Tình Sử Bi Thương Của Một Nàng Phượng Hoàng

Quyển 1 - Chương 24: Diễn viên quần chúng không có năng lực diễn xuất, làm tôi cảm thấy thật tổn thương



Ở nhân giới không thiếu mấy vở kịch có cảnh anh hùng cứu mỹ nhân, tôi cảm thấy nếu như cần thiết, đôi khi vẫn là có thể học lỏm được chút ít.

À, chuyện là như thế này.

Tối hôm qua, tôi từ núi Tê Ngô ra đi, làm một trận pháp xuyên thời không trở về một trăm vạn năm trước.

Lúc tôi quay trở lại tòa nhà ở vùng ngoại ô đó, tôi lại bị người canh cửa chặn lại, rõ ràng là tòa nhà mà tôi hóa phép ra đó bây giờ đã có chủ nhân mới.

Tôi đoán rằng, sợ là đã tính toán nhầm thời gian mất rồi.

Đại khái là thời gian trôi qua cũng khá lâu rồi, tôi gặp Tống Tử Hiên lúc nào, tôi quả thật là đã không còn nhớ rõ nữa, một ngày ở trên trời, bằng một năm dưới phàm giới, tôi cũng chưa từng nghĩ đến chuyện, tôi rất có khả năng đã nhớ nhầm thời gian một hai năm.

Tôi ở bên ngoài tòa nhà chần chừ một lúc lâu, cuối cùng cũng nghe được chút tin tức từ những người qua đường.

Nghe nói tòa nhà này là nhà ở ngoại ô của đương kim Thừa tướng, mỗi tháng vào ngày mười lăm Thừa tướng sẽ đến đây ở một đêm.

Lại nghe nói tòa nhà này lai lịch cũng không rõ ràng, có người từng thấy tòa nhà này do yêu quái biến hóa ra trong đêm.

Rồi lại nghe nói tòa nhà này ở vị trí có phong thủy rất tốt, mọi người chỉ cần từng ở trong tòa nhà này đều có khả năng lành được bách bệnh, hồi sinh người chết, dù chỉ còn xương cốt cũng sẽ được đắp da thịt lành lặn.

Cho dù tòa nhà này có là nơi như thế nào đi nữa, tôi cũng không thể dễ dàng đi vào trong đó được.

Tôi thật muốn kéo áo gã Thừa tướng đó mà hét lên rằng: tiểu tử, tòa nhà này chẳng có cái gì kỳ quặc hết cả, nói thẳng ra thì, đây chẳng qua chỉ là một sợi lông vũ của lão phượng hoàng tôi mà thôi.

Tiếc rằng hiện tại tôi chỉ là một nữ tử phàm giới, trói gà không chặt, trong tay không có cái gì, nếu như muốn tiếp cận Thừa tướng đại nhân thì quả là khó khăn.

Nhưng cũng may mà vẫn còn có kịch bản chỉ dẫn.

“Vị tiểu công tử này, chúng tôi đã chuẩn bị xong rồi”. Hàm râu trên má Trương Tam khẽ rung, há miệng ra là thấy cả một hàm răng vàng khè đen sì, chớp chớp mắt nhìn tôi, “Đến lúc đó chỉ cần huynh nói một câu, chúng tôi sẽ ra tay ngay”. Khi người đó nói chuyện râu lại rung lên, da thì đen thui, quả thật rất giống Chung Quỳ(21).

Tôi nhìn cái tướng hung thần ác sát của anh ta mà tâm càng cảm thấy vui vẻ. Lúc này đang là giữa mùa hè, tuy là chúng tôi đang đứng trong bóng râm, nhưng người vẫn đổ đầy mồ hôi. Tôi lại đang đứng cùng chỗ với một đống nam nhân, quanh tôi tỏa ra mùi thật không dễ chịu chút nào. Tôi nhịn thở, lấy tay lau mồ hôi, rồi quạt chút gió, mới nói: “Các huynh đệ chịu khổ rồi, sau này, dù thành hay bại, chỗ vàng này cũng là của các vị”. Tôi lại lau mồ hôi, cười với bọn họ.

“Đến rồi!”. Lý Tứ phụ trách canh gác nhỏ giọng nói: “Xe ngựa của ngài ấy rất đặc biệt, so với xe ngựa bình thường thì trần xe cao hơn vài thước, tôi không có nhận nhầm đâu”.

Tôi híp mắt nhìn, chợt cảm thấy đồng cảm với những gì Lý Tứ nói. Từ xa có chiếc xe ngựa màu đen chạy lại, cả người đánh xe lẫn hai con ngựa đều đen tuyền, chỉ có bốn vó ngựa có màu trắng như tuyết, cổ thon dài, cơ bắp rắn chắc mạnh mẽ, cho dù là tốc độ di chuyển không nhanh, nhưng vẫn có thể thấy được đây là những con ngựa tốt ngàn dặm khó gặp. Tuy là xe toàn là màu đen, nhưng bốn góc đều có treo chuông vàng, theo xe đi đến, tiếng chuông kêu vang leng keng, quả thật là vô cùng tao nhã. A, gã Thừa tướng này hóa ra cũng là một người thú vị.

Xe ngựa chạy lại gần, tôi lau mồ hôi trong lòng bàn tay, quay đầu nhìn Trương Tam, nhẹ nhàng nói: “Lên đi!”.

Trương Tam mang theo nhiệt tình như lửa liền cầm theo thanh đại đao vừa mới mua được ở chợ rau nhảy ra giữa đường, chặn đường lại, chỉ vào người đánh xe quát: “Dừng lại cho ông. Nghe cho kỹ đây, cây này ông mở, đường này ông trồng, nếu muốn đi qua, để lại lộ phí!”.

Tôi muốn phun ra cả một ngụm máu luôn, đã dạy mấy chục lần như thế, thế mà lại nói ngược hết cả rồi!

Nói xong dường như Trương Tam lại cảm thấy khí thế của mình chưa đủ lớn, liền lấy đại đao sau lưng mình ra, ném một phát xuống đất, “Nhìn đi, đây là đao hôm nay ông mới mua, tốn mất hai mươi đồng, không chỉ với hai người các ngươi, ông đây muốn chém bao nhiêu người thì chém bấy nhiêu”.

Tôi thật hận không thể chạy đến mà véo lỗ tai Trương Tam, nhặt đao dưới đất lên mà dùng chuôi đao gõ mấy cái vào cái đầu kia.

Chết tiệt, làm gì có kẻ cướp nào chủ động vứt đao đi như thế cơ chứ! Anh ta có đầu óc hay không hả trời!

Người đánh xe bị Trương Tam làm cho ngạc nhiên, ngây người ra đấy, cầm chặt dây cương không thốt lên được câu nào.

Từ trong xe ngựa có tiếng cười khe khẽ vang ra.

Một giọng nói vang lên: “Không biết chư vị đây đã từng điều tra chưa, đây là đường quan binh hay đi, người đi đường qua lại cũng nhiều, bây giờ giở trò cướp bóc quả là nguy hiểm, nhỡ đâu làm cho quan binh để ý, chư vị mất nhiều hơn được đấy”.

Tôi vốn định là nhân lúc chủ nhân cái xe ngựa gặp phải chuyện này sẽ nhảy ra can thiệp, dùng tình dùng lý để lay động nhân tâm của bọn cướp, hoặc là khóc lóc khổ sở, cầu xin người trong xe giao tiền ra, để bọn Trương Tam thả người đó đi thuận lợi. Cho dù người đó có phản ứng như thế nào, tôi đều sẽ cầu xin Trương Tam không cần để ý, chỉ cần nói một câu “Thế mới tốt” là được rồi.

Tiếc rằng, những câu anh ta nói đều không có trong kịch bản của tôi, Trương Tam thật ngốc mà.

Tôi run rẩy, hận không thể trốn ngay lúc này. Mấy tên đáng ghét này nhiệt tình quá!

Tôi cầm lấy kiếm đặt ở cạnh chân, gạt cây cối ra để nhảy ra giữa đường theo họ, khí thế oai hùng chỉ vào bọn Trương Tam, ngẩng đầu, nghiêm giọng nói: “Sao lại có đám đăng đồ tử(22)ở đây, giữa ban ngày ban mặt mà lại dám đi trêu ghẹo… Dám nhân lúc cháy nhà mà đi hôi của, hôm nay tôi sẽ thay trời hành đạo, giết sạch các người”.

Trương Tam vẫn không hề phàn ứng, tôi phải nháy mắt mấy cái với anh ta, anh ta mới hiểu ra mà nói: “Đại gia, đại gia tha mạng, chúng tiểu nhân lần sau không dám làm thế nữa”. Nói xong ôm đầu, chạy mất tăm.

Tôi buồn rầu cầm kiếm đứng nguyên tại chỗ.

Diễn viên quần chúng không có năng lực diễn xuất, làm tôi cảm thấy thật tổn thương.

Rõ ràng là còn có một đoạn đấu võ nữa, thế mà Trương Tam chưa gì đã chạy mất dép, làm tôi mất luôn cơ hội trình diễn khí khái anh hùng của mình, hơn nữa, đuổi được bọn cướp mà chỉ dựa vào một câu nói, liệu có thể làm cho Thừa tướng đại nhân cảm nhận sâu sắc được ơn cứu mạng của tôi hay không?

Bọn họ làm hỏng màn diễn của tôi rồi, tôi quyết định cũng phải giảm trừ tiền vàng đưa cho bọn họ mới được.

Rèm che trên xe đột nhiên được kéo lên, lộ ra một gương mặt quen thuộc, chủ nhân của gương mặt cười với tôi, nói: “Tại hạ vô cùng cảm kích ơn cứu mạng của anh hùng, không biết công tử muốn đi đâu bây giờ? Nếu không ngại, có thể lên xe, tại hạ tiễn công tử một đoạn đường”.

Thật đúng là “đạp phá thiết hài vô mịch xử, đắc lai toàn bất phí công phu(23)”. Tôi thấy mặt Tống Tử Hiên thì cảm thấy rất kích động, liền ném kiếm đang cầm trong tay đi, níu lấy tay áo Tống Tử Hiên, cười híp mắt nói: “Không ngại không ngại, tôi với huynh cùng đường, huynh cứ đi đi”.

Ô hô, tuy rằng vở diễn bị hỏng, nhưng mà mục đích đã đạt được rồi, tôi quyết định vẫn trả đủ tiền cho bọn họ đi .

Tống Tử Hiên nhìn tay áo, nhíu mày, quay sang phía tôi, cười nói: “Nếu như thế, thì tốt rồi”.

Xe ngựa chạy rất vững vàng ổn định, tôi ngồi đối mặt với Tống Tử Hiên, mắt nhìn mũi mũi nhìn tâm, cố gắng làm ra vẻ là một cao nhân.

Tống Tử Hiên sờ cây tiêu(*) ngọc trong tay, xoay qua xoay lại trong tay vài vòng, nói một cách thờ ơ: “Công tử võ nghệ cao cường, bình thường lại rất chân thành nhiệt tình, không biết sư phụ là người nơi nào?”.

(*) Tiêu: dài hơn sáo và khác sáo ở chỗ tiêu thổi dọc còn sáo thổi ngang.

Ta nghẹn họng, không biết chàng nói thế là có ý gì, đành phải đáp một cách mơ hồ: “Gia sư là người không màng danh lợi, không tiện tiết lộ quý danh, mong công tử thứ lỗi”.

Tống Tử Hiên nhíu mày, bình tĩnh hỏi: “Không biết công tử là người nơi nào, nghe giọng thì không giống như là người ở kinh thành”.

Tôi cười ha ha, đáp: “Tôi đi theo sư phụ từ nhỏ, dạo chơi khắp nơi, quê nhà cụ thể ở đâu, tôi cũng không biết rõ nữa”.

Tống Tử Hiên gật đầu, lại xoay cây tiêu ngọc trong tay, đập một cái vào lòng bàn tay nói: “Nếu công tử coi bốn biển là nhà, chi bằng đến ở nhà của tôi mấy ngày, tôi cùng công tử ở chung, cũng tiện làm tròn trách nhiệm của chủ nhà, thuận tiện tìm hiểu công tử thêm một chút”.

Tôi cảm thấy lời chàng nói có gì đó không ổn, ngẫm nghĩ, lại giật mình phát hiện trong kịch đáng ra phải nói là: “Đệ với huynh vừa gặp mà như đã quen, nếu như đệ ở đây không có người quen, chi bằng đến chỗ vi huynh ở tạm mấy ngày, cũng tiện cho vi huynh làm tròn trách nhiệm của chủ nhà”.

Câu nói này của chàng… dường như có vấn đề về mặt logic.

Nhưng cũng không sao cả, tôi chờ chính là những lời này của chàng. Tôi cười đến mức khóe miệng cong vút, nói một cách trang nghiêm: “Tôi sao lại không biết xấu hổ như thế được. Chẳng qua vừa rồi tôi chỉ thuận tay cứu huynh một mạng, huynh lại đối xử với tôi như vậy, tôi vô cùng cảm động. Huynh không cần làm tròn trách nhiệm chủ nhà gì đó đâu, chỉ cần cho tôi một chỗ nghỉ tạm là được rồi”.

Nếu như Ngưng Thần Châu nằm trong tay của Tống Tử Hiên, thì chỉ cần trà trộn được vào nhà chàng, cho dù là trộm hay là cướp, kiểu gì tôi cũng sẽ có cơ hội.

Xe ngựa đi chậm dần lại, rồi dừng lại ở cửa tòa nhà của tôi. Cách bức rèm, người đánh xe nói: “Đại nhân, đến rồi”.

Tôi bước xuống xe theo chân Tống Tử Hiên đi vào trong tòa nhà.

Lúc đó tôi chỉ xem chỗ này như chốn dung thân tạm thời, nên cũng không quá chú ý đến chi tiết bên trong, phủ đệ này tuy rằng to lớn, nhưng cũng thật vắng vẻ. Bây giờ bước vào bên trong tòa nhà này, lại thấy nhà đã được chàng bài trí rất đẹp, nước chảy qua cầu nhỏ, hòn non bộ rừng trúc, tất cả giống như trong bức tranh thủy mặc vậy.

Tống Tử Hiên để tôi ngồi xuống, sai người hầu đi lấy hạt dưa, tiện tay rót cho tôi một chén trà, nhìn tôi uống hết rồi mới nói: “A Hoàn, nàng đi là đi luôn mười năm, hôm nay quay lại cũng không báo trước cho tôi một tiếng”.

Tôi suýt chút nữa thì sặc nước trà.

Tôi khó khăn nuốt nước trà trong miệng xuống, hỏi: “Làm sao Tử Hiên biết là tôi?”.

Tống Tử Hiên chăm chú nhìn tôi, ánh mắt dịu dàng như nước: “Nếu như có một người không nói một câu tạm biệt đã ra đi, trong lòng nàng lại ngày đêm nhớ nhung người đó đã mười năm, đến lúc gặp được người ấy, chắc nàng cũng có thể liếc mắt một cái là nhận ra rồi”.

Tôi im lặng.

Tống Tử Hiên nhích lại gần tôi, cầm lấy tay của tôi: “Hơn nữa cách A Hòan xuất hiện quả thật là chẳng có gì mới mẻ hết cả. Cái cách cứu người này chỉ có thể dùng một lần, dùng nữa sẽ không có hiệu quả đâu”.

Trong lòng tôi âm thầm đau khổ, có trời đất chứng giám mà, tuy rằng lần này là tôi cố ý sắp đặt, nhưng chuyện cứu chàng lúc gặp mặt lần đầu tiên quả thật chỉ là thuận tay thôi mà.

Tôi rút tay về, cầm lấy chén trà uống một ngụm, nghiêm mặt, trịnh trọng nói: “Nếu như Tử Hiên đã biết tôi là ai, vậy lần này tới đây tôi cũng không cần làm phiền Tử Hiên nhiều”. Tôi đặt chén trà lên trên bàn, chăm chú nhìn vào mắt Tống Tử Hiên, nói: “Tử Hiên có còn nhớ lần đầu tiên chúng ta gặp nhau, tôi đang cầm một viên dạ minh châu trong tay không? Hạt châu này rất quan trọng đối với tôi, nếu như Tử Hiên có giữ nó, xin trả lại cho tôi”.

Tống Tử Hiên nhắm mắt suy nghĩ một lúc, xoay xoay tiêu ngọc trong tay, rồi áy náy nói: “A Hoàn, nàng đi đã mười năm, hạt châu kia tôi cũng không nhớ đã để ở chỗ nào, nàng cho tôi ít thời gian, tôi nhớ ra sẽ lập tức đem đến cho nàng”.

Tôi buồn bã nói: “Hơn mười năm thời gian có nhiều chuyện, nhiều vật huynh không nhớ cũng là bình thường, nhưng vẫn xin Tử Hiên cẩn thận suy ngẫm lại”.

Lúc này, mặt trời đã muốn ngả về phía tây, ánh nắng theo cửa sổ rọi vào, chiếu sáng cả một khoảng sáng vàng vàng đỏ đỏ trên mặt đất.

Ngoài cửa sổ ve không ngừng kêu, tiếng chim hót véo von, một cơn gió thổi vào trong phòng, mang theo mùi hoa thơm ngát.

Tống Tử Hiên chìm đắm trong khoảng không gian màu đỏ vàng đó, chăm chú nhìn tôi, nhìn thật sâu vào đáy mắt tôi, ánh mắt chàng như nước trong hồ sen vậy, như có từng đợt sóng nhẹ lan tỏa, từng cơn từng cơn một, lan tỏa ra xa, truyền thẳng đến trong tâm tôi.

Tình huống này, sao quen đến thế.

Chàng nhìn tôi, giữa một mảnh màu sắc đỏ vàng nói: “A Hoàn, nàng không có gì khác muốn nói với ta ư? Ví dụ như, vì sao mười năm qua, một chút tin tức về nàng cũng không có. Nàng có biết, sau khi nàng đi rồi, ta vì tìm nàng, mất ba năm học hành thi cử ra làm quan, lại mất ba năm, đạt được đến vị trí Thừa tướng, lại khổ cực tìm nàng ba năm, mà vẫn không có chút tin tức gì cả”. Tay chàng nắm chặt tay tôi, ánh mắt long lanh như muốn khóc, “Cho đến tận năm nay. Nàng có biết vừa rồi nhìn thấy nàng trong xe, trong lòng tôi vui vẻ thế nào hay không?”.

Tôi nhìn chàng như thế, trong lòng cũng cảm thấy buồn lây. Không chịu được phải mềm giọng hỏi: “Tử Hiên cần gì mà phải làm như thế?”.

Tống Tử Hiên đứng lên, đi đến bên cạnh tôi, dáng đi có vẻ lảo đảo. Gió thổi qua, làm tung bay vạt áo chàng, nhìn vạt áo chàng bay bay theo gió như thế, tôi cảm thấy dáng vẻ chàng yếu ớt như thể sẽ ngã xuống bất cứ lúc nào.

Chàng vẫn mỉm cười, nhưng dường như có chút cay đắng, lại cố kìm nén.

Bản thượng thần cảm thấy, đau đớn trong lòng càng lúc càng sâu sắc, nhưng không ngừng được muốn đưa tay ra dìu chàng, giống như chàng vẫn là người thiếu niên năm đó ngồi trên xe lăn, đi lại không tiện.

Gương mặt Tống Tử Hiên tái xanh, nhưng nụ cười trên môi lại càng trở nên tươi đẹp hơn. Chàng ngồi xổm bên cạnh tôi, lại nắm tay tôi, bóp chặt, nói: “Lần đó may mà nàng cứu tôi từ tay bọn cướp ra, ơn cứu mạng đó, tôi cảm kích không nguôi”.

Tôi vẫn có tật xấu, lúc hồi hộp hoặc xấu hổ thì luôn nói năng lung tung.

Nhìn dáng vẻ Tống Tử Hiên như vậy, trong lòng tôi như bị véo một cái, thuận mồm thốt lên: “Nếu là ơn cứu mạng, không bằng tiểu nương tử lấy thân báo đáp đi”.

Nói xong tôi lập tức cảm thấy hối hận đến xanh mặt, lúc này là lúc nào, đây là lúc để ngươi diễn kịch à!

Tống Tử Hiên nghe tôi nói xong, không hề tỏ ra vui mừng, mà gương mặt lại càng trở nên tái xanh hơn. Chàng thả lỏng người, ngồi bên cạnh tôi, cười khổ nói: “Nếu như những lời A Hoàn nói là thật, muốn tôi lấy thân báo đáp, những lời này không phải là tôi ngày đêm mong muốn hay sao. Tiếc rằng A Hoàn chỉ là thuận miệng nói ra thôi, người nói vô tâm, người nghe cố ý, nếu như tôi thật sự tin, A Hoàn sẽ gặp khó khăn đấy”.

Tôi lại càng cảm thấy áy náy hơn.

Tôi không chịu được lật tay cầm lấy tay Tống Tử Hiên nói: “Tôi sai rồi. Nhưng tôi thật sự không thể theo chàng, nếu sau này Tử Hiên muốn cái gì, đừng ngại nói với tôi”.

Tống Tử Hiên ngừng lại, cười khổ nói với tôi: “Bây giờ tôi đã dưới một người mà trên vạn người, trừ nàng và thiên hạ này ra còn có cái gì tôi muốn mà không có được? A Hoàn đừng an ủi tôi nữa”.

Tôi cẩn thận suy ngẫm lời nói của chàng.

Ngôi vị đế vương ở nhân gian là thiên mệnh, tôi không thể dễ dàng sửa đổi vận mệnh được.

Quả thật là tôi không thể cho chàng cái gì được.

Nghĩ đến đây, trong lòng tôi lại cảm thấy đau đớn. Đành phải ngậm miệng im lặng.

Tống Tử Hiên đứng dậy, điều chỉnh lại tâm trạng, nói: “Nàng chưa đến phủ Thừa tướng bao giờ, đêm nay ở tạm lại đây, mai theo tôi về đấy”.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.