Tình Sử Bi Thương Của Một Nàng Phượng Hoàng

Quyển 1 - Chương 39: Ở trước mặt nàng, tôi chưa bao giờ giấu diếm chuyện gì hết cả, tiếc rằng lâu như vậy, nàng mới biết tôi là Tốn



Hôm sau, Tiểu Hổ giương khuôn mặt nhỏ bé ra trước mặt tôi, lên tiếng chỉ trích tôi không tuân thủ lời hứa, trốn đi một mình, khiến nó quay lại không thấy tôi, tìm kiếm mất một lúc, còn bị Tôn lão bá nửa đêm không ngủ được bắt được, mông bị đánh mấy cái Thiết Sa Chưởng.

Tôi thật lòng muốn nói với nó: may mà tôi sớm chuồn mất, bằng không bị Tống Thanh tóm được thì không phải chỉ là chịu để bị đánh cho mấy cái là xong việc, không chừng còn bị tố cáo mang đến quan phủ, thành ra trên lưng lại mang thêm cái tội danh, chỉ sợ là sau đó nhà nó sẽ trở nên nổi tiếng mất. Nhưng mà nó chỉ là một đứa bé con, e là cũng không hiểu được tội nhìn trộm nghiêm trọng đến đâu, tôi có nói cũng như không nói, thành ra không nói vẫn hơn.

Tiểu Hổ vỗ mông, hai mắt đẫm lệ nhìn tôi, chỉ vào những vết hồng hồng mơ hồ có thể thấy được xuyên qua lớp y phục mỏng: “Dì xinh đẹp xem đi, mông của cháu sắp giống như mặt của thím A Hoa rồi”.

Thím A Hoa ở sâu trong ngõ, trượng phu đã mất sớm, bỏ lại nàng cùng với một đứa con còn chưa dứt sữa, thật đáng thương cho nàng là một nữ nhân tay trói gà không chặt, không có nghề nghiệp gì cả, cuộc sống thật vô cùng khổ. Thím A Hoa rốt cuộc là dựa vào cái gì để nuôi sống bản thân và đứa bé thì không có ai nói rõ ra, nhưng từ sau khi trượng phu mất, thím A Hoa vốn là người giản dị mộc mạc lại bắt đầu ăn mặc xanh đỏ lòe loẹt, trang điểm lộng lẫy, gương mặt bôi trát một lớp phấn trắng rất dày, trên má có hai khối tròn đỏ au có thể hiểu là má hồng, mà mỗi khi nói, phấn sẽ rơi lả tả xuống. Nhưng mà, cho dù mặt của thím A Hoa có trang điểm hơi quá đi chăng nữa, thì cũng không có gì liên quan đến cái mông của Tiểu Hổ.

Nhãn cầu của Tiểu Hổ đảo qua đảo lại, ôm mông đứng lên, chầm chậm bước đi mấy vòng trong phòng, chợt đập tay một cái nói: “Chúng ta không thể vì gặp khó khăn như thế mà dừng bước”, nó vuốt vuốt mông, mắt mở to, nhìn lên trên trần nhà, “Cháu sẽ tìm cơ hội, nhân lúc anh ta không có trong phòng, sẽ vào phòng anh ta tìm kiếm cẩn thận, biết đâu có thể tìm được tang chứng gì đó”.

Không biết tiểu hài tử này bình thường suy nghĩ cái gì, mà lại cố chấp đến thế đối với việc chứng minh thân phận đạo tặc của Tống Thanh cơ chứ! Tôi vuốt vuốt mũi, định bụng tránh xa Tiểu Hổ, mặc kệ nó nghĩ cái gì đi nữa, tôi cũng không ủng hộ. Nhìn Tống Thanh là biết đấy là kẻ tâm địa gian xảo, nó nghĩ là nó có thể trêu chọc được đấy chắc.

Tiểu Hổ đứng sau lưng tôi, giậm chân nói: “Dì xinh đẹp, dì tuyệt đối không thể đi được, nếu không cháu sẽ tố cáo với Tống Thanh, tối qua dì lén nhìn anh ta tắm rửa, ha ha ha…”.

Trái tim tôi đánh “thịch” một cái, chân vừa bước ra khỏi cửa lập tức dừng lại, đứng yên, quay đầu lại cười với Tiểu Hổ, nghiến răng nghiến lợi, tức giận nói: “Tôi sao có thể không tham gia được cơ chứ, chẳng qua chỉ là đi trước hỏi thăm chút tin tức thôi”.

Bản thượng thần quả thật là đau khổ, tôi dù sao cũng là lão điểu hơn bảy trăm vạn tuổi, thế mà lại bị đứa bé con có tám tuổi uy hiếp, trong lòng lại còn có nỗi khổ không thể nói ra được. Cái chuyện nhìn trộm này, không phải là lần đầu bản thượng thần làm, cũng giống như bây giờ có miệng mà không thể trả lời được vậy, quả thật là nhịn đến đau khổ.

Có trời đất chứng giám, tối hôm qua tôi là bị bắt buộc mà!

Tiểu Hổ lại cười ha ha, để lộ vài phần gian trá: “Hôm nay dì dẫn anh ta đi ra ngoài đi, để cháu cẩn thận lục soát phòng của anh ta”.

Cũng may Tống Thanh là người dễ nói chuyện, tôi hẹn anh ta, anh ta lập tức đồng ý. Bản thượng thần thay y phục giả trang nam nhân, tay cầm một cái quạt giấy, tự cảm thấy mình cũng trở nên phong lưu rồi. Trên đường ngẫu nhiên có gặp nữ tử, cũng có không ít người quay đầu lại nhìn, những ánh nhìn này khiến bản thượng thần vô cùng thoải mái, bước chân đi cũng cảm thấy nhẹ nhàng hơn. Tống Thanh lại không mang theo gì cả, hai tay để trống, giấu ở sau lưng.

Cả đường đi yên lặng thế này cũng không phải là chuyện tốt, bản thượng thần ho khan hai tiếng, nói: “Tôi thấy bình thường Tống công tử rất thích mang theo quạt cơ mà, sao hôm nay lại không cầm theo?”.

Tống Thanh liếc nhìn tôi như có ý gì đó sâu xa, nói: “Nhiều đồ quá, chỉ sợ không cầm được”.

Anh ta đúng là đang xem thường tôi, tuy là bản thượng thần bình thường nhìn thấy cái gì mới lạ hay hay thì đều thích sờ soạng một chút, nhưng thực sự mua thì cũng chỉ có mấy món đồ mà thôi. Tôi không phải là mèo rừng, cái gì cũng giấu diếm trong ổ của mình.

Tống Thanh đi không nhanh không chậm, thong dong nhàn nhã, tiếc là trong lòng tôi có dự định làm chuyện xấu, cũng cảm thấy có chút áy náy, nên cũng không có tâm tư mà ngắm mấy gian hàng quán ven đường. Chắc là tâm tư không yên của tôi bị anh ta phát hiện, Tống Thanh dừng chân, chỉ vào tửu lâu bên đường nói: “Đi cũng mệt rồi, vào nghỉ ngơi một chút đi”.

Tôi đi theo anh ta đi vào, tửu lâu này trang trí vô cùng trang nhã, đại sảnh có đặt những cái bàn nhỏ, giữa những cái bàn có dùng bình phong ngăn cách, bình phong cũng không cao, có thể vừa che khuất đỉnh đầu khi có người ngồi xuống, đứng lên là có thể nhìn thấy bàn bên cạnh. Trên mỗi cái bàn đều có đặt một cái bình nhỏ, trong bình có cắm một chiếc lông khổng tước, cũng coi như là có điểm thú vị đặc trưng.

Chúng tôi chọn một cái bàn ở bên trong, gọi một bình trà cùng với mấy món ăn, bình thản chờ đợi. Bên phải tôi có tiếng kéo bàn ghế, chắc là có khách mới đến. Một nam nhân có giọng nói trầm đục đập bàn, giọng điệu khổ sở nói: “Các huynh đệ cho lão ca ta ý kiến đi, làm sao để đối phó được với con cọp cái ở nhà”.

Một nam nhân khác có giọng cao lanh lảnh cười “ha ha”, nắm bắt thời cơ mà chế giễu nói: “Tào tam, không phải trước kia huynh nói tiểu thư Trương gia dịu dàng hiền thục, ngoan ngoãn phục tùng huynh hay sao, sao bây giờ lại muốn các huynh đệ góp ý giúp huynh?”.

Nam nhân có giọng trầm đục xấu hổ, thở dài, nói: “Bồ huynh không biết đấy thôi, trước khi lập gia đình phụ nữ đúng thật là vô cùng dịu dàng, nhưng mà sau khi lập gia đình thì liền biến thành cọp mẹ, cả ngày ở nhà tay chống nạnh mà cãi nhau, chỉ cần trái ý nàng một chút thôi nàng sẽ ra oai phủ đầu ngay, bây giờ trong nhà nàng đã làm cho loạn hết cả lên rồi”.

Một nam nhân có giọng hơi trầm thấp nói: “Chuyện đó với Tào tam huynh cũng có vài phần liên quan, là nam nhân lần sau lúc nàng khóc lóc om sòm thì phải tỏ ra hung hãn một chút, đảm bảo nàng sẽ không dám có lần sau. Nếu vẫn không được, thì lấy thêm tiểu thiếp, để nàng ở nơi khác, không thấy thì sẽ yên tĩnh lại ngay thôi. Nữ nhân mà, huynh càng đối xử tốt với nàng, nàng sẽ càng không phục huynh, nếu huynh mà đối xử lạnh nhạt với nàng, nàng sẽ lại dịu dàng mềm mỏng dán chặt lấy huynh ngay, ha ha ha”.

Người bị gọi là Tào tam nghe xong cũng có chút bị thuyết phục, thử hỏi: “Huynh đệ nói có lý, chỉ sợ lấy thêm người khác cũng vẫn là giống như bây giờ, như vậy tôi chẳng phải là bị hai con cọp mẹ trấn thủ trước sau hay sao, ôi”.

Tôi phì cười, bốc một củ lạc, bóc vỏ ăn. Tống Thanh chớp chớp mắt, nhìn tôi. Tôi lắc đầu, không nói gì. Tống Thanh suy nghĩ một lúc, cũng cười. Chuyện này làm tôi ngạc nhiên, quay sang hỏi anh ta cười cái gì. Tống Thanh lại chớp chớp mắt, nhìn tôi một lúc, rồi mới chậm rãi nói: “Tôi cười cũng giống như nàng thôi”.

Tôi đỏ mặt, nguyên nhân khiến cho tôi cười lúc nãy thật ra mà nói, có chút xấu xa, không lẽ lại bị anh ta nhìn ra. Trong lòng tôi như bị đánh một cái, dò xét hỏi: “Tống huynh nếu như biết vì sao tôi cười, có thể nói cho tôi biết quan điểm của huynh hay không?”.

Gương mặt Tống Thanh bình thản, cười lộ hàm răng trắng với tôi, nói một cách nhẹ nhàng: “Tôi không thích, không lẽ nàng thích?”.

Tôi lau mồ hôi trên trán, trong bụng dường như bị tống vào một đống bông, thật sự giống như bị nghẹn. Tống Thanh này đúng là con giun, thế mà tôi lại để cho anh ta đoán ra. Tôi cảm thấy có chút xấu hổ, ra vẻ nghiêm túc, đạo mạo nói: “Tống huynh hiểu sai rồi, tôi cười không phải vì thế, mà là cười vì cách nhìn của anh ta thôi”.

Tống Thanh cũng làm ra vẻ nghiêm túc, quang minh chính đại mà nói: “Nàng yên tâm, tôi hiểu mà”. Không, điều làm tôi lo lắng, chính là anh ta hiểu được!

Chắc là chúng tôi thảo luận có hơi sôi nổi quá, người ở bàn bên cạnh đứng dậy, gương mặt đầy vẻ giận dữ, đỏ mặt nghiêm túc, đập bàn, nam nhân giọng trầm đục quát lên giận dữ: “Đứa nào miệng còn hơi sữa mà dám cười nhạo ta, chán sống rồi hay sao!”.

Hôm nay sao lại xui xẻo như thế cơ chứ, trên hoàng lịch nhất định là viết không nên xuất hành rồi. Trở về đã là lúc mặt trời lặn, đẩy cửa ra, trong phòng có một bóng hình bé nhỏ, lao mạnh vào người tôi, khẩn trương nói: “Dì xinh đẹp, cháu đã đoán trúng rồi, anh ta đúng là kẻ trộm cướp!”.

Tiểu Hổ lấy từ trong ngực ra một mảnh vỡ màu xanh biếc, đưa tới tay tôi, giọng nói run rẩy: “Dì xem, đây rõ ràng là hung khí!”.

Mảnh vỡ nhìn vô cùng quen thuộc này đúng là một mảnh sáo ngọc, màu xanh biếc, trên mảnh vỡ có vết máu đọng lại.

Đầu óc tôi dừng như nổ tung, một lúc lâu sau mới kéo vạt áo Tiểu Hổ, run rẩy hỏi: “Con tìm thấy nó ở đâu?”.

Tiểu Hổ bị dáng vẻ của tôi dọa làm cho sợ hãi, thành thật nói: “Nó được đặt ngay dưới gối của Tống Thanh”.

Trong ngực tôi cũng có nửa cây sáo, ghép lại đại khái có thể thành một cây sáo hoàn chỉnh. Tống Thanh có vật này, lại còn họ Tống nữa, có thể là hậu duệ của Tống Tử Hiên hay không?

Nhưng mà, hôm ấy rõ ràng trong sổ ghi chép số mệnh của Ti Mệnh Thần Quân đã có ghi rồi cơ mà, Tống Tử Hiên đêm ấy đã chết, làm sao có thể có hậu duệ được cơ chứ?

Trái tim tôi giống như vừa bị đánh cho một cái thật mạnh vậy, bị đẩy đến bên vách núi cao, chỉ cần gió thổi ngang qua là sẽ lay động, chỉ cảm thấy không khí không đủ để thở. Đêm đó, dường như tôi thấy trên ngực Tống Thanh có một vết bớt màu đỏ, bây giờ nghĩ lại vết kia không phải bớt, mà là… Tôi sờ vào vết máu trên mảnh sáo vỡ, lòng cảm thấy lạnh lẽo vô cùng.

Trên đời này, có thể trở thành như vậy có hai phương pháp. Hoặc là thành tiên, hoặc là thành ma.

Trên tiên giới sau khi Tống Tử Hiên chết, chỉ có một vị tiên hữu mới phi thăng, đó là Bích Hoa. Nếu như chàng không phải là Bích Hoa, thì sẽ không phải là thần tiên. Như vậy…

Chắc là gương mặt của tôi quá tái nhợt, Tiểu Hổ mới lo lắng hỏi: “Dì xinh đẹp sao vậy?”.

Tôi cố bình tĩnh lại, cố mỉm cười với Tiểu Hổ: “Trên cây sáo này rõ ràng là dính máu gà, con không cần nghĩ nhiều làm gì, trời tối rồi, đi ngủ sớm đi, không có Tôn lão bá lại đánh con đấy”.

Tiểu Hổ bị tôi gạt đã đi rồi, nhưng mà tôi không lừa gạt được chính bản thân mình. Rõ ràng lúc trước Đỗ Lang đã đồng ý với tôi sẽ để ý chăm sóc cho Tống Tử Hiên, nhưng ai mà ngờ được để ý chăm sóc cuối cùng lại thành ra như thế này.

Trong phòng Tống Thanh vô cùng trống trải, không có hành lý gì hết, chàng đứng trước cửa sổ, quạt cầm trên tay đang phe phẩy. Tôi đi vào phòng, đứng ở phía sau lưng chàng, một câu cũng không nói. Tống Thanh đột ngột quay đầu lại, khép cây quạt lại, nói với tôi: “Hôm nay đi ra ngoài dạo lâu như vậy, nhưng nàng lại chẳng mua gì cả”. Tôi cười cười. Không mua gì cũng là bình thường thôi, rủ chàng ra ngoài đi dạo vốn không phải là chủ ý của tôi mà. Tống Thanh tiếp tục nói: “Lúc đầu tôi còn cảm thấy vui vẻ, nhưng bây giờ tôi đã suy nghĩ cẩn thận rồi. Thế nào?”. Tôi nao nao, không hiểu gì hết cả. Tống Thanh không cười nữa, gương mặt trở nên lạnh lùng: “Trong phòng tôi vốn không có nhiều đồ đạc, nàng tìm thấy cái gì rồi?”.

Tôi lúc ấy mới biết mình đã bị lộ, cũng đúng thôi, Tống Tử Hiên thông minh tuyệt đỉnh, làm sao có thể đánh lừa chàng được cơ chứ.

“Chàng thật ra giấu tôi kỹ thật đấy”. Tôi cảm thấy hơi xấu hổ, muốn hỏi chàng những ngày đã qua sống như thế nào, nhưng rồi lại cảm thấy khó mà mở miệng hỏi cho được, bỏ đi lâu như vậy, nhưng thật ra tôi chưa bao giờ đi tìm chàng hết cả, nếu không phải lần này là chàng tìm thấy tôi, sợ là tôi sẽ quên mất chàng luôn. “Thật ra tôi vẫn không biết chàng là Tống Tử Hiên. Chàng…”.

Tống Tử Hiên cười lạnh lùng: “Nếu như nàng quan tâm đến tôi nhiều hơn một chút, nàng đã sớm phát hiện ra rồi. Ở trước mặt nàng, tôi chưa bao giờ giấu diếm chuyện gì hết cả, tiếc rằng lâu như vậy, nàng mới biết tôi là Tống Tử Hiên”.

Tôi cúi đầu, cảm thấy áy náy. Giọng chàng vô cùng đau buồn, khiến tôi nghe mà cảm thấy đau đớn. “Chuyện này, là tôi thiếu nợ chàng”. Vốn chàng có thể sống đến hơn tám mươi tuổi, nhưng lại chỉ vì sự xuất hiện của tôi, mà sinh mạng của chàng đã ngừng lại trong đêm hôm đó. Ngẫm nghĩ, thời gian còn lại của tôi cũng không còn bao lâu nữa, “Lúc chàng còn là con người, tôi không thể ở bên chàng, bây giờ nếu có thể, chàng hãy để tôi ở lại bên chàng đi”.

Tống Tử Hiên nghiêng người, quay lưng về phía tôi, ngẩng đầu nhìn ánh trăng ngoài cửa sổ, giọng nói bình thản như nước: “Tôi từng mất đi nàng ba lần, cho nên bây giờ tuyệt đối cũng sẽ không buông tay, nàng cần phải suy nghĩ cẩn thận”.

Mảnh sáo vỡ trong tay dường như đâm vào da thịt, phát ra ánh sáng mờ ảo dưới ánh trăng. Tôi thở dài: “Tử Hiên, tôi sẽ dùng hết khả năng của mình để bù đắp cho chàng”.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.