Tình Sử Bi Thương Của Một Nàng Phượng Hoàng

Quyển 1 - Chương 15: Tôi thật muốn móc trái tim nàng ra xem, rốt cuộc nó làm bằng cái gì?



Tôi bi thương nói: “Thiếu chủ cho rằng thiếp đã ăn thư cổ, rồi lén tìm cách cho chàng ăn hùng cổ ư! Hay là chàng cho rằng tình cảm của chúng ta đều do cổ trùng này đem lại?”

Sắc mặt Bà La Già đột nhiên trắng bệch như giấy, lực nắm cổ tay tôi lại tăng thêm mấy phần. Tôi không chịu nổi, khẽ lắc tay, không thả, tôi lại lắc mạnh hơn, Bà La Già cũng lại tăng thêm lực nắm tay tôi.

Tôi thở dài, cố gắng trấn tĩnh lại, xem ra không thể mất kiểm soát giống chàng được, vì thế, tôi tĩnh tâm, cố gắng nói với tâm trạng bình thường: “Si Mị Chung này, thiếp phải mượn để đem đi cứu một người, người đó vì cứu thiếp mà bị thương…”.

Gương mặt Bà La Già càng trở nên lạnh lùng hơn, chàng đẩy tôi áp sát vào tủ, mắt vằn đỏ, đau thương nói: “Phải rồi, có người chờ nàng đi cứu, nên nàng mới phải vội vàng bỏ đi”. Dừng lại một chút. Chàng đột nhiên bình tĩnh lại, mỉm cười nói: “Nếu thế, nàng đi đi, ta cho nàng Si Mị Chung, nàng đem đi cứu người đó đi”.

Trong lòng tôi đột nhiên vui vẻ, cầm lấy Si Mị Chung bước ra ngoài phòng, nói: “Chàng chờ thiếp, mấy ngày nữa thiếp sẽ quay trở lại”.

Bất chợt phía sau có một luồng lực truyền đến, kéo mạnh tôi lại, tôi cảm thấy bị ôm chặt lấy, không thể giãy dụa được. Tay chàng lần từ mặt tôi xuống dưới, cho đến khi chạm vào ngực thì dừng lại nói: “Tôi thật muốn móc trái tim nàng ra xem, rốt cuộc nó làm bằng cái gì?”. Tóc chàng vương xuống mặt tôi, che mất tầm mắt của tôi. Lực tay chàng tăng thêm mấy phần, Bà La Già xoay người tôi lại, thấp giọng nói: “Nàng nghĩ rằng tôi sẽ để nàng đi hay sao. Trong Cung Tu La này, không được sự cho phép của tôi bất cứ ai cũng không được ra ngoài”.

Dứt lời liền quay đầu đi mất. Tôi đứng yên tại chỗ, nhìn bóng hình cô đơn của chàng rời đi, bỗng cảm thấy, chuỗi ngày cô quạnh sắp tới, quả thật là rất dài.

Đến tối, Bà La Già không trở về phòng. Ngày thứ hai, Bà La Già cũng vẫn không quay về phòng. Ngày thứ ba, tôi ngồi bên cửa sổ, trong lòng cảm thấy bi thương. Trên trời vầng trăng lưỡi liềm tỏa ra ánh sáng lành lạnh mà trong veo. Tôi khẽ vuốt ve gương mặt mình, cảm thấy trái tim cũng đã trở nên lạnh lẽo.

Tôi sống chừng ấy năm, tình huống như thế này cũng chẳng gặp được mấy lần.Hình như là do chúng tiên hữu tính tình đều rất dịu dàng mềm mỏng, nếu không thì nhìn vào phẩm giai của tôi, họ cũng ngại làm khó tôi.

Bây giờ, đối mặt với tình huống như thế này, tôi thấy, quả thật là khó giải quyết.

Như lần đó, tuy là Thái Ất nói tôi không được đi tìm huynh ấy, nhưng cũng chỉ được ba ngày, Thái Ất đã đến Cung Phượng Thần mời tôi đi dạo với huynh ấy. Lúc đó, tôi còn đang trong trạng thái thất tình, cả ngày buồn rầu, cơm cũng chẳng thèm ăn. Lại nghĩ đến chuyện tiểu phượng hoàng trong bụng sinh ra đã là đứa trẻ không có cha, trong lòng lại càng đau buồn hơn. Nhưng cho dù là như thế, tôi cũng không muốn đi tìm huynh ấy. Đầu tiên, là do không muốn huynh ấy nhìn thấy dáng vẻ tiều tụy của tôi. Thứ hai, tôi mặt dày mà nói một câu, tôi sợ tôi sẽ đánh cho Thái Ất một trận mất.

Lúc Thái Ất xuất hiện trước mặt tôi, tôi thật sự không hề mong huynh ấy tới. Thái Ất mang theo lên một cái hộp đựng thức ăn, nhấc từng cái đĩa bên trong hộp đặt lên bàn, lại đối xử với tôi như trước đây, dịu dàng nói: “A Hoàn, hôm qua huynh mới theo Ngọc Anh cô cô học làm điểm tâm, muội nếm thử đi, xem huynh có tài năng thiên phú giống như muội không?”.

Tôi cau mày, nhìn mấy đĩa điểm tâm, nuốt nước miếng ừng ực, nhưng vẫn cố cứng đầu cứng cổ mà nói: “Thái Ất, hôm nay muội ăn no mất rồi, không thể cố được nữa, để hôm khác đi”.

Thái Ất sờ sờ đầu tôi, nói: “Nếu vậy, để huynh mang về thôi”.

Tôi thật sự luyến tiếc mấy đĩa điểm tâm ấy, hạt dưa thơm phức phủ trên mặt bánh quả là nhiều.

Vì thế, tôi lại nhìn mấy cái bánh, cuối cùng không nhịn được nói: “Huynh cứ để đấy đi, ngày mai muội ăn”.

Lại nghĩ đến chuyện sau này Thái Ất cưới thê tử, chắc cũng sẽ ngày ngày làm điểm tâm cho nàng ấy ăn, trong lòng tôi lại cảm thấy chua xót. Tôi cẩn thận suy nghĩ, cảm thấy vì nể mặt Thái Ất mà đưa ra một điều kiện rồi mới ăn, vẫn là có lời.

“Thái Ất, nếu hôm nay muội ăn mấy món điểm tâm này, buổi tối có thể bụng sẽ khó chịu, không chừng bé cưng trong bụng cũng không thoải mái, biết đâu đêm không ngủ được, ngày mai tinh thần lại không tỉnh táo. Nhưng mà, muội vẫn nể mặt huynh, đồng ý nếm thử, có điều, huynh phải đồng ý một điều kiện của muội được không?”.

Thái Ất nghe thấy tôi nhắc đến bé cưng, sắc mặt trở nên bi thương, lại vẫn cố cười nói: “Muội nói đi, huynh nhất định sẽ thực hiện”.

Tôi cảm thấy huynh ấy miễn cưỡng đồng ý như vậy, sau này nếu muốn đổi ý nuốt lời thì sao. Ánh mắt tôi đảo quanh, suy nghĩ tìm biện pháp.

Tôi đứng lên, đi quanh Thái Ất một vòng, lại quay về chỗ cũ, sâu xa nói: “Không vội, đợi muội nếm thử đã rồi nói sau”.

Nói xong, tôi cầm một miếng điểm tâm đưa lên miệng, cẩn thận nhai, cảm thấy vô cùng mềm mại thơm ngon. Mặt tôi biến sắc, “phù” một tiếng nhổ miếng điểm tâm ra, rồi cầm chén trà trên bàn uống vội một ngụm, vẻ mặt đau khổ nói: “Thái Ất, điểm tâm huynh làm cứng như đá ý, làm muội suýt chút nữa thì rụng cả răng, lại còn mặn nữa chứ”. Tôi lại cầm lấy chén trà, uống thêm ngụm nữa, chậm rãi nói, “Điểm tâm huynh làm như thế, không phải là muội chê huynh, nhưng quả thật là không thể ăn được.Muội yêu cầu huynh, sau này, cho dù là ai, cũng đừng để người ấy nếm thử điểm tâm huynh làm. Nhất là tiểu nương tử sau này huynh cưới. Muội chỉ muốn tốt cho huynh thôi”.

Tôi nhìn trộm Thái Ất, hình như huynh ấy có vẻ không vui, vì thế lo lắng nói: “Bỏ đi, nếu sau này huynh muốn làm, không cần ngại đem tới cho muội ăn thử, để muội làm vật hy sinh đi”.

Sắc mặt Thái Ất đột nhiên thả lỏng, vừa cầm lấy một miếng điểm tâm đưa vào miệng, vừa nói: “Chẳng lẽ khó ăn đến thế sao?”.

Tôi sợ hãi, vội giật lấy miếng điểm tâm trên tay huynh ấy, nhét vội vào miệng, vừa ăn vừa nói: “Đã nói là làm cho muội, ai cho huynh ăn vụng của muội”.

Thái Ất bình tĩnh nhìn tôi, gương mặt lóe sáng như vừa hiểu ra điều gì, chợt cười, ngẫm nghĩ, lại cười, rồi bảo tôi: “Ngày mai ta lại mang điểm tâm qua đây, muội ăn thử xem có tiến bộ chút nào hay không?”.

Tôi giả vờ bình tĩnh gật đầu. Tôi thấy, nếu như muốn biết sự giận dữ của Thái Ất là như thế nào, trên đời này tôi là người hiểu rõ nhất. Lần này tôi lại có thể dễ dàng vỗ về khiến cơn giận của huynh ấy biến mất, thật là kỳ lạ.

Đáng tiếc cơn giận của Bà La Già lần này kéo dài quá lâu, tôi nghĩ mãi mấy ngày nay, mà vẫn không tìm ra cách nào làm chàng nguôi giận. Nhưng mà a nương từng nói với tôi, đàn ông cứng rắn thường sợ bị phụ nữ quấy nhiễu, chỉ cần hàng ngày quấn lấy chàng, cho dù chàng có là núi băng hay núi lửa, cuối cùng cũng sẽ có ngày trở thành dòng suối ngọt ngào dịu dàng. Tôi thấy a nương có thể thu phục được phụ thân, nên những lời mà người nói, nhất định là đúng đắn. Tuy rằng hiện nay Bà La Già là một ngọn núi xen lẫn cả lửa và băng, nhưng tôi vốn rộng lượng, lại có rất nhiều thời gian, nên cách này chắc sẽ có hiệu quả. Nghĩ đến đây, tôi cảm thấy trong lòng dễ chịu hơn một chút.

Hôm đó, Bà La Già nghi ngờ tình cảm của chúng tôi, trong lòng tôi cảm thấy tức giận, lại xen lẫn vài phần tủi thân. Nghẹn giọng, nghĩ lại tôi cũng chẳng bảo chàng mở cái bình ra xem, hùng cổ chẳng phải vẫn còn nguyên bên trong đó hay sao. Bây giờ tôi quyết định xuống nước trước, vì vậy tôi cũng không ngại, bắt đầu lùi một bước từ đây đi. Tôi nắm chặt tay thành nắm đấm, cuối cùng cũng bước ra khỏi cửa phòng.

Đêm nay độ nhiệt độ khá thấp, ánh trăng cũng không sáng lắm, tôi kéo áo choàng bọc kín người, đi theo đường nhỏ lén lút vào thư phòng của Bà La Già. Nghĩ một chút, lại quay qua đi theo hướng phòng bếp, hâm nóng lại bát canh làm ấm người.

Đèn trong thư phòng Bà La Già vẫn sáng, tôi đẩy cửa bước vào. Sau này tôi vẫn thường nghĩ lại, nếu đêm đó tôi không xuất hiện ở trong thư phòng của Bà La Già, kết quả giữa chúng tôi có phải sẽ tốt hơn hay không. Tôi đứng ở cửa, gió thổi tà áo choàng của tôi tung bay, khiến ngọn đèn trong phòng lay động. Khí lạnh từ dưới chân lan lên đến toàn thân.

Bà La Già ngồi trên bàn xa xa, tay đang cầm bút, trên bàn có nửa bức tranh lộ ra, tuy nhìn không rõ lắm, nhưng có thể nhận thấy được bức tranh là vẽ nữ tử. Tất nhiên là vẽ nữ tử, ví dụ như người này… Nữ tử quay lưng về phía tôi nghe thấy tiếng động, giật mình quay lại nhìn tôi.

Y phục lụa mỏng khoác hờ trên người cô ấy vì động tác đột ngột mà rơi xuống, da thịt trong suốt dưới ánh đèn trở nên vô cùng mịn màng, phía sau là chín cái đuôi hồ ly tản ra, trắng như tuyết, mềm mại như liễu rủ, yêu kiều hơn cả hoa. Quả thật là người đẹp hơn hoa.

Bà La Già ngẩng đầu lên nhìn thấy tôi, trong mắt ánh lên nhiều sắc thái phức tạp, cuối cùng buông bút, không nói câu nào.

Tôi hít sâu một hơi, ngẩng đầu ưỡn ngực, bước vào trong thư phòng, cửa ở phía sau đóng lại, phát ra tiếng “ken két”. Tôi cầm canh đến trước mặt Bà La Già, rót một bát, đưa cho chàng. Bà La Già nhìn tôi, môi giật giật nhưng không nói tiếng nào, cũng không nhận bát canh trong tay tôi. Tôi từ trước tới giờ vẫn là người thẳng thắn, các vị tiên hữu tôi quen cũng thế, nhìn thần sắc chàng muốn nói lại thôi như bây giờ, tôi thật ra không hiểu cho lắm. Tôi cẩn thận suy nghĩ một lúc ý tứ của chàng, hay là chàng muốn tôi cũng đưa một bát cho ả hồ ly kia?

Lúc đến đây, tôi không nghĩ trong phòng lại có khách, nên chỉ cầm theo có hai cái bát. Tôi vốn tính đợi đến lúc Bà La Già vui vẻ, trở thành dòng suối ngọt ngào dịu dàng, tôi liền rèn sắt khi còn nóng, đưa cho chàng canh làm ấm người, làm chàng cảm động, cùng chàng uống mỗi người một bát. Ai ngờ chàng ngay cả uống một ngụm canh thôi cũng không muốn. Tôi cảm thấy chua xót, miễn cưỡng cười nói: “Phải rồi, thiếp sơ ý quá”. Dứt lời đặt bát canh trong tay xuống, lại rót đầy một bát nữa, đưa đến trước mặt ả hồ ly kia, cố gắng mỉm cười.

“Cô nương, trước kia tôi chưa từng gặp cô, không biết nên xưng hô như thế nào?”.

“Tử Như”.

Tôi gật đầu, cười nói: “Tử Như thật là một cái tên hay. Cô nương uống chút canh làm ấm người đi, y phục của cô nương có phần mỏng manh, cẩn thận kẻo bị cảm lạnh”.

Ả hồ ly Tử Như kia nhìn xa thì là một mỹ nhân, nhìn gần thì đúng là một đại mỹ nhân. Không chỉ có diện mạo đẹp, cũng lại rất có khí chất.

Tôi đặt bát canh xuống phía trước, nói: “À, cô nương đừng hiểu lầm, tôi chỉ là người hầu của Thiếu chủ thôi, đêm nay là theo lệ thường mang thức ăn khuya tới”.

Không biết Bà La Già đến bên cạnh tôi từ lúc nào, hất mạnh bát canh trong tay tôi xuống. Canh này quả đúng như tên, hắt lên tay khiến tôi thấy rất nóng. Tôi lén lấy tay áo lau đi canh dính trên tay, đau đớn từ mu bàn tay bất chợt lan truyền đến tận đỉnh đầu.

Bà La Già nhìn tay tôi, lạnh lùng nói: “Lui xuống!”.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.