Tình Sử Bi Thương Của Một Nàng Phượng Hoàng

Quyển 1 - Chương 2: Tôi cảm thấy trái tim già nua của tôi ở trong lồng ngực đập đánh thịch một cái vui vẻ, tôi đang nghĩ xem có nên đi t



Ngày ấy tôi đột nhiên cảm thấy buồn chán, tính đến nhân gian chơi mấy bữa.

Đáng tiếc thường ngày phụ thân hận nhất là tôi không chịu làm gì, mỗi khi nhìn thấy dáng vẻ chơi bời lêu lổng của tôi, ông sẽ ở trong phòng ngủ ôm di vật của mẫu thân tôi, nước mắt tuôn rơi, than thở vì đã không dạy dỗ tốt nữ nhi duy nhất, đến nay cầm kỳ thi họa không học được, tu hành cũng không ra gì, thật hổ thẹn với phẩm cấp thượng thần.

Tôi thật không đành lòng để phụ thân đã lớn tuổi như vậy còn phải lo lắng cho tôi, nên quyết định đến Đông Hải rủ Ngao Bính cùng nhau hạ phàm, để huynh ấy che giấu giúp tôi, đến khi phụ thân có hỏi, cũng có thể nói là có chính sự phải làm.

Tôi căn dặn thị nữ Tĩnh Thục vài câu sau đó liền nhảy lên một đám mây lành đi thẳng đến Đông Hải, ai ngờ tới Đông Hải cũng không thấy bóng dáng Long Tam, hỏi Quy Thừa tướng về hướng đi của Long Tam, thì ông ta ấp úng, chỉ nói không biết. Tôi không còn cách nào khác, đành phải ra về trong thất vọng.

Trên đường đi qua núi Thái Hành, nhìn thấy núi Thái Hành là một khoảng xanh biếc thơm hương, xanh đến sống động hoạt bát. Tôi khi đó tuy rằng đã sáu trăm vạn tuổi, nhưng nói thế nào cũng là một con chim, nhìn thấy cánh rừng mĩ lệ như thế, chung quy là trong lòng yêu thích vô cùng, không nhịn được xuống núi đi dạo.

Đi dạo được một lúc thì tôi thấy một người cả người đầy thương tích, huyết nhục mơ hồ, nằm trên mặt đất, cũng chính là Long Tam. Xem dáng vẻ cực kì thảm hại của huynh ấy, tôi đành phải tạm thời tìm một cái hang núi thu xếp đem huynh ấy lại đấy, sau đó đi Dao Trì tìm chút tiên thảo, cho huynh ấy ăn. Tiếc rằng tiên thảo của Dao Trì cũng không giống như trong các vở kịch thường diễn ở nhân gian, cứu được người sắp chết, làm liền xương thịt. Long Tam ăn một gốc tiên thảo xong, cũng chỉ có thể làm máu đang chảy ngừng lại mà thôi.

Ai ngờ Long Tam là đồ khốn vong ân phụ nghĩa, câu nói đầu tiên lúc tỉnh lại từ trong cơn hôn mê chính là: “Không được làm tổn thương Chu Than!”.

Tôi thế nhưng lại thừa hơi, hướng Long Tam cười hỏi: “Huynh nói thật đi huynh làm sao mà toàn thân bị thương thành ra như thế, hơn nữa Chu Than là ai?”.

Thật ra đến giờ tôi cũng chưa từng suy nghĩ cẩn thận, trước đây xem Long Tam một bộ dáng phong lưu đi giữa ngàn vạn đóa hoa, thế nào cũng không phải người vì một người nào đó mà chịu ngũ lôi oanh đỉnh, vì sao lại thua dưới tay Chu Than. Bị Chu Than hại thành ra như vậy, còn muốn bảo vệ cô ta, vì để không bị lão Long Vương phát hiện ra cô ta, mà không tiếc bán đứng bằng hữu tốt nhất của huynh ấy – cũng chính là tôi.

Đúng vậy, cái tội danh “đã từng trèo đèo lội suối đến Đông Hải, đánh Tam thái tử Long tộc đến nỗi anh ta phải đến chỗ Lão Quân xin đan dược”, thật ra hoàn toàn là tôi gánh tội hộ người khác!

Sau khi đem kẻ bị thương nặng là Long Tam về đến Long Cung, tôi chỉ đành phải quay về Thần cung dọn dẹp hành lý, trốn đến nhân gian. Lòng thầm nhủ, trước hết chờ cho Ngao Quảng bớt giận, chờ thêm một thời gian, rồi quay trở lại cúi đầu nhận tội.

Nhân gian có câu: “Đại ẩn ẩn vu triêu, trung ẩn ẩn vu thị, tiểu ẩn ẩn vu lâm(12)”. Tôi là một thiếu nữ, ẩn thân ở giữa triều đình có lẽ không phải là đối sách tốt nhất. Tôi liền hóa thành một thiếu nữ bình thường, ở ngoại ô kinh thành biến ra một tòa nhà, coi như là lấy chỗ dung thân.

Tôi thường ngày cũng không đặc biệt yêu thích cái gì, chỉ thích ở quán trà nghe tiên sinh kể chuyện. Ví dụ như về con khỉ tên là Tôn Ngộ Không, tôi thật sự rất thích, tuy rằng đó không phải là sự thật, trên Thiên đình cũng không có tiên chức nào là Bật Mã Ôn cả.

Có một ngày, tiên sinh kể chuyện đang kể đến đoạn Bạch Cốt Tinh hóa thành một thôn nữ phàm trần lừa Đường Tăng, một nam tử mặc cẩm bào đi đến bên bàn của tôi rồi ngồi xuống, cầm tay tôi đang đặt ở trên bàn nói: “Không biết cô nương là người phương nào?”.

Tôi nhìn bàn tay tôi đang bị cầm, lại nhìn nam tử có dáng vẻ có thể so sánh với Thiên Bồng Nguyên Soái, lại nhìn đám thuộc hạ phía sau anh ta, trong đầu lại suy nghĩ một chút về những lời thoại thường nghe thấy trong các vở kịch, hình như tôi đang bị trêu ghẹo? Tôi ra vẻ sợ hãi, nói: “Công tử xin tự trọng!”. Suy nghĩ một chút, sau đó rút tay về.

Vị công tử kia không đồng ý, vừa cầm tay của tôi, tay kia cầm lấy cây quạt, nâng cằm của tôi, cười một cách dung tục với tôi: “Cô nương đừng sợ, tôi là con trai của Binh Bộ Thượng Thư(*), cô nương đi theo tôi, sau này có thể ăn ngon mặc đẹp suốt đời”.

(*) Binh Bộ Thượng Thư: ngang hàng với Bộ trưởng Bộ Quốc phòng ở hiện đại.

Sống sáu trăm vạn năm, cao quý vì là một trong số rất ít những vị Thượng thần còn sống sót sau trận chiến Tiên – Ma, đây là lần đầu tiên có người dám không tôn trọng tôi, nhưng đây lại là một tiểu oa nhi mới có hai mươi tuổi đầu, tôi cảm thấy trái tim già nua của tôi ở trong lồng ngực đập đánh thịch một cái vui vẻ, tôi đang nghĩ xem có nên đi theo anh ta hay không thì, chợt nghe phía sau có giọng nói: “To gan, còn không mau buông tay!”.

Tôi cùng công tử con của vị Thượng Thư nào đó đồng thời quay đầu lại, thấy một thư sinh mặc áo bào màu tro đứng ở nơi đó, mặt đỏ bừng. Vóc dang anh ta gầy yếu đến nỗi suýt chút nữa thì không đỡ nổi cả cái áo choàng trên người, một làn gió thổi qua, trông anh ta giống như những đồng liêu muốn phi thăng của tôi vậy.

Công tử của vị Thượng Thư nào đó thấy thế, chỉ nói một chữ: “Đánh!”.

Sau đó đám thuộc hạ của anh ta liền xông lên bao vây lấy thư sinh kia, hướng đến trên người thư sinh kia mà đánh.

Tôi ngây người, không biết đây có tính là anh hùng cứu mỹ nhân hay không, đáng tiếc thư sinh kia hình như quá yếu, thật không đáp ứng được hình tượng anh hùng trong lòng tôi. Nhất thời, trong lòng tôi có chút cảm nhận không đúng. Giống như cứu Bạch nương tử không phải là Hứa Tiên có diện mạo thanh tú, mà là một kẻ đầu lở loét, mặt đầy mụn mủ giống như tên ăn xin vậy.

Thư sinh kia có vẻ yếu ớt, nằm trên mặt đất, lại vẫn cố gắng đứng lên, đẩy tôi ra sau người để che chở, nói với công tử của vị Thượng Thư nào đó: “Trước đó tôi đã nhờ bằng hữu báo quan, các người nếu không đi, sẽ không kịp đâu đấy”.

Tôi nghe thấy những lời này, chợt có chút hoảng hốt, tựa như năm trăm vạn năm trước, trên chiến trường cuộc đại chiến Tiên – Ma, cũng có một bóng hình như vậy, che chở trước mặt tôi. Thời gian trôi qua đã lâu, hình ảnh mơ hồ kia một lần nữa, lại dần trở nên rõ nét.

Một tên thuộc hạ tiến lên, lặng lẽ nói vài câu vào tai công tử của vị Thượng Thư nào đó, sau đó công tử của vị Thượng Thư nào đó liền đem theo đám người rời đi.

Thư sinh kia quay lại chỗ tôi vái chào: “Nhà của tiểu sinh cách đây không xa, không bằng cô nương theo tiểu sinh trở về trước, chỉnh trang lại đầu tóc y phục, cũng là để đề phòng người nhà của cô nương nhìn thấy dáng vẻ này của cô nương, lại mất công lo lắng”.

Tôi cúi đầu nhìn vạt áo mình chẳng có chút xê dịch, thật nghĩ không ra có chỗ nào cần chỉnh trang y phục. Có điều nếu anh ta đã nói như vậy, tôi cũng không tiện từ chối, chỉ đành gật đầu.

Thư sinh kia gương mặt lại đỏ bừng, nói: “Xin mời cô nương”.

Anh ta dẫn tôi đi loanh quanh hồi lâu, cuối cùng cũng đi tới một tòa nhà hẻo lánh. Anh ta dẫn tôi đi vào bên trong, lại rót cho tôi một chén trà, nhìn tôi uống xong, mới cúi đầu, nói: “Cô nương xin chờ một chút, tiểu sinh đi đun chút nước ấm mang đến”.

Sau khoảng nửa nén hương, tôi liền nằm chợp mắt ở trên bàn.

Chỉ một lúc sau, vị thư sinh vừa mới còn “thâm tím mình mẩy” liền dẫn kẻ mới đánh mình chính là công tử của vị Thượng Thư nào đó vào nhà, không còn dáng vẻ nho nhã lúc trước, nói: “Ha ha, Quách Tứ, mặt hàng lần này dáng vẻ không tệ, chắc có thể đem đến thanh lâu bán với giá cao”.

Công tử của vị Thượng Thư nào đó liền nói: “Trước hết trói cô ta lại, nhốt cùng với tên tiểu tử hôm qua trong mật thất, đợi ngày mai bán một thể!”.

Ai ôi, vậy mà lại có thể là cùng một người!

Tôi rất bình thản, thật ra lúc tên thuộc hạ mới vừa nói ra câu nói kia với công tử của vị Thượng Thư nào đó tuy rằng giọng nói rất nhỏ, nhưng tôi lại không phải phàm nhân, cho nên tôi nghe thấy rất rõ ràng, anh ta đang nói: “Lão Đại, cắn câu”.

Mà chén trà thư sinh kia đưa tôi, tôi cũng nếm thấy vị của an tức thảo.

Trong mật thất đã có người ở từ trước, tôi đến sau coi như là khách, đương nhiên phải kết thân với chủ nhân trước.

Cho nên, khi bọn Quách Tứ đóng cửa mật thất, tôi liền lập tức “tỉnh lại”, phát hiện bốn phía tối om, lo lắng trong bóng tối đến thăm hỏi chủ nhân gian phòng dường như có chút không thích hợp, liền lấy từ trong ngực ra viên dạ minh châu dùng để chiếu sáng lúc rời khỏi Đông Hải đã tiện tay cầm lấy, viên dạ minh châu này chỉ to bằng quả trứng vịt, đối với việc chiếu sáng gian mật thất này thì không đủ, nhưng có còn hơn không.

Tôi cầm hạt châu trong tay, hướng tới cái ghế duy nhất trong mật thất mà đi đến, trên ghế có một người đang ngồi, là một nam nhân. Khi lại gần, gương mặt tôi lại thoáng ửng hồng, bởi vì nam nhân kia thật sự là rất tuấn tú.

Từ sau trận chiến Tiên – Ma, những tiểu tiên mới phi thăng gần đây pháp lực không lớn như trước, bọn họ lại không giống phần lớn các thần tiên thời sáng thế buổi sơ khai, có được diện mạo đẹp, tuy rằng họ thường cũng cố gắng dùng pháp lực làm đẹp chính mình, nhưng bởi vì pháp lực của họ đều thấp hơn tôi, cho nên tôi nhìn thấy đều là gương mặt nguyên bản của bọn họ.

Lâu nay đã quen nhìn gương mặt của những người qua đường, hôm nay đột nhiên nhìn thấy dung mạo đẹp đẽ đến thế, tôi nhất thời có chút không quen.

Cũng may trong mật thất không quá sáng, sự thẹn thùng của tôi có lẽ cũng không bị phát hiện.

Tôi hắng giọng, thấp giọng hỏi: “Công tử, huynh cũng bị lừa tới đây sao?”.

Công tử kia mỉm cười với tôi: “Bọn họ lợi dụng lúc hạ nhân của tại hạ không có bên cạnh, trực tiếp trói tại hạ lại mang tới đây”.

Nụ cười của anh ta ngay lập tức làm chói mắt tôi, lúc này, trong lòng tôi chỉ hận không thể đem bọn Quách Tứ tới mà hung hăng đánh cho một trận. Tiểu công tử tuấn tú như vậy, làm sao có thể sử dụng thủ đoạn bạo lực như thế chứ!

Vì thế tôi liền vỗ ngực nói: “Công tử đừng sợ, để tôi cứu huynh ra ngoài!”.

Vị công tử kia cười cười, giọng nói trầm ấm: “Nếu có cơ hội cô nương chính mình đi trước đi, tại hạ đi đứng có chút không tiện, sợ làm liên lụy đến cô nương”.

Lúc đó tôi mới biết anh ta bị tật ở chân, không khỏi có chút đau lòng, đáng tiếc cho dung mạo người người oán trách của anh ta. Mỹ nhân luôn nhận được sự yêu thương của mọi người, tôi tuy rằng hơn sáu trăm vạn tuổi, nhưng kỳ thật cũng có lòng yêu cái đẹp, huống hồ vũ tộc chúng tôi lúc chọn bạn đời, màu lông diễm lệ luôn chiếm ưu thế.

Tôi hạ mình ngồi xổm xuống, vỗ vỗ tay anh ta đang đặt ở trên đùi, đau lòng nói: “Công tử sao có thể nói thế. Mặc dù tôi không đọc nhiều thi thư, nhưng cũng biết “Bạch xà truyện”, chúng ta cùng gặp nạn, tôi lại mặc kệ huynh mà rời đi một mình, không phải vậy sẽ giống như kẻ xuất gia độc ác đã giam giữ Bạch nương tử khiến cô ấy phụ lòng Hứa Tiên sao! Tôi tuy là phận nữ lưu, những quyết không muốn mang tiếng xấu như vậy!”.

Vị công tử kia nghe thấy vậy, nhíu cặp lông mày, cười đến dường như càng vui vẻ hơn: “Vậy làm phiền cô nương rồi”.

Tậm tình tôi lại phơi phới, nghiêm mặt mà nói: “Chúng ta vừa gặp đã thân, không cần khách sáo như vậy, tôi là Phượng Hoàn, nhà ở ngoại ô kinh thành, huynh gọi tôi là Phượng Hoàn là được rồi”. Vốn muốn anh ta giống như Long Tam gọi tôi một tiếng “A Hoàn”, nhưng nghĩ đến việc anh ta chỉ là một tiểu oa nhi mới hơn hai mươi tuổi, tôi thì đã hơn sáu trăm vạn tuổi, thật xấu hổ khi chiếm tiện nghi của anh ta như thế, “Không biết phải xưng hô với công tử như thế nào?”.

“Tống Tử Hiên”.

“Tử Hiên”, tôi tự động bỏ họ anh ta đi, “Huynh ngủ một chút đi, đợi sau khi tỉnh lại, chúng ta có thể đi ra ngoài rồi”. Tôi cân nhắc việc làm phép trước mặt phàm nhân dường như không tốt cho lắm, nên liền nhẹ giọng an ủi Tống Tử Hiên, dự định lừa anh ta ngủ say sau đó dẫn anh ta ra ngoài.

Quả nhiên chỉ một lúc sau, trong phòng chỉ còn lại tiếng hít thở đều đều của Tống Tử Hiên.

Tôi nhẹ nhàng đi đến phía trước Tống Tử Hiên, đem anh ta đặt lên lưng tôi, suy nghĩ một chút, tôi là một lão phượng hoàng, làm sao có thể bị một phàm nhân cưỡi ở trên lưng được, ngộ nhỡ sau này để cho tiểu tử Long Tam kia mà biết, chẳng phải tôi sẽ bị huynh ấy cười nhạo đến cả vạn năm sao, vì thế tôi đem Tống Tử Hiên đặt ở trên ghế, xoay người, đem anh ta ôm ngang ngực. Trong lòng lẩm nhẩm một pháp thuật, nháy mắt liền đi ra bên ngoài.

Tôi suy nghĩ về việc không thể ôm Tống Tử Hiên vào trong ngực đi thẳng một mạch ra ngoài như vậy, tuy rằng tôi không ngại, nhưng anh ta là một đại nam nhân, ngộ nhỡ bị người ta phát hiện, dù sao cũng có chút ảnh hưởng. Tôi nghe những lời thoại trong các vở kịch nói, dường như ở nhân gian tương đối để ý đến việc này, hình như gọi là “khuê dự(*)”? Suy nghĩ một chút, tôi lại ôm Tống Tử Hiên quay trở lại gian mật thất lúc nãy, để anh ta ở trên ghế, sau đó đem cả ghế lẫn người cùng đẩy ra phòng ngoài.

(*) Khuê dự: thanh danh khuê các của các nữ tử thời xưa

Tôi nhẹ nhàng đẩy cánh tay Tống Tử Hiên, nhẹ giọng nói: “Tử Hiên, tỉnh dậy đi, chúng ta ra ngoài rồi”.

Tống Tử Hiên lúc này mới mở mắt, bình tĩnh nhìn tôi, giống như không có phản ứng gì. Một lúc sau, nhìn quanh bốn phía, ngạc nhiên nói: “Làm sao đi ra được?”.

Tôi khoát tay, cười nói: “Không biết, bọn chúng một câu cũng không nói, trực tiếp đem chúng ta đưa đến nơi này”. Dừng một chút, lại hỏi Tống Tử Hiên, “Có vẻ như tôi lạc đường, huynh có biết đi ra ngoài bằng đường nào không?”.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.