Tình Sử Bi Thương Của Một Nàng Phượng Hoàng

Quyển 1 - Chương 14: Nàng dám đi trộm Mẫu Tử Châu, vậy nàng có dám sinh hài tử cho tôi không?



Khai Nha dùng sức cố gắng nắm chặt cổ tay tôi, “lạch cạch” một tiếng Mẫu Tử Châu rơi từ trên tay tôi xuống dưới đất, trái tim tôi cũng rơi theo nó luôn.

Ông ta híp mắt lại nhìn tôi thật kỹ càng, hừ lạnh một tiếng, giận dữ nói: “Đã sớm phát giác ra ngươi lén lút làm cái gì đó, quả thật không sai. Theo tôi đi gặp Thiếu chủ”.

Tôi cố tránh, lại không tránh được. Nếu là ban ngày tôi còn có thể phản kháng được, tiếc rằng tối nay độc mới phát tác, pháp lực của tôi lại suy yếu thêm mấy phần, bây giờ muốn phản kháng cũng chẳng được.

Ai ngờ đâu, cuối cùng, tôi với chàng lại vô duyên.

Bà La Già ngồi ở trên giường, y phục khoác hờ trên người, ánh đèn khi tỏ khi mờ, nhìn không rõ vẻ mặt.

Bên ngoài cửa sổ có trận gió thổi qua, tôi cảm thấy lành lạnh, áp suất khí trong phòng giảm xuống, dường như báo hiệu trước một trận mưa sắp tới. Ánh đèn chợt lóe sáng, có tiếng nổ “lốp bốp” âm vang trong phòng.

Trái tim tôi cũng muốn nổ tung theo ánh đèn.

Bà La Già tiện tay cầm trâm gạt bấc đèn, lại đốt thêm ngọn đèn nữa, đợi ánh đèn trong phòng sáng hơn một chút mới quay đầu, nhìn Mẫu Tử Châu mà Khai Nha đang cầm trên tay, rồi lại liếc mắt nhìn tôi.

Tôi yên lặng cúi đầu, đáy lòng cảm thấy lạnh lẽo.

Theo ý của Khai Nha, tôi tự ý xông vào Tàng Bảo Các là tội không thể tha thứ, lại thêm nửa đêm lén trộm bảo vật, tội nặng thêm một bậc, lẽ ra nên lập tức xử lý, như thế mới là đúng luật Ma giới.

Bà La Già nhận Mẫu Tử Châu mà Khai Nha dâng lên, cầm trên tay. Chàng nhìn một lát, rồi chậm chạp bảo: “Khai Nha, mang Si Mị Chung tới đây”.

Khai Nha nhận lệnh đi lấy.

Bà La Già lại nói với theo Khai Nha: “Lần này ngài lập công lớn, tôi sẽ có khen thưởng sau. Bây giờ không nên rút dây động rừng, chúng ta phải thả dây câu dài, câu cá lớn”.

Thần sắc Khai Nha có chút kích động, khom lưng cúi chào, nhanh chóng rời đi. Cửa sổ mở, không khí tràn vào trong phòng dường như hơi lạnh, nền đất dưới chân lạnh lẽo khiến tôi muốn đóng băng. Lúc mới ra khỏi phòng, vì để đi lại không gây tiếng động, tôi đi giày hơi mỏng một chút, giờ khí lạnh ngấm vào đến toàn thân rồi. Tôi nắm chặt tay, hai tay hơi run rẩy. Tâm có chút thất vọng dần dần len lỏi, tôi mím môi, đứng yên, không nói câu nào.

Dưới ánh đèn mờ ảo, ngón tay Bà La Già có vẻ càng trở nên trắng hơn. Ánh mắt chàng cuối cùng cũng rời khỏi Mẫu Tử Châu, vừa cười như có như không vừa nhìn tôi, lại thả lỏng thân thể, ngồi trên đệm mềm, nhẹ nhàng nói: “Mẫu Tử Châu tuy là hiếm gặp, nhưng tôi cũng đã nghe nói đến. Hạt châu này, dường như…”. Chàng dừng một chút, nụ cười trên môi trở nên sâu hơn, “Dường như bây giờ mà dùng thì có hơi lãng phí”.

Tôi cứng người, nói: “Thiếu chủ minh giám, Mẫu Tử Châu này, thiếp chỉ tò mò muốn nhìn một lần, nên vừa rồi mới cầm trên tay hơi lâu một chút thôi”.

Bà La Già cười vui vẻ, ngồi thằng dậy, nhìn thẳng vào tôi, tai ửng hồng. “A Hoàn, nếu nàng muốn có hài tử, có thể nói thẳng với tôi”.

Tôi cảm thấy sự việc đang phát triển nhầm hướng, vì thế thử hỏi: “Thiếu chủ, chàng vừa nói gì thế?”.

Bà La Già khoát tay, ra vẻ như không có gì cả, nói: “Mẫu Tử Châu tuy là quý giá, nhưng chỉ có một tác dụng, chính là để nam nữ không cần hành sự mà vẫn khiến cho nữ tử thụ thai”. Chàng như vô cùng vui vẻ, ném hạt châu lên rồi lại bắt lấy, nhẹ nhàng cười, “Tâm tư của nàng, không lừa được tôi, cũng không nên giấu tôi. Nhìn xem, bây giờ Khai Nha phát hiện ra, nếu không có tôi, để xem nàng làm thế nào!”. Dứt lời, vừa chăm chú nhìn tôi, vừa cười. Quả thật là “sông khuất núi trùng ngờ tắt lối, liễu xanh hoa thắm lại thôn xa(19)”.

Tôi cười nhẹ nhõm, đem đám lông tơ vừa rồi dựng đứng cả lên nhẹ nhàng vuốt xuống, lại nhẹ nhàng hỏi: “Thiếu chủ tin thiếp?”.

Bà La Già gật đầu. Chàng toàn tâm toàn ý tin tưởng tôi như vậy, lòng tôi có chút cảm động, nhưng lại có chút phiền muộn, chàng toàn tâm toàn ý tin tưởng tôi như vậy, mà tôi vẫn còn điều giấu diếm chàng.

Ngoài cửa sổ tiếng sấm ầm ầm vang lên, cuối cùng cũng mưa, không khí vừa rồi mới căng thẳng đã chợt trở nên tốt đẹp.

Trái tim tôi ở trong ngực đập nhanh mấy nhịp, tôi thấp giọng nói: “Thiếu chủ, A Hoàn bây giờ không thể nói, nhưng thiếp có thể đảm bảo, trái tim của A Hoàn, thật sự là thuộc về Thiếu chủ. Đấy là một cái tử kết(41), không thể gỡ được, mà cả đời này A Hoàn cũng không muốn tìm cách gỡ bỏ nó”.

Đột nhiên “cạch” một tiếng cửa bị đẩy ra, Khai Nha vừa cầm một cái hộp gỗ bước vào, vừa nhìn tôi đầy hận thù, nói: “Thiếu chủ, Si Mị Chung ở đây, xin hãy để thuộc hạ đem hồn phách của ma nữ này đi luyện, đấy mới là tục lệ của Ma giới chúng ta”.

Bà La Già chăm chú nhìn Khai Nha một lúc, dường như có chút không đành lòng, ngập ngừng nói: “Khai Nha, nếu đã vào Si Mị Chung sẽ không có khả năng thoát ra, ngài có thể…”.

Khai Nha cắt ngang câu nói của Bà La Già, lớn tiếng nói: “Thiếu chủ, nếu bây giờ người tha cho ả, sau này tai họa khó lường”.

Bà La Già nhắm mắt, cuối cùng đưa tay ra nói: “Ngươi đưa Si Mị Chung qua đây”.

Khai Nha nhanh chóng dâng lên.

Bà La Già chậm rãi mở hộp ra, bên trong chính là Si Mị Chung, hướng thẳng vào Khai Nha, lạnh lùng nói: “Bắt!”.

Khai Nha không kịp trở tay liền biến mất.

Bà La Già thở dài, không nói câu nào.

Tôi ngây người.

Đây là Bà La Già… đem hồn của Khai Nha đi luyện? Chàng lại vì tôi, mà đem Khai Nha diệt khẩu, khiến cho tôi thật… cảm động.

Tiếng mưa rơi nhỏ dần.

Tôi rót một chén trà, cầm ở trên tay, rồi đưa cho Bà La Già, nhẹ giọng nói: “Thiếu chủ, A Hoàn không đáng để chàng làm như vậy. Hành vi của Khai Nha tuy là hướng vào thiếp, nhưng đối với Ma giới, là trung thành đến không thể trung thành hơn được nữa”.

Bà La Già uống một ngụm trà, cầm chén trong tay, xoay vài vòng, híp mắt nhìn nói: “Chính vì thế, tôi mới phải giết ông ta. Nếu như Khai Nha là kẻ tiểu nhân thích tranh danh đoạt lợi, tôi còn có biện pháp ngăn chặn cái miệng của ông ta, đáng tiếc…”. Hai hàng lông mày của chàng khẽ cau lại, thần sắc hơi ủ rũ, cùng với tiếng mưa rơi tí tách và bóng cây lay động ngoài sân, tạo nên cảm giác bi thương.

Tôi nghe chàng nói mà cũng cảm thấy bi thương, nếu như ban đầu, tôi cùng với chàng không gặp nhau như thế, giữa chúng tôi không có âm mưu, không có tính kế, nếu như tôi có thể làm như lời a nương nói chân thành thẳng thắn đối xử với nhau, tuy là sống đạm bạc, ăn cơm rau dưa, cũng tốt hơn bây giờ ngồi đối diện với nhau như vậy. Cuộc sống thoải mái như thế, phải chăng vô cùng nhẹ nhàng và dễ chịu?

Chỉ tiếc sự đời khó lường, tôi tuy là đã trải qua bảy trăm vạn năm vũ trụ hồng hoang, bãi bể hóa nương dâu, cũng nhìn không ra những ly ly hợp hợp của nhân gian, đoán không được những suy nghĩ trong lòng mỗi người.

Mọi việc không thể cứ muốn mà được, nếu không có âm mưu cùng tính kế, tôi đâu có xuyên qua thời không để đến thời đại này, làm sao có cơ hội gặp được Bà La Già. Cùng nhau ngồi uống trà tâm sự như bây giờ cũng là không có khả năng.

Tôi buông chén trà, chăm chú nhìn Bà La Già một lát, chậm rãi ngồi xuống, gối đầu lên chân Bà La Già, yên lặng hưởng thụ sự ấm áp trên người chàng, cuối cùng không nhịn được nói ra mấy lời trong lòng: “Thiếp có một chuyện, vẫn muốn nói với chàng, song lại nghĩ nếu chàng nghe xong chắc sẽ không thèm để ý đến thiếp, nên thiếp vẫn không nói. Nhưng hôm nay, thiếp muốn thử một lần. Thật ra thiếp không phải sủng cơ của chàng, mà là người hầu. Thiếp giả làm nam nhân, thật ra chỉ vì để trà trộn vào trong Cung Tu La …”.

Bà La Già cười ngắt lời tôi, lắc đầu. “Nàng không cần nói nữa, thật ra tôi không mất trí nhớ. Tôi sợ hôm đó lúc tỉnh lại, nàng lo lắng bị tôi phát hiện ra thân phận thật, bỏ trốn đi mất, nên tôi đành phải giả vờ mất trí nhớ, để nàng yên tâm ở lại, để ngày ngày có thể nhìn thấy nàng”.

Tôi há hốc mồm muốn nói, Bà La Già lại giữ chặt tay tôi, trêu ghẹo tôi: “Nàng dám đi trộm Mẫu Tử Châu, vậy nàng có dám sinh hài tử cho tôi không?”. Tôi đỏ mặt khi nghe thấy mấy lời này. Bà La Già dường như cũng có chút mất tự nhiên, hơi nghiêng đầu, nhìn chăm chú ngọn đèn đang lay động, đỏ mặt nói: “Muộn rồi, nàng đi nghỉ ngơi đi”. Thanh âm của chàng hơi run rẩy, lòng bàn tay cũng hơi ướt. Tôi đột nhiên đứng lên, ngồi lên giường cạnh chàng, nói: “Tên của hài tử phải do thiếp đặt đấy nhé”.

------------------ Đây là đường ranh giới ---------------

Mấy ngày gần đây, tôi khá là mệt mỏi, cả ngày tinh thần không được tốt. Chắc nguyên nhân là do Đông Doanh Hoa, khiến cho pháp lực của tôi mất dần, cũng khiến cho sức khỏe của tôi yếu đi. Thường thì tôi đang nói chuyện với Bà La Già, lát sau đã ngủ lúc nào không hay. Buổi tối hôm đó, Bà La Già tiện tay đặt Si Mị Chung trong một cái hộp nhỏ có khóa trong phòng tôi, tôi nhìn Si Mị Chung, lại cảm thấy không muốn lấy đi. Chỉ sợ từ biệt lần này, chẳng biết tương lai lúc nào mới được gặp lại, cũng chẳng biết trong lúc tôi rời khỏi nơi đây, Bà La Già liệu có gặp được một A Hoàn khác hay không. Nhưng pháp lực càng ngày càng yếu đi của tôi lại luôn nhắc nhở ta rằng thời gian của tôi không còn lại bao nhiêu.

Ban đêm, tôi nhân lúc Bà La Già rời khỏi phòng, quan sát Si Mị Chung cẩn thận kỹ càng một lúc, rồi dùng chút pháp lực còn sót lại vẽ một trận pháp Truyền Tống. Tôi muốn đem Si Mị Chung chuyển về tương lai. Còn về Ngưng Thần Châu, ở thời đại này hay quay về tương lai tìm cũng như nhau cả thôi, cùng lắm thì tìm thấy rồi cũng dùng phương pháp như thế này để chuyển về, như vậy, tôi vẫn có thể ở bên cạnh Bà La Già, lại có thể cứu được Bích Hoa. Biện pháp này, tôi phải khổ sở suy nghĩ mấy ngày mới nghĩ ra. Tôi thấy, đây quả là biện pháp tốt nhất rồi.

Tôi cầm lấy Si Mị Chung, đang định thả vào trong trận, thì chợt nghe thấy phía sau có thanh âm chậm rãi truyền đến: “A Hoàn”.

Tôi sợ hãi. Bà La Già từ từ đi về phía tôi, gương mặt không tỏ thái độ gì cả. Chàng ngây người ra nhìn tôi, rồi bình thản nói: “Si Mị Chung là bảo vật quan trọng của Ma giới, nàng muốn đem nó đi?”.

Tôi ấp úng nói: “Thiếu chủ, chàng nghe thiếp nói đã, thiếp muốn mượn Si Mị Chung, dùng xong thiếp sẽ đem trả lại cho chàng”.

Bà La Già gật đầu, cười khẽ: “Vì thế, nàng muốn mượn Si Mị Chung?”.

Tôi thấy Bà La Già là người thấu tình đạt lý, vì vậy vui vẻ nói: “Thiếp chỉ cần mượn mấy ngày thôi”.

Bà La Già lại gật đầu. Chàng lại thở dài, dịu dàng nói: “Nàng cũng thật là, nếu muốn mượn Si Mị Chung, không cần phải làm như vậy”.

Tôi cúi đầu, vừa ngượng vừa lo: “Thiếp biết Si Mị Chung là bảo vật quan trọng của Ma giới, vì thế nên thiếp sợ chàng không cho thiếp mượn”.

Bà La Già cười vui vẻ, tiến về phía tôi, cầm tay tôi, dịu dàng nói: “Vì lấy được Si Mị Chung, nữ giả trang nam, giả trang làm thị vệ trà trộn vào Cung Tu La, tìm cách tiếp cận tôi và Thạch Cơ, lại làm người hầu của tôi, cuối cùng không tiếc hy sinh cả bản thân mình, cái giá phải trả này quả thật là quá lớn, nàng không sợ, nàng sẽ bị lộ sao? Hoặc là, đến cuối cùng tôi vẫn không thích nàng, thì nàng phải làm sao đây?”.

Tôi đột ngột ngẩng đầu lên, mắt trợn trừng. Bà La Già lấy từ trong ngực ra một cái bình nhỏ màu đỏ, nhìn quen quen. “Nàng đương nhiên là còn biện pháp vẹn toàn rồi, cái chai này tôi biết, là tình cổ do Cổ vương Niễn Ngọc chế ra, bên trong bình màu đỏ là hùng cổ, bình màu trắng là thư cổ, nếu như uống vào, cho dù có là heo, thì cũng sẽ yêu đến chết đi sống lại. Nàng nói xem, tôi nói có đúng không?”.

Tôi vội vàng nói: “Thiếu chủ, không phải, cổ trùng này là Thạch Cơ đưa cho thiếp!”.

Bà La Già dùng lực mạnh nắm tay tôi, khiến cho cổ tay tôi hơi đau nhức. Chàng cười gằn: “Thạch Cơ đã chết rồi không có ai đối chứng, nàng muốn nói thế nào mà chẳng được”.

Tôi bi thương nói: “Thiếu chủ cho rằng thiếp đã ăn thư cổ, rồi lén tìm cách cho chàng ăn hùng cổ ư! Hay là chàng cho rằng tình cảm của chúng ta đều do cổ trùng này đem lại?”.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.