Tình Phi Đắc Dĩ

Chương 20: Người yêu của snape



Trong những tình huống bất lực, cậu bình thường sẽ lựa chọn tự gánh vác, bất quá khi biết có người có thể trợ giúp mình, cậu sẽ thỉnh cầu xin giúp đỡ, ví dụ như khi cậu hoảng hốt thì nên đến tìm Hermione.

“Hermione, mình lại bắt đầu hoảng hốt.” Harry gọn gàng dứt khoát nói.

Hermione dường như đã đoán trước việc này, cô gái bảo Harry đi theo mình: “Bồ nên nói chuyện này với hiệu trưởng.”

Harry đứng yên: “A?”

“Hãy nghe mình.” Hermione kéo Harry đi tiếp: “Mình nghi rằng trí nhớ của bồ xảy ra vấn đề, có người cố tình bóp méo nó. Hoặc đã dùng độc dược, hoặc là chú ngữ, bất luận là cái gì, hiệu trưởng Dumbledore cũng nên biết chuyện này.”

“Trí nhớ của mình……..” Harry không cảm thấy trí nhớ mình thiếu chỗ nào, nhưng hiện tại cậu không dám xác định: “Chính là, tìm hiệu trưởng……..”

“Đây là trường học, sự tình này phát sinh ở đây, bồ không thấy hiệu trưởng nên biết sao? Nếu Hogwarts tồn tại mối họa ngầm nào đó.” Hermione tiếp tục công tác thuyết phục: “Hơn nữa, nếu thật như vậy, có lẽ cũng chỉ có hiệu trưởng biết nên làm thế nào để giải quyết nan đề của bồ.”

Hermione không thể nói rõ được, nếu Harry bị trúng chính là đoạt hồn chú, chuyện tình sẽ càng nghiêm trọng.

Hai người đi tới cửa phòng hiệu trưởng, ánh mắt Hermione tràn ngập khích lệ: “Mình cùng bồ vào, hay mình bồ vào?”

“Vẫn là một mình mình đi.” Harry gõ cửa: “Tý về mình sẽ tìm bồ.”

Thấy cửa mở ra, Hermione chào hỏi với hiệu trưởng một cái rùi rời đi.

“Khuya như vậy còn làm phiền thầy, thật có lỗi.” Harry đi vào, phượng hoàng Fawkes đột nhiên bay tới cái giá bên cạnh cậu, vui vẻ nhìn cậu: “”Xin chào, Fawkes.”

“Fawkes với thầy rất hoan nghênh trò.” Dumbledore cười tủm tỉm bảo Harry ngồi xuống: “Trò có vẻ uể oải, đến đây, uống ly nước chanh?”

“Cám ơn.” Thức uống ngọt ngào ấm áp làm Harry thả lỏng hơn rất nhiều.

“Sắc mặt của trò so với tháng trước tốt hơn nhiều lắm.” Ánh mắt xanh biếc của Dumbledore dưới thấy kính khẽ chớp chớp: “Điều này làm thầy thực vui mừng.”

Harry siết những ngón tay, cắn cắn môi, cậu nhỏ giọng nói: “Con gần nhất có chút kỳ lạ.”

“Hửm?”

Harry nghe được trong âm điệu cụ Dumbledore có chút thích thú, cũng có thể cậu đã nghe nhầm, ngừng một chút cậu nói tiếp: “Hermione nói trí nhớ của con có vấn đề, cô ấy kiên quyết bảo con phải tới nói chuyện với thầy.”

“Trò cảm thấy thế nào?”

“Con không biết.” Harry lắc đầu.

Làm Harry giật mình chính là lão nhân đối diện đột nhiên phát ra tiếng cười nhẹ, tựa như đang nghe cậu kể một câu chuyện hài hước.

“Oh, Harry.” Cụ Dumbledore ngừng cười, ôn hòa nói: “Thầy nghĩ lần này cô Granger đã phóng đại hóa vấn đề, đây chỉ là một vấn đề nho nhỏ mà thôi.”

“Không nghiêm trọng sao?” Harry khó mà tin được, cậu lo lắng tới trạng thái hoảng hốt.

“Nên nói là trò có thể làm nó không nghiêm trọng.” Dumbledore vung tay, ly nước trong tay Harry lại đầy: “Đó là nếu như trò học được bế quan bí thuật.”

Harry trợn to mắt, lời nói của hiệu trưởng ám chỉ là Chúa tể Hắc Ám?

“Thầy nghĩ trò nên bắt đầu lại Chương trình học.” Dumbledore sờ sờ râu.

“…….kia…….” Harry nuốt nước miếng: “Thầy có thể dạy con được không?”

“Không, đứa nhỏ, thứ này chỉ có Snape có thể dạy cho trò.” Biểu tình Dumbledore trở nên bí hiểm.

“Không thể nào, ý con là, con đã học vài buổi ở chỗ y, nhưng mà vô ích.” Harry cố gắng thuyết phục cụ Dumbledore.

“Harry, trò là một đứa nhỏ thông minh, thầy hi vọng trò có thể nhìn thấu mặt sâu hơn.” Dumbledore hòa nhã nói: “Nguyên nhân trò không thể học tốt chính vì trò luôn kháng cự Sevenus, trò không thích anh ta, nhận định rằng anh ta không đáng nể.”

“Nếu thầy đã biết như vậy vì cái gì còn để con học với y?” Harry bật ra: “Chúng con chán ghét nhau như vậy, y căn bản không muốn dạy con!”

“Sevenus là một người có trách nhiệm, đứa nhỏ, anh ta sẽ không vì chán ghét mà không dạy trò.”

“Chính là……..” Harry vẫn không muốn.

“Thầy tin anh ta, Harry.” Dumbledore giảo hoạt nháy mắt: “Có lẽ trò nên xem xét một chút, có thể sẽ biết một ít việc thú vị?”

“Cái gì?”

Đột nhiên. Fawkes ngửa đầu lên kêu khẽ một tiếng.

“A, xem đi, nói tới Sevenus thì anh ta đã tới ngay rồi.” Dumbledore bảo Harry đứng im ở một bên: “Đứng ở đó, đừng lên tiếng.”

Ngay sau đó, Harry cảm thấy tấm mắt mình giống như đang nhìn xuyên qua một tầng lụa mỏng, nhưng mọi thứ trong phòng đều nhìn được rõ ràng, đây là thần chú ẩn thân? Cụ Dumbledore muốn cho cậu xem cái gì?

Cửa phòng hiệu trưởng bị đẩy ra một cách thô bạo, nam nhân mặc áo choàng đen khi tiến vào xốc lên tạo thành một cơn lốc xoáy hoàn mỹ.

“A, Severus, thật hiếm khi thấy anh tới tìm lão nhân này uống trà muộn như vậy?” Ánh mắt cụ Dumbledore lóe ra quang mang thích thú.

Snape chán ghét trừng mắt nhìn thứ chất lỏng màu da cam xuất hiện trước mặt, hừ lạnh: “Albus, chỉ mong đại não của ngươi không bị mớ chất lỏng ngọt gắt này lấp đầy.”

Dumbledore từ chối cho ý kiến nhún vai.

Không đợi lão nhân nói chuyện, Snape không chút thay đổi sắc mặt tiếp tục nói: “Ta nghĩ ngươi rất cao hứng biết cậu bé vàng của ngươi gần đây ngày càng ngu xuẩn, có lẽ không cần đợi người nào đó ra tay, cứu thế chủ đã tự mình tìm một cái cây mà treo cổ.”

Harry nhịn xuống xúc động muốn nhào tới đánh người kia, cứ như vậy còn có thể học được cái gì chứ? Snape mới chính là người đứng dưới tàng cây thắt dây thừng cho cậu. Chính xác là vậy.

Lão dơi lạnh lùng cay nghiệt đầu đầy dầu này chỉ ước gì cậu chết đi.

“Đứa nhỏ Harry lại làm anh phải quan tâm.” Cụ Dumbledore cười ha hả.

Những lời này hai người còn lại ở đây đều cảm thấy ghê tởm đến muốn nôn hết cả cơm.

“Albus, quản giáo cho tốt cậu bé của ngươi, ta không rãnh cấm túc nó.” Ngữ khí Snape tỏ rõ thái độ không muốn cho người nào đó ngây ngốc một giây nào trong hầm của mình.

Harry cảm thấy cao hứng, xem tình hình này, chỉ còn lại cụ Dumbledore có thể dạy cậu.

“Bận rộn nhiều việc sao?” Cụ Dumbledore không vội, vẫn là bộ dáng bình thản như trước.

“Đương nhiên.” Snape khoanh tay trước ngực, đề phòng, bày ra vẻ mặt cáo già như vậy y phải phòng bị, y kiên quyết sẽ không khoan nhượng, mặc kệ từng đáp ứng qua cái gì, y không có nghĩa vụ làm bảo mẫu cho Potter.

“Bận rộn…… ước hẹn?” Dumbledore nháy mắt.

Đồng tử màu đen mãnh liệt co rút.

“Đứa nhỏ đó thực đáng yêu, Severus, ánh mắt của anh thực không sai.” Dumbledore tự nhiên nói.

Harry choáng váng, lão dơi có người yêu? ! Meilin, đây so với chuyện heo có thể leo cây còn kinh khủng hơn!

“……….Albus, ngươi có ý gì?” Ngữ khí lạnh như băng cùng từ ngữ từ đôi môi dường như đã đông cứng phun ra, Snape không thể tin Dumbledore lại dám dùng chuyện này uy hiếp mình, hoặc nên nói là dùng người kia ép y, đây là việc Dumbledore không nên làm. Đây quà thực giống như phương pháp hành động của Chúa tể Hắc Ám!

“Chiến tranh rất tàn khốc.” Vẻ tươi cười trên gương mặt cụ biến mất: “Ai cũng không biết trước sẽ phát sinh chuyện gì, có lẽ……..”

“Câm miệng!” Tiếng gầm bén nhọn vang lên từ miệng đại sư độc dược.

Harry chưa bao giờ nghe qua khẩu khí như vậy từ Snape, cho dù khi Neville làm nổ nồi quặng, Snape cũng không phát ra âm thanh này, giống như nó từ lồng ngực xé rách mà tràn ra.

Nam nhân tóc đen có vẻ nôn nóng, ánh mắt y gắt gao nhìn chằm chằm cụ Dumbledore, nếu có thể đã khoét cụ thành một cái động: “Albus, nhiều năm qua ta theo chỉ thị bán mạng cho ngươi, không có nghĩa là cái mũi dài của ngươi có thể ngửi tới những chuyện không liên quan tới mình!”

“Ta đương nhiên cảm kích nỗ lực của anh, chuyện tình của Harry hiện tại rất cấp bách.” Dumbledore nheo mắt lại: “Ta cần sự trợ giúp của anh.”

“Tự ngươi có thể dạy nó!” Snape gầm lên.

“Ta cần sự trợ giúp của anh.” Dumbledore lặp lại, vô cùng kiên quyết.

Độc dược đại sư tức giận hừ mạnh, hít sâu vài hơi, y thỏa hiệp: “Được rồi, ngươi thắng, có lẽ ngươi thích ngôi sao của giới pháp thuật chết trong hầm của ta.”

“Chuyện này sẽ không phát sinh.” Vẻ mặt cụ Dumbledore quay về bộ dạng tươi cười.

“Nhưng mà……” Gương mặt Snape càng tăng thêm vẻ âm trầm, hơi thở tản mát ra nguy hiểm nồng đậm: “Albus, quên đi những gì ngươi đã thấy, không được đi tìm cậu ta, cũng không cho phép ngươi kéo cậu ta vào cuộc chiến tranh này, đây là cảnh cáo. Ngươi có thể yên tâm, ta sẽ không đi gặp cậu ta nữa, cậu ta cũng sẽ không ảnh hưởng tới những chuyện ta phải làm, ta biết mình nên làm cái gì, vẫn luôn nhớ rõ.”

“……… chuyện này ta sợ không thể cam đoan.” Cụ Dumbledore chậm rãi nói: “Severus, đối với người thân thiết, anh có đôi lúc thật mơ hồ a.”

“Cái gì?” Snape kinh ngạc.

“Về sau anh sẽ biết.” Cụ Dumbledore phất tay ý muốn đuổi người: “Muộn rồi, lão nhân này cần nghỉ ngơi, đừng quên chuyện đã đáp ứng với ta.”

Snape cắn môi, hung ác trừng hiệu trưởng: “Ngươi nên hiểu rõ điểm mấu chốt của ta……”

Cụ Dumbledore không nói nữa.

Nam nhân mang theo hơi thở điên tiết bước nhanh ra khỏi phòng hiệu trưởng, giống như một trận cuồng phong đánh ngã mớ đồ vật xung quanh.

“Thật là kích động quá mức.” Cụ Dumbledore quay đầu về hướng Harry: “Thầy đoán Severus một khoảng thời gian nữa sẽ không muốn gặp thầy.”

Chú ngữ được giải trừ, Harry đờ đẫn bước tới: “Vừa nãy, Snape, giáo sư, người yêu?” Một câu bị cậu ngắt thành từng từ.

“Đúng vậy, hơn nữa Snape đặc biệt che chở cho cậu ta.” Cụ dumbledore cười khổ: “Rất nhiều năm rồi thầy không thấy anh ta tức giận như vậy.”

“Cậu ta?” Harry lại càng hỗn loạn.

“Một cậu bé, một cậu bé rất vĩ đại.” Dumbledore hơi nghiêng đầu, khẳng định: “Giới tính không phải là vấn đề, đứa nhỏ, tuy rằng có hơi khác một chút.”

Qua cả buổi, Harry mới bình ổn lại hô hấp, cậu nhìn về phía Dumbledore, mang theo chút khó hiểu: “Thầy…… uy hiếp y?” Lợi dụng người yêu để ép y dạy cho mình? Giọng nói Harry có chút yếu ớt không tán thành.

“A, không, đương nhiên không phải.” Cụ Dumbledore lắc đầu: “Lời của thầy nói là sự thật.”

“Con không hiểu.” Harry khư khư nhìn cụ, lợi dụng tình cảm để uy hiếp, mặc kệ đó là ai, Harry đều cảm thấy hiệu trưởng làm không đúng.

Đương nhiên, cậu không bao giờ nghĩ tới Snape sẽ có loại tình cảm này, thật sự làm người ta giật mình.

“Đứa trẻ mà anh ta yêu nhất định không thể tránh được cuộc chiến này.” Lời nói cụ Dumbledore đầy ý nghĩa sâu xa: “Trò vẫn hoài nghi lập trường của anh ta à? Thầy muốn để trò biết, chuyện này tuyệt đối không cần lo lắng.”

Vẻ mặt Harry tràn ngập hoang mang.

“Vì chính nghĩa và v…v…, như vậy lý do không cần phải nói tới, đối với Severus mà nói tình yêu đủ để chống đỡ anh ta đối kháng với Chúa tể Hắc Ám, Harry, có đôi khi những người nhìn có vẻ vô tình nhất lại chính là người sâu sắc nhất.” Trong mắt cụ Dumbledore tăng thêm vài phần cảm khái: “Thầy chỉ hi vọng, người yêu của anh ta sẽ không trở thành vết thương chí mạng.”

Harry bất luận thế nào cũng không thể áp đặt hai từ thâm tình này lên người Snape.

“Đêm nay lão nhân này nói nhiều lắm rồi, thầy tin rằng trò sẽ giữ bí mật?” Cụ nghịch ngợm nháy mắt.

“A, đương nhiên.”

“Vậy là tốt rồi, như vậy, hãy ở chung với Severus thật tốt nhé, Harry.” Đây là câu nói cuối cùng cụ Dumbledore nói với Harry ngày hôm nay.

Hoàn

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.