Tình Sử Bi Thương Của Một Nàng Phượng Hoàng

Quyển 1 - Chương 10: Bây giờ, nhìn thấy dáng vẻ anh ta yếu đuối như vậy, thế mà tôi lại thấy có chút quyến rũ




Tôi chỉ hôn mê một lúc, lát sau tỉnh lại phát hiện thấy mình vẫn đang ở trong căn phòng đó, thi thể của Thạch Trất Ma ở một bên, trên mặt đất đầy máu, Bà La Già ngồi xếp bằng ở bên cạnh tôi, ánh mắt lấp lánh khi nhìn thấy tôi tỉnh lại. Tôi rên rỉ một tiếng, sờ cánh tay, phát hiện cánh tay đã được băng bó cẩn thận rồi.

Bà La Già nói: “Trong phòng có lập trận pháp, Thạch Trất Ma Vương đem chính mình trở thành đường ra của trận pháp, bây giờ ông ta chết rồi, chúng ta phải tìm đường ra khác thôi”.

Đáy lòng tôi chợt cảm thấy lạnh lẽo. Đem người sống trở thành đường ra của trận pháp là một sự trả giá quá lớn, người thường sẽ không làm như thế, Thạch Trất Ma lại làm như vậy, nếu không chết thì cũng sẽ tàn phế. Bây giờ ông ta đã chết, thật sự là cũng chặn được đường lui của chúng tôi.

Tôi thử đi vài bước ra cửa thăm dò, lại phát hiện dù làm thế nào đi nữa, cửa gần ngay trước mắt nhưng cũng không thể lại gần.

Bà La Già khuyên tôi nói: “Không cần thử, ngươi cần ngồi xuống nghỉ ngơi một chút, trên ám khí có độc”.

Lòng tôi lại cảm thấy lạnh lẽo, suy sụp nói: “Là độc gì?”.

“Đông Doanh Hoa”.

Độc này nếu như dùng cho Ma tộc, đại khái có thể làm nguy hiểm đến tính mạng, nhưng may mà tôi là Tiên tộc, lại còn là tộc nhân tộc Phượng hoàng sinh mệnh dẻo dai, lúc này, độc Đông Doanh Hoa cũng không phải là quá nguy hiểm, chỉ có thể tạm thời phong ấn pháp lực của tôi mà thôi. Nhưng mà bây giờ chúng tôi đang bị nhốt trong trận pháp, việc tôi mất đi pháp lực quả là có chút bất tiện.

Đại khái là bộ dạng của tôi có chút kỳ quái.

Giọng điệu của Bà La Già lại càng quái dị hơn: “Ngươi không sợ à?”.

Tôi nghiêm trang nói: “Sống chết có số, Thiếu chủ không sao là tốt rồi”. Nắm chắc cơ hội nịnh hót, không chừng Bà La Già vui vẻ, còn có thể đem Si Mị Chung tặng cho tôi.

Bà La Già gật đầu, lại hỏi: “Có cảm thấy khó chịu hay không?”.

Tôi nhất thời thụ sủng nhược kinh, vội vàng tỏ thái độ nói: “Thiếu chủ yên tâm, tôi nhất định có thể bảo hộ người an toàn”.

Bà La Già thở dài, an ủi tôi nói: “Đông Doanh Hoa tuy độc tính mạnh, nhưng cũng may có thuốc giải, đợi chúng ta ra ngoài, sẽ có cách giải độc”.

Tôi yên lặng gật đầu, cũng không dám ôm hy vọng quá lớn. Bà La Già tuổi còn ít, còn chưa biết sự lợi hại của trận pháp này. Trận này gọi là ngũ hành bát quái, chú trọng cân bằng âm dương, điều hòa thiên địa. Thạch Trất Ma đã lấy thân làm đường ra, nay ông ta đã chết, nếu muốn phá trận, chỉ có thể để người khác lên thay vị trí của ông ta. Hiện nay trong trận pháp chỉ có hai người chúng tôi, quả thật không phải là tin tức tốt.

Phụ thân đã từng đã dạy tôi, đối với địch nhân phải để lại đường lui cho mình, bây giờ quan hệ của tôi với Bà La Già không đến nỗi anh phải chết thì tôi mới sống, nhưng cũng không khác biệt là bao, lúc này, tôi quyết định không nói cho anh ta biết chuyện này. Tôi nghĩ, nếu như tôi không nói, biết đâu có thể tìm được cách phá trận khác, nếu như nói ra, với tính tình của anh ta, sợ là sẽ muốn tôi ở trong trận này thay thế Thạch Trất Ma để anh ta thoát ra ngoài. Nếu là như thế có thể để cho Bà La Già thoát khỏi trận này thì cũng thôi đi, tiếc rằng tôi lại là nữ nhân, không thể thay thế Thạch Trất Ma là nam nhân để làm mắt trận được. Đến lúc đó Bà La Già cảm thấy kỳ lạ, e rằng lại quay sang nghi ngờ tôi.

Bà La Già nhìn tôi chằm chằm, ánh mắt phức tạp hiện lên nhiều sắc thái, tốc độ quá nhanh, tôi nhìn không rõ. Ước chừng một lúc lâu sau, anh ta mới chậm rãi nói: “Vì sao ngươi lại chắn ám khí cho ta?”.

Thật ra thì anh hiểu lầm rồi, tôi tuyệt đối không có ý chắn ám khí cho anh. Tôi trong lòng thầm than, bối rối một lúc lâu, nghĩ đến hoàn cảnh của chính mình hiện tại lại cảm thấy bi ai không thôi.

Bà La Già nhìn gương mặt khổ sở của tôi, thần sắc lại thay đổi, không đợi tôi trả lời, lại hỏi tiếp: “Thoát ra ngoài rồi, ngươi muốn cái gì?”.

Chẳng lẽ đây là phần thưởng cho việc chắn ám khí cho anh ta à? Tôi quyết định không nói cho anh ta nghe sự thật, vì vậy chân thành nói: “Ngài nói trước cái gì không được đi đã”.

Bà La Già nhìn tôi dịu dàng, tay vuốt ve tóc tôi, nhẹ nhàng nói: “Cái gì cũng được”.

Thái độ bây giờ của anh ta quả là kỳ lạ.

Ánh mắt nhìn tôi cũng vô cùng lạ lùng.

Giống như đột nhiên tôi biến thành, đúng rồi, biến thành một cái nhân hạt dưa thơm ngon vô cùng vậy.

Có một lần Long Tam từng dùng ánh mắt tương tự nhìn tôi, trong lòng huynh ấy lúc đó là đang có ý đồ với cái lông đuôi quý giá xinh đẹp của tôi. Tôi còn nhớ rõ lúc lông đuôi bị nhổ đi đau như bị kim đâm vậy, thậm chí đến bây giờ mỗi khi nhìn thấy lông đuôi mới dài ra của tôi, tôi lại mơ hồ cảm thấy đau đớn giống như lúc bị nhổ lông vậy.

Tôi lập tức quyết định không cầu gì nhiều, vì thế nghiêm trang nói: “Thuộc hạ không cầu xin điều gì, có thể được tiếp tục hầu hạ Thiếu chủ là thuộc hạ hài lòng rồi”.

Bà La Già lại vuốt ve tóc của tôi, dịu dàng nói: “Tình cảm của ngươi như vậy, ta tất nhiên sẽ không phụ lòng ngươi”.

Đứa nhỏ này thật khiến người ta phát bực mà, chẳng lẽ anh ta nghe không hiểu tôi đang khách sáo với anh ta hay sao, không cho tôi Si Mị Chung được, đổi sang cho tôi cái gì quý báu khác cũng được mà, không thể keo kiệt như thế chứ.

Tôi yên lặng liếc nhìn anh ta, Bà La Già lại dặn tôi: “Độc Đông Doanh Hoa, độc tính rất mạnh, cũng may Xích Quách đang có mặt ở Cung Tu La, sau khi thoát khỏi đây ngươi đi tìm ngài ấy để ngài ấy xem cho”.

Anh ta không đợi tôi trả lời, lại tiếp tục nói: “Thật ra trận pháp của Thạch Trất Ma cũng không quá phức tạp, muốn thoát ra ngoài, chỉ cần tìm được mắt trận là được. Lúc chúng ta tiến vào, tất nhiên là trận pháp chưa khởi động, nếu không chúng ta cũng không vào trận được, lúc ấy Thạch Trất Ma đứng ở giữa đại sảnh, như vậy nơi đó chính là mắt trận”. Bà La Già liếc nhìn tôi một cái sâu sắc, rồi hạ mi mắt, khóe miệng hơi hướng về phía trước nhếch lên, “Ta hỏi ngươi, nếu như có một việc, ngươi làm, có thể phải trả một cái giá rất lớn, nhưng lại có thể cứu được người khác, ngươi có tình nguyện làm hay không?”.

Tôi nghĩ một lúc, nói: “Nếu tôi không làm sau này có thể tôi sẽ hối hận, vì vậy tôi sẽ làm”.

Bà La Già không nói gì nữa, chỉ đứng lên, nhìn phong cảnh bên ngoài cửa sổ, một lúc sau, quay lại nhìn tôi, nói: “Ngươi nói đúng, so với sau này có thể sẽ hối hận, không bằng lúc trước đó làm theo tâm ý của mình”.

Anh ta chậm rãi bước từng bước, đi ra phía cửa. Tôi đang định lên tiếng ngăn cản, nói anh ta đừng phí công làm gì, trận pháp không thể phá giải, chúng tôi không thể rời khỏi đây.

Bà La Già lại dừng lại ở giữa sảnh, sau đó ngồi xuống, đột nhiên bốn phía xung quanh anh ta có cổ văn xuất hiện, văn tự này giống như xiềng xích, nhanh chóng lan khắp toàn thân Bà La Già.

Tôi trợn tròn mắt. Này này, anh ta không phải là đang thay mắt trận đấy chứ.

Bà La Già thế mà lại biết dùng phương pháp này phá trận, nhưng mà anh ta có biết làm như thế này cái giá phải trả sẽ thế nào hay không? Thạch Trất Ma lấy thân làm mắt trận, là bởi vì ông ta chưa từng nghĩ sẽ sống sót mà thoát ra khỏi trận, nghĩ rằng có thể liều mạng dùng mạng mình để vây hãm Bà La Già ở trong trận, bây giờ không cần phải trả bất kỳ giá nào để nhập trận, Bà La Già sao lại muốn làm như vậy cơ chứ?

Bà La Già không quay đầu lại, nhắm mắt nói: “Ngươi ra ngoài trước đi. Trước đi về bên trái bốn bước, lui ra sau bốn bước, đi sang trái bốn bước, sau đó chuyển sang phải bốn bước, rồi sang trái bốn bước, là ngươi có thể đi ra ngoài”.

Tôi yên lặng nhìn Bà La Già, đứng nguyên tại chỗ. Anh ta làm như thế, khiến tôi thấy thật khó hiểu. Tôi nhiều tuổi, nhưng chuyện như thế này lại chưa từng thấy qua. Ma giới, hình như không có thói quen tốt đẹp kiểu như cấp trên bảo vệ cho cấp dưới thì phải?

“Thiếu chủ, thuộc hạ thoát ra ngoài rồi còn Thiếu chủ thì sao?”.

Bà La Già không trả lời, chỉ nói: “Cứ đi ra ngoài trước chờ ta”.

Tôi biết Bà La Già lần này nhập trận sẽ phải trả một cái giá rất đắt, nhưng không ngờ anh ta lại không hề để ý đến sự sống chết của bản thân, liều mạng phá trận. À đúng rồi, nếu anh ta ở trong trận, sẽ có khả năng nhìn thấy toàn bộ trận pháp, sau đó chỉ cần cố gắng phá vỡ trận pháp, là có thể thoát ra ngoài được rồi.

Nhưng nếu làm như vậy thì cái giá phải trả, so với nhập trận còn đắt hơn gấp mấy lần.

Tôi nhanh chóng tiến lên, nâng Bà La Già đã suy yếu đến mức ngã xuống đất. Quần áo của anh ta ướt đẫm, nhưng bây giờ cũng không thể thay cho anh ta được. Tôi nhìn sắc trời đang dần tối, đáy lòng lại thấy chán nản.

Trước mắt pháp lực của tôi bị phong ấn, pháp lực có thể sử dụng quả thật là rất ít, thật tình là không thể dùng pháp lực để đưa anh ta trở về. Mà để tôi hiến dâng tấm lưng phượng hoàng cao quý, thì tôi cũng có chút do dự.

Đường đường là Thượng thần Phượng Hoàn của Tiên giới nghịch thiên sửa mệnh chạy đến Ma giới, sau đó lại bị Thiếu chủ Ma giới Bà La Già cưỡi trên lưng, mà lại còn là chủ động để anh ta làm như thế nữa cơ chứ.

Tin này nếu để lộ ra, e rằng sẽ gây ra sóng to gió lớn. Mặt mũi Nhuế Hạng biết để đi đâu, da mặt ngài ấy vốn đã vô cùng mỏng, bây giờ tôi lại lấy đao rạch vài đường trên mặt ngài ấy, bảo ngài ấy nhịn thế quái nào được. Lại nhìn Thái Vu lấy máu để làm quà mừng thọ, e rằng thủ hạ của ông ta cũng chẳng có mấy kẻ được coi là bình thường.

Tôi cảm thấy lông tóc trên người đều muốn dựng đứng.

Cũng may Bà La Già còn chút sức, cố gắng cử động, nói đứt quãng: “Ngươi trúng kịch độc, không thể chần chừ, giữ chắc ta, chúng ta cùng trở về”.

Trong chốc lát, tôi cảm thấy trong ngực trái tim vẫn đập “thình thịch” chợt chạy maraton. Tôi chăm chú nhìn Bà La Già, sắc mặt anh ta tái nhợt, không có một tia huyết sắc, tinh thần cũng không tốt, khóe môi có tia máu chảy ra, lại nhuộm môi anh ta thành màu đỏ tươi.

Chắc là ánh nhìn của tôi quá chăm chú, sắc mặt Bà La Già đang tái nhợt chợt ửng hồng, trong mắt thoáng có tia sáng mong manh, như sương như khói. Anh ta lại ho ra một ngụm máu, nói đứt quãng: “Ngươi yên tâm, ta không sao”.

Theo lương tâm mà nói, dáng vẻ Bà La Già cũng không tệ.

Đáng tiếc bình thường khí thế anh ta quá mạnh mẽ, lại thêm Thạch Cơ như hổ rình mồi, nên, tôi cũng chẳng có dũng khí như hôm nay, tỉ mỉ nhìn kỹ dung mạo của anh ta. Bây giờ, nhìn thấy dáng vẻ anh ta yếu đuối như vậy, thế mà tôi lại thấy có chút quyến rũ.

Giờ phút này, trong lòng tôi có trăm ngàn cảm xúc dâng trào, câu nói kia cứ quanh quẩn trong lòng, chần chừ mãi cuối cùng không nhịn được cũng nói ra: “Thiếu chủ, thật ra tôi vẫn muốn nói với ngài, tôi thật ra…”.

Bà La Già bỗng dưng nắm chặt tay tôi, nhìn tôi, ánh mắt so với Mão Nhật Tinh Quân còn rực rỡ hơn, gương mặt cố ra vẻ bình tĩnh, rồi cũng vô cùng bình tĩnh nói: “Không cần nói gì cả, ta đều đã biết hết rồi”.

Tôi lập tức im bặt, lo lắng bất an mà nhìn anh ta.

Bà La Già kỳ lạ quá…, lại còn quay cái tai đỏ ửng về phía tôi nữa chứ.

Tôi nhẫn nhịn, cảm thấy đầu đang xoay vòng vòng, một lúc lâu sau, mới thấy Bà La Già ra vẻ bình tĩnh nói: “Mọi chuyện chờ trở về rồi nói sau”.

Một lát sau, cái kẻ vừa mới nói mình không sao cả lại phun ra một ngụm máu, rồi rơi vào hôn mê bất tỉnh.

Tôi nhìn Bà La Già yên tĩnh giống như đang ngủ, trong lòng lại chẳng thể nào tĩnh lặng được.

Mục đích của tôi đã bị Bà La Già biết, lại không biết anh ta có thể cho tôi hay không.

Tôi buồn bực đi vài vòng trong phòng, quay lại nhìn vầng trăng cô đơn làm bạn cùng mấy ngôi sao lạnh lẽo bên ngoài cửa sổ, lòng không sao bình tĩnh nổi.

Cho đến tận khi tấm gương trong phòng hiện lên một gương mặt, một gương mặt vô cùng quen thuộc.