Tình Sử Bi Thương Của Một Nàng Phượng Hoàng

Quyển 1 - Chương 13: Tôi còn nhớ mấy ngày trước, cũng trong một đêm như thế, Thạch Cơ sai người trói tôi lại để tra khảo




Tôi còn nhớ mấy ngày trước, cũng trong một đêm như thế, Thạch Cơ sai người trói tôi lại để tra khảo, cầm roi da chĩa vào tôi, nói tôi có ý đồ quyến rũ Bà La Già, cô ta còn sai người móc mắt tôi ra, để giải tỏa mối hận trong lòng.

Lúc đó, thật sự là cô ta nghi oan cho tôi.

Đầu óc tôi lúc ấy chỉ nghĩ đến việc làm thế nào để lấy được Si Mị Chung, làm thế nào để sớm trở về cứu Bích Hoa, nhìn Bà La Già cũng chỉ như nhìn những vãn bối khác. Nhưng mà bây giờ, nghe thấy có người nói như vậy, trong lòng tôi lại thấy trống rỗng.

Lai lịch không rõ ràng.

Bụng dạ khó dò.

Hình như hai thứ đó có chút liên quan.

Bà La Già nếu thật sự là do Vương Mẫu nương nương sinh ra, dựa theo bối phận, thì hình như cùng thế hệ với tôi.

Tôi còn nhớ trước khi mất a nương đã từng nói với tôi, trong cuộc đời của một nữ nhân, điều quan trọng nhất là… gả được cho nam nhân yêu mình, hạnh phúc nhất là khi nhìn thấy con cháu đầy nhà. Bất luận là ai trong hai người gặp khó khăn, người kia cũng không rời không bỏ, cũng nhau vượt qua hoạn nạn. Còn loại người chỉ biết lừa gạt đối phương thì nhất định không được chấp nhận. Đó chính là suy bụng ta mà ra bụng người.

Lão nhân gia người hiểu tôi rất rõ, những gì người nói dù rất đúng đắn, cuối cùng tôi vẫn là không làm theo được.

Nói cho cùng, tôi chưa từng thành thật với Bà La Già. Chỉ là tôi không biết phải nói với Bà La Già thế nào, tôi thật ra là người Tiên tộc, đến nơi này là vì muốn mượn bảo vật để cứu người.

Tôi còn nhớ lúc tôi mới trà trộn vào Cung Tu La, lúc tôi vẫn còn đang giả trang là thị vệ, trong Cung Tu La từng bắt được một thám tử, kẻ đó cuối cùng hình như bị rút sạch nguyên thần, khiến cho hồn phi phách tán.

Trước khi chết, kẻ đó từng cố gắng cầu xin Ma Quân cho hắn một con đường sống, thậm chí là tình nguyện cung khai ai đã sai hắn tới.

Nhưng Thái Vu không thèm để ý, chỉ thản nhiên nói: “Vốn cứ nghĩ ngươi là một nam tử hán, ai ngờ đâu ngay cả chút sĩ khí cũng không có. Ma giới chúng ta không cần loại thủ hạ phục vụ chủ nhân như thế, lập tức giết đi”.

Tôi thấy nếu bây giờ để lộ thân phận thật của tôi ra, e rằng số phận của tôi còn thê thảm hơn cả kẻ kia.

Lần này, tôi nghịch thiên sửa mệnh đi đến đây, cuối cùng lại hạ quyết tâm, lấy hết can đảm thử yêu Bà La Già một lần, tôi không cho phép bất cứ chuyện gì phá hỏng cơ hội lần này.

Tôi đang định nói, thì thấy Bà La Già đột nhiên quay đầu lại ôm tôi, hất cánh tay người kia đang giữ tay tôi ra, che chở tôi, lạnh lùng nói: “Khai Nha, ngài quá vô lễ rồi đấy. Nàng ấy là sủng cơ của tôi, ngài nghĩ ngài có thể tùy tiện đụng vào nàng ấy hay sao”.

Vẻ mặt người kia đột nhiên biến đổi, cách một lớp râu rậm nhưng tôi vẫn có thể thấy hai má ông ta đỏ lên. Ông ta rút tay lại, cung kính chắp tay cúi chào Bà La Già, rồi tức giận nói: “Thiếu chủ, gần đây biên giới của Ma giới chúng ta có động tĩnh khác thường, những kẻ dị tộc thường hay qua lại, cô ta lai lịch không rõ, hành tung lén lút, không thể không đề phòng”. Lúc sau, lại mềm giọng, thành khẩn nói:“Xin để thuộc hạ đem về thẩm tra một chút, xác minh cô ta không gây nguy hiểm gì… rồi sẽ cho người đưa cô ta trở lại chỗ ngài, thuộc hạ cam đoan, nhất định sẽ không vô duyên vô cớ tổn hại của cô ta dù chỉ là một sợi tóc”.

Tôi cứng người lại, cố gắng bình tĩnh, tập trung pháp lực vào ngón tay, đợi cho cái kẻ tên Khai Nha này nói thêm dù chỉ một câu nữa thôi là lập tức làm cho ông ta hôn mê bất tỉnh. Độc Đông Doanh Hoa trên người tôi còn chưa được giải, pháp lực trên người tôi đang mất dần, muốn làm như thế cũng đã có phần quá sức, nhất định phải thành công, bằng không trong thời gian ngắn sợ là tôi không đủ pháp lực để thực hiện phép thuật lần thứ hai.

Tôi đã chuẩn bị xuống tay xong rồi, không ngờ Bà La Già lại không kiên nhẫn mà nói: “Khai Nha, nàng ấy không phải là người không có lai lịch rõ ràng, nàng ấy là sủng cơ của tôi, cả ngày ở bên cạnh tôi, ngài quá lo lắng rồi đấy. Hôm nay tôi cho phép ngài nghỉ nửa ngày, ra ngoài giải tỏa tâm trạng đi”.

Dứt lời liền kéo tôi đi qua Khai Nha tiến về phía trước, để lại Khai Nha ở nguyên chỗ cũ, vẻ mặt vô cùng hận vì không bắt được tôi.

Bà La Già nắm tay tôi đi xuyên qua vườn hoa đến một tiểu đình, không biết lấy từ đâu ra một bầu rượu trong veo, bốn phía là rừng trúc xanh thăm thẳm trông cũng có phần thanh nhã.

“A Hoàn, nàng vẫn trầm mặc không nói, có phải vẫn đang nghĩ đến những gì Khai Nha vừa nói hay không?”.

Tôi thở dài, không hiểu sao trong lòng lại thấy ghen tị, cố tỏ ra không để ý đến mà nói: “Chỉ là thiếp đang nghĩ đến việc của Ma Quân thôi”.

Bà La Già gật đầu, trầm giọng nói: “Tuy phụ thân không muốn nói cho tôi biết chuyện của người, nhưng qua nhiều năm như thế, tôi ít nhiều cũng nghe được một chút từ những người xung quanh”.

Chàng rót rượu, uống một ngụm, “cạch” một tiếng buông ly rượu xuống bàn, ánh mắt trở nên mờ mịt.

“Thật ra lúc bé tôi từng lén vào thư phòng của phụ thân, đã xem qua bức tranh ấy. Hôm đó phụ thân từ bên ngoài trở về, vết máu ở khóe miệng còn chưa lau sạch, đã tự nhốt mình trong thư phòng nguyên cả một ngày. Mấy hôm trước đó, phụ thân đã đồng ý sẽ dạy tôi phép thuật, tôi không cam lòng, vì thế mới lén lẻn vào thư phòng, muốn xem xem phụ thân ở trong đó làm cái gì. Trong phòng đầy mùi rượu, trên đất đầy những vò rượu trống rỗng, phụ thân ôm lấy bức tranh, ngủ mê man. Trên bàn thư tịch xếp lộn xộn, có quyển còn dính chút rượu, ít mực, nhưng xung quanh bức tranh ấy ngay cả chút bụi cũng không có. Sau đó tôi có nghe trưởng lão trong tộc nói, lúc phụ thân đi tuần hành ở bên ngoài, từng yêu một nữ tử phàm trần, người ấy tên là Quỳnh Nhi, sinh ra trong cảnh nghèo khó, phải ca hát để kiếm sống, sau khi phụ thân cứu người ấy, bọn họ liền nhất kiến chung tình, rồi người ấy mang thai, phụ thân muốn người ấy phá thai, nhưng người ấy không đồng ý. Thật ra, huyết mạch của Ma tộc quá mạnh mẽ, phàm nhân mang phàm thai, tuyệt đối không thể chịu nổi nỗi đau đớn dày vò khi sinh con. Sau đó, không biết vì sao, không còn nghe được tin tức của người ấy từ chỗ phụ thân nữa. Bây giờ có thể đoán ra được, nữ tử trong bức tranh ấy, e rằng chính là Quỳnh Nhi, mà tôi cũng chính là thai nhi ấy”.

Chân tôi ở dưới bàn co giật mấy cái, Bà La Già rất ít khi lộ ra biểu hiện bi thương như thế, bây giờ chàng lại dùng giọng điệu đó nói với tôi, tôi nghe mà cảm thấy có phần không thoải mái. Thanh âm ấy nếu như già hơn một chút, âm sắc thô hơn một chút, sẽ có vài phần giống với thanh âm của thổ thần ở Cung Phượng Thần. Tâm địa của chàng không xấu, dáng vẻ cũng thật tốt khiến cho đến cả lão điểu như tôi đây cũng phải rung động.

Bà La Già thở dài, tôi nhìn dáng vẻ chàng nhắm mắt, chợt cảm thấy lóa mắt, muốn an ủi để chàng bớt buồn, vì thế khi chàng mở miệng tôi liền kiên quyết xông lên phía trước chàng, nhân lúc chàng không để ý, nhanh chóng dùng miệng của tôi ngăn miệng chàng lại.

Cái loại chuyện bịt mồm bịt miệng người khác như thế này, tôi không thường làm, nhưng tôi cảm thấy lúc này làm là rất hợp lý.

Bà La Già cứng người lại, rồi bình tĩnh ngay, tay vòng qua tthắ lưng tôi, ôm tôi vào trong lòng. Động tác vô cùng lưu loát tự nhiên, không hề gượng ép, đúng là một kẻ thành thạo, trong đầu tôi không khỏi nhớ tới lúc mới gặp chàng lần đầu tiên, lúc đó chàng dường như cũng đang làm việc tương tự như thế này.

Trong lòng tôi bỗng cảm thấy chua xót, từng chút từng chút một, dâng lên.

Tôi hôn chàng một lúc, mới buông chàng ra, rồi ghé sát vào tai chàng nói: “Thiếu chủ, chúng ta không nói tới chuyện của Ma Quân nữa, chuyện đó sau này hãy nói. Thiếp rất thích bức tranh ấy, không biết Thiếu chủ có đồng ý thỏa mãn nguyện vọng bé nhỏ này của thiếp hay không?”.

Tay của Bà La Già khẽ vuốt tóc tôi, rồi phất tay sai hạ nhân đi lấy đồ.

Ngoài giấy và bút mực, hạ nhân còn mang đến cả một hộp bánh ngọt, nhân hạt dưa.

Bà La Già tiện tay đút cho tôi một miếng, nói: “Tôi thấy nàng thích ăn mấy thứ này, nên sai người mang tới luôn”.

Tôi ăn bánh, chút chua xót trong lòng mới dâng lên đã trở nên vô cùng ngọt ngào.

“Thiếu chủ để ý kỹ ghê”. Tôi nhìn chàng, dịu dàng nói: “Thiếu chủ, chàng vì sao lại thích thiếp, lúc chàng mới từ trong cơn hôn mê tỉnh lại, đầu óc còn mơ hồ, cũng không có nhiều ấn tượng với thiếp, hiện tại lại vì thiếp mà chọc giận Khai Nha, chàng có từng nghĩ, không chừng có một ngày, thiếp sẽ rời khỏi chàng, phản bội lại chàng hay không?”.

Bà La Già khẽ mỉm cười, rồi chăm chú nhìn tôi một lúc, lại mỉm cười, khóe miệng cong cong nói: “Nếu vậy tôi có rất nhiều lý do, mà lý do lớn nhất, vẫn chính là tôi nhớ nàng đã ở bên tôi. Ngày đó lúc tỉnh lại, nàng ở bên cạnh tôi, nắm tay tôi, xung quanh tuy yên lặng, nhưng tôi lại không cảm thấy vắng vẻ. Nàng hỏi tôi có từng nghĩ đến sẽ có ngày nàng phản bội tôi hay không, tôi cũng từng nghĩ đến, nhưng tôi không tin nàng sẽ làm như vậy. Tôi không nhớ trong quá khứ đã từng xảy ra chuyện gì, nhưng hiện tại tôi biết tôi có nàng. Cuộc sống sau này, chúng ta có thể cùng nhau vui vẻ mà sống, như vậy là đủ rồi. Hơn nữa hiện tại nếu nàng đã hỏi câu này, tương lai chắc sẽ không làm như thế”.

Khi chàng nói đến đây, thần sắc có chút mơ hồ, chắc chàng vừa nghĩ đến điều gì đó.

Tôi rút ra một chiếc khăn tay, lau sạch vụn bánh dính trên miệng, mím môi, nói: “Thiếu chủ, khoan nói chuyện này đã, tranh còn chưa có vẽ nét nào đâu đấy”.

Nói rồi, tôi mới nhớ tới trong thư phòng của Bà La Già hình như cũng có vài bức tranh như thế. Lúc còn là người hầu tôi đã từng cẩn thận thu dọn mấy bức tranh đó. Những bức tranh ấy có bức vẽ hoàn chỉnh, có bức chỉ là phác họa, nhưng điểm chung là đều vẽ nữ tử. Hình như, hai cái phụ tử nhà này đều có sở thích vẽ tranh nữ tử giống nhau vậy. Nghĩ đến đây, tôi lại cảm thấy không nên để cho Bà La Già vẽ tôi. Khách quan mà nói, Phượng Hoàn tôi từ khi sinh ra đến giờ đã hơn bảy trăm vạn năm, số lượng những nữ tử có dung mạo có thể so sánh với tôi, đếm không vượt được một bàn tay; càng đáng buồn hơn nữa là, số lượng những kẻ có khả năng tranh giành vị hôn phu với tôi, cũng chẳng đếm được một bàn tay. Tuy rằng ai cũng có ít nhiều tự ái, bây giờ tôi đây lại trở thành hàng ế đến khó tin. Nhưng điều đó cũng chẳng ảnh hưởng đến sự tự tin của tôi. Tôi theo lương tâm nói một câu, những nữ tử trong tranh này, dáng vẻ cũng chẳng xinh đẹp cho lắm. Nghĩ thế, trong lòng tôi cảm thấy thoải mái hơn.

Tuy rằng Bà La Già đã vẽ tranh cho rất nhiều nữ tử, tôi chẳng thể nào trở thành người duy nhất được, nhưng tôi có thể tự tin mà nói, tôi là người đẹp nhất trong số họ, cũng sẽ là người cuối cùng được chàng vẽ tranh. Nghĩ tới đây, Bà La Già chợt dừng bút, tôi tò mò tiến lại gần xem, nhưng chàng lại ngăn tôi lại, giấu tranh đi. Tôi tức giận nhìn chàng.

Bà La Già cầm tay tôi, nói: “Sau này, mỗi ngày sẽ vẽ cho nàng một bức tranh, đợi sau này già rồi, chúng ta cùng mở ra xem”.

Trong lòng tôi lại cảm thấy dễ chịu. Thật ra, nếu có thể cứ như thế sống tiếp với nhau cũng không phải là không tốt. Nếu tôi có thể sớm tìm được Si Mị Chung và Ngưng Thần Châu, cứu Bích Hoa, rồi quay trở lại thời đại này cũng không phải là ý tồi, a cha cũng sẽ không phản đối.

Hơn nữa, tôi có thể sống sót ở thời không này hoàn toàn là do dựa vào phép thuật, bây giờ tôi lại trúng độc Đông Doanh Hoa, Ma giới lại không có giải dược dành cho Tiên tộc, thời gian càng kéo dài, pháp lực của tôi mất sạch, e là có muốn trở về cũng không được nữa.

Tới đêm, tôi thay hắc y, lén lẻn vào Tàng Bảo Các. Những bảo vật giấu trong Cung Tu La thật sự là quá nhiều, tôi giơ cây nến nhỏ bé lên, tìm quanh một hồi mà không thấy Si Mị Chung, nhưng lại tìm thấy một hạt châu kỳ lạ. Hạt châu này gần như trong suốt, bên trong lại có một hạt châu nhỏ hơn. Mẫu Tử Châu mà Thái Thượng Lão Quân từng nhắc đến với tôi có phải là cái này hay không? Đột nhiên phía sau có thanh âm la lên: “Ai ở trong này?”. Tôi kinh ngạc, quay đầu lại.