhảy mới dựng phía bên kia những cánh cửa Pháp rộng mở của tòa nhà Adelaide Hills cổ kính và xa hoa. “Em cứ đi đi. Chị ổn mà. Chị muốn đứng vơ vẩn đây một lúc nữa đã.”

“Chị chắc chứ?”

“Trăm phần trăm.” Cô cố nặn ra một nụ cười và xua Phoebe. “Đi đi nào.”

Mariel dõi theo cô em tung tẩy qua đám đông rực rỡ sắc màu, chiếc váy lụa và món trang sức kim cương của Phoebe tỏa sáng lung linh dưới ánh chúc đài. Mãi đến lúc đó cô mới cho phép mình thở một hơi dài thật dài. Phoebe chẳng hề biết chút gì về cái mớ ngổn ngang Mariel dứt bỏ lại trên đất Paris ngoại trừ chuyện rắc rối giữa nàng và Luc Girard - anh chàng nhiếp ảnh gia thời trang người Pháp, bạn làm ăn của nàng trong bảy năm trời và là người tình của nàng suốt năm năm qua.

Có lẽ chính anh chàng là lý do khiến nàng từ bỏ tất cả - giấc mơ phù hoa. Cô xoa bóp lòng bàn tay trên những vùng da có cảm giác chờn chợn. Chất vải lụa của mẫu thiết kế mới nhất mà có lẽ cũng là món đồ cuối cùng cho tủ quần áo đồ sộ trơn trượt dưới tay cô.

Xoay lưng lại phía căn phòng, cô nhấp từng ngụm nước và quan sát đám khách qua chiếc gương có khung mạ vàng đặt trên bệ lò sưởi.

Cha mẹ cô dâu, có lẽ chẳng phải chi một xu nào cho ngày đặt biệt của con gái họ, đang chuyện trò rôm rả với cặp vợ chồng nhà Hills giàu có bên cạnh bức tượng băng cao gần tới trần đang nhỏ long tong dưới sức nóng của tiết trời tháng Một của vùng Adelaide này.

Phải chăng kia là Johnny nhỏ con...? Có phải tên anh ta thế không nhỉ? Mariel cau mày nhìn anh chàng tóc vàng, cố huy động trí nhớ. Giờ thì có vẻ không còn nhỏ con nửa rồi, cô nghĩ với thoáng luyến tiếc. Hơn hết cả, cô thích mê anh chàng ăn vận bộ đồ may đo cẩn thận đến từng đường kim mũi chỉ. Khi di chuyển tầm nhìn, cô nhận thấy có vài anh chàng ăn mặc chỉnh tề đang chăm chăm nhìn cô. Cả anh chàng Johnny không được nhỏ con cho lắm nữa. Tên anh chàng vẫn là vật chướng ngại đối với cô. Tốt thôi. Cô chẳng hơi đâu bận tâm thêm nữa.

Cô biết mình quyến rũ trong mắt đàn ông. Đấy là điều chẳng thể đừng được bởi gương mặt cô từng xuất hiện trên trang bìa những tạp chí đình đám nhất châu Âu và đang dần trở nên quen thuộc ở đất nước Úc này. Nhưng đêm nay, có lẽ cô đã che mắt họ ngon ơ. Đêm nay đặc biệt quan trọng, bởi vì cô vừa buông lời thề sẽ đá phăng lũ đàn ông khỏi đời mình. Lại một tiếng thở dài nữa sượt qua làn môi Mariel trong khi cô vô thức chỉnh lại son môi, nâng thẳng vai, trở ra và mỉm cười hòa cùng đám khách khứa.

***

Ôi chao, thật ngạc nhiên, quá ngạc nhiên là đằng khác. Daniel Huntington Đệ Tam, người nhất quyết không thèm đáp lời bất kỳ ai nếu không được gọi bằng cái tên thân thuộc là Dane, tựa vai vào cửa ra vào lặng quan sát Mariel Davenport đong đưa; đám đàn ông tôn thờ nàng đang chầu quanh cô, trông chừng như nuốt lấy từng lời nhả ra từ vành môi gợi cảm màu san hô của cô.

Cô là người cuối cùng anh muốn gặp ở nơi này đêm nay. Anh cũng chẳng hề muốn nhảy bổ vào đám bòng bong kia trong khi đôi mắt vẫn mãi miết quét ánh dò xét lên bộ váy hở vai, phần cổ khoét sâu đầy khiêu khích. Anh tin chắc nếu đứng đủ gần và tình cờ đá mắt xuống, thế nào anh cũng liếc thấy được rốn cô nàng.

Nhưng anh không hề có ý định đứng gần như thế. Với lợi thế khoảng cách chừng ba mét từ chỗ này, anh quan sát cô đã đủ rõ nét lắm rồi. Anh vẩn vơ nghĩ hình như anh ngửi thấy mùi nước hoa trước đây cô vẫn dùng - hương hoa hồng đen với chất ma mị dịu ngọt vương tỏa lan trong khoảng không giữa hai người. Lôi cuốn và đầy mê đắm. Hoàn toàn hợp với cô, từ mái tóc đen nhánh được búi gọn ghẽ trên đỉnh đầu cho đến bàn chân được săn sóc kỹ lưỡng và đôi giày cao gót tỏa ánh lấp lánh.

Tất nhiên, anh không thể nhìn rõ bàn chân hay cặp giò dài nâng cô lên chiều cao gần mét tám, nhưng anh biết cô khá rõ, như trong lòng bàn tay.

Cô vẫn chưa nhận ra anh, anh nâng ly bia của mình với vẻ giễu cợt rồi rót một ngụm lớn dòng chất cồn mát rượi vào cổ họng đang bất chợt khô khốc.

Phải chăng cô đi cùng ai đó? Anh tự nhủ. Một gã nhân tình Pháp quốc chăng? Lạ một nỗi móng tay anh bấu chặt vào lòng bàn tay về ý nghĩ vừa rồi. Mới vài giây trước thôi, anh vẫn hết sức thản nhiên trước cái chi tiết nhỏ nhặt đó. Cho đến khi anh lần nữa tận mắt nhìn thấy vẻ rực rỡ của cô.

Nhưng, không, hẳn là cô đến đây một mình - bởi vì nếu cô có ai đó đi cùng, Dane có thể chắc chắn rằng gã đàn ông đó sẽ kè kè bên cô như một món đồ thời thượng.

Anh gập mấy ngón tay của bàn tay rảnh rang còn lại, búng nhẹ chúng lên đùi mình, ngắm nhìn ánh cười kiêu hãnh của cô phủ lên những kẻ ngưỡng mộ xung quanh. Trước đây Mariel yêu biết mấy cảm giác được chú ý, trở thành trung tâm của ống kính máy quay. Với tất cả những gì anh nghe ngóng được về sự nghiệp của cô trong vài năm qua và cả hình ảnh anh được mục kích trong tờ tạp chí thời trang mới nhất mà em gái cô chỉ cho xem, chắc chắn ống kính máy quay đã phải lòng Mariel.

Nhà thiết kế thời trang trở thành người mẫu ảnh.

Anh cân nhắc việc bắt chuyện với cô, nhưng anh chẳng hề có ý định trở thành một trong số những kẻ cuồng nhiệt xum xoe cạnh cô. Trời ạ, vài ba gã trai trong đám kia hẳn vẫn đang thò lò mũi xanh chơi trò nặn đất sét hay nghịch nước trong khi cô đã bước sang tuổi tập tành trang điểm và nhoay nhoáy bàn phím điện thoại di động. Bọn chúng không nhận biết điều này sao? Anh tống một hơi thở nặng nề qua hai lỗ mũi. Anh có thể đợi được.

“A, anh chàng vừa được tạp chí Babe bình chọn danh hiệu Chàng trai của năm đây rồi.” Justin Talbot hiện ra bên cạnh anh. “Tớ vẫn đang tự hỏi không biết cậu biền đi đằng nào, bạn thân mến ạ.”

“Nghe chừng cậu đã tìm ra tớ rồi đấy.” Dane hướng về phía anh ta, khẽ nghiêng đầu trước anh chàng Justin mặc chiếc áo gi-lê xám phớt xanh, thắt cà vạt hợp tông và thửa một đôi giày rất mốt, rõ ràng mấy món đồ do cô vợ mới của cậu chàng chọn cho. Dane chẳng mấy khi theo đuổi xu hướng ăn mặc thời thượng, chỉ trừ khi đi dự đám tang.

“Bọn tớ tự hào về cậu quá đi mất,” Justin nói, vỗ một tay lên vai Dane.

“Các cậu nói thì lúc nào chả trơn tru.” Dane càu cạu, ánh mắt anh rành rành đang kiếm tìm Mariel lần nữa. “Cậu làm tớ bị lộ tẩy rồi này.”

Cứ làm như anh cần có thêm vài ba cô nàng xin chết không bằng. Kể từ khi dành được danh hiệu đó, anh đã chán ngấy đám đông không ngừng hò hét mong được anh chú ý.

“Cứ coi như cậu đang đóng góp tí công sức làm từ thiện đi,” Justin nói.

“Còn ối cách hay ho để quyên tiền ấy chứ,” Dane làu bàu.” Đám báo giới có hẳn một ngày rầm rộ rồi đấy.”

“Thế cậu còn muốn gì nữa? Triệu phú doanh nhân, nhà sáng lập quỹ OzRemote và là chàng trai toàn năng hử. Ơ này... cô em Mariel Davenport kìa.”

Dane cảm thấy giọng Justin chuyển từ ầm ào sôi nổi sang nhẹ như hơi thở, hệt như có kim châm giữa hai bả vai. Anh nhún vai xua tan cảm giác đó đi. “Chuyện gì phải đến rồi cũng đến mà.”

“Ôi trời, trông cô em Mariel thích mắt quá đi mất,” Justin lẩm bẩm. “Còn đẹp hơn tấm hình Phoebe cho bọn mình xem. Cô nàng mất tăm mất dạng được... bao lâu nhỉ? Mà cô ta đang làm khỉ gì ở đám cưới Carl và Amy thế không biết?”

“Mười năm.” Cộng thêm năm tháng. “chắc chắn cậu cũng đang suy đoán y như tớ thôi,” Dane nói khẽ rồi đắm chìm trong chất lỏng sóng sánh màu hổ phách.

“Chắc cô nàng không sống cùng một gã người Pháp nào chứ nhỉ?”

“Tớ cũng cho là thế.”

“Cậu nói chuyện với nàng chưa.”

“Chưa đâu.” Mồ hôi rịn trên tấm lưng Dane khiến cho áo anh dính nhớp nháp. Anh vừa nốc nốt phần đồ uống còn lại trong ly vừa nghĩ tới việc bước ra ngoài hớp lấy vài hớp khí trời trong lành. Bầu không khí ở đây ngột ngạt quá đỗi, cho dù máy điều hòa vẫn đang chạy vù vù hết công suất.

“Sao lại không như vậy?” Justin cật vấn anh. “Hai người đứng cũng khá gần nhau đấy chứ. Tớ nhớ là...”

“Chuyện đó cũ rỉn rồi.”

Ngày xa lắc xa lơ trước đây... Đêm trước khi nàng chuẩn bị sang bờ bên kia đại dương. Trong phòng ngủ của nàng, ánh trăng rằm tràn qua ô cửa sổ để ngỏ, ánh sáng bạc của trăng thấm đẫm làn da trắng sữa của nàng, đôi mắt đen chất chứa băn khoăn của nàng đang nhìn anh chăm chú...

Dane đổi thế đứng, hắng giọng, như thể từng tế bào nóng bên dưới thanh quản anh đều đang chuyển động hỗn loạn. “Cậu muốn uống chút gì không?”

“Vợ chồng tớ sắp về giờ, mai Cass có việc từ sớm. Tớ định ra chào Mariel trước khi về; cậu muốn cùng tớ ra đó không?”

Dane lắc đầu. “Tớ sẽ chào cô ấy sau.” Anh quay người, hướng về phía tay bồi bàn tiếp rượu gần anh nhất.

Nhưng, quỷ thật, anh không thể giả bộ mãi được. Đầu anh quay lại đúng lúc bắt gặp Justin sắp đặt chiếc hôn lên đôi môi đang mỉm cười của Mariel. Anh biết đấy chẳng gì khác hơn là một nụ hôn chào mừng nàng trở về nhưng trạng thái căng thẳng bất chợt đã khóa chặt xương hàm anh, khiến cho răng anh nghiến chặt. Những ngón tay anh siết mạnh quanh chiếc ly.

Anh nhìn cậu bạn chí cốt thì thầm gì đó và tai Mariel, rồi cô từ từ quay đầu về chỗ Dane. Hết sức chậm rãi - mà cũng có thể bởi khoảng khắc đó như ngưng lại hẳn - nhờ thế anh có thời gian quan sát đến từng chi tiết những phản ứng thay đổi trên gương mặt cô khi cô tập trung toàn bộ sự chú ý nơi anh.

Cái cách gò má cao cao của cô ưng ửng lên, đôi mi dài đen nhánh chớp mở khi cô nheo nheo đôi mắt màu ngọc lục bảo về phía anh, đúng một lần. Cái cách đôi môi bóng màu son của cô hơi hé ra - vì ngạc nhiên hay bất an? - rồi hơi nhếch lên bên khóe, như vừa bị kích động.

Cho dù là gì chăng nữa, môi cô nhợt nhạt đi như một bông hồng giữa ngày đông tháng giá khi bắt gặp đôi môi anh mím lại cứng nhắc và ánh nhìn vô hồn. Bởi thực lòng có vẻ anh chẳng thể nghĩ ngợi được gì. Cô nâng một bên tay, hơi khựng lại trong thoáng chốc trước khi ve vuốt món tóc vô hình bên tai.

Mắt cô vẫn dắn chặt về phía anh. Cho đến khi ánh nhìn của cô quét lên mái tóc anh. À, ờ thì vài người bảo tóc anh cần được cắt tỉa gọn gàng. Mũi anh phập phồng nhè nhẹ khi mắt cô kéo xuống chiếc sơ mi cổ dở dang. Họng anh nhói buốt, cục yết hầu nhảy nhót không yên. Chết tiệt thật! Anh lấy làm mừng vì đã không thuê một cô nàng nào đó, nhất là một nhà thiết kế cũ rích, tư vấn phong cách ăn vận.

Và vì Justin đã cố tình sắp xếp, anh chẳng thể làm gì khác hơn là chuyện trò đôi câu với cô. Tự buộc mình he hé hàm răng và nới lỏng vòng tay quanh chiếc ly, anh bắt đầu tiến về phía trước.

Mariel nhìn Dane Huntington bước lại phía cô, lối phục trang đơn giản, có phần phớt đời của anh quá đỗi quen thuộc xiết bao. Mọi điều Justin đang ba hoa chích chèo - cứ cho là anh ta vẫn đang liến thoắng điều gì đó - đều mờ nhạt cả. Bụng cô thót lên, như thể cô vừa bước lên chuyến bay bão táp trên chặng cuối cùng trở về Adelaide.

Phoebe, em đâu rồi? Hãy đưa chị thoát khỏi chốn này đi, cô thầm van nài. Đáng lẽ cô phải biết là sớm muộn gì cũng sẽ chạm mặt anh ta, nhưng ngay lúc này đây, Dane là người cuối cùng cô muốn đối mặt, đồng hồ sinh học của cô gõ loạn nhịp, cơ thể cô nhộn nhạo khó chịu từ bên trong ruột gan.

Cô đã từng muốn khi gặp lại anh, cô sẽ đẹp rực rỡ nhất. Để cho anh biết anh đã đánh mất điều gì trong hàng bao năm trời đằng đẵng vừa qua, từ khi cô còn là cô nàng thiếu nữ mười bảy tuổi luôn coi anh chàng Dane Huntington trẻ tuổi là mặt trời, là ánh trăng và là tất cả cuộc sống.

Đúng là giờ cô đã không còn là thiếu nữ nữa, mười năm rồi còn gì. Mới vài giây lướt qua mà có cảm giác như hàng phút liền dài đằng đẵng. Đôi mắt xám lạnh lùng của anh như ghim lấy cô, chẳng hề có dấu hiệu của nụ cười trên đôi môi đẹp đẽ kia. Tự nâng cằm mình lên, cô cố dằn lòng đánh mắt nhìn anh khi anh bước lại gần hơn.

Mái tóc sẫm với vài lọn màu sáng che lấp vành tai anh, lơ đãng ôm ấp phần da sau cổ. Có vài điều vẫn chẳng hề thay đổi, cô cố moi ý nghĩ coi thường. Và anh vẫn ngạo mạn xem nhẹ lối phục trang truyền thống. Anh không thắt cà vạt. Chiếc áo sơ mi đen với đường khâu nổi màu trắng còn chừa lại phần cổ để lộ làn da rám nắng và lơ thơ vài món tóc sẫm màu.

Cô nàng thiết kế thời trang trông cô nhíu mày. Thượng bộ cánh áo đen quần bò đến một trong những đám cưới đình đám của năm ở đất Adelaide này ư, vì cái quái gì chứ? Nhưng, đằng sau nỗi thất vọng đó, toàn bộ cách ăn mặc bất hợp lý đó của anh khiến người cô như tan chảy ra, mạch cô đập hơi khác lạ.

Vươn thẳng người, cố giữ chiếc ly trong tay chặt hơn để che giấu những ngón tay đang run lẩy bẩy, cô cất tiếng, “Chào anh,” trước khi anh kịp mở miệng. “Chúc anh một năm mới tốt lành!”

Cô không hề nghiêng người đề đón lấy nụ hôn chào.

“Mariel. Anh cũng chúc em một năm mới vui vẻ. Em về lâu chưa?”

“Em mới bay về hôm qua thôi.”

“May vừa kịp đến dự ngày vui của Carl và Amy.”

Chất giọng nhẹ thoảng mùi cốn của anh bao bọc lấy cô, cuối cùng thì anh đã mỉm cười. Mạch cô lại đập rộn thêm một chút nữa. Với chiều cao của mình, cô ít khi được trải nghiệm cảm giác đàn ông đưa mắt nhìn xuống. Trước anh, cô cảm thấy mình bé nhỏ. Và nữ tính.

Cô cố chống cự lại cảm giác đó. Cô không hề muốn cảm thấy mình bé nhỏ và nữ tính trước Dane Huntington. Không bao giờ như thế này nữa. Nhưng - chuyện này mới thật điên chứ - cô muốn anh nhìn mình theo đúng cách đó.

Để nhớ lại... Anh có nhớ không nhỉ?

Làm sao mà anh dám quên cơ chứ?

***

“Thật là trùng hợp, mới hôm nọ thôi, Dane vừa nhắc đến em,” Justin nói, và Mariel tóm được cái giật giật quen thuộc ở quai hàm Dane.

“Vậy sao?” Dane đã nhắc đến cô sao? “Sao anh ấy lại nhắc đến em ạ?”

“Anh và Cass - vợ anh định sang châu Âu vào tháng Mười này, vì em đang sống ở Paris nên cậu ấy nghĩ em có thể dẫn bọn anh thăm thú đây đó.”

“Anh ấy bảo thế sao?” Cô liếc xéo Dane. “Thậm chí anh ấy đã chẳng buồn liên lạc với em khi sang đó ấy chứ. Cách đây bao lâu nhỉ - hình như năm năm trước phải không anh Dane? Mẹ em kể vậy trong thư gửi sang cho em.”

“Mariel, lúc đó anh sang vì công việc,” Dane nói. “Chẳng có được thời gian rỗi rãi để thăm thú nhau. Hay làm bất cứ việc gì khác. Chỉ đơn giản đến rồi đi vậy thôi. Điều gì kéo em về nhà thế?”

“Gia đình em. Em cần nghỉ ngơi một chút.”

“Thông thường nếu em muốn sum họp với gia đình thì em phải về sớm hơn một tuần và vui Giáng Sinh với cả nhà chứ.”

Chà. “Em cũng lấy làm ngượng mà nói rằng em đã không nghĩ đến sớm, vé máy bay đã hết sạch trơn.” Cô nhất định không chịu quay đi chỗ khác trước cái nhìn trực diện của anh. Nếu nhìn ra chỗ khác, anh sẽ biết cô đang nói dối.

“Thế thì tệ quá.”

“Dù gì thì giờ em cũng đã ở đây rồi.”

“Đúng, em đang ở đây rồi,” anh uể oải nói, mắt vẫn dán chặt về phía cô. Justin, rõ ràng đã cảm nhận được trạng thái căng thẳng kỳ lạ giữa họ, nhanh chóng chuyển đề tài. “Dane vừa danh được danh hiệu chàng trai của năm do tạp chí Babe bình chọn đấy.”

“Thật ạ?” Mariel nhấc ly lên uống một ngụm cho thông cổ họng, cô bắt gặp ánh mắt Dane đang liếc nhìn những gã trai khác quanh cô.

“Chắc em vẫn còn nhớ,” Justin tiếp tục. “Tạp chí Babe tổ chức đợt bình chọn này hằng năm.”

“À vâng, em nhớ tạp chí đó rồi,” cô hơi kéo dài giọng, pha lẫn vào chất giọng mình chút gia vị giễu cợt, và mắt cô tận hưởng đôi gò má hơi ưng ửng của Dane.

Còn thêm gì nữa nhỉ? Dane Huntington, chàng trai siêu quyến rũ và thực sự hấp dẫn. Lôi cuốn và vô cùng cuốn hút. Cô thích thú ngắm cái đầu anh nghiêng nghiêng khi anh ngọ nguậy cổ, như thể muốn nới lỏng bầu không khí căng thẳng kia. Nụ cười chơm chớm trên vành môi cô nhuốm chút tự mãn.

“Món lợi lớn nhất: hẹn hò với một chục cô em nóng bỏng khác.” Justin toét miệng cười, nét tinh nghịch ranh mãnh ánh lên trong mắt anh.

Dạ dày Mariel thót lại trước hình ảnh Justin vừa khơi gợi, nhưng cô vẫn khư khư giữ vẻ tự mãn vừa tóm được.

“Ái chà, vợ anh đang gọi rồi kìa,” Justin nói. “Anh sẽ để hai người tiếp tục chuyện trò với nhau nhé. Gặp lại em anh vui lắm, Mariel ạ.”

“Em cũng vậy.” Mariel mỉm cười với người phụ nữ da bánh mật đang quan sát ba người bọn họ khi Justin tiến về phía vợ mình, rồi cô quay sang nhìn Dane. “Ô,... Vậy ra anh đã là Chàng trai của năm của Babe nhỉ? Mọi việc diễn tiến thế nào anh?”

“Giống như Jus vừa kể cho em đấy thôi,” Dane nói nhanh. “Cũng vui. Vì lý do đẹp đẽ. Kêu gọi quyên tiền cho quỹ từ thiện. Anh cần đánh bóng tên tuổi một chút - còn em thì sao?” Hất cằm ra hiệu, anh đưa cô ra khỏi tầm mắt của vài người hiếu kỳ đang thích thú quan sát, hướng vế một chiếc bàn có đặt sẵn mấy chiếc cốc.

Anh rót nước cam ra hai chiếc cốc pha lê rồi chuyển cho cô một cốc. “Cảm ơn anh,” cô nói, thận trọng tránh để chạm vào tay anh.

“Ý anh là các cô nàng nóng bỏng” - Mariel nhả từng từ với ngữ điệu châm chọc - “Cho dù ở bất cứ đâu, họ cũng có thể bầu chọn cho các ứng viên, người có số điểm cao nhất sẽ chiến thắng? Em cứ băn khoăn không hiểu vì sao họ bầu chọn cho anh.” Cô không giấu nổi nụ cười tinh quái... nhưng trong lòng cô, từ một góc sâu kín và hầu như đã bị bỏ quên, có chút gì đó nhói đau. “Em muốn được nhìn gương mặt anh trên bìa cuốn tạp chí đó quá đi mất.”

Anh lắc đầu. “Không tệ như em nghĩ đâu?”

“Theo anh em nghĩ tện đến đâu?”

“Các cuộc hẹn đều ngừng trước giới hạn cả.”

Nuốt ngược cơn oán giận hiện diện suốt chục năm trời vừa qua trong suy nghĩ, cô nói, “Thế thì đấy hẳn là điểm mới lạ nhất ở anh. Dạo gần đây em nghe đồn anh là chàng Casanova[1] đích thực.”

[1] Casanova (1725 - 1798) - tiểu thuyết gia kiêm nhà thám hiểm người Italia nổi tiếng vào thế kỷ XVIII bởi nghệ thuật quyến rũ và chinh phục phái đẹp. Cùng với Don Juan, cái tên Casanova thậm chí đã trở thành một tính từ khi người ta nhắc đến thói trăng hoa, lăng nhăng của đàn ông. Cả đời chỉ viết một cuốn sách duy nhất tự thuật về cuộc đời mình mang tên Histoire de ma vie (tạm dịch Câu chuyện đời tôi), nhưng Casanova đã khiến cho đến cả những nhà văn vĩ đại nhất thời đó cũng phải nghiêng mình kính nể vì sức hấp dẫn và tầm ảnh hưởng lan tỏa rộng khắp châu Âu của cuốn sách.

Môi anh giãn ra nụ cười biếng nhác trong khi mắt chẳng biểu lộ chút xúc cảm nào. “Em đừng tin hết mọi thứ nghe được.”

Cổ họng cô râm ran trước âm thanh do âm điệu biếng nhác đó mang lại. Cô nhìn xuống rồi hướng mắt về phía anh lần nữa trước khi cho phép đôi mắt mình thưởng ngoạn chiếc quần bò hơi ôm khít người quá và chiếc áo tự chế độc đáo của anh dính chặt lấy ngực, cầu áo quá hẹp so với đôi vai rộng của anh. “Nếu anh muốn củng cố danh hiệu của mình thì đã đến lúc anh phải thay mới tủ quần áo hoặc thuê thợ may mới rồi.”

“Ái chà, mắt của nhà thiết kế thời trang có khác. Anh đang tìm kiếm nhà tài trợ triệu đô đây,” anh nói, ánh mắt anh lướt qua người cô, chỉ lâu hơn mức lịch sự một chút. “Váy của em thiết kế đây à?”

Mắt cô chạm phải mắt anh và ngừng lại, cô cười thầm rồi nhấp đồ uống. “Không đâu.” Hah. Rõ ràng anh chẳng biết tý gì về các mẫu thiết kế của cô.

“Ừ nhỉ - bây giờ em là người mẫu ảnh rồi. Cách đây mấy tháng, anh đã xem hình em trên một tờ tạp chí. Phoebe đưa cho bọn anh xem. Phải nói là rất đẹp.”

Anh nhìn cô thêm lượt nữa. Liệu anh đang so sánh cô với các cô nàng người yêu của mình không? Theo lời Phoebe kể trong các bức email đều đặn gửi cô, Dane đã nhẩn nha bước qua vài ba cuộc tình.

Chuyện đó không còn khiến cô để tâm nữa. Rốt cuộc, cô đã đặt Dane yên vị trong quá khứ, anh thuộc về ký ức cả chục năm trước rồi. Nhưng liệu cô có thực sự làm được? Giờ đứng đây, gần quá đỗi mùi cơ thể hấp dẫn của anh, cô tự hỏi không biết mình có chắc hoàn toàn về những điều đã nghĩ.

“Không còn nữa.” Cô nhấp thêm ngụm nữa để xua đi vị đắng bất chợt dâng lên cổ họng khi nghĩ về sự phản bội của Luc.

“Gì cơ?”

“Chị đây rồi, Mari,” Phoebe hổn hà hổn hển ngắt quãng câu chuyện, nhét chiếc điện thoại vào bên ngực, kéo Mariel thoát khỏi chủ đề sự nghiệp dang dở của nàng.

“Chào anh, Dane.” Phoebe gần như chẳng buồn liếc nhìn anh, Mariel thoáng nghĩ cuộc sống ở đây vẫn tiếp diễn như thường lệ khi cô xa xứ. Phoebe ghé tai cô thì thầm, “Kyle vừa gọi điện. Anh ấy muốn gặp em. Ngay bây giờ chị ạ.”

Mariel nhìn em gái, ngờ vực hỏi. “Em đồng ý gặp sao? Thế còn phương thuốc cho năm mới?”

Phoebe cắn môi. “Em biết, em biết, nhưng mà...”

“Đừng để cho cậu ta lấn lướt chứ, Phoebes.”

“Em sẽ không để vậy đâu. Nhưng em vẫn phải gặp anh ấy, phải không chị yêu quý?”

Mariel nhướng mày trước ánh mắt sáng long lanh của Phoebe. “Gặp ở đâu?”

“Ờ thì... một nơi cả hai đứa đều thích đến. Nói luôn để phòng khi tối em về muộn không gặp được chị, sáng mai khi chị thức giấc, em không có mặt ở nhà đâu. Em phải đón chuyến bay sớm đến Melbourne. Đang có đại nhạc hội ở đó. Thế nên em vừa nhờ Brad Johnston đưa chị về nhà rồi. Chị nhớ Brad không; anh ấy đang muốn được nói chuyện với chị chết đi được.”

“À...” Giật mình, cô nhìn qua vai Phoebe thấy chàng trai tóc xù thân quen đang len lỏi vượt qua đám đông. Hết sức xông xáo, nếu như Mariel không nhầm.

“Hai chị em đến đây cùng nhau à?” Dane hỏi.

“Dạ, chị gái tuyệt vời của em nhận lời đi cùng em... à ừm... vì Kyle không chịu đến. Chị đừng giận em nhé, Mari yêu quý?”

“Tất nhiên là không rồi, nhưng chị nghĩ em nên cân nhắc...”

“Không cần phải làm phiền Brad đâu,” Dane ngắt lời, giọng anh quá đỗi trầm lắng, quá đỗi trầm lắng, quá đỗi thân thuộc. “Đã thỏa thuận xong nhé, anh sẽ đưa Mariel về.”

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.