Tình Sử Bi Thương Của Một Nàng Phượng Hoàng

Quyển 1 - Chương 18: Tôi muốn giữ Bà La Già lại mà hỏi một câu, khi xưa chàng nói, sẽ không phụ bạc tình cảm của tôi, bây giờ chàng có



Tôi quay đầu, nhẹ nhàng vuốt ve gương mặt Bà La Già, tiến lên gần hơn chút nữa, hôn chàng. Bà La Già ngủ rất say, khóe miệng hơi nhếch lên.

Cho đến tận bây giờ, tôi vẫn không chịu chấp nhận sự thật. Nhìn vết thương trên tay, lại nhớ tới giấc mơ đẹp sáng nay, tôi lặng lẽ thở dài.

Có lẽ ở sâu trong trái tim, tôi vẫn hy vọng Bà La Già tin rằng tôi yêu chàng chỉ vì tôi yêu chàng, tình cảm của tôi cùng cái thứ tình cổ chết tiệt kia không có chút liên quan gì, chàng vì vết thương của tôi mà đau lòng, mà bôi thuốc cho tôi, có thể nói với tôi ả hồ ly Tử Như kia chẳng qua chỉ là người qua đường xa lạ, điều này, có lẽ mới thực sự là mơ mộng đi.

Bà La Già xuất hiện ở đây, tôi cảm thấy rất vui, nhưng nghĩ đến những chuyện đã xảy ra trong đó, trái tim tôi lại cảm thấy lạnh lẽo. Vừa rồi khi chàng hỏi tôi có phải tôi thật sự yêu chàng hay không, tôi lại cảm thấy chua xót, vấn đề này, quả là làm tổn thương người ta mà.

Qua chừng ấy thời gian, chàng vẫn cho rằng tình yêu của tôi với chàng là do cái thứ tình cổ gì đó chẳng biết thật giả hay không gây ra.

Nhưng hiện giờ như vậy có lẽ lại là tốt nhất. Không có sự ràng buộc của tình cổ, chàng sống sẽ càng tự do tự tại. Tôi rời đi rồi, chàng và ả hồ ly Tử Như kia sẽ lại tiếp tục sống vui vẻ hạnh phúc. Cuối cùng chúng tôi vẫn là, thua bởi số phận.

Nhưng rốt cuộc tôi có vài phần không cam tâm, xoay người nhìn gương mặt ngủ say của Bà La Già, không biết tôi còn bao nhiêu cơ hội nhìn thấy chàng như vậy nữa. Tôi nghe thấy có âm thanh từ tận đáy lòng tôi đang vang dội kêu lên: “Trước khi thiếp phải đi, chúng ta hãy bỏ qua tất cả mọi chuyện, trở lại như trước đây. Cho dù chỉ có nửa ngày, hay một canh giờ thôi cũng được”.

Mí mắt Bà La Già giật giật, đầu của chàng ở trên cổ tôi động đậy, tìm một tư thế thoải mái hơn, rồi lại tiếp tục ngủ say. Gió đêm quả thật là lạnh, tôi ôm lấy chính mình, nhìn lên bầu trời lạnh lẽo thê thương kia tỉ mỉ ngắm nghía, yên lặng ngồi cả một đêm. Bà La Già tỉnh dậy lúc chân trời dần sáng lên. Tôi sửa lại vạt áo, yên lặng đứng lên, bả vai tê dại. Cả đêm qua không ngủ, bây giờ lại cảm thấy mệt mỏi, đầu óc cảm thấy choáng váng nặng nề.

Gương mặt Bà La Già cũng không hồng hào như ngày thường, đôi môi có phần trắng bệch. Tôi cố nhịn, cuối cùng không nhịn được nói: “Tối qua Thiếu chủ bị cảm lạnh, bây giờ cảm thấy thế nào?”.

Bà La Già lắc đầu, ho khan, nói: “Không sao. Nhưng mà nàng, quả thật là không chịu nổi sát khí ở chỗ này, chống chọi một buổi tối đã là tới cực hạn rồi, bây giờ cho dù thân thể tôi không khỏe cũng phải dẫn nàng ra ngoài”.

Tôi lặng lẽ chăm chú nhìn Bà La Già, nhìn rồi lại nhìn, một lúc sau mới mở miệng, giận dữ nói: “Tới bây giờ chàng lại bảo thiếp rời khỏi đây, cho dù là như vậy, thiếp muốn hỏi chàng một câu, vì sao lúc trước chàng lại đưa thiếp đến đây?”.

Sắc mặt Bà La Già đột nhiên biến đổi, vẻ mặt khó hiểu nói: “Nàng nói vậy là có ý gì?”.

Tôi đứng thẳng, thê lương nói: “Có phải nơi này chính là ảo cảnh bên trong Si Mị Chung hay không? Thiếu chủ, Si Mị Chung là bảo vật củaMa giới, chẳng lẽ không phải là chỉ có chàng mới biết được bí mật của nó hay sao?”.

Chắc là do ảo giác của tôi, nên gương mặt Bà La Già ở nơi âm u này cũng trở nên xanh xao.

Tôi cũng cảm thấy bi thương, cố đè thấp giọng xuống nói: “Nếu không phải là ý của chàng, làm sao thiếp có thể đến đây được?”.

Bà La Già nắm chặt tay tôi, hét lên bên tai tôi: “Nàng nói rõ ra đi”.

Tôi càng lúc càng cảm thấy mệt mỏi, mí mắt nặng trĩu. Chắc là nơi này làm tinh thần của tôi bị tổn thương, sợ là tôi không thể ở lại lâu được nữa.

Giọng nói của Bà La Già làm tôi thấy đầu quay cuồng rất đau, tôi phất tay, cố gắng đấu tranh dùng sự tỉnh táo cuối cùng nói: “Bà La Già, hiện giờ thiếp quả thật rất mệt mỏi, chàng để cho thiếp ngủ một lúc đi”.

Nói xong, tôi không còn chút tinh thần nào để tranh cãi với chàng nữa, lăn ra ngủ luôn.

Bên bờ ao cạnh Cung Phượng Thần, cả một ao xanh biếc trong suốt, hoa sen nở rộ, từng đàn cá chép gấm bơi lội tung tăng, Thái Ất mang theo hộp điểm tâm, vẫy gọi tôi lại nếm thử.

Trong điện Bích Vân, mùi đàn hương từ lư hương tỏa đang ra ngan ngát, ánh nắng chiếu lên bóng hình người mặc áo xanh đang ngồi trên ghế. Bích Hoa đang ôm một con chim to màu sắc rực rỡ trong lòng, đuôi phượng rất dài buông xuống đến tận mặt đất, anh ta bóc lấy nhân hạt dưa, hơi nghiêng đầu, mỉm cười đút nhân hạt đưa cho con chim đó.

Tiết trời mát mẻ tơ liễu phất phơ, cây cối nở hoa rực rỡ, một mảng màu trắng tinh khiết khiến người xem thấy thư thái. Nhánh cây xanh biếc buông xuống, những cành liễu phất phơ trong gió nhẹ, đem hương thơm truyền đi xa. Cây cột trong tiểu đình bát giác, bám đầy dây thường xuân, xanh mướt, nhìn trông thật mềm mại. Bà La Già khẽ mỉm cười khi nhìn thấy tôi, tay cầm bút vẽ, vẽ rất chăm chú. Những cánh hoa nhỏ nhẹ nhàng rơi, khiến cả không gian trở nên mờ mịt hư vô.

Đột nhiên cảnh vật lại chuyển biến.

Thái Ất đứng ở trên đỉnh núi, lưng đeo trường kiếm, từng giọt từng giọt máu tươi đỏ thắm từ ngực huynh ấy chảy xuống, dọc theo phiến đá, giống như hàng ngàn hàng vạn con rắn, chảy thẳng đến dưới chân tôi, thành một vũng đỏ thẫm.

Bích Hoa nằm yên trên mặt đất không động đậy, gương mặt trắng bệch. Dấu vết diệt thiên lôi đánh xuống người vẫn còn nguyên vẹn, vết thương sâu đến tận xương tủy khiến mọi người nhìn thấy đều phải sợ hãi.

Bà La Già đứng dưới bóng cây hoa tường vi, cầm tay ả hồ ly Tử Như, bước từng bước một đi vào trong phòng.

Tôi muốn giữ Bà La Già lại mà hỏi một câu, khi xưa chàng nói, sẽ không phụ bạc tình cảm của tôi, bây giờ chàng có còn nhớ hay không?

Ả hồ ly Tử Như mặc một bộ quần áo trắng tinh, cười nói với tôi: “Tôi khuyên cô từ đâu đến, thì hãy quay trở về nơi đó đi”.

Cuối cùng, tất cả mọi thứ, đều trở nên yên tĩnh.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.